Vĩnh Hằng Không Tồn Tại - Lý Duy Duy, Đồng nhân Inuyasha [ 41 Chương + NT ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Hinh Hinh, 25/12/16.

  1. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    [​IMG]

    Vĩnh Hằng Không Tồn Tại

    Tác giả : Lý Duy Duy
    Covertor : Tàng Thư Viện
    Editor : Cá Vây Hồng
    Thể loại : Đồng nhân, cổ đại, huyền huyễn, ngược.
    Tình trạng edit : Hoàn
    Couple : Aoko vs Sesshomaru
    Nguồn :hongngucoc.wordpress.com

    Giới thiệu


    Aoko đã chết, sau khi chết nàng được chuyển thế đến 500 năm sau, lúc này có tên là Shiina Aoko, tuy vậy nàng vẫn giữ lại được trí nhớ kiếp trước.

    Nàng muốn gặp hắn, rất muốn.

    Sau khi cùng xuyên không với Kagome, trí nhớ kiếp trước như thủy triều ập tới làm nàng đau đến mức tê tâm liệt phế, nhưng nàng không hề trốn tránh.

    Sesshomaru, vĩnh hằng chúng ta từng hứa hẹn, vốn dĩ không tồn tại trong thế giới này, nếu có thể…đừng bao giờ gặp lại nhau.
     
  2. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 1: Xuyên Qua


    Aoko gần đây thường nằm mơ, trong mơ đều là một bóng người quen thuộc. Ánh trăng lạnh nhạt chiếu xuống đỉnh núi, hắn ngạo nghễ đứng đó, ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng, mái tóc màu bạc lay động nhẹ nhàng, tay áo cũng bay bay trong gió.

    Bóng người kia, cao quý tịch mịch.

    Nàng nhìn thấy mà đau lòng.

    Chỉ là sau khi trái tim nhói đau nàng mới biết, người vô tâm giống như nàng, vốn đã không có tư cách để đau.

    Năm trăm năm qua đi, rốt cuộc nàng cũng không quay về bên hắn.

    Lâu như vậy rồi, hắn còn nhớ rõ nàng sao…

    Shiina Aoko ngơ ngác nhìn bầu trời xanh thẳm ngoài lớp học, trầm tư suy nghĩ.

    Ngay lúc đôi mắt nàng mơ hồ nhìn cảnh vật phía trước, chợt nghe thấy có tiếng người gọi : “Aoko, có hậu bối sơ trung tìm cậu.”

    Shiina Aoko, học sinh trung học năm thứ nhất, là hội trưởng câu lạc bộ viết kịch kiêm hội phó câu lạc bộ bắn cung. Lúc trước khi nàng mới vào trung học, trùng hợp đúng lúc vị hội trưởng cũ vừa mới ra trường, từ sơ trung nàng đã đảm nhiệm công việc viết kịch, lúc đó cũng tự nhiên được vị hội trưởng này đề cử. Học sinh năm nhất được giữ chức hội trưởng là rất hiếm, cho nên Aoko cũng được xem là một truyền kì trong trường.

    Aoko bước ra ngoài, nhìn xung quanh một lát mới phát hiện ra Higurashi Kagome đang vẫy tay cười với mình.

    Lúc trước câu lạc bộ chiêu sinh hội viên mới, học sinh trung học và sơ trung đều có thể đi, khi Aoko vừa nhìn thấy Kagome liền ngây ngẩn cả người, ngay cả kịch bản trên tay rơi xuống đất cũng không phát hiện ra. Hội phó câu lạc bộ viết kịch trung học thấy nàng xem trọng vị học muội “xinh đẹp như hoa” này, không dám làm phật lòng Aoko, vội vã túm Kagome vào câu lạc bộ viết kịch, “phong làm” hội phó câu lạc bộ viết kịch sơ trung, còn tủm tỉm cười nói, hậu bối xinh đẹp bọn anh chờ em ở trung học !

    Kagome, Aoko: “…”

    Chỉ có Aoko mới biết, không phải vì Kagome đẹp, mà bởi vì khuôn mặt của nàng, không nên xuất hiện ở thế giới này.

    Mấy ngày nay câu lạc bộ viết kịch đang chuẩn bị một kịch bản, dự định sẽ liên kết với khối sơ trung công diễn ở hội trường vào cuối tuần. Hội trưởng câu lạc bộ viết kịch sơ trung Shimizu từ sau khi có bạn trai đã không còn quan tâm nhiều đến công tác của hội, thường xuyên để Kagome là hội phó đảm nhiệm nhiều việc.

    Kagome đau đầu không thôi.

    Aoko đi qua: “Có việc gì vậy ?”

    Kagome gật gật đầu: “Là hội trưởng bảo em đến thảo luận một chút với chị về vấn đề kịch bản.”

    Aoko nhíu mày, con bé Shimizu chết tiệt kia không ngờ còn nhớ rõ chuyện cuối tuần công diễn, liền gật gật đầu : “Em cứ về trước đi, khối trung học tan muộn hơn so với khối sơ trung, hơn nữa hôm nay còn là phiên tôi trực nhật, như vậy đi, chờ sau khi tan học, tôi sẽ đến tìm em. Dù sao nhà em cũng không cách trường học quá xa, như vậy được chứ ?”

    Kagome liều mạng gật đầu, cười nói : “Được ạ, em sẽ ở nhà chờ chị.”

    Aoko gật đầu.

    Đợi cho người đi xa, Aoko mới nhớ ra hôm nay hình như là sinh nhật Kagome, tiện đường mua một món quà, nói chúc mừng sinh nhật với nàng.

    Trong khoảng thời gian này, Aoko vẫn thường đến nhà Kagome thảo luận về chuyện kịch bản, cũng coi như là đã quen thuộc.

    Buổi chiều tan học, làm xong công tác trực nhật, Aoko chuẩn bị một vài thứ, bắt đầu rời khỏi trường học. Nàng đi tới cửa hàng lưu niệm, mua cho Kagome một món quà sinh nhật, để chủ hàng gói lại thành một chiếc hộp xinh xắn, sau đó mới đến nhà Kagome. Gia đình Kagome ở trong một đền thờ Thần đạo, là một nơi rất rộng và đẹp.

    Kagome nhận được quà tất nhiên rất vui vẻ, ôm Aoko một cái thật chặt.

    Lúc sau Kagome mới bắt đầu cằn nhằn, tiền bối vẫn là tốt nhất, ông nội không ngờ lại tặng cho nàng một cái “bàn tay khô của Kappa”, thứ quà vớ vẩn như vậy quả thực làm cho người ta giận sôi gan, nàng lập tức đưa cho Buyo gặm luôn.

    Mọi chuyện thảo luận rất thuận lợi, trước khi đi Aoko còn đáp ứng ngày mai sẽ cùng Kagome đến trường học.

    Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời vừa mới mọc Aoko đã ra khỏi nhà, khi nàng đến đền thần thời gian cũng không muộn lắm.

    Aoko bước vào cửa lớn, nàng đang định đi tìm Kagome thì đột nhiên cảm thấy trái tim trầm xuống đau nhói. Nàng ôm ngực muốn xoa dịu cảm giác này, nhưng không thể nào bình tĩnh nổi, cảm giác này…cảm giác này rất quen thuộc !

    Đây chính là cảm giác mà năm trăm năm qua chưa từng xuất hiện !

    Nhất định đã xảy ra chuyện gì !

    Nàng đẩy nhanh bước chân chạy vào trong sân, đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết phát ra từ từ đường.

    Aoko vội vã chạy tới cửa từ đường, lại nhìn thấy em trai của Kagome Souta ngồi bệt ở đó, sợ tới mức tay chân run rẩy, vội vàng hỏi : “Xảy ra chuyện gì rồi ?”

    Cậu bé run rẩy chỉ vào bên trong : “Cứu…Chị ấy…chị ấy bị hút vào trong đó !”

    Giếng ăn xương ! Giếng ăn xương dùng để mai táng yêu quái ! Kagome tại sao lại bị hút vào đó ?! Chuyện này …đã xảy ra biến cố gì ?

    Nàng chạy tới bên cạnh miệng giếng, nhìn đáy giếng tối om, cắn răng một cái liền nhảy xuống.

    Sau đó cũng giống như Kagome…biến mất.

    Cả sân chỉ còn lại tiếng hét của Souta : “A! Chị Aoko cũng bị hút vào rồi !”

    Aoko nhìn thấy những luồng sáng nhiều màu không ngừng biến hóa quay người mình, trầm mặc.

    Nàng nắm chặt quai đeo cặp sách trong tay, nội tâm lập tức bình tĩnh lại.

    Thời gian cuồn cuộn trôi như dòng nước lũ.

    Nàng còn có thể trở về sao ? Trở về nơi kia, thời đại có hắn.

    Sesshomaru…Nếu ta trở về, chàng còn nhớ rõ ta hay không ?
     
  3. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 2: Ngọc Vỡ


    Aoko không biết bản thân đã ở trong dòng thời gian được bao lâu, chờ đến khi nàng chạm được đến mặt đất, cả người dường như đã nhức mỏi. Trong dòng thời gian kia, nàng đã thấy được tất cả, yêu thương, sát ý, sinh tử ly biệt. Lồng ngực co rút đau đớn, nàng không gượng dậy nổi, nhưng cũng không rơi một giọt lệ.

    Nàng thấy người kia trong dòng thời gian, móng vuốt sắc nhọn của hắn nắm chặt trái tim nàng, máu chảy ròng ròng.

    Chờ khi nàng tỉnh lại, trời đã sáng. Nàng nhìn đồng hồ trên cổ tay, xem ra đã qua mười mấy tiếng. Nàng run rẩy một lúc, trên trán tất cả đều là mồ hôi lạnh, Aoko lặng lẽ cuộn mình vào một góc.

    Khi nàng hồi phục được một chút đã là chuyện của một tiếng sau. Nàng mệt mỏi ngồi bên cạnh miệng giếng, xoa xoa mồ hôi trên trán, phóng tầm mắt ra xung quanh.

    Tếng chim hót, côn trùng thay nhau vang lên, không khí ấm áp, trong lành hơn không biết bao nhiêu lần so với thành thị ở hiện đại, đã từng…Nhiều năm nay nàng chưa từng đi tới nơi như vậy. Chỉ là nơi đây hình như vừa xảy ra một trận ác chiến, mặt đất hỗn độn, tuy rằng không ảnh hưởng nhiều đến mỹ quan.

    Nàng ngoái đầu nhìn lại, lập tức thấy được một đền thần xây bằng gỗ.

    Chỉ là căn cứ vào hoàn cảnh xung quanh, nàng có thể khẳng định đây không phải là nhà Kagome. Hơn nữa, Kagome cũng không biết đã bị dòng thời gian đưa tới đâu, hi vọng không gặp chuyện gì không may, còn bản thân, rốt cuộc đang ở nơi nào ?

    Không được, không thể ở mãi nơi này, không ăn không uống lâu như vậy, cứ mãi như thế nhất định sẽ chết người.

    Nàng xoa bóp đôi chân nhức mỏi, khẽ cắn môi đứng lên, hướng về thôn xóm cách đó không xa. Đi được một lúc, Aoko liền hiểu được, nàng quả nhiên đã xuyên không, hơn nữa còn xuyên tới mấy trăm trước. Toàn bộ ruộng lúa nước hai bên đều là do bàn tay con người tạo ra, hơn nữa người nơi này đều búi tóc và mặc kimono phong cách cổ xưa.

    Aoko một đường đi tới, hấp dẫn không ít ánh mắt tò mò của người khác, thậm chí có người còn nhanh chân bỏ chạy về trong thôn. Aoko im lặng, nàng biết nhất định là chạy về bẩm báo với thôn trưởng hoặc thần quan.

    Quả nhiên, không bao lâu sau, cách đó không xa nổi lên một tầng bụi mù, có người chạy nhanh về phía này.

    Người nọ dừng lại trước mặt nàng, kinh ngạc kêu lên : “ Chị Aoko ! Sao chị lại ở chỗ này ?!”

    Người trước mắt, đúng là người đã bị giếng ăn xương hút mất Kagome. Nàng cười khổ một tiếng : “Trước tiên đừng nói đến việc này, tôi vừa đói vừa mệt, nếu không ăn gì có thể vĩnh viễn không trả lời em được.”

    Sau khi Aoko được Kagome dẫn vào thôn, thái độ cung kính của người trông thôn dành cho Kagome làm nàng rất khó hiểu. Nàng vừa ăn vừa nghe Kagome nói ra những chuyện đã xảy ra với mình. Chủ nhân của căn phòng này tên là Kaede, là một nữ pháp sư của thôn. Vị Kaede bà bà kia thấy nàng bước vào, cho người dọn cơm lên rồi sau đó cũng không liếc nhìn nàng lần nào nữa.

    Sau khi nàng hỏi kỹ, cuối cùng cũng biết được nơi này là thời đại Chiến quốc năm trăm năm trước. Nàng cúi đầu nhẩm tính một chút, hình như đúng là thời đại nàng đang nghĩ đến.

    Cuối cùng Kagome tức giận nói : “Em bị kéo tới nơi này, tất cả đều là do lỗi của viên ngọc tứ hồn kia !”

    Aoko dừng lại, ngọc tứ hồn sao, không ngờ nó vẫn còn tồn tại trên đời.

    Nếu nói như vậy, nàng đã đi đến đúng nơi cần tìm.

    Kagome nói xong liền đưa ngọc tứ hồn đang đeo trên cổ cho Aoko xem, Aoko vừa mới cúi đầu, tay trái đột nhiên đau nhói, không cẩn thận lật tay, đồ ăn còn thừa đổ ra ngoài, may mắn bát gỗ không bị vỡ.

    Aoko im lặng nhìn tay mình, cuối cùng đứng dậy cùng đi chuẩn bị vài thứ với Kagome.

    Kaede bà bà nói không cần để ý, nhưng cũng chậm rì rì đi tới hỗ trợ.

    Kagome quan tâm hỏi : “Tiền bối, chị không sao chứ ?”

    Aoko nhìn tay trái một lúc, lắc đầu : “Không có gì.”

    Lúc sau Kagome lại bắt đầu đem chuyện mấy ngày nay nàng trải qua nói cho Aoko, nhất là lúc nói đến tên bán yêu Inuyasha, cảm xúc đặc biệt kích động, giữ chặt ống tay áo Aoko : “Tiền bối, chị nói xem làm sao có thể có loại người như hắn ! Em tốt bụng giải phong ấn cho hắn, còn tưởng rằng hắn là người tốt, không ngờ hắn lại lật mặt, không đúng, còn hơn cả lật mặt, hắn muốn cướp lấy ngọc tứ hồn, muốn giết em ! Mà điên nhất là bởi vì gương mặt em giống với nữ pháp sư đã từng phong ấn hắn Kikyou. À còn nữa, lúc em nói ngồi xuống, không ngờ hắn lập tức vâng lời luôn, ha ha, không phải chỉ có chó con mới nghe lời như thế sao, hắn còn thật sự ngồi xuống, ha ha ha !”

    Aoko : “…” Kagome, em cười kiêu ngạo quá.

    Còn nữa, em cởi bỏ phong ấn cho hắn không phải vì muốn hắn cứu em một mạng sao ?

    Aoko không nhìn thấy bán yêu gọi là Inuyasha kia, lúc sau nàng ở lại trong phòng cùng Kaede bà bà dọn dẹp vài thứ, còn Kagome thì đi ra ngoài tản bộ.

    Sau khi Kagome rời đi, Kaede bà bà nhìn nàng một lúc lâu, đột nhiên nói : “Cô cũng là pháp sư ?”

    Aoko sửng sốt, nhìn thấy ánh mắt chắc chắn của Kaede bà bà, xấu hổ cười : “Trước kia phải, sau này…không thể xem như vậy nữa.”

    Kaede bà bà thản nhiên liếc nhìn nàng, cúi đầu nói : “Pháp sư là chuyện cả đời, không phải nói mặc kệ là có thể mặc kệ.”

    Aoko cười nhẹ, không tiếp lời.

    Lúc tối, Aoko cuối cùng cũng gặp được bán yêu tên Inuyasha, chỉ bằng chiếc áo khoác chuột lửa kia, nàng đã nhận ra thân phận bán yêu này không đơn giản. Bán yêu này tính cách cũng thẳng thắn, nói rõ mình muốn tìm cơ hội cướp lấy ngọc tứ hồn, Kagome tức giận chỉ vào mũi hắn mà mắng.

    Lúc sau Aoko bắt đầu nhìn thấy hai người xông vào đánh nhau, một tiếng “Ngồi xuống” kia thật đúng là khiến nàng hoảng sợ.

    Buổi tối hai người ngủ cùng một phòng, lúc nửa đêm Aoko nghe thấy Kagome đang nói mớ, hình như là gọi mẹ, ông nội hay Souta gì đó. Aoko im lặng, cô bé này lần đầu xa nhà, nhớ người thân cũng là chuyện khó trách.

    Dưới ngọn đèn yếu ớt, Aoko cúi đầu nhìn tay trái, không có gì khác thường.

    Chiếu theo lời bọn họ nói, Kagome hẳn là chuyển thế của Kikyo. Như vậy sẽ không khó để giải thích tại sao Kagome lại có gương mặt giống Kikyo như đúc. Bây giờ Kagome trở về là vâng theo số mệnh, còn nàng thì sao ?

    Nếu nàng có thể quay về nơi đây, chứng minh có một vài chuyện cần nàng thay đổi.

    Sáng sớm hôm sau, Aoko không thấy Kagome đâu, có chút lo lắng muốn đi tìm, lại phát hiện Inuyasha đang cào loạn ở đằng xa, vừa nghe nói Kagome biến mất, bán yêu kia giống như mèo bị dội nước lạnh, “vụt” một cái biến mất.

    Aoko suy nghĩ một lúc, có Inuyasha Kagome hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì.

    Lúc này Aoko cũng không biết, Kagome đang bị nhóm đạo tặc tới gây chuyện.

    Không có việc gì làm, nàng đi tới chỗ Kaede bà bà mượn một bộ cung tiễn, tìm một nơi không có người để luyện tập.

    “Si si si” Ba mũi tên bắn ra toàn bộ đều trúng đích !

    Thì ra, mặc dù nhiều năm như vậy đã qua đi, thời gian cũng không bào mòn trí nhớ của nàng, còn thay nàng giữ lại bản lĩnh lúc trước.

    Bằng năng lực của Kagome thì không thể nào bảo vệ được ngọc tứ hồn. Lúc trước Kikyou đã không làm được, Kagome sao có thể làm. Có lẽ, nàng phải cầm lại ngọc tứ hồn, tiếp tục bảo vệ nó. Nếu là nàng, nhất định có thể bảo vệ ngọc chu toàn.

    Chỉ là cánh tay trái này…

    Ngay lúc nàng cúi đầu nhìn về phía tay trái, bầu trời đột nhiên biến sắc !

    Cả bầu trời trong nháy mắt bị hào quang kỳ dị màu tím bao trùm, vô số ánh sáng màu tím bắn về bốn phương tám hướng, đẹp đẽ mà quỷ dị !

    Aoko trừng lớn hai mắt, đây là…

    Ngay lúc đó, tay trái của nàng đột nhiên đau nhói, ngay cả cầm cung cũng không cầm nổi. Nàng lập tức quỳ rạp xuống đất, giữ chặt bàn tay trái không ngừng co rút đau đơn, mồ hôi lạnh chảy xuống trán ròng ròng.

    Đau đớn như xé rách cánh tay khiến nàng muốn phát điên, nàng nghiến chặt răng, không phát ra tiếng rên nào.

    Huyết mạch trên cánh tay trái bị thương đột nhiên nổi lên rõ ràng, từng đợt từng đợt ánh sáng di chuyển, ước chừng nửa tiếng sau, ánh sáng kỳ dị trên bầu trời mới tản đi, cảm giác đau đớn trên tay trái cũng dần dần theo đó mà biến mất.

    Khi nàng cúi đầu nhìn xuống, tay trái rõ ràng so với trước kia khác rất nhiều.

    Khóe môi nàng khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười nhẹ, khôi phục rồi, linh lực của nàng…

    Khi trời gần tối, Kagome mất tích một ngày rốt cuộc cũng trở về cùng Inuyasha.

    Inuyasha trở về liền ồn ào hỏi sao lại thế này.

    Kagome không trả lời, Aoko ở bên cạnh nhìn thấy một mảnh ngọc trong suốt nằm trong tay Kagome, ngẩn người. Nàng kỳ quái nhìn về phía Kaede bà bà .

    Kaede bà bà giải thích mọi việc một lần.

    “Mũi tên Kagome bắn ra lúc đó hẳn là mũi tên thanh tẩy có sức mạnh rất lớn, nó vô tình đã bắn vỡ ngọc tứ hồn, nói cách khác những mảnh ngọc này đã bay ra khắp thế giới, không biết rốt cuộc đã vỡ thành bao nhiêu mảnh, nhưng chỉ cần một mảnh nhỏ, nếu yêu quái mạnh có được nó cũng sẽ rất phiền toái.”

    Kagome bối rối hỏi : “Chẳng lẽ…cháu đã sai rồi ?”

    Kaede bà bà không trả lời, mà nói : “Kagome, Inuyasha, còn có cô Aoko, các người cần phải đi tìm những mảnh ngọc tứ hồn về mới được.”

    Inuyasha châm chọc cười : “Sao ? Ta tưởng bà nghĩ ta là tên vô lại muốn lấy ngọc cơ mà ?”

    Kaede bà bà thở dài : “Lúc này không còn cách khác.”

    Sau khi Aoko nhìn một lúc lâu, tay trái cứng nhắc giật giật, đột nhiên ngoắc ngoắc ngón tay với Inuyasha, Inuyasha chưa kịp phản ứng đã thấy Aoko mỉm cười, tay trái đột nhiên vươn ra điểm trúng mi tâm hắn.

    Ánh sáng nháy mắt như mũi nhọn từ trong tay nàng bắn ra, Inuyasha như bị sét đánh, ngất xỉu tại chỗ !

    Kagome : “A ?! Xảy ra chuyện gì vậy ?”

    Kagome vội vàng chạy tới bên cạnh Inuyasha, sốt ruột xem xét.

    Aoko rút tay về, từ trong túi xách của mình lấy ra vài thứ, nói : “Có thể là đi cả một ngày rồi, hắn mệt mỏi mới thế.”

    Kaede bà bà : “…”

    Kagome không biết phải làm sao bèn đắp lên trán Inuyasha một chiếc khăn lạnh, sau đó xoay người trơ mắt nhìn Aoko lấy từ trong túi xách ra một cuộn băng y tế, cẩn thận nghiêm túc băng lại tay trái của mình. Kagome nhịn không được tò mò hỏi : “Tiền bối, chị bị thương ?”

    Aoko gật gật đầu : “Cũng không thể xem là bị thương, chỉ là…chịu không nổi thứ mùi dã thú này.”

    Kagome : “…” Nhưng chị cũng không cần phải chán ghét đến nỗi dùng vải băng lại như vậy chứ…

    “À đúng rồi, nếu tạm thời không thể trở lại thế kỷ 21, tôi dự định ngày mai sẽ đi cắm trại.” Aoko quay đầu cười tủm tỉm nhìn Kagome “Chuyện đi tìm ngọc tứ hồn phải phiền hai người rồi, dù sao cũng là lỗi của em. Nơi này không khí tốt như vậy, không đi cắm trại rất lãng phí.”

    Kagome ngốc nghếch nhìn nàng : “Tiền, tiền bối…”

    Là ảo giác sao, vì sao nàng đột nhiên thấy tiền bối Aoko rất đen tối…

    Sáng sớm hôm sau, Aoko tìm Kaede bà bà mượn một bộ cung tiễn, sau đó liền khoác túi xách của mình lên, rời đi.

    Lúc này Kagome mới nhớ tới một việc, tiền bối Aoko biết dùng cung sao ?
     
  4. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 3: Gặp Lại


    Sau khi Aoko rời đi, nàng dự định hướng về phía Bắc.

    Đây là thời đại Chiến quốc, nơi nơi đều tràn ngập cảm xúc bất an, ngoài chiến tranh, nghèo khó, thống khổ và giãy dụa, còn có một uy hiếp lớn nhất – yêu quái. Trên đường đi Aoko đã gặp nhiều yêu quái, nhưng dựa vào tiễn thuật bách phát bách trúng của nàng, yêu quái bình thường vẫn không thể đến gần.

    Nàng đã quen với cuộc sống tràn ngập tranh đấu, nhìn con người bất lực và giãy dụa trong đau khổ. Nàng không có khả năng cứu giúp mọi người, chỉ có thể tận lực giảm bớt thống khổ và bi thương cho họ.

    Nàng đã đi ba ngày, mặc dù ở một mình trong rừng buổi tối cũng không thấy đáng sợ, bởi vì trong lòng đều là hình ảnh của người kia, bởi vì hai người họ đang ở cùng một thời đại, rốt cuộc có thể gặp lại hắn.

    Nàng ngồi bên đống lửa trại, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, chợp mắt một lát, ngay cả khi ngủ gương mặt kia vẫn mang theo ý cười yếu ớt.

    Lại qua hai ngày, rốt cuộc nàng đã tới được rừng cây cách thôn trừ yêu sư không xa, trải qua mấy giờ đi bộ, trời đã tối đen như mực, nàng mới dừng lại trước một nơi có rất nhiều bụi gai. Nàng dùng gậy gỗ gạt những bụi gai kia sang một bên, tạo thành một lối đi nhỏ, cẩn thận đi vào.

    Thì ra sau bụi gai này có một hang động.

    Lúc này mặt trăng đã lên tới đỉnh, ánh trăng chiếu xuống phía dưới tạo thành những cái bóng lớn, mặt đất đầy cỏ dại, hiếm hoi mới thấy có những đóa hoa màu trắng mọc lên.

    Bên cạnh rừng cây có một hồ nước không nhỏ, hồ Shimizu, dưới ánh trăng nó như tỏa ra ánh sáng diệu kỳ, đẹp đến huyền ảo. Bên hồ là một cây hoa anh đào cổ thụ, thân cây rất lớn, ước chừng phải ba bốn người mới ôm hết được, cành lá sum suê, cánh hoa anh đào không ngừng bay xuống mặt hồ, rất đẹp.

    Mà bụi gai này tựa như sự bảo hộ của thiên nhiên, ngăn cản người khác quấy rầy.

    Vùng đất vĩnh hằng.

    Khóe môi Aoko giương lên một nụ cười nhợt nhạt.

    Ngươi vì ta mà xuất hiện, ta chết đi cũng không thể hủy diệt ngươi, ngươi tên là vĩnh hằng, chỉ là năm trăm năm sau, ngươi cũng không tồn tại. Cho nên mới nói, trên đời này không có thứ gì là vĩnh hằng cả. Cái gọi là vĩnh hằng, chẳng qua là để lừa gạt kẻ ngốc mà thôi.

    Nàng cười nhẹ, cởi bỏ băng vải trên ngón trỏ tay trái, cắn đầu ngón tay bật máu, vẽ lên ngạch tâm một đồ hình kỳ quái, quanh người dường như hiện lên một kết giới vô hình, đem toàn bộ hơi thở phong ấn lại, sau đó nàng xoay người đi tới một nơi gần đó, đem thân thể hoàn toàn giấu trong cây cối rậm rạp, ngồi xuống.

    Không bao lâu sau, ánh trăng đã chiếu rọi toàn bộ vùng đất vĩnh hằng, cùng đến với ánh trăng là từng đợt bước chân trầm thấp, một giọng nói lạnh lùng vang lên : “Jaken, ngươi chờ ở đây.”

    Một giọng nói khác cung kính vang lên : “Vâng, Sesshomaru đại nhân.”

    Sesshomaru…

    Aoko đặt tay lên trái tim, chậm rãi ngẩng đầu.

    Dưới tán cây hoa anh đào ven hồ, người kia cao ngạo đứng đó, một vài đóa hoa anh đào rơi xuống trường bào quý giá của hắn, mái tóc dài màu bạc bay bay theo gió, mơ hồ lộ ra sườn mặt tuấn mỹ vô song.

    Sesshomaru.

    Sesshomaru.

    Sesshomaru..

    Sesshomaru…

    Dường như gọi càng nhiều trong đáy lòng, người kia càng có thể nghe thấy.

    Người kia nhìn mặt hồ, hình như nhớ tới điều gì, khóe môi giương lên thành một hình vòng cung ôn nhu. Không phải cười, so với tươi cười còn đặc biệt hơn.

    Hẳn ở bên ngoài, nàng trốn ở một nơi bí mật gần đó. Hắn nhìn phong cảnh, còn nàng ngồi ở nơi đó nhìn hắn.

    Ba giờ, nhoáng một cái đã qua.

    Bóng người lẳng lặng đứng kia rốt cuộc cũng cử động, xoay người rời đi. Nàng nghe thấy hắn phân phó với người bên ngoài : “Tiếp theo, tới tìm thanh đao phụ thân để lại đi.”

    Đợi cho đến khi xung quanh không còn tiếng động nào vang lên, nàng mới đứng dậy, cuối cùng liếc mắt nhìn phong cảnh đẹp trước mặt, sau đó không chút lưu luyến rời đi. Bên ngoài vùng đất vĩnh hằng, nàng có thể nhìn thấy bóng người kia càng lúc càng xa, khóe môi khẽ nhếch lên nhẹ nhàng.

    Sesshomaru, những đau khổ mà ta mang lại cho chàng, ta không thể nào bù đắp được, nhưng từ nay về sau…Ta tuyệt đối sẽ không khiến chàng phải tổn thương thêm nữa..Sesshomaru…Chúng ta hãy đường ai nấy đi, đừng bao giờ gặp lại.

    Trong rừng cây, dưới ánh trăng huyền ảo, hai bóng người đi ngược lại với nhau càng ngày càng xa, rốt cuộc không bao giờ có cùng giao điểm nữa.



    “Trung —— “

    Cung tên sắc bén cắt qua không khí, mạnh mẽ chẻ một yêu quái to như núi làm hai nửa, thanh tẩy thành tro !

    Tiểu yêu quái xung quanh thấy thế lập tức bỏ chạy ra bốn phía.

    Chờ xung quanh im lặng, Aoko mới thu về cung tiễn khoác lên vai. Đúng lúc này, một âm thanh kỳ quái truyền đến.

    “Tít tít tít !”

    Miệng nàng giật giật, được rồi, cứ xem ai có thể gọi điện cho nàng trong khi nàng đang ở thời đại Chiến quốc đi “Alo.”

    Giọng nói của Kagome truyền đến : “Tiền bối, chị có khỏe không ?”

    Aoko gật gật đầu “Ừ, khá tốt, có việc gì không ?”

    “Chúng em không tốt !! Tiền bối cứu mạng…”

    Aoko nhíu mày : “Hai người đang ở đâu ? Xảy ra chuyện gì ?”

    Bên kia truyền đến tiếng vang rất lớn, vô cùng ồn ào, Kagome thét chói tai, nói năng lộn xộn : “A Inuyasha, ngươi cẩn thận một chút, có độc ! Tiền bối, sẽ chết người đó. Có yêu quái, yêu quái kia là anh trai của Inuyasha, tay của anh trai hắn có độc, có thể hòa tan người khác, a a a cứu mạng…”

    Aoko vội vàng hỏi : “Hai người đang ở đâu, yêu quái gì, anh trai là sao ?”

    “Em không biết, nơi này hình như là biên cảnh hay phần mộ của yêu quái nào đó, cứu với….”

    “Chờ một chút, em nói rõ ràng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, này…Kagome !”

    Tút tút tút…

    Điện thoại mất kết nối.

    Aoko nhíu mày nhìn màn hình tối đen, thế giới kia, phần mộ yêu quái, có lẽ nào…

    Nàng không hề do dự, lập tức đi về hướng Tây. Không bao lâu sau, đi tới một miệng núi lửa, sau đó đi vào trong một hang động, ở cuối hang động có một cánh cửa lớn bằng đá, trước cửa là tượng đá của hai vị thần thú giữ cửa.

    Nàng vừa bước đến, tượng đá phía bên trái đột nhiên mở miệng : “Ngươi đã nghĩ kỹ chưa ?”

    Không đợi nàng trả lời, tượng đá bên phải đã hỏi : “Hay là chưa nghĩ kỹ ?”

    Aoko gật đầu, bình tĩnh trả lời : “Ta phải đi qua.”

    “Như vậy, sẽ để ngươi đi qua.”

    Vừa nói xong, tượng đá bắt đầu cử động, đi về phía nàng : “Cánh cửa này, chỉ có người chết mới có thể đi qua. Người đã nghĩ kỹ, vậy hãy để chúng ta tự tay biến ngươi thành người chết !”

    Aoko bỗng nhiên mỉm cười : “Người chết ? Các ngươi nghĩ rằng, ta không phải là người chết ?”

    Hai tượng đá thần thú đứng im tại chỗ, trầm lặng nhìn nàng một lúc, sau đó đột nhiên lui về chỗ cũ : “Ngươi có thể đi qua, con người vô sinh bất tử.”

    Đúng vậy, con người vô sinh bất tử.

    Từ rất lâu trước kia, nàng đã không còn nhớ rõ bản thân thuộc về thế giới nào nữa.

    Cửa đá thật lớn mở ra, ánh sáng chói mắt làm người ta không mở mắt ra được. Nàng chậm rãi đến gần phía sau cánh cửa, không vui cũng không buồn.

    Khi Aoko đi vào phần mộ yêu quái, liếc mắt liền thấy di cốt của Inu no Taisho ở phía trên, Inuyasha đang chiến đầu với một khuyển yêu. Inuyasha cầm một thanh đao rất lớn, vung đao rất uy phong, mà khuyển yêu kia không ngừng gào rống, không hề nhân nhượng.

    Sau khi nhìn thấy dáng vẻ của yêu quái kia, nàng lập tức ngẩn ra.

    Sess…shomaru…

    Cho nên khi nhìn thấy Inuyasha bổ đao về phía khuyển yêu, nàng theo bản năng bắn ra một mũi tên thanh tẩy, tiêu trừ yêu lực trên thanh đao, Sesshomaru nhân cơ hội đó bức lui Inuyasha !

    Inuyasha chật vật né tránh, đứng ở một bên gân cổ la với Kagome : “Này, cô làm cái gì vậy hả ?! Cô bắn tên chính xác một chút được không ?”

    Kagome vội vàng thanh minh : “Tôi không có bắn tên !”

    “Mũi tên thanh tẩy không phải chỉ có cô mới có thể bắn ra sao ?!”

    “Anh cũng biết rõ tôi còn chưa thành thạo bắn ra được cái mũi tên thanh tẩy gì đó !”

    “Thế là quỷ bắn à ?!”

    Hai người này còn có tâm tình cãi nhau…

    Aoko thấy ánh mắt đỏ như máu của Sesshomaru hướng về phía này, lập tức tránh sang một bên.

    Không thể, bất luận thế nào cũng không thể gặp lại hắn !

    Nàng cắn răng nắm chặt tay, Sesshomaru, nói ta nhẫn tâm cũng được, nói ta vô tình cũng tốt, tóm lại đời này chúng ta đừng bao giờ gặp lại nữa.

    Mà bên kia, Sesshomaru đã tiếp tục chiến đấu với Inuyasha, tiếng vang thật lớn quanh quẩn bên tai nàng, nàng rụt vào một góc bịt chặt lỗ tai, không bao giờ muốn nghe thứ âm thanh này nữa.

    Sess…shomaru…

    Ánh sáng như mũi nhọn từ bầu trời phóng tới, Aoko bật dậy nhìn qua, nháy mắt sững sờ.

    Chỉ thấy khuyển yêu kia bị yêu đao của Inuyasha chém tới !

    Nàng trơ mắt nhìn cánh tay của Sesshomaru bị chặt đứt, ngay cả khí lực cầm cung cũng biến mất.

    Cho đến khi Sesshomaru biến thành một luồng sáng rồi biến mất, nàng mới lấy lại tinh thần, lập tức lao ra ngoài cầm cung chỉ thẳng vào Inuyasha, tức giận nhìn hắn : “Tại sao lại tổn thương Sesshomaru, hắn là anh trai của ngươi !”

    Kagome nhìn thấy Aoko đột nhiên xuất hiện, còn chưa kịp kinh hỉ đã biến thành kinh hách : “Tiền bối, chị đang làm gì vậy ?!”

    Inuyasha đem Kagome kéo ra đằng sau lưng, hung tợn nói : “Cô và tên Sesshomaru kia là cùng một bọn ?”

    Kagome kinh ngạc nhìn nàng : “Tiền bối, chị làm sao vậy ? Mới vài ngày không gặp tại sao chị lại…Quen biết với yêu quái, còn là anh trai của Inuyasha…”

    Trong đầu Aoko chỉ còn lại cánh tay nhiễm máu của Sesshomaru, nàng nhìn chằm chằm vào cánh tay trên mặt đất cách đó không xa, đột nhiên cảm thấy rất khó thở. Cảnh vật trước mặt dần dần tối đen, nàng rốt cuộc không chống đỡ nổi, tất cả ý thức bị bóng tối bao phủ.

    Sesshomaru…

    “Tiền bối !!”
     
  5. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 4: Gặp Lại 2


    Bóng tối bao trùm, ánh trăng huyền ảo.

    Dưới tán cây hoa anh đào cổ thụ, nàng ôm lồng ngực thấm đẫm máu tươi dựa vào thân cây. Hoa anh đào không ngừng rụng xuống, rơi trên tóc nàng, trên y phục dính đầy máu tươi của nàng.

    Giống như một buổi thịnh yến hoa lệ mà thảm đạm.

    Nam nhân mặc áo choàng màu bạc quỳ trước mặt nàng, khuôn mặt lạnh lùng không hề thay đổi, nắm trong tay một trái tim đang chảy máu đầm đìa. Máu đỏ lạnh như băng chảy xuống giữa những ngón tay hắn, hắn dường như không phát hiện, chỉ lẳng lặng nhìn người trước mặt, không rõ cảm xúc.

    Người này, không phải, yêu quái này, vẫn luôn lạnh lùng như thế.

    Nàng cười rộ lên, máu đỏ từ khóe miệng lại trào ra.

    Nàng nghe thấy giọng nói của chính mình, rõ ràng mà hoài niệm : “Sesshomaru…”

    Ta, vẫn yêu chàng…

    Đêm hôm đó, nàng bị sắc máu nhuộm đỏ, cả đời này khó quên.

    Mặc dù đã là chuyện xưa của ba trăm năm trước, mặc dù có thể hắn đã quên.

    Aoko chậm rãi mở mắt ra, mờ mịt nhìn nóc nhà. Khi tầm mắt dần dần rõ ràng, nàng nghe thấy giọng nói vui mừng của Kagome : “Tỉnh rồi, tiền bối tỉnh rồi ! Chị cảm thấy thế nào, có khó chịu không ?”

    Aoko quay đầu nhìn nàng một cái, lắc đầu, nhưng không nói một lời.

    Kagome an tĩnh lại, muốn mở miệng nhưng không biết phải nói từ đâu.

    Giọng nói của Inuyasha hờn giận truyền đến : “Này cô, nếu cô ta đã tỉnh lại thì khẳng định là không chết được, còn dài dòng cái gì !”

    Trán Kagome nổi gân xanh : “Inuyasha, ngồi xuống !”

    Một tiếng hét thảm, gian phòng rốt cuộc yên tĩnh.

    Kagome nhìn sang Aoko, ngượng ngùng nở nụ cười : “Tiền bối, mấy ngày nay chị đã đi những đâu vậy, ừ…Em sao ?” Thấy Aoko không nói lời nào, nàng vội nói sang chuyện khác : “Đúng rồi tiền bối, em và Inuyasha mấy ngày trước có gặp một yêu quái tóc rất lợi hại, sau đó…sau đó hai người bọn em phát hiện nhảy xuống giếng ăn xương có thể trở về hiện đại, tiền bối, chúng ta có thể về nhà rồi !”

    Thấy Aoko vẫn trầm mặc, Kagome nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

    Inuyasha buồn bực ghé vào, một tay chống đầu, giọng nói không kiên nhẫn vang lên :

    “Này cô, có việc thì trực tiếp hỏi cô ta, lòng vòng quanh co như vậy làm gì.”

    “Inuyasha…” Không đợi Kagome mở miệng, giọng nói trống rỗng của Aoko đã truyền đến : “Inuyasha, tại sao ngươi lại muốn giết Sesshomaru…Hắn là anh trai của ngươi.”

    Gương mặt Inuyasha lập tức đanh lại, hắn ngồi xếp bằng xuống, nhìn vẻ mặt Aoko, bỗng nhiên lạnh lùng nói : “Ta không có anh trai như vậy, nếu không giết hắn, ta và Kagome sẽ chết.”

    “…Tất cả đều như vậy, cho dù là con người hay yêu quái, không làm tổn thương người khác thì không thể sống được…Ha ha…” Aoko cười khổ, nước mắt trào ra khỏi khóe mắt, nâng tay lên che đi : “Tỷ tỷ như vậy, Sesshomaru như thế, ngay cả ngươi cũng vậy…Còn ta, cũng thế…”

    Sesshomaru, Sesshomaru…

    Kagome thấy nàng khóc, nhất thời tay chân luống cuống. Kagome cũng đã từng nghe những người khác nói về Aoko, không phải khen ngợi nửa vời, mà thật sự nàng hâm mộ và bội phục Aoko từ đáy lòng. Tuổi còn trẻ, cái gì nàng cũng làm được, nấu ăn, judo, taekwondo, hoa đạo, kiếm đạo, trà đạo, tất cả đều giỏi, thậm chí còn quản lý cả xí nghiệp của gia tộc Shiina.

    Trong ấn tượng của nàng, Aoko là một người kiên cường và bình tĩnh, vĩnh viễn đứng ngoài thế giới của người thường, ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng, nói cũng không nhiều, giống như không thuộc về thế giới này, cực ít người có thể kết giao với nàng. Nàng nghĩ rằng Aoko không phải là một người yếu ớt, nàng không có nước mắt.

    May là Aoko chỉ yên lặng khóc một hồi, rốt cuộc cũng kìm nén cảm xúc. Inuyasha bị không khí nặng nề trong phòng làm cho khó chịu, lầu bầu một tiếng, khoát tay cầm Thiết toái nha đứng dậy đi ra ngoài.

    Kaede bà bà ở bên cạnh thấy vậy bèn đánh vỡ tình huống xấu hổ hỏi : “Tuy nói mọi việc đều thuận lợi, nhưng vì sao Kagome có thể rút ra Thiết toái nha ?”

    Myoga vẫn đi theo xen mồm nói : “Theo ta thấy, nguyên nhân chính là vì Kagome là con người cho nên mới có thể rút được Thiết toái nha. Vốn dĩ Thiết toái nha là do cha của Inuyasha đại nhân vì bảo vệ mẫu thân hắn mà tạo ra. Bởi vậy nếu người không có trái tim lương thiện động tới đao, chắc chắn sẽ không thể sử dụng được.”

    Thấy Kagome dường như trầm tư, Myoga tiếp tục : “Đại nhân Sesshomaru không có lòng lương thiện với con người, cho nên hắn không thể sử dụng được Thiết toái nha.”

    Aoko nghe vậy, trầm mặc xoay người.

    Sesshomaru, ta biết tất cả đều là lỗi của ta, bởi vì ta mà chàng mới mất đi tâm từ bi với con người. Sesshomaru, rốt cuộc ta đã làm tổn thương chàng đến đâu, ta không thể nào biết được…

    Kagome vội vàng đánh gãy Myoga : “Ông Myoga đừng nói nữa, tiền bối rất mệt rồi.”

    Myoga thức thời ngậm miệng lại, uống trà.

    Kagome nhìn Aoko, thật cẩn thận mở miệng hỏi : “Tiền bối, chị có muốn về nhà xem thử không ? Nếu chị tạm thời không muốn đi, em có thể báo cho người nhà chị vẫn ổn, đã nhiều ngày như vậy rồi, cha mẹ chị nhất định rất sốt ruột.”

    Aoko cười khổ một tiếng, giọng điệu bình thản : “Tôi không có người nhà, cho nên cũng sẽ không có người lo lắng cho tôi.”

    Kagome nhất thời nghẹn lời, nàng quen biết với Aoko cũng khá lâu, chỉ là từ trước đến giờ Aoko rất trầm lặng, cũng chưa bao giờ mời nàng vào nhà. Nàng chỉ biết gia cảnh

    Aoko không tồi, cũng nghe người khác nói Shiina là một gia tộc khổng lồ. Không ngờ sự thật lại là như vậy, thì ra cái gọi là gia thế hiển hách chính là di sản…

    “Thật xin lỗi, tiền bối…Em không biết…”

    Aoko lắc đầu.

    Kagome do dự nửa ngày, rối rắm không ngừng rốt cuộc mới quyết tâm nói : “Tiền bối, em có thể hỏi chị một điều được không, vì sao chị….không có nhịp tim…”

    Gian phòng nhất thời yên tĩnh, không một tiếng động vang lên.



    Bởi vì thân thể Aoko không khỏe, nàng chỉ có thể nằm trong phòng dưỡng sức, mà ngọc tứ hồn thì vẫn phải tìm, cho nên Kagome và Inuyasha chỉ nghỉ ngơi một ngày rồi lại lên đường.

    Aoko vẫn chưa hồi phục tinh thần, ngẫu nhiên đi ra ngoài tản bộ rồi không bao lâu sau lại trở lại tiếp tục nằm ngủ.

    Kaede bà bà vẫn chăm sóc việc ăn uống mỗi ngày của nàng, nhưng không biết làm thế nào để nói chuyện với nàng.

    Bà nhìn ra được cô gái này tuy bên ngoài rất kiên cường, nhưng thực tế nội tâm yếu ớt, vốn không thể chịu nổi một va chạm mạnh. Bà đã nghe Kagome nói chuyện xảy ra ngày đó, từ lần đầu tiên gặp mặt bà đã biết cô gái nhỏ này không đơn giản, nhưng cũng không thể nào mở miệng hỏi.

    Không đến vài ngày sau, hai người kia đã trở lại, còn thu phục được một tiểu hồ yêu tên là Shippou. Kagome nói phải về nhà một chuyến, cố ý tới hỏi ý kiến Aoko. Aoko nằm ở trên giường lắc đầu, ý bảo mình còn phải nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa.

    Chờ Kagome trở về, bọn họ lại cùng nhau bước lên hành trình tìm kiếm ngọc tứ hồn. Thân thể Aoko đã sớm khỏe lại, nhưng nàng không muốn tiếp tục hành trình phía trước, cũng không muốn quay về năm trăm năm sau, thậm chí không biết mình có thể trở về hay không.

    Chờ mọi người đi hết, Aoko mới một mình đi tới giếng ăn xương trong rừng cây, cúi đầu nhìn đáy giếng đen sì, sau một lúc lâu, đột nhiên nhấc chân nhảy vào !

    Chỉ thấy đáy giếng phát ra một ánh sáng chói mắt, lát sau tất cả đều khôi phục như cũ.

    Khi Aoko từ miệng giếng bước ra, bên ngoài đã là buổi chiều.

    Nàng từ đền thần nhà Kagome đi ra, trên đường đi bắt một chuyến xe vào vùng ngoại thành. Chiếc xe chậm rãi dừng lại trước một biệt thự xa hoa, nàng thanh toán tiền xe rồi bước qua cổng lớn. Cửa vừa mở ra đã thấy có một người đàn ông trung niên mặc áo vest đen bước tới, cung kính cúi đầu : “Hoan nghênh Đại tiểu thư về nhà.”

    Aoko gật đầu, vừa vào phòng khách vừa nói với quản gia : “Chuẩn bị cho tôi mấy thứ đồ dùng hàng ngày, tôi có việc phải rời đi một thời gian, lúc này chuyện kinh doanh của gia tộc còn cần quản gia tiếp tục quản lý.”

    Quản gia cung kính gật đầu : “Vâng, Đại tiểu thư.”

    “Còn nữa, thay tôi làm một vài thủ tục ở trường học.” Aoko dừng một chút “Tôi không biết bản thân còn có thể trở về hay không, nếu tôi không thể trở về…quản gia hãy tự quyết đi.”

    Quản gia lắc đầu : “Xin Đại tiểu thư đừng nói như vậy, tuy rằng tôi không biết Đại tiểu thư đang làm gì, nhưng gia tộc Shiina vĩnh viễn là nhà của cô, tôi sẽ vẫn cung kính chờ cô trở về.”



    Kaede bà bà mãi cho đến ngày hôm sau mới nhìn thấy Aoko trở về, ánh mắt cô gái này rõ ràng không giống trước kia, tuy vẫn còn bi thương nhưng đã được một sự kiên định bao trùm lên.

    Nàng cười : “Kaede bà bà, cho ta ở thêm một đêm nữa, ngày mai ta sẽ rời đi.”

    Kaede bà bà cũng không hỏi nhiều.

    Aoko lại một lần nữa đi tới thế giới kia, tìm được cánh tay của Sesshomaru, làm một thuật pháp nho nhỏ, phong ấn cánh tay tại đó.

    Ban đêm, nàng nghỉ ngơi trong một thị trấn nho nhỏ. Phong trần mệt mỏi lâu như vậy, vốn tưởng rằng buổi tối có thể nghỉ ngơi thật rốt, ai ngờ lúc nửa đêm lại bị bừng tỉnh, có hơi thở của ngọc tứ hồn !

    Khi Aoko đuổi tới, đã thấy Inuyasha đang đánh nhau với Sesshomaru, mà thanh đao của Inuyasha đã bị Sesshomaru đoạt đi.

    Cánh tay của Sesshomaru…có hơi thở của ngọc tứ hồn.

    Nàng không dám tùy tiện ra ngoài, chỉ có thể ẩn tàng hơi thở rồi trốn ở một nơi bí mật gần đó, nhìn thấy Sesshomaru một đao trảm trăm yêu, tàn sát yêu quái, thậm chí còn muốn giết Inuyasha !

    Mũi tên thanh tẩy nhanh như chớp bắn về phía Thiết toái nha đang yêu hóa, “tinh” một tiếng Thiết toái nha bị bắn ngược về đằng sau, trở về dáng vẻ cũ. Đám người đồng loạt nhìn về phía mũi tên phóng tới, đã thấy Aoko rút mũi tên thứ hai chỉ về phía Sesshomaru, bình thản nói : “Từ bỏ Thiết toái nha đi, lui ra đằng sau.”

    Sesshomaru trừng lớn hai mắt, không thể tin nổi nhìn người đột nhiên xuất hiện .

    Shiina Aoko từng nghĩ qua vô số lần hoàn cảnh mà hai người sẽ gặp lại, hoặc là vô tình, hoặc là hờ hững, tuyệt không nghĩ tới lại phải đối mặt với nhau thế này.

    Aoko chậm rãi đi tới trước mặt Kagome và một vị hòa thượng lạ mặt, thấy Kagome ngốc nghếch nhìn mình, nhíu mày quát : “Mau đi nâng Inuyasha dậy, nhanh chóng rời khỏi đây !”

    Kagome vội vàng gật đầu, lập tức cùng vị hòa thượng kia nâng Inuyasha dậy, cầm lấy Thiết toái nha đang nằm lăn lóc trên đất, vội vội vàng vàng chạy đi. Kagome biết giữa Aoko và Sesshomaru nhất định là có một bí mật không muốn người khác biết được, Sesshomaru hẳn là sẽ không làm khó nàng, cho nên vội vàng đưa Inuyasha đi trị thương.

    Mà Sesshomaru từ đầu tới cuối cũng không ngăn cản.

    Jaken ngây ngốc nhìn Aoko, lúc này mới phản ứng lại kêu lên : “Aoko đại nhân !”

    “Phục” một tiếng, quỳ rạp xuống đất !

    Sesshomaru bước đến phía trước, lại bị Aoko run rẩy chặn lại : “Đừng tới đây , Sesshomaru, không được lại gần.”

    Sesshomaru thật sự dừng bước, giọng nói lạnh nhạt trước sau như một của hắn mang theo chút ôn hòa và không đành lòng: “Ba trăm năm, chúng ta thật sự vất vả mới có thể gặp lại…Aoko, nàng vì muốn giết ta mới trở về sao ?”

    “Không phải…” Tay cầm cung của Aoko run lên “Ta không muốn…”

    Sesshomaru lộ ra một nụ cười lạnh nhạt : “Không phải ?”

    “Ta không phải Aoko của ngươi. Sesshomaru, chuyện giữa chúng ta đã hết…Lần này ta trở về chỉ là vì ngọc tứ hồn, không hơn.”

    “Mặc dù nàng ẩn tàng hơi thở, nhưng mũi tên thanh tẩy của nàng vẫn còn, nàng chính là nàng, ta không tin lời của nàng.” Sesshomaru nâng tay gạt cung tiễn trong tay nàng ra, bắt lấy cổ tay nàng “Không tin.”

    “Không tin thì thế nào.” Aoko cười nhạt, chỉ vào ngực “Sesshomaru, chàng đã tận mắt nhìn thấy ta chết đi, chàng quên rồi sao ?”

    Sesshomaru cũng cười, nhưng nụ cười của hắn trong trẻo mà lạnh lùng, kéo người kia vào trong lòng : “Mặc kệ trước kia ra sao, nếu nàng đã trở về, từ nay về sau ta không cho phép nàng rời đi. Aoko, nàng chỉ có thể ở bên cạnh ta.”

    Bên tai vang lên tiếng gió, gáy nàng đau xót, cả người mất đi tri giác.
     

Chia sẻ trang này