Vĩnh Hằng Không Tồn Tại - Lý Duy Duy, Đồng nhân Inuyasha [ 41 Chương + NT ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Hinh Hinh, 25/12/16.

  1. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 40: Kết Thúc


    Sesshomaru quả nhiên không làm khó xử Kaguya, lập tức mang Aoko rời khỏi đó. Tuy vậy Inuyasha và Kagome còn phải ở lại giải quyết tốt hậu quả, nói là giải quyết tốt hậu quả, không bằng nói tâm sự với “lão bằng hữu”. Nếu Kaguya đã thông suốt muốn rời khỏi thời đại Chiến quốc, thành trì này cũng không cần tồn tại nữa.

    Thành trì dùng ảo giác tạo ra biến mất trong nháy mắt, đội bốn người đứng trên bình nguyên trống trải, không biết nên vui hay buồn. Sau khi Kaguya giải thích với mấy người, hắn cũng rời đi.

    Kaguya rời khỏi thời đại Chiến quốc, mang theo thất vọng và hy vọng.

    Xà Cốt bĩu môi đeo đao lên lưng xoay người hỏi : “Này, Ác Cốt đại ca, về sau chúng ta đi đâu bây giờ ?”

    Ác Cốt chẳng hề để ý nói : “Có thể đi đâu thì tới đó, tiếp tục làm lính đánh thuê thôi.”

    Inuyasha nhe răng: “Ác Cốt, ngươi còn muốn giết người tùy tiện sao ?”

    Xà Cốt hứng thú dạt dào nhảy tới : “Sao nào Inuyasha, ngươi có hứng thú gia nhập đội chúng ta không, ta sẽ nhiệt liệt hoan nghênh ngươi đó ~~~”

    Kagome : “Các ngươi đừng có nói lung tung, Inuyasha sao có thể gia nhập với các ngươi !”

    Xà Cốt nhe răng : “Này cô kia, đừng có xen mồm vào ! Ta đang nói chuyện với Inuyasha !”

    Kagome hoàn toàn bị chọc giận gầm lên : “Ta cứ xen vào đấy, ngươi định làm gì ?!!!”

    Inuyasha rút đao ra, quát : “Nếu các ngươi tiếp tục giết người, ta sẽ giải quyết các ngươi ở đây một thể luôn !”

    Ác Cốt cười nhạo, xoay người bước đi: “Yên tâm đi, sẽ không giết người bừa bãi nữa, hẹn gặp lại ~”

    Mấy người còn lại nhanh chóng đuổi theo. Xà Cốt vừa đi vừa xoay người vẫy tay : “Hẹn gặp lại Inuyasha, nhớ thay ta hỏi thăm Aoko ~”.

    Lúc này Sesshomaru và Aoko đã đi rất xa rất xa. Aoko vẫn nằm trong lòng hắn, ôm cổ hắn, cúi đầu. Chờ khi hắn dừng chân lại, nàng mới ngẩng đầu lên, ngây ngẩn cả người.

    Vùng đất vĩnh hằng, hay chính xác hơn là nơi vùng đất vĩnh hằng từng tồn tại.

    Bây giờ đã là mùa thu, lá khô rơi đầy đất.

    Sesshomaru ôm nàng ngồi xuống.

    “Sesshomaru, vì sao lại tới đây ?”

    “Không muốn tới sao ?”

    Aoko cười rộ lên: “Muốn chứ. Nơi ban đầu gặp gỡ, là nơi tốt đẹp nhất.”

    Gió thu chậm rãi thổi qua, trong không khí truyền đến một cảm xúc không thể nào diễn tả.

    “Sesshomaru…Nếu ta thật sự không thể sống sót…”



    Hai tháng sau, Aoko có thai tám tháng được khẩn cấp đẩy vào bệnh viện. Trước đó, nàng đã hôn mê suốt ba ngày, là hôn mê chứ không phải ngủ say.

    Những thuật sĩ của Vương gia đến từ Trung Quốc xa xôi cũng đã chờ ở đây, sau khi Kagome nhận được điện thoại của quản gia, cũng cùng Inuyasha chạy về hiện đại.

    Sau khi bệnh viện hội chẩn, quyết định mổ đẻ cho Aoko. Tình huống thai nhi rất tốt, trước khi sinh cũng không có ảnh hưởng xấu gì.

    Một tích tắc trước khi Aoko phải vào phòng sinh nàng đã tỉnh lại, nàng chỉ nhìn thấy Sesshomaru, cũng chỉ nhìn hắn, dường như cho rằng đây là cái nhìn cuối cùng trong sinh mệnh của nàng, tràn ngập lưu luyến và tiếc nuối. Nàng mở miệng muốn nói gì đó, lại phát hiện không phát ra được âm thanh nào.

    Thật ra nàng rất sợ, cho dù đã chết qua một lần cũng không thể giảm bớt nỗi sợ hãi này.

    Cái chết kia nàng không hề được biết trước, cho nên nàng có thể bình tĩnh tiếp nhận nó. Nhưng lúc này đây, nàng và hắn đang trải qua thời khắc giãy dụa trong đau khổ, cùng chờ đợi cái chết tiến đến.

    Đáng sợ hơn cả cái chết, chính là việc chờ đợi nó.

    Trước đây nàng chưa từng sợ hãi, nhưng lúc này nỗi sợ đang bao kín lòng nàng.

    Nàng sợ mình không thể ra khỏi đó, nàng sợ bản thân cứ thế chết đi như vậy. Nàng thật sự, thật sự rất luyến tiếc hắn đau khổ.

    Sesshomaru, ta yêu chàng.



    Sau khi Kougen Terunosuke trở lại hiện đại, hắn vẫn luôn chú ý đến hướng đi của gia tộc Shiina. Lúc Aoko được đưa vào bệnh viện, hắn cũng chiếm được tin tức này nên vội vàng chạy tới. Nhưng hắn chỉ đứng ở trong sảnh lớn của bệnh viện, cũng không tiến thêm bước nào, vì nàng cầu nguyện là đủ rồi.

    Tiếng khóc trẻ con chói tai cắt qua bầu không khí căng thẳng, cửa phòng sinh đã đóng chặt mấy tiếng bị người khác đẩy ra, hộ sĩ ôm một cái tã lót nho nhỏ bước ra ngoài, cười nói với đám người đang chờ đợi : “Shiina tiểu thư thuận lợi sinh được một bé trai, mẹ con đều khỏe mạnh.”

    Kagome lập tức chạy tới, muốn đón lấy lại bị hộ sĩ tránh đi, cười làm lành nói: “Xin lỗi tiểu thư, dựa theo lời của Shiina tiểu thư trước lúc tiến hành gây mê, cô ấy muốn để cha đứa trẻ nhìn thấy nó đầu tiên, ai cũng không thể ngoại lệ, ngay cả tôi cũng chưa có may mắn được nhìn thấy đứa bé đâu.”

    Cúi đầu nhìn lại, quả nhiên một góc tã lót đang che nhẹ lên mặt đứa bé.

    Ánh mắt mọi người đều đồng loạt đổ dồn về Sesshomaru cách đó không xa.

    Làm một đại yêu quái, Sesshomaru tất nhiên đã sớm nghe được giọng của đứa bé, cũng cảm nhận được hơi thở kia, nhưng thật ra sự khẩn trương trong lòng hắn không hề kém hơn mọi người ở đây chút nào.

    Hắn giả bộ bình tĩnh đứng lên, đi đến trước mặt hộ sĩ, chậm rãi xốc góc tã lót che khuất mặt đứa bé lên.

    Một cái đầu nho nhỏ lộ ra, nhúm lông màu bạc tinh khiết ở gần tai, khuôn mặt nhỏ nhắn nhiều nếp nhăn, đôi mắt cũng nhắm chặt lại, cái miệng nhỏ nhắn nhấm nháp ngón tay bé xíu.

    Sesshomaru nhìn thật lâu, mới nói ra một câu: “Quá xấu…”

    Có lẽ đây là lần đầu tiên hộ sĩ nghe thấy có người lại đánh giá đứa bé của mình như vậy, thiếu chút nữa trợn mắt há hốc mồm, xấu hổ cười làm lành : “Đúng vậy, trẻ con mới sinh đều xấu như thế, mấy ngày sau lớn lên sẽ rất đáng yêu.”

    Ánh mắt lạnh lẽo của Sesshomaru lướt qua.

    Hộ sĩ: “…”

    Kagome và Inuyasha đồng loạt cúi đầu né tránh.

    Inuyasha có chút suy nghĩ : “Đây là con của Sesshomaru à, lại không có lỗ tai, đứa bé này kế thừa hoàn toàn huyết thống đại yêu quái của cha nó, thật sự rất lợi hại.”

    Kagome: “Ái chà, nhỏ quá đi mất.”

    Không bao lâu sau, Vương Vũ và những thuật sĩ khác của Vương gia cũng bước ra khỏi phòng phẫu thuật.

    Mà khi Sesshomaru đi vào, Aoko đang nằm trên bàn phẫu thuật, im lặng nhắm mắt lại.

    Không có hô hấp, không có nhịp tim.
     
  2. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 41: Kết Thúc : Vĩnh Hằng


    Từ sau lúc đó, rốt cuộc đã qua bao lâu, Sesshomaru cũng chưa tính qua. Hắn không cần phải nhớ thứ này, bởi vì chỉ cần người kia còn ở bên cạnh hắn là đủ rồi.

    Sau khi Sesshomaru bước vào phòng phẫu thuật, hắn nhìn thấy Aoko hoàn toàn không tức giận, không có hô hấp, không có nhịp tim, nhưng lòng bàn tay nàng vẫn mang theo hơi ấm.

    Vương Vũ bước vào theo sau, nói với hắn : “Việc đặt chú ngữ đã thành công, có điều thân thể Shiina tiểu thư rất suy yếu, cho nên…đã xảy ra ngoài ý muốn. Chú ngữ này vốn muốn điều động toàn bộ linh lực của cô ấy để chữa trị linh hồn không được đầy đủ, nhưng tình trạng của cô ấy không thể vượt qua điều chúng ta đã đoán trước. Chú ngữ thành công, nhưng mà…”

    Sesshomaru lạnh lùng đánh gãy hắn : “Nói trọng điểm.”

    “Nói ngắn gọn, tình huống hiện tại của Shiina tiểu thư có thể dẫn đến hai kết quả. Trường hợp tốt nhất là linh hồn được chữa trị hoàn toàn, cô ấy sẽ tỉnh lại, hơn nữa, chú ngữ còn đem linh hồn của cô ấy vĩnh viễn buộc chặt vào thân thể, từ nay về sau cô ấy sẽ có được năng lực trường sinh bất tử. Còn trường hợp thứ hai cũng không xấu lắm, chỉ là, cô ấy sẽ vĩnh viễn ngủ say như vậy.”

    Sesshomaru không nói gì nữa, chỉ gọi đám người Kagome đến ôm lấy đứa bé mới sinh, còn hắn ôm mẹ của nó, trực tiếp trở về Tây quốc.

    Hai năm sau, giếng ăn xương mất đi năng lực xuyên thời gian, lần thứ hai đóng lại. Mà lần này, là đóng hẳn. Kagome ở lại thời đại Chiến quốc, chung sống với Inuyasha.

    Về sau, rất rất lâu về sau, Aoko vẫn không tỉnh lại.

    Sesshomaru đẩy cửa bước vào phòng ngủ, ánh mắt hắn lặng lẽ gắn lên người đang ngủ trên giường.

    Mười năm, dựa theo cách tính của con người, có lẽ là mười năm.

    Nàng không có hô hấp không có nhịp tim, cứ nằm như vậy đã mười năm.

    Bên gáy nàng, hơi lộ ra một nhúm lông màu bạc. Hắn nhíu mày xốc góc chăn lên, lộ ra một chú chó nhỏ có bộ lông màu bạc đang ngủ tít thò lò bên cạnh nàng. Lập tức hắn gằn từng tiếng : “Không phải đã nói không được đến quấy rầy mẫu thân con sao, sao lại chạy tới đây.”

    Chú chó nhỏ bị bừng tỉnh, sau khi thấy Sesshomaru, mở to đôi mắt vô tội, ai ai kêu hai tiếng.

    Sesshomaru nhìn thấy vẻ mặt tội nghiệp của nó, hừ một tiếng lại nhét nó vào bên người Aoko, cài chăn lên, lạnh lùng nói : “Không được quấy nhiễu, nếu không sẽ ném ra ngoài !”

    Chú chó nhỏ lộ ra một đôi mắt to ướt sũng, ủy khuất gật gật đầu.

    Chú chó nhỏ trước mắt này…chính là con của Sesshomaru và Aoko.

    Có lẽ là bởi vì sinh non, lúc tới đây đứa bé rất yếu đuối, sức khỏe cũng không tốt, Yue tự mình đến chăm sóc đã nhiều năm. Trải qua sự dốc lòng chăm sóc của nàng, đứa bé nhanh chóng học được cách hóa thành nguyên hình. Sau đó cục cưng này hình như phát hiện nếu ở hình người thì sẽ không đi được xa, mà biến thành nguyên hình thì rất tự tại, có thể chạy qua chạy lại, cho nên lập tức thích duy trì dáng vẻ nguyên hình – một chú chó nhỏ đáng yêu màu bạc.

    Yêu quái nhỏ lớn lên rất chậm, cho dù đã trải qua mười năm, cũng chỉ có dáng vẻ của đứa bé hai ba tuổi loài người.

    Cục cưng này hình như đặc biệt thích ngủ bên cạnh Aoko, từ sau khi phát hiện ra chỗ ở của nàng, vẫn thường vụng trộm chạy tới nơi này. Sau đó dựa theo cách nói của Yue là, toàn thân Aoko tản ra hơi thở linh lực mạnh mẽ, yêu quái khi còn nhỏ đối với loại hơi thở này đặc biệt không muốn xa rời.

    Hắn nhớ tới mấy ngày trước Kouga và Ayame có mang theo tên nhóc nhà họ tới chơi với con hắn, bọn họ vừa quay đi quay lại hai thằng nhóc này đã mất tích trong tòa thành, tìm kiếm nửa ngày mới phát hiện chúng nó đang ngủ say bên người Aoko. Hai tên nhóc này đều cuộn mình nằm bên cạnh Aoko, ngủ đến không biết trời đất là gì, đặc biệt ngọt ngào.

    Thật sự là…

    Sesshomaru nằm xuống bên người nàng, ôm lấy cả nàng và đứa bé, một lần lại một lần đưa tay vuốt ve khuôn mặt nàng. Đây là cuộc sống mà hắn vẫn luôn mong đợi, có nàng, có đứa bé, một nhà ba người, vậy đã đủ rồi. Nhưng mà…

    Sesshomaru vẫn chưa đặt tên cho đứa bé, trong lòng hắn thật ra luôn ôm một ý nghĩ.

    Aoko sẽ tỉnh lại.

    Trải qua mười năm, mọi thứ xung quanh đều đã thay đổi. Inuyasha và Kagome một năm ôm hai đứa, đương nhiên là Kagome một lần sinh đôi, Inuyasha thấy nàng vất vả tất nhiên sẽ không để nàng tiếp tục sinh nữa.

    Còn pháp sư Midoriko bởi vì không thể rời khỏi sơn động, cho nên Sesshomaru đã từng ôm đứa bé đến thăm nàng. Nàng nhìn đứa bé, sau khi nghe nói tình huống của Aoko, vui mừng nở nụ cười. Không lâu sau, chợt nghe nói linh hồn vẫn luôn tồn tại trong sơn động kia được giải thoát, thành Phật.

    Rin và Kohaku đã trưởng thành. Bây giờ Kohaku đã trở thành một trừ yêu sư xuất sắc, thường xuyên ra ngoài trợ giúp người khác, đám yêu quái nghe tên đã sợ mất mật. Còn Rin lớn lên duyên dáng yêu kiều, trở thành một đại mỹ nữ, thông minh lại can đảm. Rin thường xuyên về trở về Tây quốc, chăm sóc Aoko mê man và cục cưng nhỏ.

    Khi Sesshomaru từ bên ngoài trở về, chỉ thấy Rin và Kohaku đang nói chuyện ở trong sân, Kirara ngoan ngoãn nằm ở bên cạnh. Thấy hắn trở về, mọi người đều cùng nhau đứng lên cúi đầu chào hắn.

    Sesshomaru chỉ gật đầu một cái rồi lại bước vào phòng.

    Giữa ngày hè, thời tiết có hơi oi bức, cho nên cánh cửa hướng ra vườn luôn được mở rộng. Trong phòng ánh sáng ngập tràn, bởi vậy hắn chỉ cần liếc mắt một cái là đã thấy được chiếc giường trong phòng, có điều, người vốn dĩ nên ngủ say ở đây lại không thấy đâu.

    Sesshomaru đứng trong căn phòng trống rỗng, hai mắt híp lại, nghe thấy tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua những chiếc chuông treo trên hành lang.

    Bên ngoài khu vườn, góc áo màu xanh mềm mịn phấp phới theo làn gió, bay lên rồi lại chầm chậm hạ xuống.

    Sesshomaru cảm thấy tim mình đập rất nhanh, hắn chậm rãi bước tới nơi ánh sáng ấm áp ấy. Hắn đứng đó, ngơ ngác nhìn người đang ôm chú chó nhỏ màu bạc ngồi tựa vào khung cửa phơi nắng.

    Nàng…tỉnh lại.

    Người kia sau khi nhìn thấy hắn, nàng chỉ khẽ cười : “Trong phòng rất buồn, ta muốn ra ngoài hít thở không khí một chút, khiến chàng lo lắng sao ?”

    Khóe môi Sesshomaru khẽ nhếch lên, lắc đầu : “Không đâu.”

    Ánh nắng mặt trời xuyên qua tầng tầng lớp lớp cây cối, vẽ lên hành lang những cái bóng lớn loang lổ. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo tiếng xào xạc của lá cây.

    Sesshomaru và Aoko, một đứng một ngồi, dưới bóng cây cổ thụ, hai người dịu dàng nhìn nhau.

    Năm tháng yên bình.

    Cứ như vậy, đã đủ rồi.
     
  3. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 42: Ngoại Truyện


    Aoko vuốt ve chú chó nhỏ mềm mại đang nằm trong lòng nàng, vui vẻ hỏi : “Sesshomaru, chú chó nhỏ này đáng yêu quá, là thú cưng tặng cho ta sao ?”

    Sesshomaru : “…Nó là con của chúng ta.”

    Aoko ngạc nhiên : “Hả ? Lúc trước ta sinh ra một chú chó nhỏ như vậy ?”

    Sesshomaru : “Lúc nó sinh ra vẫn ở dáng vẻ loài người, chỉ là một biến hóa nho nhỏ thôi.” Sau đó ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn về phía chú chó nhỏ : “Biến về đi.”

    Hắn vừa dứt lời, “bành” một tiếng, chú chó nhỏ trong lòng nàng đã biến thành một cậu bé hai ba tuổi, trắng trắng tròn tròn hết sức đáng yêu, nó tủi thân mút mút ngón tay, đôi mắt ngập nước to tròn nhìn Aoko.

    Aoko “di” một tiếng : “Vì sao lại không có lỗ tai ?”

    Sesshomaru : “Nó kế thừa huyết thống tinh khiết của đại yêu quái, không có khuyết điểm lộ nguyên hình của bán yêu.”

    Aoko cười nhẹ, bỗng nhiên đưa tay béo má cục cưng : “Biến về đi.”

    Cục cưng mờ mịt nhìn Sesshomaru, lại thấy Sesshomaru thản nhiên nhìn nó : “Làm một nam tử hán, con phải hết sức nghe lời mẫu thân.”

    “Bành” một tiếng, cục cưng lại biến về dáng vẻ chú chó nhỏ.

    “Hay quá ~ ha ha, lại biến về đi ~”

    “Lại biến về đi ~~”

    Vì thế cả buổi chiều, chỉ nghe thấy trong sân không ngừng vang lên tiếng động kỳ lạ, tiếng ư ử đáng thương của chú chó nhỏ, cùng với tiếng cười thoải mái của nữ tử đang chọc người ta.

    Rất rất nhiều năm về sau, khi chú chó nhỏ ngày đó đã trở thành người thừa kế mới nhất của Khuyển tộc, ký ức về buổi trưa hè năm ấy vẫn còn mới như in, đến nỗi sau này cứ nhìn thấy mẫu thân là nó lại nhanh chân bỏ chạy, mặc cho ôm ấp của mẫu thân ấm áp lạ thường…

    Cá : *Tung hoa* *Chỉ tay lên trời cười lớn* Phù, cuối cùng thì nhà cửa cũng có một bộ hoàn, mặc dù là truyện đồng nhân nên ít người đọc, nhưng đây là bộ truyện Cá rất thích nên cảm thấy vô cùng thỏa mãn, 2 tháng 8 ngày cho một bộ truyện 42 chương, tốc độ rùa bò nhưng may mà vẫn có thể đến đích :3. Vậy là hoàn một bộ đồng nhân Inuyasha rồi, để không bị lặp nhân vật nên về sau có lẽ Cá sẽ ko làm về Sesshomaru nữa T_T, cùng đến với các bộ đồng nhân khác nào !!!!!
     
  4. thuanthienpvc

    thuanthienpvc Thần nghiện

    Tham gia ngày:
    10/3/18
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyên cung cấp thùng rác nhựa:

    Thùng rác nhựa treo đôi dung tích 80 lít

    Thùng rác nhựa nắp kín dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa nắp hở dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp kín

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp hở

    Thùng rác nhựa TR 120 L

    Thùng rác nhựa 120 lít

    Thùng rác nhựa có nắp 240 lít

    Thùng rác nhựa TR 60L

    Thùng rác composite 1000 lít

    Thùng rác nhựa H127

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác nhựa đạp nhỏ

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác TR 006

    Thùng rác

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9L

    Thùng rác 60 lít

    Thùng rác đen 120 lít

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9 lít

    Thùng rác cá heo

    Thùng rác gấu trúc

    Thùng rác chuột túi

    Thùng rác cá chép

    Thùng rác mickey

    Thùng rác 1000 lít



    CÔNG TY TNHH PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI THUẬN THIÊN
    (THUAN THIEN PRO CO.,LTD)
    Địa chỉ: Số 07, Lô M Khu Dân Cư Thới An, Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, Quận 12, TP Hồ Chí Minh (Tìm vị trí)

    Mã số thuế: 0313728887 (31/03/2016)

    Người ĐDPL: Võ Văn Quyết

    Ngày hoạt động: 05/04/2016

    Giấy phép kinh doanh: 0313728887

    Website: thuanthienpvc.com - ĐT: (08) 22117699
     
  5. thuanthienpvc

    thuanthienpvc Thần nghiện

    Tham gia ngày:
    10/3/18
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyên cung cấp thùng rác nhựa:

    Thùng rác nhựa treo đôi dung tích 80 lít

    Thùng rác nhựa nắp kín dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa nắp hở dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp kín

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp hở

    Thùng rác nhựa TR 120 L

    Thùng rác nhựa 120 lít

    Thùng rác nhựa có nắp 240 lít

    Thùng rác nhựa TR 60L

    Thùng rác composite 1000 lít

    Thùng rác nhựa H127

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác nhựa đạp nhỏ

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác TR 006

    Thùng rác

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9L

    Thùng rác 60 lít

    Thùng rác đen 120 lít

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9 lít

    Thùng rác cá heo

    Thùng rác gấu trúc

    Thùng rác chuột túi

    Thùng rác cá chép

    Thùng rác mickey

    Thùng rác 1000 lít



    CÔNG TY TNHH PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI THUẬN THIÊN
    (THUAN THIEN PRO CO.,LTD)
    Địa chỉ: Số 07, Lô M Khu Dân Cư Thới An, Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, Quận 12, TP Hồ Chí Minh (Tìm vị trí)

    Mã số thuế: 0313728887 (31/03/2016)

    Người ĐDPL: Võ Văn Quyết

    Ngày hoạt động: 05/04/2016

    Giấy phép kinh doanh: 0313728887

    Website: thuanthienpvc.com - ĐT: (08) 22117699
     

Chia sẻ trang này