Vương Gia Bá Đạo - Lô Huỷ [ 20 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Thảo Nguyên, 25/10/16.

  1. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 14.2

    “Không phải!” Nàng đánh nhẹ vào ngực hắn. “Liễu Húc, bất cứ cái gì chàng cũng toàn bộ trao hết cho ta, ta chỉ sợ… không thể trao ra được nhiều giống chàng; có điều ta cam đoan, nếu chàng muốn gì, ta nhất định sẽ cho, chỉ là…cái gì từ từ đến sẽ đến, rồi một ngày ta sẽ giống như chàng, trao cho chàng tất cả, chỉ hy vọng chàng nên kiên nhẫn một chút nữa, ta cần một chút…thời gian, chàng sẽ không để ý điều này chứ?”

    Không lẽ nếu hắn nói câu “Chúng ta phải sinh hài tử”, nàng liền phải nằm trên giường cùng hắn làm việc đó chứ? Nàng còn cởi mở được đến như vậy đâu.

    Hắn ha ha cười, “Đồ ngốc, bổn vương thật trông giống một tên nam nhân lúc nào cũng nôn nóng gấp rút, nhăn nhó như khỉ sao? Mặc kệ có chuyện gì, dù sao cũng phải do chính nàng cam tâm tình nguyện mới được, nếu không sẽ không còn ý nghĩa. Nhưng mà nàng hãy cam đoan, trong lòng nàng, bổn vương là duy nhất, không cho phép nghĩ đến người đàn ông khác.”

    Nói xong lời cuối cùng, bản tính bá đạo lại lộ ra.

    Nàng đảo cặp mắt trắng dã, tức giận nói: “Cửu gia của ta, ta chẳng phải không ra khỏi nhà, mỗi lần mở mắt nhìn, trừ chàng ra, còn lại đều là hạ nhân, không hề có nam nhân khác, hơn nữa….”

    Nàng dừng lại một chút, hé ra nụ cười ngọt ngào, “Ta đã bị chàng làm say mê đến thần hồn điên đảo, làm thế nào còn có tâm tình đi chú ý nam nhân khác?” Trời ạ! Hóa ra nàng cũng biết nói lời tình tứ nhẹ nhàng.

    Tâm tình Liễu Húc vì những lời nói của nàng mà cực kì vui vẻ, đem nàng đến nằm trên giường, “Nhuận Ngọc, nàng đừng quên những lời nói vừa rồi.”

    “Vâng, thần thiếp tuân mệnh.” Nàng khẽ cười.

    Hắn nhìn nàng, đáy mắt mang đầy sủng ái. “Kỳ thật bổn vương đem đến cho nàng một món quà rất hay.”

    “Quà gì vậy?”

    Hắn từ trong lòng lấy ra một gói thuốc trắng. “Bổn vương đã tìm được thuốc giải cho phượng hoàng sát.”

    Kỳ thật trước khi hồi phủ, hắn đã cho ngự y trong cung xem xét qua thuốc bột, nguyên bản không có ai có thể nhìn thấu rốt cuộc nó chứa đựng thành phần gì, cho đến khi vị ngự y cao tuổi xem qua xong, ánh mắt ngạc nhiên khó tin bẩm báo với hắn: “Cửu gia, thuốc này e rằng không phải xuất phát từ nước ta, lão nô cũng không nhìn ra cái gì, thế nhưng có thể khẳng định nó không phải là độc dược.

    Lúc sau hắn cũng tự mình thử —- dính một chút nếm thử, chỉ cảm thấy hơi hơi đắng một chút, còn thân thể hắn vẫn chưa sinh ra tình trạng gì không ổn. (Vivi: ôi, yêu anh quá, liều mình thử cho chị trước XD~)

    Hiện tại đã đến nước này, nếu có thể chữa được ngựa chết thành ngựa sống thì hắn quyết liều mạng cho Nhuận Ngọc thử xem.

    “Đây là giải dược?”

    “Đúng vậy.”

    “Là ai đưa cho chàng?” Nàng hoài nghi hỏi.

    “Nàng không cần biết, chỉ cần uống vào là được.” Hắn không nghĩ nói cho nàng biết nhiều chi tiết.

    “Liễu Húc, chàng nói có người nói cho chàng, ta thực sự không phải là người của thế giới này đúng không? Là hắn đưa cho chàng sao?”

    Trí não của nàng hoạt động cực nhanh.

    Liễu Húc không trả lời ngay, chờ trong chốc lát mới chần chừ gật đầu.

    Nàng âm thầm đoán rằng —— người nọ nói không chừng thật sự là đồng hương của nàng, nếu thuốc này thật sự là theo cố hương lấy tới, có lẽ thật có thể giải độc tính trên người nàng, bởi vì y thuật ở cố hương đúng là so với nơi này tốt hơn rất nhiều.

    “Nhuận Ngọc, đừng lo lắng, bổn vương hỏi qua ngự y, bọn hắn đều nói thành phần dược cũng không có vấn đề.” Hơn nữa bản thân hắn cũng tự mình thử qua, xác định chắc chắn không sai.

    “Được rồi, người nọ có nói phải dùng như thế nào không?”

    “Uống cùng với nước là được.”

    “Được, đưa nước đến đây đi!”

    Liễu Húc rót chén nước, đem thuốc bột rắc vào rồi lắc lắc qua lại, trộn lẫn hòa vào nhau, màu nước nhanh chóng trở thành trắng đục, hắn đem nước thuốc đưa tới trước mắt nàng, “Nhuận Ngọc, phải chuẩn bị tâm lý, sau khi thuốc vào sẽ bắt đầu cảm thấy rất khó chịu.”

    “Yên tâm, ta đã quen rồi.” nàng nhận nước thuốc, một hơi đã uống xong.

    Mùi vị đắng quen thuộc lan tràn trên đầu lưỡi—quả thật là dược mang từ cố hương đến! Nhưng mà trước đây đa số là nàng uống thuốc viên, ít khi dùng thuốc bột, bởi nàng cực kì ghét vị khó uống như thế.

    “Cảm giác như thế nào?” Liễu Húc lo lắng chú ý đến biến hóa của nàng.

    “Ân, thật khó uống…trước mắt cảm giác…vẫn còn không sao.” Nàng vốn chuẩn bị mong chờ một cảm giác cực kì khó chịu, nhưng hiện tại….

    Vừa mới nghĩ qua như thế xong, lòng bàn chân liền dâng lên một dòng khí lạnh lan tran, nó giống như từ sâu bên trong len lẩn ra đôi chân của nàng, đầu gối, đùi, tiếp theo là nửa người trên, không lâu sau, cơn lạnh đã lần vào toàn thân nàng khắp trên dưới.

    “Ta lạnh quá, Liễu Húc.” Nàng hướng người dựa vào hắn.

    Hắn đương nhiên cũng nhận thấy được sắc mặt của nàng thật khó coi, lập tức ôm chặt lấy nàng.

    Cơn lạnh có xu thế nguy kịch hơn, tiếp theo đã không thể dùng từ lạnh để hình dung, nàng chỉ cảm thấy như bị….. đông đá!

    Nàng dùng sức ôm lấy Liễu Húc, khớp hàm một mực run lên, toàn thân run run không ngừng, khó chịu đến mức nàng thậm chí muốn nhảy vào hỏa lò đang nướng tức khắc.

    Liễu Húc vốn muốn vận công thay nàng đuổi hàn khí kia, nhưng lại sợ ảnh hưởng đến bệnh tình của nàng, đành phải thôi.

    Ngay tại lúc nàng rét run tưởng chừng như muốn tự sát cho dễ chịu thì đột nhiên, cơn lạnh dường như nghe được tâm ý của nàng, dần dần dịu đi, không hề áp bức nàng nữa, thân thể vốn run rẩy không ngừng cũng chậm chậm dừng lại, cơn lạnh rất nhanh tan đi, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

    Nàng thở ra một hơi, buông Liễu Húc ra, rồi ngã xuống.

    “Có ổn không? Không khó chịu nữa sao?” Hắn ân cần hỏi.

    “Không sao.” Nàng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể lấy lại được một ít.

    “Sắc mặt của nàng còn hơi tái nhợt, cần ngủ tiếp mới có thể khôi phục tinh thần.”

    “Uhm, Liễu Húc, chàng nhất định phải ở đây cùng ta.” Nàng dường như đang làm nũng lôi kéo hắn.

    “Đương nhiên.” Hắn nhanh chóng nằm xuống trên giường ôm lấy nàng.

    Nàng mỏi mệt đến cực điểm, rất nhanh liền ngủ thật say; Liễu Húc nhìn khuôn mặt đang ngủ của nàng, trong lòng cảm thấy nghi hoặc, thuốc này thật sự có hiệu quả sao?
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/10/16
  2. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 15.1

    Ba tháng sau —

    “Thái tử đã chết?” Vẻ mặt Liễu Húc như không thể tin được.

    “ Nô tài vừa nghe được tin liền chạy đến báo Cửu gia.” Thái Bình quỳ gối đáp.

    “Tin tức chính xác chứ?” Liễu Húc nhíu mày.

    “Sáng nay lúc nô tài đi ngang qua phủ Thái tử thấy lồng đèn ở hai bên cửa lớn đã đổi thành màu trắng, nghe bọn hạ nhân bên đó nói, Thái tử vào đêm hôm qua đã…. ra đi!”

    Việc này thực sự vượt quá dự kiến của mọi người, Liễu Húc có thông minh thêm mấy phần cũng không cách nào đoán trước được tất cả những điều này.

    Bảy ngày trước, hắn nhận được tin Thái tử lâm bệnh, về tình về lý, hắn cũng đã đi thăm bệnh, nhưng lúc đó bệnh tình không hề nghiêm trọng, cả ngự y cũng nói là không có trở ngại gì, như thế nào mà mới có bảy ngày, liền như vậy mà ra đi? “Tin tức đã bẩm báo lên trên chưa?”

    “Hồi Cửu gia, Thái tử phi đã đem tin tức trình lên triều đình, phỏng chừng Hoàng Thượng cũng đã biết rồi.”

    Hừ! Không biết lão già kia có buồn hay không? Bản thân lão cũng bệnh đến hồ đồ như thế, làm sao mà lo cho người khác nữa đây? Nếu như đổi lại là hắn thì…

    Liễu Húc trầm ngâm – tuy Thái tử là huynh đệ thân của hắn, nhưng đôi bên là đối thủ, bình thường lui tới cũng chỉ là nghi thức xã giao bên ngoài, tình cảm cũng theo đó mà lợt lạt; bây giờ nghe tin hắn đã chết, trong lòng tuy không phải là rất bi thương, nhưng cũng không thể vui nổi.

    “Thái Bình, phản ứng của Hoàng Thượng như thế nào?”

    “Điều này… đến giờ trong hoàng cung vẫn chưa truyền ra tin tức gì.”

    Trong lòng Liễu Húc nổi lên một điềm không tốt – người kế vị của đất nước trong tương lai bị bệnh chết, đây là việc quốc tang trọng đại, đáng ra tin tức phải lập tức truyền đi mới đúng, sao đến bây giờ một chút động tĩnh cũng không có?

    Chẳng lẽ Hoàng Thượng bệnh nặng đến mức không cách nào xử lý vụ việc? Nếu đúng là như vậy thì ai là người đang ra lệnh trong cung?

    Đại ca vừa chết, ngôi vị Thái tử đang được bỏ trống, những hoàng tử khác nhất định sẽ như hổ rình mồi; hơn nữa Hoàng thượng lại lâm trọng bệnh, đây là cơ hội tuyệt hảo, chỉ cần ai đủ lợi hại, người đó sẽ đăng cơ.

    Hắn biết điều này, lão Tam, lão Tứ cùng lão Ngũ lại càng hiểu rõ.

    Nghĩ đến lão Tứ, tuy là cùng một mẫu thân sinh ra với hắn, nhưng tình cảm lại nhạt hơn cả nước trà; dã tâm của lão Tứ tuyệt không nhỏ, hiện tại đại ca chết đi, chỉ sợ không ai có thể áp chế được hắn. “Thái Bình, nhân mã của Sài tướng quân đã đến chưa?”

    “Hồi Cửu gia, Sài tướng quân đã liên lạc với nô tài, đại đội nhân mã đang ở ngoài thành đợi lệnh của Cửu gia.”

    Liễu Húc mắt xanh lấp lánh, hạ lệnh: “Thái Bình, thông báo với hắn, nhân mã đêm nay sẽ tiến vào thành, đồng thờ nói với lính thủ thành, đêm nay đừng đóng cửa thành, rõ chưa?”

    “Dạ đã rõ, vậy nô tài xin đi.” Thái Bình chuẩn bị đứng dậy đi chấp hành mệnh lệnh, ngay lúc hắn vừa bước được một bước, Liệu Húc lại gọi: “Thái Bình.”

    Hắn quỳ trở lại.

    “Thái Bình, nghe đây, ta tin rằng ngươi cũng biết tình trạng hiện tại đã đi đến bước nào, nếu có gặp bất kỳ sự phản kháng nào hoặc ai không tuân theo mệnh lệnh, ngươi biết làm như thế nào rồi chứ?” Giọng điệu của hắn đầy vẻ u ám.

    “Nô tài đã hiểu, xin Cửu gia cứ yên tâm.” Thái Bình hầu hạ Liễu Húc đã nhiều năm, tự nhiên hiểu ngụ ý của hắn.

    Liễu Húc nhìn thấy Thái Bình rời đi, tầm mắt chuyển hướng ra ngoài cửa sổ, lúc hắn nhìn thấy một thân ảnh tóc đen nhỏ xinh thì biểu cảm lãnh khốc trên gương mặt hắn thoáng chốc biến mất thay vào đó là vẻ mặt ôn nhu.

    Thời gian nàng uống thuốc cũng đã 3 tháng, hiện tại nàng đã khôi phục nhiều, vết thương trước ngực đã khép miệng, người cũng đã có thế đi lại bình thường, cũng không còn triệu chứng tay chân lạnh buốc nữa.

    Trước mắt việc hắn cần làm tốt nhất là vẫn không nên nói cho nàng biết, vả lại hắn cũng không nghĩ tới việc để nàng tham gia vào.

    Mà ở bên đầu kia của cửa sổ, Ôn Nhuận Ngọc đang nói chuyện với Tú Hoa.

    “Tú Hoa, ngươi có thấy hôm nay Thái Bình là lạ không? Vẻ mặt hắn đi tìm Cửu gia không được tốt lắm!” Nhuận Ngọc ngồi trên dưới đất, trên mặt có chút nghi hoặc.

    “Tú Hoa không chú ý… Ngọc chủ nhân, tốt hơn là người đừng có ngồi dưới đất nữa.”

    “Có can hệ gì chứ? Ở đây cũng không có người ngoài, đến đây, ngươi cũng ngồi đi.” Nàng cười tít mắt gọi Tú Hoa.

    “Không! Tú Hoa vẫn đứng là được rồi ạ.” Tuy là không có người ngoài, nhưng bọn người hầu đi qua đi lại, mỗi lần đi ngang qua các nàng, đều nhìn bằng ánh mắt kỳ dị, Tú Hoa thật sự cảm thấy mất mặt, chỉ không biết vì sao Ngọc chủ nhân lại không thèm để ý?

    “Ai! Tú Hoa, ngươi đứng, ta ngồi, nói chuyện như vậy rất mệt a! Ngươi nên ngồi xuống đi!” Nàng cầu khẩn nói.

    “Nhưng, nhưng mà…. ách, thôi được rồi!” Nàng đành ngồi xốm xuống dưới đất - nhiều lúc nàng cảm thấy người chủ nhân này so với nàng thì càng giống trẻ con hơn!

    “Ngươi nói thử xem! Thái Bình có chuyện gì vậy?” vừa hỏi vừa cắn một miếng bánh ngọt.

    Tú Hoa cảm thấy vô phương – ngồi dưới đất ăn bánh, một chút cũng không phù hợp lễ khi khuê nữ hoàng triều, không biết vì sao, Cửu gia chưa bao giờ ngăn cản chủ tử làm việc tùy hứng, thậm chí còn bộc lộ sự tán dương thưởng thức.

    Theo cách nghĩ của Tú Hoa, đầu óc Cửu gia chắc là hư mất rồi.

    “Ngọc chủ nhân, Tú Hoa không chú ý lắm, hơn nữa…. Ngọc chủ nhân người ăn bánh ngọt như vậy có phần hơi nhiều rồi.”

    Từ khi vết thương nàng khỏi hẳn, không biết có việc gì mà mỗi ngày đều tay cầm bánh ngọt ăn không ngừng, giống như hiện tại, vừa ăn xong cử sáng, nàng đã lại ăn hết ba đĩa bánh ngọt.

    “Có can hệ gì chứ? Ngon lắm mà! Liễu Húc cũng thật là chu đáo, mỗi ngày đều thay đổi màu sắc hương vị, ta ăn rất vui vẻ a!” Ngay trước mặt Tú Hoa nàng ngang nhiên gọi hắn là Liễu Húc, cũng không hề cảm thấy ngại ngùng.

    “Ngọc chủ nhân, ăn thì không sao, nhưng mà ít nhất cũng phải biết điều độ a! Lỡ như ăn đến hư bụng thì biết sao đây?” Tú Hoa nhịn không được đứng lên huấn thị.

    “Ai ya! Tú Hoa thật là hung ác! Sao lại nói nhiều như vậy, cẩn thận coi chừng già trước tuổi đó!” Nàng nghịch ngợm nói.

    Nghe thử xem, đây có giống lời một chủ nhân nên nói không? Tú Hoa không khỏi cảm thấy chán nản – đã theo hầu hạ Ngọc chủ nhân được vài tháng rồi, ngày đêm ở chung với nàng, cộng thêm tính khí hiền hòa của nàng, ranh giới chủ tớ dần dần mờ nhạt, lúc nói chuyện cứ luôn ngươi ngươi ta ta, không có nô tài, cũng không phải quỳ, đây là lần đầu tiên Tú Hoa cảm thấy làm người cũng có thể sống có tôn nghiêm như vậy, không cần bị người khác dẫm dưới chân.

    Tình hình như vậy đương nhiên là Cửu gia biết – giống như lúc Ngọc chủ nhân giải thích cho Cửu gia nghe, trái tim nàng cứ như bị nhấc lên treo lơ lửng ngay cổ họng, chỉ thiếu chút nữa là bị bật ra ngoài.

    Nhưng trái lại Cửu gia cũng không có phản ứng gì quá lớn, chỉ là mặt vô cảm mà quét tia mắt qua nàng, để lại một câu nói –

    “Cố gắng phục vụ nàng thật tốt, nếu không thì kết cục ngươi tự gánh lấy!

    Trải qua việc này, nàng cuối cùng cũng hiểu được Cửu gia nuông chiều nữ tử trước mắt đến thế nào, hơn nữa còn là sủng đến mức vô pháp vô thiên, nhìn chủ nhân hiện tại không chỉ tư thế bất nhã mà ngồi dưới đất, lại còn cầm lấy đĩa bánh ngọt thứ tư chuẩn bị…

    Tú Hoa nhanh gọn bắt lấy tay nàng, giận dữ la to: “ Ngọc chủ nhân! Không thể ăn nữa, người ăn như vậy.. có phần quá mức rồi!”

    “Nhưng, nhưng mà, quả thực rất ngon a!” Vẫn nắm chết không buông.

    Đáng giận! Tú Hoa đành nói những lời có thể đánh lạc hướng sự chú ý của nàng. “Ta biết vì sao sắc mặt Thái Bình khó coi.”

    Quả nhiên, Ôn Nhuận Ngọc nới lỏng tay, “Vì sao?”

    “Vì Thái tử đã bệnh chết.” Tú Hoa nói ngắn gọn.

    “Thật… thật không?” Đây là việc đại sự a! Nhuận Ngọc không nén được cả kinh hỏi.

    “Điều này là Tú Hoa nghe hạ nhân trong phủ đệ nói, cũng không biết là thật hay giả.”

    “Người chết thì chính là chết, làm gì có giả thiệt ở đây chứ?” Nàng thật sự cảm thấy Tú Hoa là một mật thám, tuy Tú Hoa luôn nói là người khác báo cho nàng ta biết, nhưng Nhuận Ngọc cho rằng nhất định Tú Hoa là người biết đầu tiên.

    “Hiện tại Cửu gia hẳn là cũng đang suy nghĩ về vấn đề này!”

    Nhuận Ngọc nhìn về phía bóng người đứng ở trước cửa sổ, không biết hắn đang cúi đầu suy nghĩ những thứ gì.

    Đối với hắn đây là một cơ hội tốt a! Thái tử bệnh chết, Hoàng Thượng thân thể suy nhược, hiện tại là thời khắc mấu chốt, tin rằng các hoàng tử khác cũng đã bắt đầu rục rịch rồi.

    Sau khi đã chuyển đi một lượng tân la diệp thu hoạch được ở mảnh đất phía sau Tây sương vào tháng trước, hắn lại không cho tiếp tục khởi công trồng tiếp, nàng từng hỏi hắn vì sao lại như thế, hắn nói đã không còn cần nữa – lúc đó nàng liền hiểu, hắn đã hoàn toàn chuẩn bị sẵn sàng để đánh một trận ác liệt!

    Nàng đứng dậy, phủi bụi trên người, cười khổ nói: “Ngồi thật mệt a!” Không quên duỗi tay chân.

    “Người đáng ra không nên ngồi dưới đất, thật mất hình tượng.” Tú Hoa cũng đứng dậy theo, tức giận nói. Ngồi lâu, y phục đều nhăn hết rồi.

    “Ai, ngươi câu nệ quá rồi.” Nhận Ngọc xem như không có gì đáng kể nói ..

    “Là người quá quỳ tiện thôi.”

    “Liễu Húc cũng không nói gì mà!”

    “Là Cửu gia quá sủng người thôi.”

    “Thật không? Ta không cảm thấy gì cả?”

    “Ngọc chủ nhân…” Tú Hoa cơ hồ thở dài.

    Ánh mắt Nhuận Ngọc lại liếc về phía cửa sổ, phát hiện đã không còn bóng người. “Tú hoa, ngươi đi làm việc của mình đi! Ta có việc cần tìm Liễu Húc nói.” Dứt lời, chân liền bước đi.

    “Ngọc chủ nhân, người có muốn tự mình chọn món ăn bữa trưa không?” Tú Hoa ở sau lưng nàng hỏi.

    “Ngươi tự quyết định đi!” Không hề quay đầu lại nàng rời đi.

    Tú Hoa vâng dạ một tiếng, cũng xoay người rời đi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/10/16
  3. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 15.2


    Nhuận Ngọc đi đến đại sảnh, nhìn thấy hắn đang ngồi nhắm mắt trầm tư, nàng nhẹ nhàng bước qua, đứng trước mặt hắn nhẹ giọng hỏi: “Đang suy nghĩ cái gì vậy?”

    Hắn vẫn nhắm mắt, cánh môi khẽ mở “Bổn vương đang nghĩ…. Làm cách nào để cùng nàng bình an trải qua nửa đời sau.”

    Nàng quan sát ánh mắt của của hắn, đáp lại: “Điều này khó lắm sao?”

    “Trước mắt còn có cửa ải khó khăn phải vượt qua.” Nếu hắn dự tính không sai, đêm nay những huynh đệ khác cũng sẽ bắt đầu hành động


    “Chàng có nắm chắc không?” Nàng không hỏi cửa ải khó qua là gì, cũng không hỏi hắn phải làm thế nào, nàng chỉ muốn biết kết quả.

    Hắn mở mắt, mắt xanh lục lóe lên. “Có”

    “Vậy là tốt rồi.” nàng chỉ cần biết mỗi điểm này là được, giơ hai tay ra, nàng nâng khuôn mặt tuấn tú của hắn, hôn nhẹ lên đấy.

    Hắn để nàng hôn tùy ý, hưởng thụ cảm xúc trên đôi môi mềm mại, mãi đến khi nàng thấy hết hứng, định buông ra thì tay hắn đột nhiên giống như rắn nước trườn đến eo nàng, dùng sức kéo nàng vào lòng, bắt đầu không khách khí hôn trả lại.

    Nụ hôn của hắn vẫn bá đạo như cũ, nhưng lần này nàng không chịu yếu thế, lập tức ôm lấy cổ hắn khích lệ, cùng môi lưỡi hắn vui đùa, lúc nhanh, lúc chậm, lúc sâu, lúc nông, hơi thở của cả hai quấn quýt lấy nhau, nhất thời khó chia lìa.

    Đến lúc cả hai biết bản thân ngày càng đòi hỏi nhiều hơn nữa từ người kia thì mới thở hốn hến mà buông đối phương ra.

    Hai người trán cụng trán, ánh mắt đôi bên đều tràn ngập lửa dục vọng.

    “Nhuận Ngọc, đêm nay bổn vương có việc cần xử lý, không thể nán lại phủ đệ, nàng hãy để Tú Hoa cùng ở lại với nàng, chờ bổn vương trở về.” Hắn khàn giọng nói.

    “Ân.” Thân thể nàng mềm nhũn tựa vào hắn.

    “Nhuận Ngọc, chờ việc này kết thúc, bổn vương lập tức chính thức cưới nàng làm vương phi, nàng…. nguyện ý không?” Giọng nói của hắn có chút run rẩy.

    Nàng giấu mặt vào bả vai hắn cười đáp, “Chỉ chờ câu này của chàng thôi đó.”

    Hắn vừa nghe, toàn thân nhất thời chấn động, khàn giọng nói: “Cám ơn nàng.”

    “Cám ơn gì chứ?”

    “Cám ơn nàng đã nguyện ý yêu ta.”

    “Chàng thật sự cần ta như vậy sao?”

    “Nhuận Ngọc, từ khi tự bổn vương có ấn tượng về mọi vật đến nay, bất kể là phụ hoàng hay mẫu hậu, bọn họ chỉ biết nghĩ tới bản thân mình, cho tới bây giờ trong lòng họ cũng không hề có bổn vương, ngay cả huynh đệ của ta cũng chưa hề yêu thương gìtaa, lúc nào cũng xem bổn vương như kẻ địch hơn nữa còn hãm hại ta.”

    “Thủ hạ trong phủ đệ tôn kính bổn vương, sợ bổn vương, nhưng không ai thật sự dám đối mặt với bổn vương, tiếp nhận bổn vương, càng không cần nhắc tới hai chữ yêu thích; nhưng nàng lại có thể nguyện ý gả cho bổn vương, nguyện ý tận tâm bên cạnh ta, ta thật rất cảm kích nàng.” Trái tim của hắn là vì nàng mà trở nên ấm áp, nếu không cả đời này hắn chỉ có thể ôm nỗi tuyệt vọng băng giá mà xuống quan tài.

    “Liễu Húc, về phần phụ hoàng cùng mẫu hậu của chàng, họ đều là người bình thường nên cũng phải có chỗ không có đủ năng lực để quan tâm mọi việc, chàng cũng đừng… hận họ; về phần huynh đệ của chàng, tuy là bọn họ không xem chàng như anh em thì chàng cứ xem bọn họ như không khí, cũng đừng để ý được không?” Nàng ôn nhu khuyên bảo hắn.

    “Bổn vương không hận, cũng không lưu tâm, vì bổn vương có nàng, cho dù có bắt bổn vương phải xông vào dầu sôi lửa bỏng vì nàng, ta cũng không sợ hãi.” hắn nhẹ giọng đáp lại.

    “Nhuận Ngọc nào có tài đức gì, lại có thể làm cho chàng đối đãi thâm tình như vậy, nếu như không hồi báo, há không phải là vong ơn phụ nghĩa sao? Nhưng mà Liễu Húc, tuy là chàng đã mở miệng nói sẽ cưới ta, nếu đến lúc đó… đến lúc đó có đổi ý, ta cũng sẽ không trách chàng, chỉ là chàng nói trước một tiếng với ta, để ta có thời gian khăn gói lên đường, còn nữa, đừng quên cho ta “phí lên đường” đó! Nếu không, ta mà đói chết trên đường, có biến thành ma cũng nhất định sẽ quay lại tìm chàng.” Nàng chậm rãi nói, bắt đầu vì bản thân tính đến đường hậu rút quân.

    Đúng là hắn có nói sẽ lấy nàng, nhưng với thân phận của hắn, nhất định có vô số mỹ nữ nhiều đến không đếm xuể mà đợi hắn, ai biết được trong tương lai hắn có lật lọng hay không.

    Nàng đương nhiên phải nói trước, tránh để người khác tưởng lầm là nàng nắm hắn không buông.

    “Đổi ý?” hắn bất mãn đứng lên. “Nàng cảm thấy bổn vương là loại người chần chừ do dự sao? Còn nữa… trong lòng nàng còn có dự tính khác, không muốn cho bổn vương biết?” hắn không khỏi hoài nghi vặn hỏi.

    “Cửu gia hiểu lầm ta rồi, bên cạnh chàng nhất định không thiếu gì mỹ nữ, ta chỉ là loại hoa dại ven đường không có gì nổi trội, chỉ sợ những mỹ nữ đó sẽ oán hận ta, cũng sợ rằng sau này mọi việc chàng sẽ cảm thấy hối hận vì lúc đầu đã làm như vậy, đây cũng là cấp cho chàng đường lui, là nghĩ thay cho chàng đó chứ! Sao ngược lại chàng còn nghi ngờ ta rắp tâm làm bậy?” Nàng không nén nổi kêu oan.

    Hắn hừ mũi giễu cợt lên tiếng, “Mỹ nữ? Bổn vương không thích các nàng ta.”

    “Vì sao chứ?” Nàng cảm thấy rất hiếu kỳ, có tên nam nhân nào không thích mỹ nữ đâu? Nàng thật muốn nghe thử lý do của hắn.

    “Những vương hầu thiên kim bên người bổn vương, nếu không phải nói chuyện yếu đuối như tiếng ong vo ve của muỗi, thì lại hành động ngạo nghễ thô lỗ như gấu, bổn vương thật không chịu nổi!”

    Nàng nghe xong liền cười phì một tiếng “Làm gì đến mức khoa trương như chàng nói chứ? Trước kia trên đường ta cũng đã từng thấy qua các vị thiên kim nhà quan, người ta rất có khí chất!”

    “Khí chất? Cái đó gọi là đạo đức giả!” Hắn hừ lạnh.

    Nàng cảm động nhìn hắn, nàng biết hắn nói như vậy là để trấn an nàng, cũng để thổ lộ tâm ý của hắn, nàng ôm lấy vai hắn, ôn nhu hỏi: “Trước đây từng có tiền lệ hoàng tộc kết hôn với ngoại tộc không?”

    “Điều này thì bổn vương không rõ, nhưng mà nếu chưa có, vậy thì chúng ta mở ra tiền lệ này đi!” Thần thái của hắn quả quyết, không hề có chút do dự.

    Nàng mỉm cười, trong đầu tràn đầy một niềm hạnh phúc, khiến nàng cảm thấy chuyện trên thế gian này đúng thật là tốt đẹp.

    Hắn nhẹ hôn lên má nàng, “Nha đầu Tú Hoa vẫn hầu hạ nàng tốt chứ?”

    “Ân, nàng rất tốt, mỗi ngày đều cùng ta nói chuyện phiếm, ta rất vui a. Nói cho ngươi biết một bí mật, có lúc nàng ta còn dài dòng hơn cả một bà già.” Vừa nghĩ tới vẻ mặt lải nhải của Tú Hoa nàng liền bật cười.

    Hắn chăm chú nhìn nàng cả buổi, mới tình ý sâu xa nói: “Nhuận Ngọc, Tú Hoa dẫu sao cũng chỉ là một hạ nhân, trước mặt nàng ta, nàng cũng phải có dáng vẻ của chủ nhân.”

    “Ta có a!” Nàng cúi đầu tự đùa nghịch vạt áo của mình.

    “Nếu như nàng thật sự có, thì sẽ không cùng nàng ta đặt ra những quy tắc cái gì không cần quỳ, không cần tự xưng nô tài! Nhuận Ngọc, nô tính của nô tài hoàng triều rất nghiêm, chủ tử nói một là một, rất ít khi làm trái lại, nhưng cũng xuất hiện một số nô tái muốn thao túng chủ tử, cho nên đây là nguyên nhân mà chế độ trọng khinh của bổn vương lại chặt chẽ cấn thận như vậy.” hắn chỉ muốn dặn dò nàng đừng quá đơn thuần.

    “Nhưng, nhưng mà, Tú Hoa vẫn chỉ là con nít mà.” Nàng vẫn thay Tú Hoa biện hộ.

    “Hiện tại là trẻ em, sau này không còn rồi, tương lai nàng ta sẽ như thế nào, không ai biết được!” Tính phòng bị của hắn rất nặng, chỉ là đối với Nhuận Ngọc ngoại lệ

    “Chàng suy nghĩ quá nhiều rồi.” Cũng có thể là hắn nói đúng, nhưng dù sao cũng là chuyện sau này, không ai có quyền quyết định tương lai Tú Hoa phải nên như thế nào.

    Liễu Húc nhìn thái độ không cho là đúng của nàng, trong lòng biết rõ nàng sẽ không đề phòng việc này, đợi đến lúc bị tổn hại mới cảnh giác; mà hắn tất nhiên sẽ không cho phép phát sinh chuyện như vậy, có lẽ phải tìm cơ hội ra oai phủ đầu với Tú Hoa mới được.

    Nhưng mà việc này có thể để từ từ, việc quan trọng trước mắt là –

    “Nhuận Ngọc, đêm này đừng ra khỏi cổng, biết chưa?”

    Nàng gật gật đầu.

    “Ngoài ra còn có việc này muốn nói cho nàng biết, bổn vương không làm hoàng đế đâu.”

    Nàng kinh ngạc nhìn hắn “Thật… thật không? Nhưng không phải chàng đã nói…”


    “Bổn vương thay đổi chủ ý rồi.” Hắn vừa nói vừa dùng ánh mắt thăm dò nhìn nàng.

    Vẻ mặt của nàng từ kinh ngạc chuyển sang mừng rỡ, nàng vốn cho rằng việc này không tới phiên nàng chen vào, chỉ giao cho hắn quyết định, tuy rằng cũng từng âm thầm lo lắng, nhưng nàng thực sự không dám nói lung tung, ngộ nhỡ làm không tốt, làm hắn… bị tổn thương thì biết làm thế nào?

    “Chàng thật sự vứt bỏ ngôi vị? Nhưng… chỉ là lỡ như huynh đệ khác của chàng ngồi lên ngôi vị thì biết làm thế nào đây? Vậy không phải chàng sẽ gặp nguy hiểm sao?” Đôi mắt vốn lóe sáng của nàng lập tức chuyển thành lo lắng – tuy rằng nàng không hi vọng hắn làm hoàng đế, nhưng nàng lại càng muốn thấy hắn sẽ bình an.

    “Việc này để sau đã, nàng đừng lo vội, bổn vương hỏi nàng, chẳng lẽ nàng không thấy đáng tiếc sao?”

    Vấn đề nàng lo lắng hắn đã sớm giải quyết, hiện tại hắn chỉ muốn biết đáp án của một vấn đề khác.
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/10/16
  4. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 16.1


    “Đáng tiếc? Đáng tiếc cái gì? Ta không hiểu.” Nàng không phải là người muốn làm hoàng đế, thì tại sao lại phải cảm thấy đáng tiếc?

    “Nếu bổn vương thật có thể ngồi lên ghế hoàng đế kia, nàng tất nhiên sẽ trở thành hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, chẳng lẽ nàng không cảm thấy tiếc chút nào sao?”

    Ánh mắt của hắn thập phần sắc bén, không bỏ qua bất cứ biến chuyển nào trên gương mặt của nàng.

    Nàng hiểu ra, bật cười trả lời, “Còn tưởng rằng chàng muốn nói đến cái gì nữa chứ. Thì ra ý chàng chính là thế này. Ta không ham cái địa vị hoàng hậu gì đó, chỉ huy tam cung lục viện gì đó, mẫu nghi thiên hạ thì đã sao, ta không phải là người đủ sức đảm đương nổi. Nếu chàng thật cưỡng ép ta phải ngồi vào vị trí đó, thật ngại nhưng phải nói rằng có lẽ chàng nên kiếm người khác thì tốt hơn.”

    “Lời nàng nói là thật lòng sao?”

    “Ta khẳng định lần nữa là thật lòng.”

    Liễu Húc đã biết trước hỏi những điều này chỉ là dư thừa – nếu nàng là loại người ham mê vinh hoa phú quý, thì lúc trước hắn đã không cố sức mà lưu giữ nàng lại bên mình, nhưng hắn vẫn muốn phải nghe câu trả lời trực tiếp từ chính miệng của nàng.

    “Nếu đã thực như vậy thì bổn vương hành sự không cần phải kiêng dè nữa rồi.” Hắn quả quyết đầy tin tưởng.

    “Nhưng mà còn các huynh đệ của chàng…”Nàng vẫn là có chút lo lắng.

    “Nàng yên tâm, nguyên tắc của bổn vương rất đơn giản – bọn họ không đụng đến bổn vương, thì ta cũng không gây khó dễ với bọn họ, nếu bọn họ có ý nghĩ muốn công kích ta thì đừng trách ta nhẫn tâm phản kích.”

    Nàng xem vẻ mặt kiên định của hắn, hiểu được tình thế hiện tại đã không còn có thể cứu vãn được nữa, cho nên không thêm ý kiến nào, “Trưa nay chàng cùng dùng bữa với ta nhé. Phải ăn cho no lấy sức để chuẩn bị tốt cho tối nay được không?”

    Hắn cười gật đầu.

    Đến tối, nàng lại nghe được một tin tức kinh hoàng hơn nữa –

    Hoàng thượng đã băng hà! Trong hoàng cung bấy giờ -

    Vừa nghe thấy tin phụ hoàng đã băng hà, Liễu Húc vội vã chạy tới Tử Hoa môn, trên đường hắn liên tục hỏi han Thái Bình, “Nhân mã của Sài tướng quân đã vào thành rồi chưa?”

    “Hồi Cửu gia, Sài tướng quân vừa nghe mật lệnh của nô tài truyền tới liền lập tức dẫn binh mã vào thành, hiện tại bọn họ có lẽ đang tập kết đợi lệnh ở Tử Hoa môn.”

    “Có người nào chết không?”


    Thái Bình trầm lặng một lúc rồi mới nói, “Tướng quân thủ thành lúc đó là người của Tứ gia, cương quyết không chịu mở cửa thành, khiến nô tài buộc lòng phải….. May mà những người khác thức thời nghe lời, mở cửa thành để binh mã của Sài tướng quân tiến vào.”

    “Ta đã rõ.” Sắc mặt hắn không chút biến chuyển.

    Cho dù có chết một hay hai người thì hắn cũng chẳng có chút cảm giác tội lỗi nào, nhưng hắn chợt nhớ đến ánh mắt lo lắng của Nhuận Ngọc – ngoại trừ việc nàng lo lắng hắn sẽ bị người khác hại, còn sợ hãi việc sẽ có nhiều người bị giết trong trận thảm sát này.

    Nàng biết rõ con người hắn, thấu suốt tính tình của hắn.

    “Thái Bình, từ giờ trở đi, bổn vương quyết định không tùy tiện ra tay chém giết, nếu không có lệnh của bổn vương thì một người cũng không được giết, có rõ chưa?” Vì Nhuận Ngọc, hắn thật mong chuyện này có thể kết thúc trong hòa bình êm đẹp.

    “Dạ, nô tài tuân lệnh.”

    Xe ngựa chạy thật nhanh, thoáng chốc đã đến trước Tử Hoa môn; nhưng bọn họ bị một đội binh lính chặn trở lại, hai bên giằng co quyết liệt.

    “Chuyện này là thế nào? Sài tướng quân đâu?” Liễu Húc cao giọng hỏi.

    Một gã quân sĩ trẻ tuổi đi đến trước mặt hắn hành lễ bẩm tấu, “Mạt tướng đã đợi Cửu gia thật lâu, bẩm Cửu gia, những người này kiên quyết không chịu mở cửa.”

    “Sao hả?” Liễu Húc đi xuyên qua bức tường người dày đặc, đến trước mặt đám binh lính trấn thủ ra lệnh, “Mở cửa!” Thanh âm vô cùng uy nghiêm ngạo nghễ.

    Tên binh lính kia khẽ run rẩy, tuy rằng có phần sợ hãi nhưng vẫn kiên trì nói, “Cửu gia, tiểu nhân phụng ý chỉ Tứ gia trấn thủ chỗ này, bất luận là kẻ nào cũng không cho phép ra vào, thỉnh Cửu gia thông cảm cho tiểu nhân, đừng làm cho tiểu nhân phải khó xử.”

    “Ngươi tên là gì?”

    “Tiểu nhân tên gọi là Lỗ Dũng.”

    “Được, Lỗ Dũng, ngươi nghe đây, bổn vương chỉ cần ngươi mở cửa ra, những chuyện khác không cần ngươi quản; nếu chẳng may chọc giận bổn vương, ngươi cho rằng ngươi có còn mạng để tiếp tục đứng đây trấn giữ nữa không? Phạm thượng là tội danh thế nào hẳn ngươi cũng hiểu rõ đúng không? Có cần bổn vương giải thích cho ngươi rõ không?” Đôi mắt xanh lục của hắn tràn đầy sát khí, khiến người khác nhìn sơ đã phải khiếp sợ.

    “Nhưng mà Tứ gia đã….” Lỗ Dũng cũng thật rất khó xử, nếu để cho Tứ gia biết hắn to gan mở cửa, thì già trẻ lớn bé mấy trăm mạng người nhà hắn chắc chắn cũng khó bảo toàn.

    Liễu Húc khoát tay, “Lỗ Dũng, bổn vương nói thật cho ngươi biết một điều, hiện tại đang có ba vạn binh mã của ta bao vây khắp hoàng cung, chỉ cần bổn vương ra lệnh một tiếng, phá cửa xông vào là chuyện vô cùng dễ dàng, đến lúc đó chỉ trách ngươi sẽ không còn mạng để phụng sự.”

    “Ba….ba vạn?” Lỗ Dũng kinh ngạc, đầu lưỡi liếu lại vào nhau – toàn bộ Ngự lâm quân trong cung có tập hợp lại thì cũng chỉ có thể được cỡ một vạn, tình trạng này…. căn bản lợi thế đang nghiêng hẳn về một bên rồi.

    “Ngươi nên tự biết so sánh thực lực của ai hơn chứ?” Liễu Húc liếc nhìn hắn.

    “Dạ, tiểu nhân đã minh bạch mọi chuyện, vừa rồi đắc tội với Cửu gia, mong ngài tha lỗi; còn giờ thì xin mời, cung thỉnh Cửu gia vào ạ.” Lỗ Dũng lập tức mở cửa thành ra.

    Liễu Húc trước khi bước đến cửa, còn quay lại phân phó Sài tướng quân và Thái Bình, “Thái Bình, ngươi theo bổn vương vào trong, còn về phần Sài tướng quân, lấy ánh lửa làm tín hiệu, hiện tại thì án binh bất động, đã hiểu chưa?”

    Sài tướng quân gật đầu nói, “Mạt tướng đã hiểu.”

    Dặn dò tất cả mọi thứ chu toàn xong, Liễu Húc và Thái Bình nhanh chóng biến mất sâu vào hoàng cung, bọn họ liền đi đến trước Lăng Tiêu điện, nơi đó Liễu Phong, Liễu Nguyệt và cả Liễu Vân đang chờ đợi họ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/10/16
  5. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 16.2


    “Không tệ nha! Lão Cửu, đệ không đem binh mã mà cũng dám vào đây sao?” Liễu Nguyệt lên tiếng trêu chọc, bộ dáng hắn vẫn là làng nhàng cẩu thả.

    Liễu Húc không để ý tới, chỉ hỏi, “Phụ hoàng đâu rồi?”

    Không ai đáp lại hắn.

    Một hồi sau Liễu Vân mới nói, “Trước khi lâm chung phụ hoàng đã đem ngôi vị trao lại cho ta, ta chính là thiên tử tân nhiệm, đệ còn không mau cúi lạy?”

    Liễu Húc cười lạnh một tiếng, “Huynh nghĩ lời huynh nói ta tin tưởng nổi sao?”

    Liễu Vân cứng rắn trả lời, “Đệ không tin cũng chẳng sao, dù sao đây cũng là chuyện có thật.”

    Liễu Phong cũng không khách khí chen vào, “Không lẽ đệ cũng muốn vọng tưởng vương vị này sao?”

    “Vọng tưởng? Là ai vọng tưởng cũng còn chưa biết được nha. Lão Tứ, ta tuyệt đối không tin phụ hoàng đem ngôi vị truyền lại cho huynh, bằng không huynh nói cho ta biết, phụ hoàng tại sao lại mất đột ngột thế?”

    Liễu Vân khinh thường nói, “Đệ hồ đồ rồi sao? Lão già kia đã hơn 80 tuổi, thân lại lâm trọng bệnh, tất nhiên chết vì bệnh rồi.”

    Liễu Húc tất nhiên là không tin mấy lời của hắn, nhưng chỉ là không tiếp tục truy cứu tra hỏi – đầu tiên bởi vì phụ hoàng trong lòng huynh đệ bọn hắn từ lâu đã không còn ý nghĩa gì, về phương diện khác, hắn cũng không muốn tiếp tục tranh giành, thầm nghĩ mong chóng giải quyết tất cả mọi việc còn lại, bởi vì trong lòng hắn hiện tại đã có vướng bận.

    “Được, mặc kệ là chuyện phụ hoàng hay đại ca, trước hết chúng ta cũng quên đi, nhưng chuyện huynh kế thừa long vị thì tuyệt đối không thể.” Trước tiên Liễu Húc nhẹ giọng tuyên bố.

    “Không thể là ta? Chẳng lẽ là đệ sao?” Liễu Nguyệt châm chọc.

    “Ta?” Liễu Húc xua tay cười nói, “Các ca ca đã hiểu lầm Cửu đệ ta rồi, ta chưa bao giờ nói muốn ngồi lên cái vị trí kia.”

    “Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì hả? Một lần nói thẳng ra cho hết đi.” Liễu Phong vốn nóng tính, không kiên nhẫn quát hỏi.

    “Ý của ta là…. chúng ta cùng nhau tuyển ra một vị hoàng đế đi…. Chỉ là nhất định người đó không phải là bất kì ai trong chúng ta.”

    Liễu Vân nhíu mày hỏi, “Ngươi đang nói bậy bạ gì đó hả? Trong số các hoàng tử đã thành niên, chỉ có huynh đệ bọn ta mà thôi, chẳng lẽ ngươi muốn tuyển…. tiểu hoàng tử?”

    “Tại sao lại không thể? Sau đó chỉ cần cử một người nhiếp chính phụ tá vương vị là được.” Liễu Húc thản nhiên nói – hắn cho rằng đó là một phương pháp tránh né tranh chấp tốt nhất, nếu bọn huynh đệ có ai không phục, hắn liền sẽ…. Tóm lại, không cần phải lo ngại ai sẽ trở thành hoàng đế!

    “Thế…. quyền chính vương sẽ là ai?” Ánh mắt Liễu Vân sáng lên.

    “Đương nhiên là ta và lão Tứ.” Liễu Húc ung dung nói.

    Mọi người nghe vậy thoáng chốc trầm lặng.

    Một lúc sau Liễu Vân mới chậm rãi mở miệng, “Liễu Húc, chúng ta tuy rằng cùng một mẹ sinh ra, nhưng trước giờ ít thân cận, nói thật, ta làm thế nào cũng không thể phục ngươi.”

    “Ta biết.” Thần sắc Liễu Húc vẫn rất tự nhiên.

    “Sau đại ca, ta tuyệt đối là người đủ tư cách tiếp nhận vị trí của hắn.”

    Liễu Húc không đáp, đôi mắt xanh lục nguy hiểm khóa chặt từng cử chỉ của Liễu Vân.

    “Ta cũng cho rằng như vậy.” Liễu Nguyệt đệm thêm vào.

    “Ta cũng vậy.” Liễu Phong phụ họa.

    Ánh mắt Liễu Húc lạnh lùng quét qua từng người bọn họ, giọng nói trở nên âm trầm, “Các người xác định mong muốn phải như vậy sao?”

    “Đúng vậy.” Từ đáy mắt Liễu Vân cuồn cuộn lên gió lốc.

    “Loại chuyện thế này có lẽ phải gây ra tranh chấp.” Liễu Phong bắt đầu xoa tay.

    “Đúng vậy. Còn có thể khách khí được sao?” Liễu Nguyệt thu hồi thái độ đùa giỡn, bày ra một tư thế sẵn sàng đối phó kẻ địch.

    Liễu Húc nhìn bộ dạng mấy huynh đệ của mình, trái lại bật cười, “Xem ra đệ không còn tiếp tục khách khí được nữa.”

    Nhuận Ngọc à Nhuận Ngọc, kết quả thế này chung quy vốn không tránh được rồi, nếu hắn thật phải ra tay giết huynh đệ ruột thịt của mình thì chỉ mong nàng đừng cho rằng hắn thật tàn nhẫn, vì chuyện này…. không phải chủ ý của hắn a!~

    Vì thế, cuộc đụng độ giữa các huynh đệ bắt đầu dàn cảnh.

    ================

    Nàng đợi đã lâu, cho đến khi trời nhập nhòe dần sáng, mới nghe thấy tiếng bước chân của Tú Hoa vội vã chạy vào phòng.

    “Ngọc chủ nhân, Cửu gia… Cửu gia ngài…” Nàng ta thở hồng hộc, ngay cả nói chuyện cũng không thể tròn câu.

    Nhưng Nhuận Ngọc cũng không vội, nhẫn nại chờ đợi – tay nàng chảy đầy mồ hôi, ly trà trên tay nàng cũng bắt đầu sóng sánh run rẩy.

    Vất vả lắm Tú Hoa mới lấy lại bình tĩnh nói trọn vẹn, “Cửu gia ngài ấy…. đã bình an trở về rồi ạ.”

    “Thật không?” Đôi mắt ươn ướt những giọt lệ của nàng ngập tràn vui sướng, cả thân người cảm thấy lâng lâng bay bổng, chân dường như không chạm đất, hiện tại nàng nên chạy nhanh ra ngoài nghênh đón hắn mới đúng, nhưng mà….. nàng cảm thấy chân mình nhũn ra, không còn chút sức lực, như là bị tàn phế, không thể bước nổi.

    “Đương nhiên rồi, nhưng mà bộ dạng ngài ấy có chút dọa người.” Tú Hoa cũng thật hưng phấn, vì nàng cũng lo lắng nhấp nhỏm chờ mong cả buổi tối.

    Dường như tương thông linh ứng với lời của Tú Hoa, thân ảnh Liễu Húc đã xuất hiện ngay ở cửa phòng, hắn thong thả đi đến trước mặt nàng, “Nhuận Ngọc, ta đã trở về.” Trên mặt còn lộ một nét tươi cười vui sướng.

    Nhuận Ngọc ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn hắn – Tú Hoa nói thật đúng a, bộ dáng bây giờ của hắn đúng là dọa người khác mà.

    Áo quần hắn rách rưới, máu me bê bết dính khắp toàn thân, thân hình đi đứng có chút khập khiễng, có lẽ hắn đã bị thương….. Nhưng mà tất cả những điều này chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất chính là… hắn đã bình an trở về với nàng!

    Hắn dựa vào người nàng, đem sức nặng toàn thân tựa hẳn vào nàng; nàng có chút chống đỡ không nổi, lảo đảo vài bước, khó khăn đỡ được hắn đến giường.

    Hắn nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói, “Xin lỗi, đã làm cho nàng phải lo lắng.”

    Nàng ôm lấy hắn, vỗ về gương mặt tuấn tú kia, “Không sao, chàng nghỉ ngơi đi.”

    Hắn trải qua một đêm mệt nhọc, nàng lại vì hắn thức trắng đêm thâu, cả hai người nhẹ nhõm ôm nhau ngủ một giấc thật sâu.

    ===============

    Phượng Tường vương triều, Vĩnh Hằng nguyên niên –

    Hoàng thượng băng hà, Thái tử lâm bệnh qua đời, chúng đại thần dưới sự đề nghị của Cửu hoàng tử Liễu Húc lập Thập ngũ hoàng tử lên kế vị, tân hoàng đế lúc ấy vừa tròn tám tuổi.

    Bởi vì tân hoàng đế tuổi còn nhỏ, Liễu Húc lấy thân phận hoàng huynh thay quyền nhiếp chính, phụ trợ điều hành triều đình, đợi đến khi tân hoàng tròn mười tám, chính thức chấp chưởng, mọi quyền lực sẽ được trao trả.
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/10/16

Chia sẻ trang này