Vương Gia Bá Đạo - Lô Huỷ [ 20 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Thảo Nguyên, 25/10/16.

  1. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    [​IMG]

    Vương Gia Bá Đạo

    Tên gốc: Vương gia thật bá đạo (王爷好霸道)
    Tác giả : Lô Hủy
    Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, cổ trang
    Rating: 16+
    Nguồn: vivian187.wordpress.com
    Edit: Vivian



    Mở đầu:


    Đêm đã điểm 12 giờ, cô gái vội vàng băng qua nơi ngã tư không người, tâm trí nàng bây giờ vô cùng sợ hãi, vào chính thời gian này, một thân một mình trên đường là không chút an toàn nên nàng cố bước thật nhanh trở về nơi nàng đang cư ngụ.

    Nàng băng qua hai ngã tư đường, vòng qua một khúc quanh, tiến về con phố quen thuộc hằng ngày, nhưng sau đó nàng sững sờ cả người – không có đèn? Đèn đường hai bên đều không phát sáng.

    Đây là con phố duy nhất trở về nhà, nàng nhất định không thể không đi vào.

    Nàng cố gắng kiềm nén nỗi lo sợ không yên, miễn cưỡng bước về phía trước – nàng vốn dĩ không phải là người nhát gan, nhưng giờ khắc này đây, ngộ nhỡ xuất hiện một tên dâm tặc lợi dụng đêm tối vắng người mà tấn công, thì nàng, một nữ tử yếu ớt sẽ kêu trời không thấu, kêu đất không hay.

    Thật đáng giận! Bởi vì nàng đói bụng, nên ra ngoài mua đồ ăn thôi lại gặp những chuyện đáng sợ như thế này.

    Bây giờ chưa phải quá nửa đêm, đèn đường thế nào đã bị tắt? Nơi này chính là thành phố Đài Bắc mà.

    Đi được vài bước, đột nhiên có một lực hút mạnh kéo nàng về phía trước, nàng rất kinh hãi, chưa kịp kêu to thì đã bị hút vào bóng đêm mịt mù.

    Ngay sau đó, đèn đường đồng loạt lại phát sáng, nhưng hỡi ôi bóng dáng nàng đã chẳng thấy đâu.

    Nhưng vào lúc này, một nam tử trung niên vừa chạy tới đầu phố, chán nản nói, “Chết tiệt! Không kịp rồi, vào giờ này sao lại có người ở đây? Không gian nơi này cùng “nơi đó” còn chưa được sửa chữa hoàn toàn a.”

    Hắn rầu rĩ bước đi – không được, nếu việc này truyền ra ngoài, hắn sẽ bị xẻ thịt lột da, chết không toàn thây, còn..…. Vẫn là phải đi một chuyến, đem cô bé kia nhanh chóng trở lại đây.

    Hắn dứt khoát quyết định như vậy, bóng dáng lập tức biến mất.
     
  2. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 1-1

    Vương triều Phượng Tường, Vĩnh Hằng năm thứ 1

    Kinh thành –

    “Ngươi vừa mới nói cái gì? Sửa niên hiệu?” Bên trong xe ngựa vang lên một giọng nói lạnh lùng.

    “Đúng vậy thưa Cửu gia.” Người kia cung kính trả lời.

    Tiếp đến, bên trong xe lại hoàn toàn im lặng, không chút tiếng động – cái người được gọi là Cửu gia đang hơi cúi thấp đầu, vân ve mấy sợi lua tua từ chiếc đai lưng, đôi mắt rũ xuống, làm cho người khác không xác định được là hắn đang nghĩ gì.

    Qua một hồi lâu, nam nhân kia mới mở miệng hỏi lần thứ hai, “Đổi thành gì?”

    “Vĩnh Hằng nguyên niên.” Hạ nhân không dám chần chừ liền trả lời. (nguyên niên là năm thứ 1 của mỗi triều đại)

    Hắn nhướng mày kinh ngạc, đôi môi hồng hồng thoáng nở nụ cười xinh đẹp như một cánh hoa khẽ hé nở, “Ân hừ, thực sao – thật là thú vị a. Thái Bình, ngươi nói xem có phải hay không?” (Vivi: óe , đang tả nam nhân hở trời = =)

    Kẻ hạ nhân tên gọi Thái Bình kia không dám đáp lời, chỉ dám quỳ dưới chân chủ tử, đầu cúi thấp, hai tay đặt lên bắp đùi đang run rẩy liên tục – căn cứ theo kinh nghiệm lâu nay của bản thân, chủ tử không phải là hỏi hắn, mà chỉ đang độc thoại một mình, nếu bây giờ hắn bạo gan lên tiếng trả lời, chỉ sợ cái giá phải trả là tính mạng của chính mình.

    Sau đó, nam nhân kia dừng lại hành động suy nghĩ và nói năng bất nhất của mình, lên tiếng cười châm biếm, mắt cũng không buồn nhướng lên, “Vĩnh hằng? Hừ, cái lão sắp chết kia còn tin bản thân sẽ không bao giờ già sao, hắn muốn đời đời chiếm lấy vị trí kia sao? Quả thật là chuyện nực cười. Hắn tính toán quyết định sửa lại niên hiệu là muốn chứng tỏ cái gì đây. Thị uy quyền lực, ra oai phủ đầu sao? Hắn là cái người gần như sắp nằm trong quan tài rồi, chỉ còn thiếu mỗi việc nhắm mắt xuôi tay…” Lời nói bỗng dừng lại.

    Vẫn đang quỳ nơi đó, Thái Bình nơm nớp lo sợ khi nghe những lời phàn nàn của chủ tử…..à không phải nói là lời huấn thị mới đúng. – mặc dù chân đã quỳ đến tê rần nhưng vẫn cắn răng không dám hó hé; nhưng hiện tại tiếng nói phía trên hoàn toàn mất, bao trùm chỉ là một sự im lặng đáng sợ.

    Hắn cảm thấy vô cùng kinh ngạc, chủ tử từ nãy giờ vẫn thao thao bất tuyệt như Hoàng Hà vỡ đê, như thế nào bây giờ… Tuy rằng thắc mắc như thế nhưng hắn vẫn không có đủ dũng khí ngẩng đầu lên tìm hiểu.

    Dựa theo quy củ của hoàng triều, nô bộc thưa chuyện cùng chủ tử phải quỳ xuống đất, mặt phải nhìn xuống đất, hai tay đặt trên đùi, nói chuyện không được xưng ta, phải xưng là tiện nô; ánh mắt không được hướng nhìn thẳng vào mắt chủ tử, nếu không sẽ phạm tôi bất kính.

    Nếu đã phạm vào những điều tối kị trên, chủ nhân hoàn toàn có quyền sinh sát, cho dù là giết chết hắn đi thì pháp luật cũng không truy cứu.

    Mặc dù biết như thế, nhưng Thái Bình vẫn…vẫn rất là tò mò.

    Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Chủ tử đã ngừng lại dường như quá lâu rồi. Lâu đến nỗi hai chân hắn giờ đây đã hoàn toàn mất tri giác, hai lòng bàn tay đã ướt đẫm, lâu đến nỗi hắn cảm thấy không khí trong cỗ xe này ngày càng trở nên ngột ngạt, oi bức – hiện tại đang là giữa mùa hè, mặc dù bên trong xe đã có bố trí vài tảng đá lạnh, nhưng mồ hôi từ trán hắn vẫn tuôn không ngừng.

    Đến cuối cùng, hắn thật sự đã không thể nhịn hơn nữa, quyết liều mạo hiểm cho dù mất đầu, hắn khẽ nghiêng đầu, đưa mắt lén lút nhìn theo ánh mắt của chủ tử đang hướng ra ngoài cửa sổ xe – chiếc rèm che phủ đã bị vén lên, ánh nắng chói chang hắt vào gương mặt đang chăm chú bên ngoài đó, dường như tạo thành một vầng sáng bao quanh khiến người không thể nhìn rõ từng đường nét cử chỉ trên khuôn mặt kia.

    Thái Bình cố rướn người, nghiêng đầu tránh ánh sáng để có thể nhìn rõ chủ nhân mình, nhưng người bên kia lại đột ngột cử động.

    Hắn sợ tới mức lập tức cúi đầu trở lại, ánh mắt nhìn chăm chăm xuống sàn xe, cố gắng giữ hơi thở đều đều, trong lòng vô cùng sợ hãi chủ nhân sẽ phát hiện hành động mạo phạm vừa rồi của hắn.

    May mắn thay tư thế của hắn hoàn toàn hoàn hảo, vô luận là góc độ cúi đầu, hay hai tay để trên đùi, hoặc tư thế đang quỳ, so với lúc đầu cũng không khác biệt lắm cho nên hắn vẫn… bình an vô sự.

    Nam nhân khẽ lướt mắt quan sát hắn, nhưng chỉ dừng lại nhìn một thoáng rồi chuyển đi, hướng ánh nhìn trở về phía cửa sổ, mở miệng hỏi, “Ngươi có ngửi được mùi gì không?”

    “Ân?” Thái Bình phản ứng có hơi bất ngờ.

    “Bổn vương đang hỏi chuyện ngươi đó.” Nam nhân vẫn như cũ đang nhìn ngoài cửa sổ, nhưng giọng điệu đã trở nên gay gắt nóng nảy.

    Thái Bình nhất thời tỉnh ngộ, bối rối trả lời, “Vâng… Vâng ạ… Nô tài nghe…” Lập tức nhẩy mũi, ra sức mà ngửi, hít được từ ngoài đang truyền đến một hương thơm, “Ân – là có một mùi gì đó….như là… mùi đồ ăn vậy.” Và cái mùi vị này quả thật rất hấp dẫn, không giống bình thường.

    Nam nhân liếc nhìn hắn một cái rồi bật nói, “Nói nhảm,” sau đó hắn tự mình ngửi lại một lần nữa, xác định bản thân không sai rồi mới quay đầu truyền lệnh, “Dừng xe.”

    “Tuân lệnh.” Thái Bình không dám có chút chần chờ, lập tức gõ mạnh vào thùng xe rồi hét lớn, “Dừng xe.”

    Tên mã phu phía trước lập tức kềm ngựa giữ lại, những con ngựa bị giật đột ngột nên bước đi hơi chao đảo, chiếc xe thoáng lung lay, rồi mới dừng hẳn lại.

    Nam nhân đi lướt qua Thái Bình, trực tiếp mở cửa bước xuống xe, Thái Bình nhanh chóng bước xuống, theo sát phía sau chủ nhân.

    Nam nhân không ngừng đi về phía trước, ước chừng được khoảng hai mươi mấy bước, thì trông thấy một quán nhỏ, mùi thơm kia nhất định chính từ nơi này phát ra.

    Nam nhân liền hướng theo quán mà tiến đến, vừa lúc đó chủ quán đang bận rộn tiếp khách nên không để ý đến hắn, nhưng hắn đã âm thầm quan sát nàng, vừa nhìn thấy bóng dáng cùng dung mạo cô chủ thì trong nháy mắt hắn khẽ giật mình.

    Thái Bình vẫn đang theo sát phía sau, mắt cũng đảo qua nhìn vị chủ nhân kia rồi thái độ cũng kinh ngạc như chủ tử hắn.

    Chủ quán đang thoăn thoắt tiếp khách, ngẫu nhiên xoay người về hướng nam nhân kia, ánh mắt tình cờ nhìn vào nhau.

    Nàng cũng giật mình sửng sốt nhưng trong thoáng chốc đã lấy lại bình tĩnh, lập tức đi về phía hắn cười cười thân thiết gọi mời, “Hoan nghênh, hoan nghênh, vị khách này xin mời vào trong thượng tọa, mời nếm thử thức ăn ở nơi này, cam đoan là khi ngài trở về nhà vẫn nhớ hoài không quên mùi vị của nó -”

    Nói xong, nàng liền chỉ vào bảng thực đơn viết trên tấm đá đen treo ở tường, mỗi chữ viết đều nghiêng ngả xiêu vẹo, khó có thể phân biệt được, rồi nàng xấu hổ tiếp lời, “Ai! Chữ viết của ta quả thật là rất xấu, mong khách quan đừng chê cười.”

    Thái Bình nghe xong thiếu chút nữa đã không nhịn được mà bật cười to – chữ viết này không thể chỉ nói là xấu, quả thực không thể nói đây là chữ viết được, căn bản trên tường chỉ là một mảnh đá đen trầy trụa dơ bẩn.

    Nàng vốn không đọc được tâm tư của hắn, khẽ hắng giọng, một lần nữa nhoẻn miệng cười, “Điểm đặc biệt ở quán này… là có 2 dạng thực đơn, một là cả một bữa ăn thịnh soạn, hoặc là từng món riêng biệt, nếu khách quan kêu cả một bữa ăn thì sẽ gồm có 3 món, nhưng nếu ngài ngại vì lượng đồ ăn quá nhiều, một lần không thể ăn hết, thì có thể kêu chỉ một món chính, cho dù là kêu loại thực đơn nào thì mỗi món ăn vẫn chứa đủ 5 vị ngũ sắc, như vậy lại vừa có thể tiết kiệm bớt tiền. Ngài thấy như thế nào, đã quyết định chọn thực đơn nào chưa ạ?” (Vivi: dịch cái đoạn này mà muốn khóc ròng )

    Nam nhân chỉ lạnh lùng ngồi nghe nàng nói, quan sát nàng một lúc lâu rồi mới chậm rãi mở miệng, “Ngươi là người ngoại lai sao?”

    “Ân?” Nàng tuyệt đối không lường tới việc sẽ nghe được cái từ đó, ngập ngừng một lúc rồi mới ôn hòa nói, “Ta biết các người đều có thái độ như thế đối với người ngoại tộc.”

    Hắn nhướng mày ngạc nhiên, thật không tin được nàng sẽ có biểu hiện trấn tĩnh như thế, sau đó hắn đưa mắt liếc nhìn bốn phía, hương thơm kia vẫn lan tỏa trong không khí, bộ dáng của các khách nhân khác… có thể nói là hoàn toàn mê mẩn, tận hưởng thưởng thức, mỗi khuôn mặt đều đỏ hồng lên, tinh thần hưng phấn như vừa mới chạy được trăm dặm.

    Có người nào mà chỉ dùng bữa nhẹ lại trở nên như thế hay không? Chỉ nhìn một lần là đã biết có điều bất thường, như thế nào mà nữ nhân trước mắt này không bị mọi người vạch mặt phát giác chứ?

    “Ngươi đã biết tội chưa?” Hắn bình tĩnh nhìn nàng.

    “Cái gì?” Vẻ mặt nàng ngu ngơ, ngỡ ngàng. Người này không phải đến đây để ăn cơm sao?
    Hắn bắt đầu đánh giá diện mạo của nàng – mái tóc đen dài xõa nhẹ trên đôi bờ vai, hai gò má hơi gầy gầy, đôi môi nhỏ nhỏ nhưng căng mọng, còn về phần dáng dấp, thân hình nhỏ xinh, trước sau bằng phẳng, một thân váy hoa sam yểu điệu phất phơ, cứ như thể gặp một cơn gió mạnh lập tức sẽ ngã xuống.

    Nhưng điều đáng chú ý nhất là làn da trắng xanh tái nhợt của nàng thì quá nổi bật, những người trong nước hầu hết đều có màu da hơi ngăm ngăm đen, hoặc có màu nâu gỗ, mái tóc chủ yếu là màu đỏ hoặc vàng, một số ít thì có màu xám bạc, đồng tử của đôi mắt phần lớn là màu xanh lá, dáng vẻ hoàn toàn không giống như nàng, đôi mắt đen tuyền nhưng lại long lanh trong suốt, mặc dù trước giờ không phải là hắn chưa từng thấy qua người ngoại tộc, nhưng nàng thì… “Tiểu cô nương, ngươi tên họ là gì?”

    Nàng vẫn còn chưa nhận thức rõ được tình huống hiện tại, ngơ ngác đáp, “Ta họ Ôn, tên Nhuận Ngọc.”
     
  3. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 1.2

    “Tốt, Ôn cô nương, ngươi tàng trữ vật cấm trái phép, vi phạm luật pháp, bổn vương có quyền tịch thu đóng cửa quán của ngươi, hơn nữa tài sản thu được nhất định phải sung công, giao nộp cho quốc khố, về phần bản thân ngươi thì bổn vương sẽ giao cho nha môn thấm lý và ra phán quyết, kết quả cuối cùng là giết hay tha sống còn phải xem nha môn xử trí thế nào.” Vừa nói dứt lời, hắn chăm chú quan sát phản ứng của nàng.

    Quả nhiên Nhuận Ngọc lập tức nhảy dựng lên kêu to, “Ngươi nói xằng nói bậy.”
    Thực tế vừa rồi tinh thần của nàng đang hoảng loạn, nhưng chỉ vừa nghe tới cái gì chém giết, tha sống thì ba hồn bảy vía lập tức được triệu hồi về, toàn tâm đối kháng với cường địch trước mắt.

    Hừ! Người này đúng là không phải đến đây để ăn cơm. “Ngươi nói ta tàng trữ vật cấm trái phép, xin mời đưa ra vật chứng.”

    “Chứng cớ chính là mùi thơm này.”
    “Mùi hương?” Nàng ngẩn người, quả thật mũi có thể ngửi thấy những mùi vị mê người, “Đầu ngươi có vấn đề sao? Ta bán thức ăn, nấu nướng tự nhiên sẽ phát ra mùi thơm.” Nàng không cam lòng mà ra sức biện giải yếu ớt.

    “Lời cô nương nói không sai, nhưng thức ăn không cần phải thêm vào “tân la diệp”, đúng không?” Hắn liếc nhìn nàng, xem thử nàng còn gì để nói nữa.

    Nàng lại ngây ngây ngẩn ngẩn cả người, bắt đầu lắp bắp thì thào, “Hóa ra…hóa ra thứ kia…gọi là “tân la diệp” a!” Có thể, có thể, có thể… nàng dùng nó để làm gia vị cho món ăn, chỉ nghĩ đơn giản là nó sẽ giúp nàng tăng thêm hương vị để hấp dẫn thực khách đến quán ngày càng đông, nàng cũng vì nhu cầu cuộc sống thôi…

    Hắn thỏa mãn khi nhìn thấy bộ dáng ngây ngốc của nàng, “Tân la diệp là thứ cấm dân chúng cất chứa, chỉ có trong hoàng cung mới được ngoại lệ! Thứ đó có chứa một chút thành phần thuốc mê, mùi vị cay nồng kích thích vị giác con người, làm cho người ta đã ăn một lần thì không thể ngừng mà muốn ăn thêm lần nữa, bỏ không xong mà cai cũng không dứt, lâu ngày về sau, khi đã tiếp thu một lượng quá nhiều vào cơ thể sẽ ăn mòn tâm phế và xương cốt (tâm phế là tim phổi), cuối cùng dẫn đến suy kiệt mà chết, những điều này triều đình đã thông báo phổ biến cho dân chúng, không lẽ không ai đề cập cho ngươi biết sao?”

    “Nghiêm trọng như vậy…” Nàng quay đầu về phía sau nhìn một lượt, lúc này mới phát hiện đại bộ phận khách nhân đều là những gương mặt quen thuộc – một tháng ghé quán có ba, bốn lượt, thậm chí cả mười, mười hai lượt, hoặc có cả những người ngày nào cũng tới, nàng còn tưởng là do tay nghề nàng lão luyện, thì ra…”

    Nguyên lai là do cái thứ gọi là “tân la diệp” thu hút mọi người tới! Hơn nữa, hơn nữa, khách nhân tựa hồ… nàng nhất thời trợn to hai mắt, như thế nào mà từng người, mặt mũi đều trở nên đỏ hồng như thế – nàng chính là bán thức ăn, chứ không hề bán rượu a! Xem ra, xem ra… thực sự có vấn đề…

    “Có vẻ như cô nương đã tin tưởng lời bổn vương nói.” Sau đó hắn xoay người hướng về phía gia nô mà gọi, “Thái Bình.”

    “Dạ có nô tài.”

    Hắn lấy từ trong ngực áo ra một chiếc bình sứ nhỏ rồi giao cho Thái Bình phân phó, “Ngươi đi tìm một cái lu nước, đem thuốc bột trong bình sứ này rắc vào rồi hòa chung, sau đó rót ra cho mỗi người uống một ly, như vậy sẽ không có chuyện gì nữa.”

    “Tuân lệnh, nô tài lĩnh mệnh.” Thái Bình nhanh chóng tiếp nhận bình sứ, đi thực hiện công việc được giao.

    Sau khi nhìn thấy tên nô tài rời đi, hắn mới quay người nhìn về phía Nhuận Ngọc lạnh lùng nói, “Cô nương.”

    “Ân?”

    “Ngươi muốn theo bổn vương đi một chuyến đến nha môn? Hay muốn bổn vương xử lý tại chỗ?”

    Giải quyết ngay tại chỗ? Nàng kinh hãi lùi bước – người này có ý tứ gì đây?

    Hắn nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của nàng, lạnh lùng nhếch miệng, “Cô nương, ngươi nghĩ mình còn một con đường sống để đi sao? Tàng trữ cấm dược là một tội, buôn bán cấm dược cũng là một tội nữa, gây hại cho người khác lại là một tội không thể tha, ba tội cộng lại thì ngươi có mười cái đầu cũng không đủ để chém, còn chưa tính tới ngươi lại là một kẻ ngoại lai.”

    Nàng đương nhiên là hiểu ra ý tứ của hắn, cả người lập tức run rẩy – nửa là vì khí nộ, nửa là vì lo sợ.

    Nàng biết dân chúng nơi này đối với người từ nước khác đến không mấy cảm tình niềm nở, nhưng cái loại người trắng trợn muốn đưa nàng vào chỗ chết như vậy thì lần đầu mới gặp.

    Nàng cố gắng kềm nén sự hoảng sợ, cứng rắn nói, “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, mặc kệ ngươi là ai, cũng không thể chưa qua nha môn thẩm án, phán xét mà có thể áp dụng tư hình theo ý ngươi.”

    Hắn vừa nghe có chút kinh ngạc liền nói, “Thật sự ngươi không biết bổn vương là ai sao?”
    Tuy hắn đã rời kinh khá lâu, bây giờ mới nhận lệnh trở về, nhưng chỉ dựa vào thanh danh hiển hách của hắn thì người đời không ai là không biết – chẳng lẽ nàng chỉ đơn giản là một người nước ngoài thôi sao?

    “Tại sao ta cần phải biết? Chúng ta căn bản là chưa từng gặp mặt qua!” Giọng điệu thật chắc chắn – nhưng chuyện này là đương nhiên, quê quán của nàng ở cách đây vạn dặm, nàng như thế nào có thể từng gặp qua hắn, chuyện này không có khả năng!

    Trừ phi hắn đã từng đi qua quê nhà của nàng, nếu thật sự là thế, thì nàng còn phải tiếp cận hắn để thỉnh giáo làm thế nào có thể trở về, bởi vì nàng là… Nàng luôn ôm ấp hi vọng nhưng rốt cuộc vẫn không thể trở về.

    Hắn thấy nàng nói năng không chút lễ độ cũng không chút lưu tâm, nhưng tiếp tục nhìn nàng với vẻ khinh miệt, lạnh lùng mà nói, “Tốt lắm, ngươi nghe cho kĩ, bổn vương tên là Liễu Húc, là con thứ 9 của đương kim hoàng thượng, mọi người đều gọi bổn vương là Cửu gia; mấy năm trước bổn vương phụng chỉ đông chinh, bình định bộ tộc Liêu phiên, hôm nay hồi kinh phục mệnh, không ngờ… không ngờ lại có thể gặp một cô nương hèn mọn không chút gia giáo như ngươi, tâm tình tốt đẹp của bổn vương hoàn toàn đã bị ngươi phá hủy hết.”

    Thái độ, vẻ mặt của hắn vô cùng kiêu căng, giương mắt nhìn nàng cứ như nhìn một con kiến trên mặt đất.

    Thì ra… thì ra là vương tôn quý tộc, chẳng thể trách… chẳng thể trách hắn dám làm nhiều việc hung hăng, càn quấy, nàng hôm nay coi như đã gặp nạn lớn, có lẽ chết tại đây vẫn là thoải mái sung sướng hơn, nếu bị dẫn tới nha môn, chắc chắn sẽ phải chịu nỗi khổ xác thịt, người ta nhất định sẽ không tha cho nàng – như là dùng kẹp lớn, dùng gậy đánh, dùng roi quất, hoặc tệ hơn là dùng sắt đã nung đỏ ấn vào người… Thậm chí khoét mắt, cắt thịt đều có thể xảy ra! (Vivi: tỷ tưởng tượng ghê wa = =)

    Nghĩ tới những điều đó, toàn thân đều lạnh cả lên, hai hàm răng nàng cũng run lập cập.

    Nàng sợ nhất chính là phải chịu đau đớn xác thịt.

    Đau dài chi bằng đau ngắn, nàng cảm thấy như ai xé nát tâm can, nhắm mắt, cao giọng nói: ” Nếu đã rơi vào tay ngươi, cũng chỉ trách ta kém may mắn, chi bằng ngươi “bạch đao tử tiến, hồng đao tử xuất”*, để ta vui vui sướng sướng còn hơn. Thế nào hử?” (*câu này dùng trong Hồng lâu mộng, nghĩa là dùng 1 đao giết chết cho xong)

    Nếu hắn cứ kéo dài lôi thôi, hành hạ nàng cho tới nửa sống nửa chết, thì dù có phải hóa thành lệ quỷ, nàng cũng sẽ tìm hắn trả thù.

    Liễu Húc thấy hào khí của nàng vẫn ương ngạnh, không khỏi bật cười mà nói, “Chẳng lẽ ngươi nghĩ rằng ngươi chết đi thì sẽ hết chuyện sao?”
    Nàng nghe vậy bỗng mở mắt ra nhìn hắn.

    Hắn lại nói, “Ngươi đang nghĩ cái gì thế hử? Hừ, với tư cách của ngươi thì chưa xứng đáng để bổn vương phải tự mình ra tay. Nếu có phải chết thì ngươi chỉ có cách tự sát, bổn vương từ trước tới giờ không giết người vô dụng.”

    Người này nói chuyện đúng là thật cay độc a! Hỏa khí trong lòng nàng bắt đầu trỗi dậy và bốc lên ngùn ngụt – may mắn là bộ dạng của hắn cũng không phải là tệ lắm, uhm, chính xác không sai! Nàng ngơ ngác một chút rồi âm thầm đánh giá hắn.

    Gương mặt hắn cực kì tuấn tú, đôi mắt màu lục sâu thăm thẳm hút hồn, lại trong suốt như một viên pha lê quý giá, làm nổi bật mái tóc màu xám bạc lấp lánh, nhưng mang thập phần lạnh lùng, hơn nữa đôi môi mỏng của hắn mỗi khi mím lại chỉ thấy như 1 đường chỉ, nói một cách tổng quát, bề ngoài của hắn toát lên vẻ lạnh nhạt vô tình.

    Nàng cho rằng nếu so sánh hắn với tuyết, thì chắc chắn đây sẽ là một khối băng hoàn mỹ – tuy rằng nước da của hắn hơi ngăm đen, nhưng dưới ánh trăng, một thân trường bào có vẻ dường như rất tiêu soái… Không! Phải nói là rất chói lọi, tỏa sáng, cho dù hắn có đứng lẫn vào đám người đông đúc, khẳng định là vẫn dễ dàng nhận biết được, bởi vì hắn có khí chất sang trọng, quý phái, vẻ bề ngoài xuất sắc đó dễ dàng lừa gạt được người khác…

    Khoan đã, nàng hiện tại không phải là đang ca ngợi hắn chứ? Hắn là muốn giết nàng a! Nàng cần phải suy nghĩ để thoát thân a!
    “Như thế nào?” Vẫn là vẻ mặt kiêu căng đó.

    “Cái gì như thế nào?” Nàng hung hăng trừng mắt nhìn hắn, quyết chí không khiêm nhường trước hắn, dù sao hắn cũng cho nàng là một người vô dụng, thái độ đó rõ ràng đang sỉ nhục mình, căn bản nàng không cần cư xử hòa nhã.

    “Nên nói cho ta biết đi chứ?”

    “Ngươi muốn ta nói cái gì?”

    “Ai là người cung cấp nguồn hàng cho ngươi?” Hắn cuối cùng hỏi thẳng vào vấn đề.

    “Người cung ứng?” Nàng khẽ cau mày, không hiểu hắn đang hỏi vấn đề gì.

    Sắc mặt hắn trầm xuống, lạnh lùng mà nói, “Đừng giả ngu với ta! Thứ “tân la diệp” này vốn dĩ triều đình đã không cho phép dân gian tàng trữ, cũng không phê chuẩn cho ngoại bang nhập vào, thứ ngươi đang giữ chắc chắn là hàng lậu trái phép, chỉ cần là hàng phi pháp, nhất định sẽ có người cung ứng. Nói! Rốt cuộc là ai lại có lá gan lớn như vậy?” Nói xong lời cuối, giọng điệu của hắn càng trở nên hung ác quyết liệt.
     
  4. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2.1

    Nhuận Ngọc khoát tay, “Ta không hiểu ngươi đang nói cái gì.” Ngừng một chút lại nói tiếp, “Đây không phải là hàng lậu, là do ta chính tay trồng.”


    Hắn thất thanh nói, “Cái gì?”


    “Ta nói, tất cả đều do ta trồng.” Nàng nhấn mạnh lần nữa.


    “Không có khả năng này được.”


    “Làm ơn đi. Ngươi xem ta có phải người mua nổi hàng lậu không?” Nàng nổi cáu đến trợn trắng mắt – ngay cả tiểu hài tử 3 tuổi cũng biết muốn mua được hàng lậu ngoài đường, trong tay không có từ vài trăm đến vài ngàn lượng vàng là không được, huống chi chỉ dựa vào một cái quán ăn nho nhỏ, có thể kiếm được nhiều đến vậy sao? Đợi đến kiếp sau đi!


    Hắn nhất thời im lặng – tiểu cô nương trước mắt quả thật không giống như dạng người giàu có, chỉ là…


    Thấy vẻ mặt hắn vẫn đầy hồ nghi, nàng thở dài nói, “Đi theo ta”. Nàng xoay người, hướng về phía gian bếp bên trong, hắn cũng lẽo đẽo theo sau.


    Nàng đi đến guồng nước, ngồi xổm xuống đất, từ bên dưới ôm ra một chậu sành, trong bồn chứa một lớp đất dày màu mỡ, mấy cây hoa đỏ đỏ cùng chồi non xanh xanh thay nhau đâm mọc phát tán ra một mùi hương thoang thoảng, “Đây, ngươi xem.” Nàng trực tiếp đưa tới trước mặt hắn.


    Hắn thật không thể tin được vào những gì mắt đang chứng kiến – theo hắn biết, khí hậu và đất đai nước này không thích hợp cho “tân la diệp” sinh trưởng, tiên hoàng còn đặc biệt mời riêng một vị sư phụ tài giỏi từ nước ngoài sang để vun trồng, tổng cộng gần mười năm đã vượt qua muôn ngàn khó khăn mới có thể khai nhụy được những chồi đầu tiên, về sau chỉ cung cấp riêng cho hoàng cung, chuyên dùng để chữa bịnh hoặc trị thương.


    “Ngươi trồng loại này mất bao lâu?” Hắn không thể không bật lên lời hỏi.


    Nàng nghiêng đầu ngẫm nghĩ, tính tính toán toán, sau đó trả lời không chắc chắn, “Đại khái là khoảng 2 tháng.”


    Từ cái hạt giống này sao, mặt hắn tái xanh, đồng tử mở to, thất thần hỏi, “Đã nở hoa… chỉ trong hai tháng? Trước kia chuyên gia phải hao phí hơn mười năm?”


    Nhuận Ngọc chứng kiến vẻ mặt hốt hoảng của hắn, cảm thấy rất băn khoăn – kì thật loại cây cảnh đồ chơi này cũng không quá khó trồng, chỉ cần nắm được bí quyết, thu hoạch ắt rất dễ dàng, không nghĩ tới nó ở quốc gia này lại hiếm như thế… lại còn phải mua từ hàng lậu.


    Hắn định thần lại quay qua nhìn nàng, trong khi nàng cũng đang chăm chú quan sát hắn.


    Lúc này trong lòng hắn đã mau chóng thảo ra một kế sách tuyệt hảo, gương mặt sáng rực, niềm nở thân mật cười hỏi nàng, “Ngươi muốn thoát tội không?”


    “Cái gì?” Nàng bị gương mặt tuyệt mỹ kia hớp hồn, thoáng chốc bần thần – thật là, nam nhân này bộ dạng thật là quá xuất sắc.


    “Ngươi hiện tại thân đang mang tội, tội chết ắt khó thoát được, bổn vương hiện tại đang hỏi ngươi, ngươi có muốn sống sót không?”


    Nàng không chút do dự liền gật đầu, “Có, đương nhiên là có. Nhưng mà… tại sao ngươi lại muốn giúp ta?”


    Vẻ mặt tươi cười của hắn lập tức chuyển sang vô cùng cảnh giác – nam nhân này thay đổi thái độ cũng nhanh quá chứ. Vừa rồi còn đang bộ dạng phải bắt nàng chết để tạ lỗi với thiên hạ dân chúng, hiện tại lại đang diễn bộ mặt Phật tổ từ bi giải cứu cho nàng… Tên này nhất định là ác quỷ hiện hình!


    Hắn không để ý tới sự nghi hoặc của nàng, hỏi thẳng, “Ngươi rốt cuộc muốn sống hay chết?”


    “Ta đương nhiên là muốn giữ mạng sống. Nhưng mà…” Nàng thật sự là không dám tin vào hắn.


    “Vậy là tốt rồi. Đi theo ta.”


    “Đi theo ngươi?” Nghe qua vậy, nàng cảm thấy não bộ như tê liệt.


    Hắn quay đầu, hét một tiếng, “Thái Bình.”


    “Dạ có nô tài.” Thái Bình sớm đã hoàn thành công việc được giao, đang đứng một bên đợi lệnh.


    “Đem xe ngựa tới đây.”


    “Nô tài tuân lệnh.” Sau khi trả lời, hắn lập tức rời đi.


    Không lâu sau, xe ngựa đã tới trước mặt hai người. Thái Bình đang quỳ trong xe, kính cẩn chờ đợi chủ nhân.


    “Lên xe đi.” Hắn đẩy nàng tới.


    Nàng do dự thoáng chốc, nhưng cuối cùng ý chí cầu sinh vẫn chiến thắng, rốt cuộc nàng cũng leo lên xe; về phần Liễu Húc, trên mặt hắn hiện lên một nụ cười lạnh lùng nham hiểm, nhìn thấy nàng đã lên xe, hắn cũng nối gót theo sau.


    Khi cửa xe được đóng lại, toàn bộ hết thảy mọi việc…. từ đây sẽ thay đổi…
     
  5. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2.2



    Phủ Thái tử -


    “Đại ca, lão Cửu đã hồi kinh.” Một nam tử ngồi trên chiếc ghế vân gỗ trong phòng khách, trên tay phất phơ cây quạt trông có vẻ không chút hoảng hốt, lâu lâu vẫn không quên dừng lại hớp một ngụm trà.


    “Lão Tam, ta đã biết.” Vị nam tử ngồi đối diện hắn đáp lời, hai mắt âm trầm u ám, hai bàn tay không ngừng nắm lại thành đấm, mở rồi lại nắm, nắm rồi lại mở, xem ra tâm tình của hắn không mấy bình tĩnh.


    “Bây giờ thì tốt quá rồi! Đại ca, lúc trước chúng ta tiễn hắn một đoạn đến chiến trường phía đông là muốn mượn tay giúp mình kết liễu hắn, không nghĩ tới… vận hắn lại tốt như vậy, có thể toàn mạng trở về, lại còn lập công lớn, lần này hắn hồi kinh là phụng mệnh Phụ hoàng về lãnh thưởng, xem ra địa vị của lão Cửu trong lòng Phụ hoàng lại nâng thêm một bậc, ngươi thân là thái tử, chẳng lẽ bây giờ không có ý kiến gì khác sao?” Tâm tình hắn bây giờ cũng không tốt hơn tên kia là bao – lúc trước hắn cùng Thái tử lập mưu giật giây cho Phụ hoàng đem lão Cửu phái ra chiến trường, mục đích là phá bỏ thế lực của lão Cửu ở kinh thành, tốt nhất là hắn đi luôn không trở về, thuận tiện bài trừ luôn mối họa từ bọn tâm phúc của hắn, nhưng trăm ngàn lần không nghĩ tới khả năng….


    Người tính không bằng trời tính, rốt cuộc bản lĩnh lão Cửu quá lợi hại, không chỉ trấn áp được vùng biên giới phía Đông, mà còn sang bằng bộ tộc Liêu phiên đã nhiều năm xâm lược bờ cõi nước ta! Thật là khiến người ta tức chết mà.


    “Kế sách của ta?” Thái tử cười lạnh một tiếng, “Hắn hiện tại là hộ quốc công thần, là mục tiêu đáng chú ý của dân chúng, ta còn tính được cái gì? Xác định được chắc chắn Phụ hoàng sẽ tự mình khen thưởng hắn, nếu lúc này ta còn nói lời dèm pha, người bên ngoài sẽ tưởng ta đây làm ca ca mà lại ghen tị với thành tựu của đệ đệ mình.”


    Liễu Phong nghe xong càng thêm phần sốt ruột. “Nhưng mà… đại ca biết lần này lão Cửu hồi kinh tuyệt đối không phải chỉ đơn giản là để lãnh thưởng, hắn nhất định sẽ nghĩ biện pháp để phản kích, nếu chúng ta không sớm chuẩn bị đối sách, thì không biết lúc nào lão hổ kia sẽ quay lại cắn người đâu.”


    Liễu Phong thân là con thứ ba của Đương kim hoàng thượng, được xưng tôn là Tam gia, nhưng không hiểu vì sao hắn luôn không vừa mắt lão Cửu, luôn tìm cách gây trở ngại, sắp đặt hãm hại, cho nên hắn dựa thế vào Thái tử, bởi vì Thái tử đối với lão Cửu cũng thập phần kiêng kị, đến nay thì hai người này đã cùng nhau liên thủ nhiều năm.


    “Xem ra là chúng ta cũng phải sớm chuẩn bị.” Thái tử giương mắt nhìn đệ đệ, trong phút chốc cũng không hề chớp mắt.


    Liễu Phong lập tức hiểu ngay ý tứ của đại ca, liền gật đầu, “Đúng vậy! Chúng ta cần chuẩn bị, dù có phải liều mạng với hắn. Lão Cửu luôn cay nghiệt vô tình, lần trước chúng ta dàn xếp mưu đồ, lần này hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua, sớm muộn gì nhất định cũng sẽ trả thù.” Nói đến cùng, cái chết dường như đã tiếp cận đến trước mắt bọn hắn.


    Thái tử làm sao mà không hiểu được đạo lý đó – trận này nếu ai thắng thì người đó nhất định sẽ là chân mạng thiên tử, cho nên lão Cửu nhất định phải chết. Hắn tuyệt đối không cho phép địa vị của mình bị lung lay, cho dù là đệ đệ của hắn cũng không thể tha thứ.


    “Lão Tam, ngươi có biết Phụ hoàng sửa niên hiệu chứ?” Âm điệu Thái tử cứng nhắc vô tình.


    Liễu Phong sửng sốt một chút, không hiểu vì sao đại ca lại mau chóng chuyển sang chủ đề khác, vẫn đáp lời, “Phụ hoàng công khai hạ chiếu sửa niên hiệu là Vĩnh Hằng, trong thiên hạ ai ai mà không biết, ai ai mà không hiểu.”


    Còn nhớ rõ khi biết tin hắn chỉ nhún nhún vai, không lời bình luận, hiện tại đại ca lại đặc biệt nhắc lại, “Chẳng lẽ Phụ hoàng lại có ý tứ gì khác sao?”


    “Có ý tứ khác hay không thì ta không dám nói, nhưng ta có thể khẳng định một điều.” Ánh mắt Thái tử lóe sáng, như có một ánh nến thắp lên từ sâu thẳm bên trong.


    “Là điều gì?”


    “Phụ hoàng vẫn chưa nghĩ tới sẽ trao quyền.”


    “Nhưng hắn đã hơn 80 tuổi rồi.” Liễu Phong nhịn không được phải nhíu mày.


    “Đúng vậy. Ta cũng biết, nhưng ngươi ngẫm nghĩ lại đi, Vĩnh Hằng tiêu biểu cho điều gì? Không nghĩa nào khác ngoài thật dài, thật lâu, nghe nói mấy năm trước Phụ hoàng sai người lên núi tìm kiếm linh đơn diệu dược để trường sinh bất lão.”


    Liễu Phong chen vào nói, “Mấy thứ kia đều là giả thôi đại ca.” Hắn luôn luôn không tin có loại tiên đơn kì quái này.


    “Mặc kệ là có hay không, Phụ hoàng mấy năm nay tuy là có lúc bệnh đau, nhưng vẫn rất lâu mà chưa chết…” Lời này nói ra dường như có chút hơi quá đáng.


    Liễu Phong nuốt nuốt nước miếng, muốn nói gì đó nhưng lại ngưng.


    Thái tử không để ý tới vẫn tiếp tục nói, “Tam đệ, ngươi nghĩ lại xem, ta làm Thái tử đã bao nhiêu năm rồi? Tiếp tục chỉ e rằng có ngày sẽ bị phế bỏ. Thời gian dài như vậy khó có việc gì có thể bảo toàn tốt, hơn nữa Phụ hoàng ngày càng tin tưởng lão Cửu…”


    “Ngươi nói là… Phụ hoàng có ý định… phế ngươi?” Liễu Phong không tin tưởng mà hỏi lại.


    Thái tử phất tay áo, đứng lên, âm điệu hung hãn, “Thật không muốn đến nông nỗi như thế, chúng ta vẫn sẽ tiếp tục cố gắng không ngừng, có phải không?” Dứt lời, hắn quay đầu nhìn về phía đệ đệ.


    “Đó là đương nhiên.” Liễu Phong ưỡn ngực trả lời, “Đại ca, ta chỉ tín nhiệm ngươi, những người khác đều xéo hết một bên đi. Nếu muốn ta nhận thua với cái lão Cửu bạc tình kia, chi bằng chém một đao cho ta chết.”


    Thái tử vừa nghe, vẻ mặt kích động, cầm lấy tay hắn, giọng khàn khàn nói, “Huynh đệ, đại ca có lời này của ngươi thì về sau tránh không phải lo âu nữa. Từ nay nếu có kế hoạch gì, đệ nhất định phải giúp ta một tay.”


    “Điều này cần gì phải nói nữa đại ca, ngươi có khó khăn, đệ đệ nhất định phải giúp đỡ ngươi, nhưng mà đại ca cũng đừng quên, nếu bỏ ta ra thì vẫn có lão Tứ, lão Ngũ đang cùng phe với ngươi.”


    “Thật ra ta chì tin tưởng lão Ngũ thôi, còn về phần lão Tứ thì… Rốt cuộc ta vẫn không cảm thấy yên tâm về hắn.” Thần sắc Thái tử xuất hiện nét nghi ngờ.


    Liễu Phong biết đại ca đang lo lắng điều gì liền cười ha hả mà nói, “Ngươi yên tâm, lão Tứ và lão Cửu mặc dù cùng một mẹ sinh ra nhưng tình cảm rất nhạt nhẽo, giống như vị lạt của ly trà vậy, đại ca ngươi không cần phải bận tâm nhiều quá.”


    “Nếu như ngươi đã nói như vậy…”


    “Đại ca, hiện tại không phải là thời điểm nghi kị lẫn nhau, về sau chúng ta cần họp mặt nhiều với lão Tứ, lão Ngũ để soạn thảo kế sách mới được.” Cứ cho là lão Cửu được thánh ân tột độ, nhưng chỉ nhờ vào trí óc của ba người bọn hắn, không tin là chúng ta không thể thắng, hừ!


    “Ân, nói vậy cũng đúng. Chỉ tiếc là hai người bọn họ vừa nhận lệnh tiến cung để hầu hạ Phụ hoàng, không tiện gặp mặt trò chuyện.”


    “Hừ! Lão già kia đã hơn 80 tuổi, mà vẫn luyến tiếc cuộc đời như vậy.” Liễu Phong bĩu môi khinh thường, ánh mắt phát ra một tia chán ghét.


    “Đúng vậy a.” Thái tử không chút suy nghĩ liền phụ họa, đồng thời từ đáy lòng hắn cũng vô cùng căm hận.


    Hai người cũng nhìn ra phía cửa sổ, cây cỏ xanh tốt mơn mởn phát triển cũng như ý đồ của bọn họ vậy.


    Phượng Tường vương triều, Vĩnh Hằng nguyên niên, mưa thuận gió hòa; nhưng nội bộ lục đục, gió giục mây vần*… (ý nói sóng gió cuồn cuộn, đấu tranh liên miên).
     

Chia sẻ trang này