Vĩnh Hằng Không Tồn Tại - Lý Duy Duy, Đồng nhân Inuyasha [ 41 Chương + NT ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Hinh Hinh, 25/12/16.

  1. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 35: Hẹn Hò


    Suốt đêm Aoko được mang từ thời đại Chiến quốc về hiện đại, các bác sĩ giỏi nhất hợp lại chẩn đoán cũng không phát hiện ra nguyên nhân đột nhiên bất tỉnh của nàng. Cuối cùng là một lời của Kagome đã đánh thức mọi người, vì thế Vương Vũ đang ở Trung Quốc xa xôi bị gọi khẩn cấp đến Tokyo Nhật Bản, lập tức bắt tay vào điều trị.

    Chỉ là…thân thể của Aoko đã đến cực hạn rồi.

    “Mang thai ?! Các người để cô ấy mang thai ? Các người có biết điều này có nghĩa là gì không !” Vương Vũ thở hổn hển nhìn quản gia “Sức khỏe của cô ấy đã yếu lắm rồi, linh hồn rách nát kia đã đạt mức cực hạn, lại còn phải nuôi dưỡng đứa bé đó ! Các người có biết đây là muốn cô ấy nhanh chóng đi đến chỗ chết không hả ?!”

    Quản gia cúi đầu, vẻ mặt khổ sở. Đại tiểu thư xảy ra chuyện đều là do ông chăm sóc không chu đáo, ông thật sự có lỗi với cha mẹ của Aoko.

    Vương Vũ bụng đầy lửa giận, nhưng anh ta không dám phát giận, bởi vì một người thì hôn mê, một người thì tỏa ra hơi thở lạnh như băng canh giữ ở bên giường. Anh ta sợ mình còn chưa kịp lên tiếng, đã bị loạn đao chém chết.

    Giọng nói lạnh nhạt của Sesshomaru truyền đến : “Rốt cuộc nàng làm sao vậy ?”

    Vương Vũ thở dài một tiếng : “Thân thể của Shiina tiểu thư đang suy nhược rất nhanh, bây giờ cô ấy đang hôn mê, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, cô ấy sẽ không sống được bao lâu nữa.”

    Tay Sesshomaru run lên.

    “Thật ra chuyện này phải nói tới việc đã xảy ra cách đây không lâu, Shiina tiểu thư đột nhiên đến nhờ tôi hạ một chú ngữ cho cô ấy, chú ngữ này có thể đề cao linh lực trong thời gian ngắn. Nhưng thứ này cũng có hạn định, một khi chú ngữ mất đi hiệu lực, thân thể sẽ suy nhược rất nhanh. Biểu hiện bây giờ của Shiina tiểu thư, chính là do chú ngữ mất đi tác dụng.” Vương Vũ bất lực lắc đầu : “Hơn nữa trước đây linh hồn cô ấy đã không ổn định, cộng thêm việc lần này, e rằng họa vô đơn chí…”

    Sau khi Sesshomaru trầm mặc một lúc lâu, bình tĩnh hỏi hắn : “Nếu lấy đứa bé ra thì sao ? Lấy đứa bé ra, nàng sẽ khỏe hơn chứ ?”

    Vương Vũ sửng sốt, hiển nhiên không đoán được cha của đứa bé lại nói như vậy, nhưng cũng chỉ biết trả lời kĩ càng : “Lấy đứa bé ra không thể giải quyết được vấn đề gì, nhưng có thể làm chậm lại tốc độ suy nhược của cơ thể.”

    Lúc Aoko tỉnh lại đã là buổi chiều, bên trong phòng rất tối. Nàng giật giật, phát hiện tay đang bị người khác nắm lấy, giương mắt nhìn lại đã thấy Sesshomaru đang nhìn mình.

    Theo bản năng nàng muốn nói gì đó, Sesshomaru hình như đã sớm phát hiện, lập tức bưng kín miệng nàng, thấp giọng nói : “Đừng nói gì cả, đừng nói.”

    Aoko chần chờ gật gật đầu, nhìn hắn bỏ tay ra mới hỏi : “Ta sắp chết phải không ?”

    Sesshomaru chấn động, lại trầm mặc.

    Aoko cười khổ một tiếng : “Là báo ứng đây. Lúc trước ta tới Vương gia lấy được một chú thạch có thể phong ấn linh hồn và một cái phù chú, hai thứ này hợp lại có thể đúc thành một mũi tên, chính là mũi tên cuối cùng Kagome đã dùng kia. Thời điểm mũi tên bắn trúng ngọc tứ hồn, bởi vì nó mang theo máu của ta, cho nên cũng có thể đi vào ngọc tứ hồn cứu thoát linh hồn Midoriko tỷ tỷ. Chuyện này rất đơn giản, không cần trả giá gì.”

    “Nhưng nếu muốn đem linh hồn Midoriko đưa ra bên ngoài, nhất định phải trút xuống một lượng linh lực vô cùng lớn, và ta thành công.”

    Trong phòng một lúc lâu không hề vang lên tiếng động nào.

    Thật lâu sau, Sesshomaru mới nói : “Vị thuật sĩ kia nói, nếu lấy đứa bé ra, có thể sẽ có một con đường sống.”

    Aoko lập tức trừng lớn hai mắt, theo bản năng che bụng lại : “Không được !”

    Thấy Sesshomaru không nói gì, cả người nàng bắt đầu run rẩy : “Sesshomaru, không thể được. Đây là con của chúng ta, nó còn chưa đi vào thế giới này, chàng không thể nhẫn tâm bóp chết nó như vậy !”

    Đáy mắt Sesshomaru hiện lên đau đớn kịch liệt : “Nàng nghĩ rằng ta và nàng muốn sao, Aoko, ta không thể trơ mắt nhìn nàng chết đi. Vị thuật sĩ kia nói chưa chắc nàng đã có thể sống đến lúc sinh đứa bé này ra.”

    “Sesshomaru !” Aoko ngồi bật dậy, đôi mắt chứa đầy sự đau khổ : “Chàng đang trách ta đúng không, chàng đang trách ta tự mình làm nhiều chuyện như vậy đúng không ! Chàng muốn trừng phạt ta, chàng sẽ bóp chết đứa bé !”

    “Không phải.” Sesshomaru bình tĩnh nhìn nàng, đưa tay nắm lấy vai nàng : “Aoko, nàng tỉnh táo lại đi, ta đều vì muốn tốt cho nàng, ta không thể để nàng…lại rời khỏi ta như vậy.”

    Aoko ôm lấy cổ hắn, lắc mạnh đầu : “Đừng lấy đứa bé ra, Sesshomaru, van cầu chàng, đừng lấy nó ra, nếu đến cuối cùng nó thật sự không thể ra đời, đó là vì nó không có duyên với ta, không thể làm mẹ con, không oán được ai. Nếu bây giờ bỏ nó như vậy, ta không muốn, ta không muốn !”

    Sesshomaru vỗ nhẹ tay nàng an ủi : “Được…đều nghe lời nàng.”



    Aoko bị lệnh cưỡng chế phải nghỉ ngơi cho tốt, không được phí sức cho bất kỳ việc gì. Nhiệm vụ dạy Shiina Keishou và chuyện kinh doanh của gia tộc Shiina đều đổ lên đầu quản gia.

    Cứ nghỉ ngơi như vậy một tháng, sức khỏe nàng cũng dần chuyển biến tốt, bụng cũng lộ ra một chút, khuôn mặt cũng hồng hào hơn, Sesshomaru rất hài lòng về điều này. Có điều chứng khát ngủ càng ngày càng nghiêm trọng, thậm chí có khi nàng sẽ ngủ liên tiếp hai ngày hai đêm. Nếu không phải chóp mũi nàng vẫn có hơi thở mong manh, Sesshomaru thậm chí đã nghĩ rằng nàng định lén lút ra đi trong giấc mộng.

    Mặc dù việc này xảy ra ngoài ý muốn nhưng họ đã đoán trước được, nhưng nó vẫn đến một cách quá đột nhiên. Sau khi làm lành, hai người vẫn luôn vui vẻ ở bên nhau, thậm chí Aoko cũng dần dần quên đi chuyện mình sớm muộn gì cũng phải chết. Nhưng không nghĩ tới đến lúc phải đối mặt lại khó khăn như thế.

    Sesshomaru vô cùng bất an, nhưng hắn không thể nói cho ai nghe, bởi vì không ai có thể giúp họ.

    Bất lực.

    Không ngờ hắn lại cảm thấy bất lực như vậy, thật buồn cười cũng thật đáng buồn.

    Mạnh mẽ như vậy, lạnh lùng như vậy, một ngày kia cuối cùng cũng có chuyện khiến hắn không thể làm được.

    Lúc Aoko tỉnh ngủ, nàng nhìn thấy Sesshomaru cầm một cái bát bước vào phòng, lập tức nhăn mặt lại, dúi đầu vào trong chăn : “Sesshomaru chàng đừng tới đây, bê đi đi ! Ta không muốn uống thuốc nữa, đã hơn một tháng rồi, ô ô ô, bây giờ ta ngửi thấy mùi này là thấy buồn nôn !”

    Sesshomaru bình tĩnh xốc chăn lên, giơ cái bát đến trước mặt Aoko đang nắm chặt mắt : “Một bát cuối cùng.”

    Aoko lên án: “Lần trước chàng cũng nói như vậy !”

    Sesshomaru thản nhiên nói : “Lần trước là bát cuối cùng của lần trước, đây là bát cuối cùng của lần này.”

    Aoko: “…”

    Nghẹn khuất uống xong, Aoko đột nhiên nói : “Sesshomaru, chúng ta đi hẹn hò đi.”

    Sesshomaru sửng sốt.

    Aoko nhìn hắn : “Chúng ta đã ở bên nhau lâu như vậy, ngay cả đứa nhỏ cũng có rồi, nhưng còn chưa chính thức hẹn hò một lần. Đúng rồi, chàng muốn đi đâu không ?”

    Sesshomaru lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Nghe lời nàng.”

    Aoko nghĩ nghĩ, nhấc điện thoại lên hỏi Kagome.

    Lúc Kagome nhận được điện thoại cũng sửng sốt, lập tức cũng nhớ tới mình và Inuyasha cũng quen biết lâu nhưu vậy, đã đến lúc bàn chuyện kết hôn, nhưng cả hai vẫn chưa chính thức hẹn hò một lần, mỗi ngày đều vội vàng di chuyển giữa hai thế giới, ngoại trừ ôn tập thi cử thì là đánh yêu quái !

    Aoko nghe được oán niệm từ đầu dây bên kia, quyết đoán cúp điện thoại.

    Sau lại nghĩ, nhấc máy lên gọi cho Shimizu Masaki, nàng ta trầm tư một lúc rồi nói : “Quả nhiên là hẹn hò, hay là đến công viên hay rạp chiếu phim đi !”

    Aoko nghe xong liền cảm ơn rồi cúp điện thoại.

    Trong nhà Shimizu Masaki, sau khi Aoko cúp điện thoại, nàng bèn nhìn về phía Kougen Terunosuke sắc mặt âm trầm, bất đắc dĩ hỏi : “Anh thật sự quyết định làm như vậy ?”

    Kougen Terunosuke gật gật đầu.

    Shimizu Masaki thở dài một tiếng: “Tôi có thể giúp anh. Nhưng anh phải cam đoan, tuyệt đối không thể tổn thương Aoko.”

    Kougen Terunosuke thấp giọng nói: “Sao tôi có thể tổn thương cô ấy được.”

    Ta bảo vệ nàng còn không kịp.

    Aoko kéo Sesshomaru tới công viên, mua hai vé vào cửa. May mắn hôm nay không phải là chủ nhật, người đến công viên trò chơi không nhiều lắm, vì thế nàng vui vẻ bước chân vào nơi đầu tiên : thuyền hải tặc.

    Sau đó phải ngậm ngùi dừng chân.

    Nàng nhìn đám người ngồi trên thuyền la hét inh tai vì sợ hãi, không hiểu sao lại sinh ra một chút chần chừ. Yên lặng sờ sờ cái bụng hơi tròn, bây giờ nàng là phụ nữ có thai rồi, chơi thứ kích thích như vậy là muốn để cha đứa bé nhặt xác sao ?

    Sesshomaru lập tức túm người đi chỗ khác, Aoko ủ rũ đi đến nơi thứ hai : tàu siêu tốc.

    Đương nhiên lại bị cấm.

    Ngựa gỗ xoay tròn là trò trẻ con, quá ngây thơ, loại trừ.

    Nhà ma.

    Aoko mắt sáng ngời, lập tức túm Sesshomaru vào. Nàng về thời đại Chiến quốc đã gặp không ít yêu quái và ác quỷ xấu xí, tất cả nàng đều mặt không biến sắc bắn chết. Trò này hẳn là có thể chơi được.

    Nhưng nàng đã quên bên cạnh còn có Sesshomaru.

    Trong nhà ma, Aoko buồn bực nhìn nhân viên giả ma bị Sesshomaru đánh bất tỉnh nằm trên đất, ai bảo vừa rồi anh ta đột nhiên chạy ào tới trước mặt Aoko dọa nàng sợ. Dọa con gái là chuyện đương nhiên, con gái sợ hãi sẽ nhân cơ hội đó nép vào lòng bạn trai.

    Lãng mạn mà !

    Sesshomaru khinh thường hừ lạnh : “Chỉ là con người cũng muốn tổn thương nàng.”

    Aoko u oán, biết anh ta là con người mà chàng còn ra tay nặng như vậy sao.
     
  2. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 36: Bắt Cóc


    Cuối cùng Aoko phải chạy tới giải thích với người quản lý công viên trò chơi, lằng nhằng mãi họ mới chịu bỏ qua việc này. Chờ chuyện được giải quyết xong đã là chạng vạng, may mà công viên trò chơi cũng mở cửa cả buổi tối, hai người lại tiếp tục đi chơi. Có điều cũng chỉ còn lại một trò duy nhất : vòng quay mặt trời.

    Vòng quay mặt trời à…Từ nhỏ đã sinh ra trong tập đoàn giàu có, Aoko ít được tiếp xúc với những hoạt động giải trí này nên không biết nhiều lắm. Nàng cũng chỉ nghe nói qua về trò này, đám bạn nữ trong lớp thường xuyên bàn chuyện đi chơi với bạn trai ở đây. Hình như, đây là một nơi rất lãng mạn.

    Mắt nàng sáng lên, lập tức túm Sesshomaru chạy tới vòng quay mặt trời.

    Người chờ phía dưới vòng quay mặt trời cũng không nhiều, bọn họ vừa mới kéo nhau chạy đến, đã bị nhân viên đẩy mạnh vào một khoang. Đương nhiên, nhân viên kia không thể đụng tới nàng, là Sesshomaru che chở cho nàng mơ mơ màng màng bước vào. Lúc này Aoko mới định thần lại, a, thì ra chỉ là một cái hộp sắt nhỏ thôi.

    Thùng xe chậm rãi bay lên, Aoko không kịp chuẩn bị trước, ào một cái ngã vào lòng Sesshomaru.

    Sesshomaru nhướng mày, cẩn thận đem người ôm vào trong ngực.

    Aoko sửng sốt một lát, sau đó cười rộ lên, dúi đầu vào lòng hắn cọ cọ.

    A, thì ra đây là lãng mạn mà bọn họ nói.

    Sesshomaru nâng nàng dậy : “Cười ngốc nghếch cái gì ?”

    Aoko lắc đầu, nhẹ giọng nói : “Chỉ cảm thấy ở bên cạnh chàng thật hạnh phúc.”

    Trên mặt Sesshomaru hiện lên một chút đỏ ửng khả nghi, chỉ mơ hồ lướt qua, nhưng lại bị Aoko kịp thời nhìn thấy. Hắn lập tức hừ một tiếng, quay mặt ra nhìn khung cảnh đang dần thay đổi ngoài cửa sổ, lại quay đầu nhìn nàng nói : “Ở bên ta nàng chỉ có thể hạnh phúc, bằng không nàng còn muốn thế nào !”

    Aoko bật cười, đột nhiên nhoài người lên hôn hắn một cái.

    Bên ngoài vòng quay mặt trời, ánh nắng ấm áp chiếu sáng khắp nơi, làm nổi bật từng gương mặt vui vẻ của những hành khách, trong không gian tràn ngập hương vị hạnh phúc.

    Chờ khi hai người rời khỏi công viên trò chơi, trời đã tối đen như mực, loạt đèn đường bật sáng trong đêm tối. Sesshomaru cõng Aoko trên lưng chậm rãi trở về nhà, không nói một lời.

    Vốn hắn muốn ôm nàng trở về, bởi vì sợ ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng nàng. Nhưng Aoko kiên quyết không cần, bảo rằng việc này dọa người quá, hơn nữa mới có bốn tháng, vì thế hắn đành cõng nàng.

    Aoko chạy ngược chạy xuôi một ngày, sớm đã mệt đến mỏi cả chân, bây giờ lại buồn ngủ. Nàng ghé vào vai hắn, dùng một chút tỉnh táo cuối cùng nhẹ nhàng nói : “Sesshomaru, ta sẽ cố gắng chống đỡ cho đến lúc đứa bé sinh ra.”

    Tay Sesshomaru căng thẳng.

    Sau khi về đến nhà, hai người vừa vào phòng khách đã thấy Vương Vũ vô cùng lo lắng đi qua đi lại, lập tức đánh thức Aoko đang ngủ say trên lưng Sesshomaru.

    Ánh mắt Sesshomaru bắn sang…

    Vương Vũ: “…”

    Chờ Aoko và Sesshomaru ăn xong bữa tối đi vào phòng khách, Vương Vũ đã gấp tới nỗi đi tới đi lui vài vòng, vò đầu bứt tai.

    Không đợi Aoko mở miệng, anh ta hai mắt rưng rưng lên tiếng : “Nghe tôi nói trước đã !”

    Hai người bình tĩnh ngồi xuống, Aoko nói : “Tôi cũng có chuyện muốn nói với anh.”

    “…” Cảm xúc bị đè nén của Vương Vũ lập tức được bùng nổ : “Tin tức vô cùng tốt ! Shiina tiểu thư, cô được cứu rồi ! Trải qua sự tìm kiếm không ngừng nghỉ của gia tộc chúng tôi, rốt cuộc đã tìm ra biện pháp cứu chữa cho cô rồi !”

    Aoko và Sesshomaru đồng thời sửng sốt.

    Vương Vũ nuốt nuốt nước bọt, bắt đầu trấn định lại : “Chú ngữ trước kia mà các vị trưởng lão Vương gia đặt cho Shiina tiểu thư , chủ yếu muốn cưỡng chế không cho hồn phách rời khỏi thân thể, nhưng chú ngữ kia cũng không hoàn chỉnh, cho nên mới sinh ra tác dụng phụ khiến Shiina tiểu thư không có nhịp tim. Nhưng trên thực tế, cô nên cảm thấy may mắn vì chú ngữ kia không hoàn chỉnh.”

    Aoko sửng sốt: “Vì sao ?”

    Vương Vũ nhìn hai người : “Bởi vì nếu chú ngữ kia hoàn chỉnh, nó sẽ vĩnh viễn đem hồn phách khóa vào trong thân thể, cho dù thân thể chết đi, linh hồn cũng không được giải thoát, không thể luân hồi sang kiếp sau. Hiện tại chúng tôi đã tìm được một biện pháp có thể khôi phục chú ngữ cho Shiina tiểu thư, nhưng vẫn có tính nguy hiểm nhất định.”

    Hai người đối diện chỉ trầm mặc lắng nghe.

    Vương Vũ tiếp tục nói: “Chú ngữ này chỉ có thể sử dụng sau khi Shiina tiểu thư sinh con, bởi vì nếu sử dụng trước thì cũng sẽ khóa luôn hồn phách thai nhi vào trong thân thể, rất nguy hiểm. Chú ngữ sau khi được thi triển, sẽ vận dụng toàn bộ linh lực tiềm tàng trong cơ thể đi chữa trị linh hồn mục nát. Nguy hiểm nhất là ở bước này, nếu…linh lực suy kiệt, có thể sẽ chết…”

    Sesshomaru lạnh lùng nheo mắt lại : “Đây là “biện pháp” mà ngươi muốn nói ?”

    Vương Vũ thở dài: “Biện pháp này không đáng giá thử một lần sao ?”

    Sesshomaru trầm mặc.

    Vương Vũ lập tức nói: “Tôi đã hỏi qua bác sĩ, ngày dự sinh của cô ấy là tháng 12 năm nay, cho tới lúc đó Vương gia chúng tôi sẽ dốc toàn lực giúp cô ấy chống đỡ, nếu thật sự không được, cũng có thể làm phẫu thuật mổ đẻ cứu lấy cứu bé.”

    Aoko chậm rãi cầm tay Sesshomaru : “Đã không còn lựa chọn nữa rồi, không phải sao ?”



    Aoko lần này lại ngủ ba ngày. Sau khi nàng tỉnh lại, quản gia lập tức chạy ào tới trước mặt nàng, suýt nữa thì nước mắt nước mũi tèm lem. Thì ra ngày hôm qua hội thương mại quốc gia có gửi thư tới, mời toàn bộ chủ tịch các tập đoàn lớn trên toàn nước Nhật Bản đến dự tiệc, trong đó cũng có Aoko.

    Nhưng Sesshomaru vừa nghe quản gia nói xong, lập tức ném thư mời vào thùng rác, còn lạnh lùng nói không cho phép bất cứ kẻ nào quấy rầy nàng. Quản gia sợ tới mức tim bắn ra ngoài, vội vàng nhặt thư mời lên lau sạch sẽ, vẫn đứng ở bên ngoài chờ nàng tỉnh lại, một khi nàng tỉnh ngủ sẽ vọt vào báo cáo mọi chuyện.

    Đúng lúc Sesshomaru bưng bát thuốc bước vào, ánh mắt lập tức biến lạnh.

    Aoko đau đầu: “Nhất định phải đi sao ?”

    Quản gia gật đầu: “Tôi đã liên lạc với người của hội thương mại quốc gia, vốn muốn thay mặt tiểu thư cự tuyệt thư mời lần này. Nhưng họ nói lần gặp mặt này vô cùng quan trọng, phải do đích thân chủ tịch tham dự, không ai được phép vắng mặt. Tuy bọn họ không nói rõ, nhưng ý tứ rất rõ ràng, nếu không…”

    Aoko gật gật đầu: “Tôi biết rồi, dựa theo số đo của tôi làm một bộ lễ phục mới đi. Nếu đã tham gia, nên trịnh trọng một chút.”

    “Vâng, đại tiểu thư.”

    Quản gia dưới tầm mắt lạnh như băng của Sesshomaru kiên trì lê bước ra ngoài.

    Hội thương mại quốc gia, là một hiệp hội do phần đông các tập đoàn tạo thành, có thể xem là hội thương mại lớn nhất Nhật Bản, nắm giữ một nửa nền kinh tế của đất nước. Cho dù hùng mạnh như gia tộc Shiina, cũng không thể dễ dàng đắc tội bọn họ, nếu không hậu quả rất khó lường.

    Aoko uống thuốc xong, chậm rãi quay đầu lại nhìn Sesshomaru vẫn đưa mắt ra ngoài cửa sổ.

    “Sesshomaru, bây giờ ta là người thừa kế của gia tộc Shiina, ta có trách nhiệm và nghĩa vụ phải bảo vệ người trong tộc của ta…” Aoko nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn “Chỉ là một buổi tiệc mà thôi, Keishou còn quá nhỏ, nó không thể đi được. Chờ sau khi buổi tiệc kết thúc, ta sẽ quay về thời đại Chiến quốc với chàng, chờ con của chúng ta sinh ra, được không, Sesshomaru ?”

    Tay người nọ nhấc lên, lòng bàn tay ấm áp xoay lại, chậm rãi cầm lấy tay nàng.

    Năm ngày sau, Aoko tới nơi tổ chức buổi tiệc của hội thương mại quốc gia.

    Sau khi Sesshomaru nghe nói buổi tiệc này có rất nhiều người tham dự, hắn chỉ lạnh như băng bỏ lại một câu “Ta về trước báo tin nàng bình an cho mọi người”, sau đó lại đảo mắt sang bên cạnh, đương nhiên là thu được ánh mắt “thề sống chết bảo vệ Đại tiểu thư và tiểu thiếu gia an toàn” của quản gia mới an tâm rời đi.

    Nghênh đón ở cửa không ngờ lại là Shimizu Masaki, con nhóc này lúc mặc lễ phục dạ hội vào nhìn qua cũng có phong thái lắm. Aoko lúc này mới nhớ nàng ta là chị gái gia chủ bây giờ của gia tộc Shimizu, có mặt ở đây cũng không có gì kỳ lạ.

    Shimizu Masaki cứ đứng ở cửa như vậy, không nói năng gì chỉ đứng đó, nhìn thoáng qua trông cũng rất đẹp mắt, thậm chí còn có mấy người đàn ông tiến lên bắt chuyện, có điều….

    “A, Aoko, cái đồ ngốc nhà chị rốt cuộc cũng đến rồi, bà đây đã chờ chị cả nửa ngày rồi đấy !”

    Người chuẩn bị tiến đến : “…”

    Quả nhiên vừa mở miệng phong thái đã bay sạch sành sanh.

    Aoko giật giật thái dương, may là hôm nay nàng không đi giày cao gót mà đi xăng-đan, nếu không đã bị cái giọng the thé này dọa té ngã rồi, trong bụng nàng còn có đứa bé mà.

    Quản gia phụ trách đăng ký ở lối vào, Aoko và Shimizu Masaki cùng nhau bước vào đại sảnh trước. Lúc sau quản gia vẫn đi theo trái phải, chỉ sợ Aoko có điều gì không khỏe.

    Kougen Terunosuke ngay từ đầu đã chú ý tới Aoko, không, phải nói là hắn vẫn một mực chú ý đến nàng. Thấy nàng bước vào, thấy nàng khéo léo nói chuyện với mọi người, thấy nàng đi đường thật cẩn thận, che chở cái bụng hơi lộ ra, thấy nàng mệt mỏi lặng lẽ lui vào một góc hội trường ngồi nghỉ.

    Tuy rằng tính tình Shimizu Masaki điên điên dở dở, nhưng nàng cũng cùng lớn lên với Aoko, vẫn rất quan tâm đến Aoko. Từ sau khi bước vào đại sảnh vẫn không rời đi, bây giờ cũng ở lại nói chuyện phiếm với Aoko.

    Cho nên quản gia số khổ đành phải thay Đại tiểu thư nhà họ xã giao khắp nơi.

    “Bạn trai chị đâu ? Trường hợp nặng như vậy không phải anh ta nên đi cùng chị sao ?”

    Aoko bất đắc dĩ cười : “Anh ấy không thích đám đông.”

    Shimizu Masaki bĩu môi : “Nhìn cũng giống một người thích cô độc lắm.

    Nàng vừa mới dứt lời, đã thấy Kougen Terunosuke đi sang bên này. Trên mặt Shimizu

    Masaki hiện lên một chút khó xử, lặng lẽ nói : “Tôi đi lấy chút đồ, chị muốn uống gì ?”

    “Đừng lấy rượu, nước trái cây thôi, nhưng cũng đừng lấy nước trái cây có cồn, nước lọc là tốt nhất.”

    Shimizu Masaki ngắm nhìn cái bụng của nàng một cái, bất đắc dĩ lắc đầu tránh ra.

    Kougen Terunosuke đi đến bên cạnh Aoko, đưa một ly nước lọc cho nàng, mỉm cười nói : “Anh có thể ngồi đây không ?”

    Aoko sửng sốt, cảm kích nhận lấy ly nước : “Vâng, xin cứ tự nhiên.”

    Nói chuyện nửa ngày với Shimizu Masaki, nàng đã cảm thấy hơi khát nước, cũng không khách khí mà uống hết chỗ nước đó.

    “Aoko, em không ngờ lại gặp anh ở chỗ này đúng không ?” Sau khi Kougen Terunosuke nhìn thấy nàng lắc đầu, vẫn cười như cũ nói : “Anh họ Kougen, là người thừa kế của gia tộc Kougen. Lần họp mặt này là do gia tộc của anh đề nghị cử hành, chủ sự cũng là người của gia tộc Kougen.”

    Aoko nhướng mày.

    Lại nghe thấy Kougen Terunosuke tiếp tục nói : “Anh muốn gặp em một lần, nhưng từ sau lễ hội mùa hè, em không còn đến trường nữa. Aoko, chẳng lẽ em không muốn gặp anh đến vậy ?”

    Aoko nghe thấy điều hắn nói có phần không đúng, bắt đầu dịch nhẹ người về phía khác : “Tôi không hiểu ý của đội trưởng Kougen.”

    Kougen Terunosuke lộ ra một nụ cười như có như không : “Aoko, nàng luôn cự tuyệt ta, từ ba trăm năm trước cho tới bây giờ, một cơ hội cũng không muốn cho ta. Mặc dù chết, cũng muốn ở bên yêu quái kia.”

    Aoko ngạc nhiên nhìn hắn : “Anh…”

    Đột nhiên trước mắt dần mơ hồ, nàng không tin nổi trừng lớn mắt, ly thủy tinh rơi xuống mặt thảm dày cộp, không một tiếng động vang lên.
     
  3. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 37: Kaguya


    Aoko mất tích.

    Sau khi Sesshomaru trở về, hắn được quản gia sốt ruột báo cho biết một tin như thế. Hắn theo mùi của nàng tìm đến hội trường, nhưng cái gì cũng không phát hiện được. Mà mùi của Aoko, cũng chỉ đến đây là chấm dứt.

    Quản gia ngập ngừng nói : “Shimizu tiểu thư…”

    Ánh mắt lạnh lùng của Sesshomaru đảo qua.

    Shimizu Masaki cắn cắn môi : “Kỳ thật, chuyện lần này tôi coi như cũng có một phần tham dự. Kougen Terunosuke nói, anh ta muốn gặp mặt Aoko một lần, tôi thấy anh ta rất chân thành, cho nên đã đồng ý, vì muốn Aoko lộ diện mà tôi và anh trai cùng gia tộc nhà Kougen đã tổ chức ra buổi tiệc lần này. Nhưng tôi không ngờ được, anh ta lại không tuân thủ lời hứa, bắt Aoko đi. Là tôi có lỗi với Aoko, không thể ngăn cản anh ta, mặc cho anh xử trí.”

    Đầu mày Sesshomaru nhíu lại, lạnh lẽo nhìn nàng : “Ngươi đi đi. Nếu đã là bạn của Aoko, cũng đừng đứng đây làm chướng mắt ta nữa, thấy chỉ thêm phiền.”

    “Vô cùng xin lỗi !”

    Shimizu Masaki cắn mạnh môi, đứng dậy lảo đảo chạy đi.

    Tay Sesshomaru siết chặt, Aoko, ta nhất định sẽ tìm được nàng !

    Sau khi Kagome nghe quản gia nói Aoko mất tích, nàng rất hoảng sợ, lập tức mang theo Inuyasha về lại hiện đại. Sesshomaru không có ở đây, quản gia lại bận việc tìm kiếm Aoko, vì thế ông đành nhờ nàng chăm sóc giùm Shiina Keishou. Inuyasha nghe thấy thế cũng vội vàng đi hỗ trợ tìm người.

    Kagome suy nghĩ một lúc, nàng quyết định đợi ở chỗ này, dù sao ngày hôm qua ông nội cũng trúng thưởng một chuyến du lịch suối nước nóng, sáng sớm đã mang theo mẹ và em trai đi, còn không thèm báo cho nàng và Inuyasha, chỉ để lại một tờ giấy nhắn. Thật sự là…

    Chẳng qua Shiina Keishou đúng là một đứa bé nghe lời, nàng cũng bớt lo.

    Không bao lâu sau, Inuyasha chạy tới tìm nàng, sốt ruột nói : “Tiền bối của nàng bị người ta bắt tới thời đại Chiến quốc rồi !”

    “Cái gì?!”

    Inuyasha dắt theo nàng, lập tức nhảy từ cửa sổ ra ngoài, vừa chạy vừa trả lời : “Trong trường học của nàng có một gã, gọi là cái gì Kougen ấy, chính hắn đã bắt tiền bối của nàng đi, không những thế còn che dấu hơi thở. Vừa rồi thừa dịp nhà nàng không có ai, hắn đã mang tiền bối của nàng đến đền thần, là vị quản gia kia tra được, nói trên người Aoko có thứ định vị gì đó. Hắn ôm nàng ta nhảy vào trong giếng ăn xương, ta và Sesshomaru đều không kịp ngăn hắn lại. Hơn nữa tiền bối của nàng hình như bị người ta bỏ thuốc, ta thấy nàng vẫn ngủ say.”

    “Kougen đội trưởng?!” Kagome kinh ngạc, “Anh ta cũng có thể xuyên qua giếng ăn xương ?”

    “Ai biết được.”

    “Vì sao Kougen đội trưởng lại bắt cóc Aoko tiền bối ?”

    “Làm sao mà ta biết ! Chẳng qua…” Inuyasha nghĩ ngợi : “Người kia…Hình như là thích tiền bối của nàng. Sesshomaru đã đuổi theo, cũng chẳng biết là có thể ngăn lại không nữa.”

    “A a a a ?!!! Đang xảy ra chuyện gì vậy chứ ?!”



    Lúc Aoko tỉnh lại, nàng cũng không biết bây giờ là lúc nào.

    “Aoko, nàng luôn cự tuyệt ta, từ ba trăm năm trước cho tới bây giờ, một cơ hội cũng không muốn cho ta. Mặc dù chết, cũng muốn ở bên yêu quái kia.”

    Nàng mở trừng mắt, ngồi bật dậy, lại vì cảm giác choáng váng mà ngã gục xuống.

    Cái gối chết tiệt này, cứng quá !

    Nàng hít mạnh một hơi, sờ sờ cái ót đau nhói. Không đúng, nàng nhíu mày nhìn bộ kimono trên người, ai thay quần áo cho nàng ?

    Bên cạnh có người nghe được tiếng động, lập tức chạy qua : “A, Aoko cô tỉnh rồi, làm sao vậy ? Yên tâm đi, quần áo là nữ tỷ đổi cho cô, chẳng qua đã bị ta giết rồi, ha ha ha ~ “

    Aoko không tin nổi quay đầu lại, kinh ngạc kêu lên tên của hắn : “Xà Cốt…”

    “Hắc hắc ~” Xà Cốt đỡ nàng ngồi dậy, cười đến nheo mắt lại : “Aoko luôn thế này, mỗi nhìn thấy ta sống lại đều thế, thật là…làm bạn tốt không phải nên vui vẻ cho ta sao ? Đúng rồi đúng rồi, không chỉ có ta đâu, Ác Cốt đại ca, Thụy Cốt, Luyện Cốt đều sống lại, đội bốn người tái sinh !”

    “Các người…”

    “A —— Aoko lại để lộ vẻ mặt đáng yêu này rồi , cô tò mò chúng tôi sống lại thế nào ?” Xà Cốt bĩu môi : “Aoko thật là, được rồi được, nói cho cô vậy. Chúng tôi không có ngốc như vậy đâu, bán mạng cho Naraku làm gì. Chết thay chúng tôi đều là hình nhân có gắn mảnh ngọc tứ hồn, chúng tôi không cần sức mạnh của ngọc tứ hồn để sống nữa, bây giờ chống đỡ cho chúng tôi là tất cả linh khí trong trời đất, chỉ cần thế giới này tồn tại, từ nay về sau chúng tôi không thể chết.”

    Aoko không biết nên nói gì : “Bây giờ ta đang ở đâu, các người sao lại ở chỗ này, là các người bắt ta tới ? Các người muốn làm gì ? Còn có Kougen…”

    Xà Cốt vừa định nói chuyện, cửa đã bị người bên ngoài đẩy ra, một người theo ánh nắng tiến vào.

    Aoko ngẩng đầu lên nhìn qua, đúng là Kougen Terunosuke. Chẳng qua hắn đã thay một bộ y phục cổ đại, so với “Teruosuke điện hạ” ngày đó còn phong thần tuấn lãng hơn vài phần, giống như từ trong tranh bước ra.

    Xà Cốt cười hắc hắc, đứng lên đi ra ngoài: “Ta không quấy rầy điện hạ và Aoko tiểu thư nữa ~”

    Người nọ bất đắc dĩ cười cười, đi đến trước mặt nàng ngồi xuống, nhìn thấy Aoko trầm mặc : “Vì sao không nói gì, không phải nàng có rất nhiều chuyện muốn hỏi sao ? Không muốn hỏi ta sao ?”

    Aoko bình tĩnh nhìn hắn : “Ta nên gọi ngươi là gì. Kougen đội trưởng, hay là…Kaguya điện hạ.”

    Khóe môi Kaguya khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười như có như không, đưa tay muốn vuốt ve hai má của nàng, lại bị nàng không tiếng động tránh đi : “Aoko, nhiều năm như vậy, nàng không nhớ ta sao ?”

    Sắc mặt Aoko phức tạp : “Ngươi giải thích đi, ta muốn nghe.”

    Ánh mắt Kaguya tối sầm lại, yên lặng rút tay về : “Năm đó đúng là ta đã chết, lúc nàng thanh tẩy yêu quái nhện, tuy rằng linh hồn ta được giải thoát, nhưng vẫn mang theo oán niệm trầm trọng, ta không thể thành Phật. Sau đó, ta đành ở lại vùng đất vĩnh hằng, muốn hấp thu từng chút một linh lực ở đây, chỉ là…quá trình này phải mất rất nhiều năm. Sau đó, ta tận mắt thấy nàng chết đi trong lòng yêu quái kia, đột nhiên ta mất đi tất cả động lực. Aoko, sau khi nàng chết, ta đã mất hết can đảm…”

    Aoko ngậm chặt miệng, không nói lời nào.

    Kaguya cười khổ một tiếng : “Sau đó ta rời khỏi vùng đất vĩnh hằng, cứ đi lang thang như vậy, không biết đã trải qua bao nhiêu năm. Con người xung quanh mỗi ngày một khác, cảnh vật xung quanh cũng dần thay đổi, vì thế ta cũng muốn thử trở thành một con người, nhưng ta đột nhiên phát hiện, ta vốn dĩ không thể chuyển thế. Sau đó ta gặp được một thuật sĩ phương Đông, lấy một ít tu vi ra trao đổi, chiếm được một phù chú có thể khiến người dùng chuyển sang kiếp khác. Người kia cũng tự làm tự chịu, con người sao có thể thừa nhận nhiều năm tu vi của ta như vậy, hắn đã lập tức phát điên.”

    Aoko im lặng, thì ra thảm án lúc trước của Vương gia là do hắn tạo thành.

    “Lúc sau, ta biến thành Kougen Terunosuke mang theo trí nhớ kiếp trước.” Kaguya nhìn nàng : “Cho đến khi gặp lại nàng ở trường, Aoko, ta mới biết, thì ra chúng ta vẫn gần nhau như vậy, chỉ là…trong lòng nàng luôn có tên yêu quái kia. Nàng còn mang thai con của hắn, sao ta có thể dễ dàng từ bỏ nàng, ta mang nàng xuyên qua giếng ăn xương, trở lại thời đại Chiến quốc nơi chúng ta gặp nhau, không bao giờ…tách ra nữa.”

    Aoko trầm mặc rất lâu, nàng không biết nên phản ứng thế nào. Nhưng có một việc nàng rất rõ ràng, nàng phải trở về.

    “Thả ta đi.”

    Kaguya thong thả mà kiên định lắc đầu: “Ta đã nói rồi, sẽ không để nàng đi.”

    Aoko cắn môi : “Sesshomaru sẽ tìm tới.”

    “Aoko, có lẽ nàng rất tin tưởng tên yêu quái kia.” Kaguya lạnh lùng cười, chỉ chỉ đầu : “Mấy trăm năm này ta cũng không phải chỉ ngồi không, thứ ta biết được, không phải người bình thường có thể so sánh. Ta đã thiết hạ kết giới phong tỏa tòa thành, khí tức của nàng một tia cũng không thể lọt ra ngoài, hắn sẽ không tìm được nàng đâu.”

    Aoko cũng không thay đổi sắc mặt chút nào, cố chấp lặp lại : “Ta tin tưởng Sesshomaru.”

    Hừ, Kaguya không giận mà cười, nắm cằm của nàng quay về phía mình, ánh mắt trong trẻo nhưng không giấu nổi sự lạnh lẽo : “Aoko, nàng sẽ biết, rốt cuộc nàng đã sai ở đâu. Ba ngày sau, chúng ta sẽ cử hành nghi thức, nàng chuẩn bị tốt đi.”

    Aoko ngạc nhiên: “Nghi thức gì ?”

    Khóe môi Kaguya khẽ nhếch : “Hôn lễ.”

    Aoko trừng lớn mắt : “Ngươi điên rồi ? Kaguya, ta đã kết hôn với Sesshomaru, ngay cả con chúng ta cũng đã có, rốt cuộc ngươi muốn làm, ngươi không thể như vậy !”

    “Con ?” Kaguya cười lạnh lùng, tay kia chậm rãi áp lên bụng nàng : “Đứa bé này ta đương nhiên sẽ không để lại, nàng chỉ có thể mang thai đứa con của chúng ta, Aoko.”

    Aoko đẩy hắn ra, lui lại phía sau vài bước, ánh mắt lập tức sắc lạnh : “Ta nói cho ngươi biết, ta mặc kệ ngươi là ai, là Kougen Terunosuke hay là Kaguya cũng được, ngươi đều không thể làm tổn thương đến con của ta ! Cùng lắm thì cá chết lưới rách, đến lúc đó cái gì ngươi cũng không chiếm được !”

    Sau đó, Kaguya không nói gì nữa, đứng dậy rời khỏi phòng.

    Chỉ có Aoko, chỉ có một mình nàng ngồi thu mình ở góc phòng, gắt gao che chở cái bụng. Đột nhiên nàng cảm thấy vô cùng uất ức, trong lồng ngực như có một luồng khí nóng tích tụ, làm thế nào cũng không thể xua đi.

    Sesshomaru Sesshomaru Sesshomaru Sesshomaru Sesshomaru…

    Dường như chỉ cần nhớ kỹ tên người kia, nàng đã cảm thấy vô cùng an tâm.

    Chàng sẽ đến cứu chúng ta, phải không ?

    Cục cưng, con cũng tin tưởng đúng không ?

    Dù có chết nàng cũng phải bảo vệ đứa bé này, đây có thể là đứa bé duy nhất nàng có được.
     
  4. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 38: Qua Lại


    Sesshomaru đứng trên đỉnh núi, lạnh lùng bễ nghễ nhìn thiên hạ.

    Mấy ngày trước hắn một đường đuổi theo mùi của Aoko, nhưng vẫn như cũ không bắt được người tên Kougen Terunosuke kia. Lúc sau hắn trở lại Khuyển tộc, phát động toàn bộ thuộc hạ đi tìm, thời gian trôi qua đã hơn một tháng, vẫn không có một chút tiến triển. Người kia và Aoko giống như đã biến mất vào không khí. Không có một chút tin tức nào, không có một hơi thở còn sót lại.

    Đáy mắt hắn trầm xuống, mới nhớ đến người hắn vẫn chưa hỏi tới.

    Khi hắn bước vào sơn động của Midoriko, nữ nhân kia đang ngồi trước tượng đá của mình, chống đầu tự hỏi.

    Nhìn thấy hắn tiến vào, nàng chỉ ngẩng đầu lên : “À, ngươi đến rồi.”

    Sesshomaru vẫn duy trì vẻ mặt lạnh như băng : “Ngươi biết Aoko đang ở đâu ?”

    Hắn dùng giọng điệu không chắc chắn hỏi.

    Midoriko lúc này mới quay đầu lại nhìn hắn : “Biết.”

    Sesshomaru nhíu mày, giọng nói cấp bách : “Nàng ở đâu ?!”

    “Dựa theo tính cách của Kaguya điện hạ, hẳn là hắn đã tới thành trì trước đây của mình. Nhưng thành trì đó đã bị phá hủy, cho nên nơi đó chắc chỉ là một ảo giác mà thôi.” Midoriko hơi nghĩ ngợi : “Có lẽ đúng vậy, hắn hấp thu sức mạnh của vùng đất vĩnh hằng làm sống lại đội bốn người, chứng minh sự ràng buộc sâu sắc của hắn với thành trì kia.”

    Sesshomaru xoay người rời đi : “Ta đi cứu nàng.”

    “Chờ đã !” Midoriko đột nhiên kéo hắn lại : “Ngươi…Có muốn biết chuyện của Aoko và Kaguya điện hạ không ?”

    Bước chân Sesshomaru chỉ dừng lại một chút : “Không muốn nghe.”

    “Không cần phải nói chữ “cứu” nghiêm trọng như vậy, Kaguya điện hạ sẽ không làm tổn thương Aoko.” Giọng nói của Midoriko lần thứ hai vang lên : “Hắn vẫn yêu Aoko, cho nên ngươi sẽ có thời gian đi cứu nàng.”

    Bước chân Sesshomaru hoàn toàn ngừng lại.

    “Thật ra ta vẫn luôn cảm thấy quyết định chính xác nhất của cha mẹ ta, chính là định cho Aoko một hôn ước. Cho nên lúc trước sau khi Aoko nói cho ta biết muội ấy yêu ngươi, ta còn mời Kaguya điện hạ tới, cho muội ấy lựa chọn một lần cuối cùng, lúc sau…” Midoriko nhìn Seshomaru : “Muội ấy vẫn chọn ngươi.”

    “Sau đó ta lại hỏi Aoko, làm một con người, muội ấy không thể vĩnh viễn ở bên cạnh một đại yêu quái là ngươi, hơn nữa tính cách ngươi cũng không tốt, vì sao lại muốn chọn ngươi. Rõ ràng Kaguya điện hạ đối xử với muội ấy tốt như vậy, cũng rất toàn tâm toàn ý. Aoko nói…”

    “Có thể ở bên cạnh Sesshomaru, đó đã là vĩnh viễn.”

    “Bởi vì là Sesshomaru, cho nên là tốt nhất.”

    “Muội muội kia của ta từ nhỏ đã ngốc nghếch, nghĩ cho người khác nhiều hơn chính mình, yêu người khác cũng hơn cả bản thân, lần đầu tiên vì ngươi, không nghe theo lời cha mẹ và tỷ tỷ. Sesshomaru, xin ngươi, cho dù là giây phút cuối cùng của sự sống, hãy làm cho muội ấy được hạnh phúc.”

    “Người Aoko yêu…là Sesshomaru ta.”

    Cho nên nàng chỉ có thể ở bên cạnh ta, cũng chỉ có ở bên Sesshomaru ta, nàng mới được hạnh phúc.

    “Còn có một chuyện nữa, ta muốn cầu xin ngươi. Chấp nhất của Kaguya điện hạ với Aoko đã giằng co mấy trăm năm, vì thế, thậm chí ngay cả linh lực của vùng đất vĩnh hằng cũng bị hủy, mặc dù hắn sẽ không tổn thương đến Aoko, nhưng cũng sẽ không dễ dàng thả nàng đi, ta cũng biết hắn đã chạm đến điểm mấu chốt của ngươi. Nhưng mà, Kaguya điện hạ cũng là một kẻ đáng thương, muốn yêu mà không được, xin ngươi hãy buông tha cho hắn.”



    Aoko tỉnh lại, nàng thấy rất nhiều vây xung quanh mình, cũng không phân biệt được ai với ai, nàng há mồm muốn nói gì đó, nhưng miệng lưỡi khô khốc không phát ra nổi một âm thanh. Hình như nàng đang nằm trong lòng ai đó, cuối cùng vẫn là Xà Cốt tiến đến trước mặt nàng, vừa nhìn đã hiểu khẩu hình miệng của nàng, vội vàng lấy chén nước giúp nàng uống một ngụm.

    Lúc này nàng mới cố sức nói : “Ta làm sao vậy…”

    Xà Cốt sốt ruột : “Aoko, cô đã ngủ năm ngày rồi, ngay cả hôn lễ cũng bỏ lỡ, dọa chết chúng ta, điện hạ cũng vội muốn chết rồi !”

    Aoko biết rõ, chứng khát ngủ lại tái phát rồi.

    “Cô muốn nói gì, nói đi, chúng tôi đang nghe đây.”

    “Ta…ta rất đói…”

    Xà Cốt: “…”

    Thụy Cốt ngồi bên cạnh nói với Kaguya đang ôm nàng : “Điện hạ, phụ nữ có thai đôi khi sẽ xuất hiện triệu chứng ngủ nhiều, nhưng tình huống của Aoko có hơi nghiêm trọng, bây giờ thân thể cô ấy vô cùng yếu đuối, chuyện sảy thai điện hạ nói lúc trước có thể sẽ không tiến hành được, nếu không sẽ gây cho thân thể Aoko tiểu thư tổn thương rất lớn. Hậu quả…thứ cho ta không dám cam đoan. Hơn nữa, Aoko tiểu thư có thể sẽ không chống đỡ nổi cho đến khi sinh ra đứa bé này.”

    Sau khi Kaguya im lặng một lúc lâu, lúc này mới nhẹ nhàng đặt Aoko nằm xuống, đứng dậy đi ra ngoài : “Thụy Cốt, ngươi đi ra ngoài nói, những người khác cũng lui đi.”

    Cho đến khi tất cả mọi người đều rời đi, trong phòng lại bắt đầu yên tĩnh, lúc này Aoko mới gọi người vẫn luôn ngồi xếp bằng bên cạnh nàng : “Ác Cốt, vì sao lại ở lại…”

    Ánh mắt Ác Cốt sâu lắng : “Ở cùng với muội một lát, muội mang thai, rất vất vả phải không…?”

    Aoko nhớ tới đứa bé trong bụng, vẻ mặt chậm rãi hiện lên nét dịu dàng : “Không sao cả.”

    “Thật ra, ta rất vui vẻ.” Aoko nhìn thấy ánh mắt nhu hòa của Ác Cốt. “Các huynh sống lại một lần nữa, ta rất vui vẻ. Không phải dựa vào sức mạnh tà ác nào, còn có thể ở bên Kaguya điện hạ, bảo vệ thành trì của các huynh. Từ nay về sau cũng sẽ không chết, như vậy tốt lắm, bởi vì sự sống của các huynh là có ý nghĩa.”

    “Ý nghĩa ?” Ác Cốt để lộ một nụ cười như có như không : “Aoko, muội sai rồi. Nơi này vốn dĩ không phải là thành trì lúc trước của chúng ta, Kaguya điện hạ đã dùng linh lực tạo ra một ảo giác thật lớn. Thành trì năm đó đã bị phá hủy hoàn toàn, người năm đó cũng đã không còn tồn tại, chúng ta sống lại cũng chỉ vì ý muốn của Kaguya điện hạ, vốn dĩ không có ý nghĩa gì.”

    Aoko sửng sốt.

    Ác Cốt nhìn nàng : “Muội muốn biết, thành trì năm đó tại sao lại bị hủy không ?”

    “Lúc trước tỷ tỷ muội đồng quy vu tận với yêu quái, sáng tạo ra ngọc tứ hồn rồi đưa cho muội giữ. Sau khi điện hạ biết được tin này, đã mang theo chúng ta đi tìm muội, sau đó chúng ta thấy muội quyết liệt với Sesshomaru ở vùng đất vĩnh hằng, là điện hạ mang muội về thành, muội còn nhớ chứ ? “Ánh mắt Ác Cốt càng thêm trong trẻo lạnh lùng : “Sau khi muội tỉnh lại, đã lặng lẽ rời khỏi thành, nhưng mà…hơi thở còn sót lại của ngọc tứ hồn đã hấp dẫn vô số yêu quái tới, thành trì luôn bình an vô sự đó trong một đêm đã bị bầy yêu quái che kín chân trời phá hủy !”

    Aoko ngây ngẩn cả người, lúc trước nàng và Sesshomaru quyết liệt, đã tiêu hao một lượng linh lực rất lớn, thể lực không chống đỡ nổi nên mới ngất đi, khi tỉnh lại thì nàng đã ở trong thành trì của Kaguya. Nàng không muốn liên lụy đến người trong thành, cho nên đã suốt đêm không từ mà biệt rời đi. Thì ra…thì ra sau đó đã xảy ra chuyện như vậy !

    Ác Cốt thở dài, đưa tay lên đè chân mày đang nhíu lại của nàng xuống : “Chúng ta đều không trách muội, Kaguya điện hạ cũng không trách muội, mỗi thành trì đều có hưng thịnh suy vong của nó, muốn hủy diệt chỉ cần một thời cơ thỏa đáng mà thôi, cũng không trách được ai.”

    Aoko thì thảo lắc đầu : “Không…là lỗi của muội, toàn bộ là lỗi của muội…”

    Ác Cốt nhíu mày : “Nhìn xem, vốn dĩ ta không muốn nói cho muội, nếu không muội sẽ đem lỗi lầm này đổ lên người mình. Nhưng nếu không nói ra, muội vĩnh viễn cũng sẽ không nhìn thẳng vào Kaguya điện hạ.”

    Aoko cười khổ : “Ác Cốt…Người muội yêu, là Sesshomảu. Chuyện tình cảm, sẽ không bởi vì áy náy hay những cảm xúc khác mà thay đổi, nếu không cũng sẽ không là yêu. Chuyện thành trì bị hủy, muội rất áy náy, nhưng…lòng muội sẽ không thay đổi.”

    Ác Cốt thở hắt ra, một lần nữa chống đầu, cũng không nhìn nàng.

    Giọng nói trầm lặng của Aoko vang lên : “Ác Cốt, huynh có thể thả muội đi được không, muội sống không được bao lâu nữa, những ngày cuối cùng này, muội muốn ở bên cạnh Sesshomaru.”

    Ác Cốt vừa bước ra khỏi cửa, đã thấy đứng cách đó không xa là Kaguya, thản nhiên nhìn hắn : “Đây là ý của Aoko, muội ấy muốn về bên cạnh tên yêu quái kia.”

    Kaguya mặt không chút thay đổi xoay người bước đi.

    Ác Cốt bất đắc dĩ lắc đầu, thật là, cả hai người đều cố chấp như vậy.

    Một ngày ba bữa Aoko đều ăn cơm đúng giờ, có đôi khi sẽ cùng ăn hoa quả với Xà Cốt hoặc uống thuốc bổ linh tinh gì đó.

    Mấy ngày nay hình như Kaguya rất bận, không thể nào lại đây. Ngược lại, Xà Cốt suốt ngày không có việc gì đều chạy tới thăm nàng, quan hệ từ trước của hai người cũng đã rất tốt. Trong mắt Xà Cốt, Aoko có lẽ là nữ nhân duy nhất hắn thấy thuận mắt, mà trong mắt Aoko, tính cách như Xà Cốt vốn dĩ chỉ là một đứa trẻ.

    Có điều Aoko càng ngày càng ngủ nhiều, mỗi lần Xà Cốt nhìn thấy đều cảm thấy vô cùng khó nói. Thì ra Thụy Cốt nói đúng, phụ nữ có thai đều đặc biệt thích ngủ.

    Chỉ có mình Aoko mới biết, đây không phải là hiện tượng tốt, có lẽ sẽ có một ngày nàng vĩnh viễn ngủ say, không thể nào thức dậy nữa.

    Tuy rằng nàng không biết biện pháp của Vương Vũ là gì, nhưng nàng cũng không muốn tiếp tục chờ như vậy. Đã qua một tháng rồi, bụng của nàng càng ngày càng rõ ràng, nhưng nàng không sợ hãi, nàng tin Sesshomaru sẽ quay về tìm được mình, mà nhiệm vụ của nàng là chăm sóc đứa bé đang lớn dần lên của bọn họ.

    Lúc nửa đêm, nàng bị một tiếng động thật lớn làm tỉnh lại.

    Mới ngủ say tỉnh dậy, lại bị khẩn trương đột ngột, nàng không nhịn được thở gấp. Phía sau lưng lập tức có một bàn tay to ấm áp, chậm rãi giúp nàng thuận khí.

    “Sesshomaru…”

    Không đúng!

    Aoko trừng lớn mắt, quay đầu nhìn lại chỉ thấy Kaguya mang theo khuôn mặt hơi mỏi mệt : “Sao ngươi…”

    Kaguya đang nằm bên cạnh nàng, một tay chống đầu, thấy nàng dần ổn định, hắn khẽ cười, tay kia thì chậm rãi vuốt ve tóc nàng : “Aoko, ta nhớ nàng.”

    Aoko lắc đầu tránh ra.

    Ý cười của Kaguya nhiễm chút chua sót, bàn tay chậm rãi hạ xuống, sờ lên cái bụng hơi gồ của nàng, ôn nhu nói : “Aoko, nếu Thụy Cốt nói thân thể của nàng không thể chấp nhận sảy thai, vậy thì hãy sinh ra đứa bé này đi.”

    Aoko nheo mắt lại.

    “Chờ nàng sinh ra nó, ta có thể nuôi nó như là con của chúng ta. Sau đó, chúng ta sẽ sinh thật nhiều đứa bé khác, con của chúng ta. Aoko…”

    Aoko đẩy tay hắn ra, kiên định lắc đầu : “Không cần, Kaguya, mặc kệ ta có thể sống đến lúc sinh ra nó hay không, ta cũng phải ở bên cạnh Sesshomaru, vĩnh viễn.”

    “Thật là…Aoko, ngay cả một lời nói dối ứng phó nàng cũng không chịu cho ta sao ?” Kaguya cười khổ : “Nàng và tên yêu quái kia đúng là tình cảm sâu đậm, hắn đã tìm đến đây.”

    “Cái gì?!” Aoko trừng lớn mắt, “Chàng ở đâu ?!”

    Kaguya lặng yên nhìn vẻ mặt kích động của nàng : “Yên tâm, hắn không vào đây được, nhiều năm vất vả như vậy ta mới hoàn thành được kết giới này, sao hắn có thể lập tức xông vào.”

    “Aoko, ta cũng không ngại nói cho nàng, vài ngày trước hắn đã tìm tới đây, không ngừng không nghỉ muốn phá hủy kết giới của ta. Nhưng ta nói cho nàng biết, hắn vĩnh viễn không thể nào thành công, hắn chỉ đang tiêu hao yêu lực của mình mà thôi, chờ yêu lực hao hết, hắn nhất định phải chết !”
     
  5. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 39: Tương Lai


    Nhiều ngày trôi qua như vậy, đây là lần đầu tiên Aoko bước ra khỏi phòng ở, đứng trên hành lang trống trải, nàng ngoảnh đầu nhìn lại.

    Bầu trời tăm tối, tầng mây trên cao lộ ra sắc máu.

    Trên cao không biết vì sao luôn vang lên từng đợt tiếng động rất lớn, xung quanh đều là áp lực không khí. Đó là sự phẫn nộ của đại yêu quái, là âm thanh do hắn không ngừng dùng thân thể của mình va chạm vào kết giới. Từng tiếng một vang lên, chấn động trời đất, từng tiếng một vang lên, đánh vào lòng nàng.

    Aoko đưa tay bám vào hành lang, tay kia thì mờ mịt hướng về phía bầu trời, nhưng nàng chỉ có thể chạm đến không khí lạnh như băng, gần như vậy nhưng lại xa đến thế.

    Sesshomaru…Chàng ở đó, phải không…

    Va chạm mạnh như vậy, nhất định rất đau.

    “Này…Aoko, trở về thôi, cô không thấy mệt sao ?” Xà Cốt do dự kéo kéo góc áo nàng, nhìn thấy nàng vẫn duy trì tư thế ấy nửa ngày : “Cứ đứng thế mệt lắm.”

    Trầm mặc.

    Thật lâu sau mới truyền đến giọng nói run rẩy của Aoko : “Chàng đến đây khi nào…”

    Ánh mắt Xà Cốt lập lòe một lúc, hắn mới trả lời : “Bọn họ nửa tháng trước đã tìm tới đây, nhưng bị kết giới của điện hạ ngăn ở bên ngoài, tên Inuyasha và Sesshomaru kia đã dùng rất nhiều biện pháp cũng không thể phá nổi kết giới đó, Sesshomaru tức quá hóa giận, biến trở về nguyên hình, không ngừng đâm sầm vào kết giới, đã giằng co hơn năm ngày rồi..Aoko, cô yên tâm đi, tên yêu quái Sesshomaru kia không dễ dàng gặp chuyện không may như vậy đâu.”

    Xà Cốt vừa dứt lời, đã thấy Aoko đột nhiên động đậy, chân vừa nhấc lên đã chạy ra bên ngoài. Hắn thấy dáng chạy lảo đảo của nàng thì hoảng sợ, vội vàng đuổi theo : “Aoko cô đừng chạy loạn, thân thể cô không chịu nổi đâu, hơn nữa cô cũng không thể tìm thấy hắn, Aoko !”

    Quả nhiên, giây lát sau nàng đã bị Kaguya vừa rời đi chạy tới giữ chặt rồi ôm vào ngực.

    “Buông ra! Ngươi buông ta ra —— “

    Aoko ra sức giãy dụa, tay đấm chân đá, bàn tay mạnh mẽ vung ra ngoài !

    “Ba —— “

    Một tiếng tát vang dội vang lên, Kaguya bị đánh thì hơi sửng sốt, nhất thời buông lỏng tay giữ Aoko ra. Aoko lui về phía sau hai bước, hai mắt đỏ lên trừng mắt : “Ta hận ngươi —— “

    Kaguya kinh ngạc nhìn nàng, chỉ cảm thấy cái tát này không thể sánh bằng một phần vạn nỗi đau trong lòng hắn.

    Còn Aoko sau khi nói xong câu kia, cả người đột nhiên co rút lại, ngã gục xuống đất, may mắn được Ác Cốt đuổi tới đỡ được, cũng không thèm nhìn Kaguya, lập tức đưa nàng trở về phòng.

    Thụy Cốt kiểm tra cẩn thận cho Aoko một lần, chờ tất cả mọi người đến đông đủ mới nói : “Thân thể Aoko tiểu thư rất suy yếu, lúc trước ta đã nói qua, cho nên…xin đừng…tạo cho cô ấy bất cứ kích thích tinh thần nào nữa, nếu không, cô ấy sẽ chỉ chết nhanh hơn. Nhất là ngài, điện hạ, bây giờ là thời kì vô cùng nguy hiểm, xin đừng nói với Aoko tiểu thư bất kì điều gì kích thích cô ấy.”

    Lời Thụy Cốt vừa dứt, tất cả mọi người đều nhìn về phía Kaguya.

    Đội bốn người từng người một rời đi, cuối cùng chỉ còn lại Ác Cốt đứng dựa vào khung cửa. Cuối cùng Ác Cốt cũng đứng lên, lúc xoay người rời đi có để lại một câu.

    “Rốt cuộc ngài định làm thế nào với muội ấy ? Cứ như vậy là tốt sao, nhìn muội ấy ngày một yếu đi, điện hạ.”

    Lần này Aoko cũng không mê man nhiều ngày, nhưng sức khỏe cũng chẳng tốt hơn chút nào, cả người mệt mỏi khiến nàng chỉ có thể mở mắt nhìn trần nhà chằm chằm, giống như một con rối gỗ không có tình cảm.

    “Aoko…”

    Kaguya khó nhọc mở miệng, lại bị giọng nói trống rỗng của Aoko đánh gãy.

    “Ta không muốn nghe ngươi nói chuyện…”

    Giọng nói khô khốc của Kaguya vang lên : “Nàng…chán ghét ta như vậy sao…”

    Aoko không trả lời, chỉ thẳng thắn chậm rãi nói : “Có phải ta chưa nói cho ngươi, vì sao cơ thể của ta lại suy yếu nhanh như vậy.” Nàng gian nan quay đầu, nhìn người kia : “Bởi vì thứ các ngươi không nhìn thấy, là hồn phách rách nát của ta, ta không sống được bao lâu nữa, ngay cả đứa bé này ta cũng không biết mình có thể sinh nó ra hay không…”

    Đáy mắt Kaguya hiện lên một tia đau đớn : “Ta không biết…”

    “Chính bởi vì ngươi không biết, cho nên ta không thể hận ngươi, ta nghĩ rằng sau khi ngươi phát hiện ra cơ thể của ta suy yếu sẽ thả ta đi. Ta nghĩ rằng…ta nghĩ rằng ngươi vẫn là người lúc trước, Kaguya điện hạ tâm địa thiện lương kia, sẽ không làm loại chuyện này. Thì ra, ngươi cũng thay đổi.”

    “Cầu xin ngươi, để ta đi đi, thả ta đi. Ngươi có biết đời này ta đã đau khổ nhiều thế nào không, ta và hắn đã trải qua bao nhiêu khổ sở ? Chúng ta bị tra tấn lâu như vậy, vượt qua nhiều khó khăn như vậy, vất vả lắm mới được ở bên nhau. Ta đã không còn bao nhiêu thời gian để sống, nếu không có hắn ta càng không thể sống tiếp được. Ta chỉ muốn ở bên hắn, ở bên Sesshomaru mà thôi, việc này cũng không thể sao…”

    Kaguya siết chặt hai tay : “Rõ ràng…Người gặp được nàng trước là ta. Người định hôn ước với nàng trước cũng là ta.”

    “Tình yêu, sao có thể phân biệt thứ tự đến trước đến sau, người ta yêu là hắn, là Sesshomaru, chưa bao giờ là ngươi…”

    Không gian im lặng.

    Aoko đột nhiên hỏi: “Kaguya, đối với ngươi mà nói, rốt cuộc cái gì gọi là quá khứ, cái gì gọi là hiện tại, cái gì gọi là tương lai ?”

    Kaguya chỉ nhìn nàng, không nói lời nào.

    “Chính ngươi cũng không biết, phải không ?” Hai mắt Aoko ưu thương nhìn hắn : “Bởi vì ngươi vốn dĩ không ý thức được, ngươi đã không còn là Kaguya. Kaguya đã là con người của quá khứ, còn ngươi của hiện tại và tương lai tên là Kougen Terunosuke.”

    “Aoko, Kaguya, đều đã trở thành lịch sử trong thời đại Chiến quốc này, cho dù được nhớ đến hay bị lãng quên, cũng không thể nào kéo dài được nữa. Cho nên từ trước đến nay ta chưa bao giờ muốn là Aoko của trước kia, ta là Shiina Aoko. Đã có thân phận mới cuộc sống mới, vì sao phải níu kéo quá khứ. Dừng ở đây đi, Kougen…”

    Kaguya lẳng lặng nhìn nàng một lúc lâu, đột nhiên cúi người xuống ôm nàng đứng dậy, bước ra bên ngoài.

    “Ngươi làm gì?!”

    Giọng nói lạnh nhạt của Kaguya vang lên : “Không phải nàng nói muốn gặp hắn sao, ta để nàng đi gặp hắn. Nhưng Aoko, ta sẽ không thả nàng đi, cho dù chết, nàng cũng chỉ có thể chết bên cạnh ta.”



    Kagome khẩn trương túm lấy cánh tay Inuyasha, sốt ruột nhìn khuyển yêu không ngừng dùng thân thể của mình va vào kết giới tòa thành : “A, Inuyasha, làm sao bây giờ làm sao bây giờ, Sesshomaru đang tự ngược đãi mình đó ! Hắn đã đụng nhiều ngày như vậy rồi, vẫn không có một chút hiệu quả, cứ tiếp tục như vậy, chưa kịp cứu tiền bối ra, chính hắn đã xong trước rồi, ngăn hắn lại nhanh !”

    Inuyasha lắc đầu thở dài: “Chỉ sợ bây giờ không ai có thể ngăn Sesshomaru lại, hắn đã bị tức giận ăn mòn kiên nhẫn rồi, không phá được kết giới sẽ không dừng lại, trừ phi kiệt sức chết đi. Kết giới này đúng là rất lợi hại, không ngờ Thiết Toái Nha cũng không thể phá nổi, rốt cuộc vị học trưởng kia của nàng đang làm gì, lại lợi hại như vậy.”

    Kagome uể oải: “A a a đừng có hỏi ta, cái gì ta cũng không biết hết !”

    Hai người bất lực nhìn tòa thành xa xa, bầu trời không ngừng vang lên tiếng rống giận dữ.

    Cửa thành vẫn đóng chặt đột nhiên mở ra trước mắt Kagome, Kaguya ôm Aoko từ xa đi tới.

    Nàng trừng lớn mắt túm ống tay áo Inuyasha : “Là Shiina tiền bối và Kougen học trưởng !”

    Inuyasha hiển nhiên cũng thấy được, lập tức ngửa đầu lên trời hô to : “Này, Sesshomaru, lão bà của ngươi đi ra rồi, ngươi không tới cướp lấy nàng hả ?!!”

    Cái bóng trắng lớn phía trên lập tức khôi phục dáng vẻ cũ, nhảy xuống đứng trước kết giới không xa. Hắn vẫn một thân y phục sang trọng, mang theo hơi thở khiến kẻ khác run rẩy, chỉ là hai mắt đỏ rực. Liên tục phá kết giới năm ngày không ngừng nghỉ dường như không tạo thành cho hắn bất kì tổn thương gì.

    Aoko giãy khỏi Kaguya, tập tễnh đi đến bên cạnh kết giới, đứng trước mặt Sesshomaru.

    “Sesshomaru…”

    Nàng vươn tay lên muốn chạm tới khuôn mặt hắn, lại bị kết giới ngăn cản giữa đường.

    Không thể chạm tới…

    Aoko bất lực ngồi xổm xuống, hô hấp bắt đầu hỗn loạn, nàng không khóc nhưng cũng không thể kìm nổi vài tiếng nghẹn ngào. Sesshomaru thấy thế, vội vàng ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào nàng, vươn tay lên áp vào nơi có bàn tay nàng, thấp giọng nói : “Đừng khóc, Aoko, ta ở đây.”

    Aoko cố gắng hít sâu, sau khi bình tĩnh lại câu đầu tiên nàng nói là : “Ta nhớ chàng.”

    Tay Sesshomaru đột nhiên siết chặt, gật gật đầu : “Ừ.”

    Đột nhiên người Aoko rung mạnh, giật mình trừng lớn mắt.

    Sesshomaru lập tức hỏi: “Làm sao vậy, Aoko ?!”

    Aoko không dám tin sờ lên bụng, trừng lớn mắt nhìn hắn : “Sesshomaru, con chúng ta, động đậy rồi…”

    Màu đỏ nơi đáy mắt Sesshomaru chậm rãi tản ra, cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

    Ánh mắt Aoko nhu hòa, lại mang theo bi thương không thể che dấu : “Con cũng nhớ chàng, Sesshomaru. Ta sẽ cố gắng sinh con ra, trước đó ta sẽ đem toàn bộ sức lực để sống sót, cho nên đừng làm chuyện tổn thương mình nữa. Chàng chỉ cần nhớ rõ một chuyện là được, Sesshomaru, chàng chỉ cần nhớ rõ, ta yêu chàng.”

    “Không thể nào !” Sesshomaru tức giận đấm mạnh vào kết giới, “Nàng phải theo ta trở về! Cho dù chết, nàng cũng chỉ có thể chết ở bên cạnh Sesshomaru ta, nàng có nghe thấy không, Aoko !!”

    Aoko gật gật đầu, áp trán lên kết giới: “Ta biết, ta biết, ta biết, ta biết…”

    Đến cuối cùng, câu nói đã biến thành tiếng nức nở. Nàng dựa sát vào vách tường vô hình, giống như đang tựa vào lòng hắn. Tư thế ấm áp mà lại tuyệt vọng.

    Còn Kaguya, hốc mắt hắn đã dần dần bị nước mắt làm mờ đi, nhưng hắn vẫn lấy tư thế ngạo nghễ, cố chấp nhìn người rõ ràng đang ở trước mắt mà hắn lại không thể ôm lấy kia. Thật ra, khi nghe được những lời vừa rồi của Aoko, hắn đã muốn buông tay. Nhưng hắn cố chấp không chịu thừa nhận, còn nói ra những lời tổn thương lòng người như vậy, cho nên mới mang nàng tới gặp Sesshomaru.

    Chỉ có hắn mới biết, đó là bởi vì hắn muốn làm cho bản thân mất đi hoàn toàn hy vọng.

    Bây giờ, hắn cảm thấy mình có thể buông tay được rồi. Quá khứ đã trôi qua, thứ bọn họ cần là tương lai.

    Hắn nhẹ nhàng chỉ một cái, lá chắn vô hình trên bầu trời tòa thành lập tức vỡ tan, mất đi chống đỡ Aoko lập tức ngã vào lòng Sesshomaru.

    Nàng kinh ngạc quay đầu lại nhìn Kaguya rời đi.

    “Mang nàng đi thôi.”
     

Chia sẻ trang này