Vương Gia Bá Đạo - Lô Huỷ [ 20 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Thảo Nguyên, 25/10/16.

  1. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 17.1

    Ngày hai người thành thân –

    Đầu đội khăn hỉ, Ôn Nhuận Ngọc ngồi ngay ngắn trên giường.

    Tú Hoa cẩn thận giúp nàng sửa sang lại áo quần thêm lần nữa rồi nhắn nhủ với nàng, “Ngọc chủ nhân, người cần giữ bình tĩnh, tỏ vẻ ung dung một chút, cần phải phát huy hết bản lĩnh trong người, nhất định phải nắm chặt Cửu vương gia trong tay, làm ngài vĩnh viễn không thể rời khỏi người.”

    “Nhưng…chuyện này không thể nói trước được, đến lúc duyên phận hết thì tự nhiên sẽ phải chia lìa thôi.” Tiếng nàng vọng ra từ phía dưới khăn hỉ.

    “Trời ơi!! Ngọc chủ nhân của ta, sao người lại ngây thơ đến vậy chứ?” Dù cách một lớp khăn, âm thanh sợ hãi của của Tú Hoa vẫn truyền đến tai nàng.

    Nàng rất muốn nói là, chính Tú Hoa mới là người cần phải giữ bình tình kìa! Chỉ không biết vì sao, nàng cảm thấy lúc này tốt nhất là im lặng vẫn hơn.

    Tiếng của Tú Hoa vẫn tiếp tục truyền đến, “Người thử nghĩ xem Cửu vương gia là trang thanh niên tài giỏi lại tuấn kiệt, nay lại là đương kim nhiếp chính, quyền thế lớn như vậy, có biết bao nhiêu vương công đại thần muốn đem thiên kim tiểu thư của mình bước vào căn phòng này chứ, vậy mà người lại nói cái gì hết duyên phận? Ngọc chủ nhân, hiện tại người đang giữ vị trí chánh thất, cần phải đề phòng tương lai Cửu vương gia muốn nạp thêm thiếp, bằng không lỡ như người bị thất sủng, cuộc sống sau này biết làm sao đây?”

    Ôn Nhuận Ngọc nhíu mày dưới khăn hỉ, lập tức có chút nóng giận – cái gì chứ! Nghe khẩu khí của Tú Hoa, việc nàng gả cho Liễu Húc cứ như là được trời cho ân sủng vậy, cũng không nghĩ lại người tổn hại nhiều nhất chính là nàng a!

    Nàng từ bỏ cố hương quen thuộc, lưu lại mảnh đất cái gì cũng kém cố hương này, chỗ dựa duy nhất chính là Liễu Húc, nếu có một ngày nàng trở thành một người đàn bà bị phu quân ruồng rẫy, dù không đến nước phải thắt cổ tự tử, nhưng đối với nữ nhân mà nói, hao phí đi tuổi thanh xuân quý giá, cũng chính là tổn thất lớn nhất.

    Tú Hoa lại không hiểu được tâm tư của nàng, tiếp tục lải nhải không ngừng.

    Nhuận Ngọc muốn kêu khổ thấu trời – Tú Hoa không nói thì thôi, mà đã mở miệng thì như nước sông cuồn cuộn. Nàng… tai nàng sắp điếc rồi a~!

    Thật không dễ Tú Hoa mới ngừng nói, hỏi nàng: “Người có nghe lọt vào lỗ tai không đấy?”

    “Nghe lọt mà.” Nàng uể oải trả lời.

    “Sao ạ? Tú Hoa nghe không rõ a.”

    “Ta nghe rồi!” Nàng cao giọng trả lời – nàng sắp không phân biệt nổi rốt cuộc ai mới là chủ đây.

    Tú Hoa hài lòng gật đầu, cuối cùng mới nhẹ giọng nói: “Ngọc chủ nhân, Tú Hoa thật lòng hy vọng người và Cửu vương gia có thể sống đến bạc đầu, tốt nhất là còn sinh được tiểu vương gia hoặc tiểu quận chúa, Tú Hoa vừa có thể hầu hạ người vừa hầu hạ con của người, vĩnh viễn cũng không rời khỏi người, người cảm thấy như vậy được không?”

    Giọng nói có phần nghẹn ngào – nàng vẫn một lòng cảm kích Nhuận Ngọc, vì tuy nàng khiến Nhuận Ngọc gặp chuyện, nhưng chẳng những khoan hồng, không quy tội cho nàng, ngược lại còn gián tiếp ngăn cản ý định giết nàng của Cửu gia, đến lúc đó nàng biết rằng mình đã gặp được một người chủ tốt, sau này… sau này bất kể gặp phải bất cứ việc gì, nàng nhất định sẽ nghĩ thay cho người chủ thiện lương không hề đề phòng gì với người khác này, để báo đáp ơn cứu mạng của người.

    Nhuận Ngọc kinh ngạc, lập tức muốn vén khăn lên, nhưng Tú Hoa nhanh chóng đè tay nàng lại -

    “Không được, trước khi tân lang vào, người không được bỏ khăn ra, nếu không cuộc sống phu thê tương lai sẽ không hòa thuận.”

    Nàng vừa nghe vậy, đành buông ta, “À.. Tú Hoa, tấm lòng của ngươi, ta thực rất cảm kích, nhưng ngươi không muốn lập gia đình sao? Không lẽ ngươi muốn cả đời cứ ở bên cạnh ta?” Nàng không phải là loại người ích kỷ, nếu Tú Hoa tìm được ý trung nhân, nàng nhất định sẽ tặng đại lễ, vui mừng nhìn Tú Hoa gả đi.

    “Tú Hoa không lấy chồng.” Tú Hoa không hề cân nhắc đến việc này.

    “Sao lại như vậy? Ngươi còn nhỏ, bây giờ nói chuyện này vẫn còn sớm.” Nhuận Ngọc hơi bật cười.

    “Tú Hoa không lấy chồng đâu!” Nàng ta nhấn mạnh, âm lượng có chút lớn hơn.

    Tim Nhuận Ngọc đập dồn dập, “Tú Hoa, thực sự ta rất thích có người làm bạn, cho dù là sinh hoạt thường ngày, hoặc là chỉ nói chuyện phiếm, ngươi đều hầu hạ ta rất chu đáo, nếu như ngươi thật muốn theo ta cả cả đời, tất nhiên là ta rất vui, sao lại nỡ đuổi ngươi đi chứ?”

    Trực giác nàng cho rằng cần phải nói ra những lời này, vì tâm tư Tú Hoa đã không còn là một đứa trẻ nữa.

    Quả nhiên Tú hoa đáp lại: “Đa tạ Ngọc chủ nhân đã thành toàn.” Khóe môi nàng mỉm cười, “Bây giờ Tú Hoa phải ra ngoài, Cửu vương gia hẳn là sắp đến rồi, thỉnh người kiên nhẫn đợi.”

    “Ừ, ngươi ra trước đi!” Tú Hoa này thật là biết dọa người mà, xem ra suy nghĩ của Tú Hoa đã vượt ngoài sức tưởng tượng của nàng rồi.

    Sau khi Tú Hoa rời đi, nàng mới duỗi người – ngồi tới mệt chết đi được … Ục ục… ục ục.

    Tới bây giờ nàng mới phát hiện một việc – nàng thật sự rất đói bụng a!

    Từ sáng sớm, Tú Hoa đã hạn chế không cho nàng làm cái này không cho làm cái kia, gồm cả không được ăn, có trời mới biết là vì cái gì?

    Không thể lo nhiều như vậy được, liền kéo khăn hỉ xuống, phóng tới bên bàn đang bày đủ loại bánh nàng thích, lập tức lấy một cái bỏ vào miệng.

    Ngọt quá a, giống như mọi hạnh phúc đều tan cùng miếng bánh trong miệng, nàng khoan khoái đến híp cả mắt, nếu như không ăn thêm tí gì nữa, chỉ sợ là đến lúc Liễu Húc vào phòng, chỉ còn thấy cái xác khô thôi.

    Ăn một miếng rồi một miếng, không ngừng tay được, đến lúc nàng ăn hết sạch bốn dĩa bánh, rốt cuộc tân lang mới xuất hiện.

    Liễu Húc vừa bước vào phòng, đã thấy nàng dựa vào bàn ăn như hổ đói, hắn nhịn không được thở dài, “Hôm nay là ngày đại hỷ của chúng ta, nàng không thể nhịn được sao?”

    Hắn cũng không tham vọng mà mong rằng nàng sẽ ngồi ngoan ngoãn trên giường chờ hắn, nhưng ít nhất cũng không phải là bộ dạng này chứ.

    “Nhịn? Chàng muốn ta thành tiên sao? Cả ngày ta chưa có ăn gì hết a! Đâu giống chàng được ăn uống ở ngoài, nào là kính rượu, nào là cạn ly, tự nhiên sẽ không đói rồi!” Nàng trừng mắt kêu la, cũng không quên nhét thêm miếng bánh vào miệng.

    Hắn chậm rãi đến gần nàng, ngồi bên cạnh nàng, nắm lấy tay nàng giữ chặt, “Nhuận Ngọc, đừng ăn nữa, nàng ăn nhiều bánh ngọt như vậy, đối với cơ thể không tốt đâu, Tú Hoa thường đến chỗ bổn vương cáo trạng a!”

    Hắn biết nàng thích ăn đồ ngọt, nên mới dặn Thái Bình ra ngoài chọn mua nhiều loại mới, xem ra hiện giờ lại hóa ra là hại nàng, ăn như vậy quả thật có chút quá độ.

    Sau này hắn phải cố gắng chú ý đến việc ăn uống của nàng.

    Nàng muốn rút tay lại, nhưng chỉ vừa tiếp xúc với ánh mắt của hắn, khuôn mặt liền đỏ lên như hỏa thiêu, tất nhiên nàng biết lúc này là lúc nào, ăn như vậy đúng là có điểm không nên. “Ta… chỉ là ta đói bụng thôi.”

    Hắn cười cười, tay kia cầm lấy bình rượu trên bàn, “Nàng chỉ lo ăn đồ ngọt, sao lại không uổng rượu?”

    “Rượu? Ta đâu có biết uống rượu.” Nàng lắc đầu.

    “Vậy là không được, rượu khác nàng có thể không uống, chỉ riêng bình này thì không được.” Hắn rót rượu vào hai cái chén trước mặt.

    “Vì sao chứ?” Nàng nghi hoặc hỏi.

    “Đây là rượu giao bôi, biết không?” Đôi mắt xanh lục đong đầy thâm tình, nắm lấy tay nàng đặt lên ngực hắn, “Chỉ cần uống xong chén rượu này, mọi thứ của bổn vương đều là của nàng, và toàn bộ nàng sẽ là của bổn vương, cả đời này cũng sẽ không rời xa nhau, được không?”

    Nàng ngọt ngào cười nói: “Được, không xa rời nhau, chỉ cần chàng không chê ta, không ghét ta, ta sẽ một lòng một dạ ở bên chàng, hết thảy mọi thứ của ta đều thuộc vể chàng.” Tay nàng có thể cảm nhận được tiếng tim đập nhanh của hắn.

    Hắn nâng cao chén rượu, uống một hơi cạn sạch, nàng có chút sửng sốt, – đây không phải là rượu giao bôi sao? Không phải là nên…

    Chỉ thấy hắn lại nâng chén rượu nàng lên, nàng còn chưa kịp ngăn cản, hắn đã uống cạn.

    “Chàng sao lại…” Còn chưa hỏi xong, đã thấy khuôn mặt tuấn tú tiến lại gần, nàng liền hiểu hắn muốn làm gì.

    Nàng vội nhắm mắt, mở hai cánh môi, lập tức cảm thấy một luồng chất lỏng chảy vào trong miệng.

    Hắn khong ngừng mớm rượu cho nàng, mà nàng cũng tham lam uống hết rượu trong miệng hắn, cuối cùng hai ngươi hôn nhau mãnh liệt.

    Hắn ôm lấy eo nàng, hai tay bắt đầu cởi đi từng lớp quần áo trên người nàng, tay nàng cũng không an phận, máy móc tiến sâu vào áo hắn, chu du trên vùng ngực rộng lớn của hắn.

    Hai người hôn nhau một lúc, hắn cúi xuống bế nàng lên, đi đến bên giường.

    Không biết nguyên nhân là vì rượu hay là vì nụ hôn cuồng nhiệt kia mà toàn thân nàng nóng rực. “Nóng quá à!” Lúc này, sóng mắt nàng long lanh, dồn dập xuân tình, không ngừng trở mình trên giường.

    Trong nháy mắt, từ đáy mắt Liễu Húc phát ra tia dục vọng nồng nhiệt, hắn không nói một lời, lẳng lặng bước đến giường, hai người cùng lăn trên giường “Nhuận Ngọc, bổn vương muốn nàng, rất muốn, rất muốn, vẫn luôn luôn muốn nàng…..” Hắn liên tục thì thào bên tai nàng.

    Nụ hôn nồng nàn mê người của hắn phủ lên từng tấc da thịt nàng trên người nàng, toàn thân nàng nhuộm một màu đỏ hồng, càng trở nên khiêu khích, kiều mỵ động lòng người.

    Theo bản năng, nàng cong người lên, đáp lại nụ hôn của hắn, khoảng khắc hai ngươi kết hợp, nàng bấu vào vai hắn, cùng hắn rong đuổi, một lần lại một lần nữa…..

    Trong trướng phù dung nhất thời xuân sắc hòa thuận ấm áp, mãi đến khi trời sắp sáng, hai người mới ôm nhau ngủ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/10/16
  2. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 17.2


    Sau khi hai người thành thân nửa năm –

    “Hắn vẫn chưa về sao?”

    “Vẫn chưa, nghe nói gần đây Cửu gia tập trung dạy bảo tiếu hoàng đề.”

    Nàng vừa dùng xong bữa tối: “Giáo huấn? Sao vậy? Tiểu hoàng đế lại phạm lỗi sao?”

    Gần cả tháng nay nàng không hề thấy đến hắn, nói đúng hơn là, từ khi thành thân đến nay, không ngày nào thấy hình bóng hắn, nếu không phải đi thâu thêm thì cũng là rất khuya mới về, trời còn chưa sáng lại vội vàng ra đi.

    “Ai! Còn có nhiều việc người không biết chứ gần đây tiếu hoàng đế lúc nào cũng bướng bỉnh, nháo loạn không thượng triều, nếu không thì lâm triều mà ngủ gà ngủ gật, Cửu vương gia tức giận tới mức muốn đánh hắn một trận!”

    Nàng vừa nghe vừa im lặng ăn trái cây – trong lòng nàng thực sự đồng cảm với vị tiểu hoàng đế kia, năm ngoái vừa kế vị, năm nay cũng chỉ mới có chín tuổi, đang ở tuổi hoạt bát hiếu động, sao có thể chịu được việc lâm triều chán ngắt như vậy chỉ có thể ngồi yên bất động chứ! Càng khỏi cần phải nói đến việc ngay cả nghe hắn cũng đều nghe không hiểu mấy thứ đại thần báo cáo.

    Tương lai của một đứa trẻ hoàn toàn do người khác định đoạt, ném hắn lên trên ngôi vua cao quý đó, không biết nên nói là hắn may mắn hay là bất hạnh đây?

    Nhưng mà nàng phải thừa nhận rằng, Liễu Húc để cho đứa trẻ kia ngồi lên ngôi vị hoàng đế là kế sách cao minh – nếu hắn cố đăng cơ, thế lực cũ của tiền thái tử nhất định sẽ gây trở ngại, hoặc các vị cựu thần của tiền triều sẽ phản đối cho rằng hắn mưu phản cướp ngôi,hiện giờ để đứa trẻ kia đăng ngôi, không chỉ ngăn chặn được miệng người đời, hơn nữa với tài cán thực lực của hắn, làm quan nhiếp chính cũng là nắm hết quyền hành, quyền khuynh thiên hạ.

    Hiện tại thế lực ổn định, những thế lực phản nghịch cũng khó tạo phản được, cho dù có giương cờ tạo phản, nàng tin với bản lĩnh của hắn có thể tiêu diệt toàn bộ.

    Nàng lại bỏ thêm một trái nho vào miệng, nhìn mặt bàn, “Tú Hoa, bánh tứ sắc đâu? Ta muốn ăn, ngươi đem ra cho ta đi!”

    “Không được!” Tú Hoa quả quyết cự tuyệt “Ngọc chủ nhân, ban ngày người ăn hết ba dĩa rồi, bây giờ không được đụng tới bánh nữa, huống chi gần đây người nhiễm phong hàn, lại càng không được đụng tới đồ ngọt.” Vẻ mặt nghiêm túc cảnh cáo.

    “Sao chứ! Mới có ba dĩa thôi mà.” Ôn Nhuận Ngọc bĩu môi, vẻ mặt giống như đứa trẻ không can lòng.

    “Gì mà mới có ba dĩa? Ngọc chủ nhân, dựa vào tình trạng cơ thể bây giờ của người, căn bản là không được đụng vào, Cửu vương gia cũng ra mệnh lệnh rõ ràng là không cho phép người ăn nữa, là người tự mình đến phòng ăn trộm về.” Lúc đó nàng đang đến phòng ăn để dặn dò sư phó chuẩn bị bữa trưa, nào ngờ không gặp sư phó mà thấy người chủ mình hầu hạ giống như tên trộm đứng nép vào vách tường, ăn lấy ăn để bánh ngọt!

    Tú Hoa sợ đến muốn xỉu ngay tại chỗ, không nói một lời lập tức níu lấy chủ nhân giáo huấn một phen, sau đó sống chết cũng ráng kéo chủ nhân ra khỏi phòng ăn, bất luận chủ nhân có than khóc thế nào.

    Nhuận Ngọc xì một tiếng, “Tú Hoa, lúc đó trông ngươi rất là mắc cười a! Giống như một bà già!”

    Mắc cười? Ánh mắt Tú Hoa lập tức đầy sát khí.

    Nhuận Ngọc nhất thời im bặt, không dám nói tiếp những lời vô nghĩa.

    “Nên uống thuốc rồi.” Tú Hoa đưa chén thuốc đã sớm nguội lạnh đến trước mặt nàng.

    Nàng bịt mũi tránh xa, trừng mắt nhìn Tú Hoa: “Còn uống? Thuốc này đắng chết đi được! Ta không uống!” Từ khi nàng nhiễm phong hàn, mỗi ngày đều phải uống ba thang thuốc, nàng sắp chịu không nổi rồi.

    Tú Hoa không để ý tới vẻ mặt đau khổ của nàng, đem chén thuốc đặt trước mặt nàng đe dọa: “Nếu như người không uống thuốc, Tú Hoa sẽ báo với Cửu vương, thỉnh Cửu vương phế bỏ (sa thải) người phụ trách việc làm bánh trong phủ.”

    “Không cần!” Nàng liền đoạt lấy chén thuốc, ừng ực uống hết.

    Hắc! Nàng muốn phun ra quá – Tú Hoa đúng là loại người tàn ác, không có bánh ngọt, nàng sao có thể sống qua kiếp này được đây?”

    Chiêu này thật lợi hại!

    Tú Hoa chỉ cảm thấy chủ nhân không khác gì tiểu hài tử ba tuối. Ai! Ai kêu chủ nhân nàng yêu đường như mạng, nhiều lúc nàng hoài nghi đường có thật giống như tân la diệp hay không, có thế làm người khác trúng độc ghiền nó đến vậy?

    Nhuận Ngọc vỗ vỗ ngực, cho tới khi cái cảm giác ghê tởm đến buồn nôn nơi cổ họng tiêu tán đi mới nói: “Ta mệt rồi, Tú Hoa, ngươi giúp ta đốt đèn đi!”

    Đáng ghét! Sau này nàng đi ngủ sớm chút là được, có khi còn thoát được kiếp “dược” tai trùng trùng. (ý nói có thể tránh khỏi uống thuốc mãi)

    “Vậy người nghỉ ngơi đi! Tú Hoa giúp người sắp xếp thu dọn xong sẽ đi ra.” Yên tâm giúp nàng hạ màn trướng xuống, hầu hạ Nhuận Ngọc lên giường nằm, sau đó phủ chăn, rồi nhanh nhẹn thu dọn chén đũa lui ra.

    Trước mắt Nhuận Ngọc vẫn ngủ ở phòng cũ của nàng, vẫn chưa dọn vào phòng tân hôn, vì Liễu Húc quá bận, có khi đêm khuya trở về sợ đánh thức nàng, nên vẫn trực tiếp nghỉ ngơi ở thư phòng của hắn.

    Tuy là nam chủ cũng không thường đến đây, nàng tự nhiên vẫn ở phòng cũ của mình, thỉnh thoảng hắn đến thăm nàng, sau đó lại vội đi.

    Đối với cuộc sống chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều này, nàng vẫn không quá để ý đến, dù sao thì nàng cũng thấy tự có phần vui vẻ – thiếu đi một người bạn, nàng chỉ cần tìm việc khác để làm là được.

    Nàng nằm suy nghĩ (được) một lát, có lẽ do tác dụng của thuốc, liền nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, không biết qua bao lâu, nàng cảm thấy bên người có động tĩnh, mơ mơ hồ hồ mở mắt ra, thấy Liễu Húc đang thoát y hài, liền nhanh chóng leo lên giường.

    Hơi hơi nhích người qua một bên, còn buồn ngủ nói: “Hôm nay sao lại rảnh đến đây?”

    “Xử lý xong mọi việc thì trở về thôi.” Bàn tay hắn xoa thân thể nàng, chầm chậm vuốt ve lên trên.

    Nàng có chút bừng tỉnh, nhìn đôi mắt xanh lục đầy dục vọng của hắn, lập tức xoay người, nén giận nói: “Ai! Chàng nên tới sớm một chút, hiện tại ta rất buồn ngủ, chàng cũng nên ngoan ngoãn mà ngủ đi, được không?” Bây giờ nàng không có hứng thú bị “giày vò”, chỉ muốn mau đi tìm Chu công chơi tiếp ván cờ lúc nãy.

    “Bệnh của nàng có khá lên chút nào chưa?” Từ lúc hắn bắt đầu bộn rộn công việc, nàng liền bị bệnh nặng, nhẹ không ngừng, tuy rằng không có trở ngại gì, nhưng tình hình sức khỏe quá thật kém đi rất nhiều.

    “Ân, ta uống thuốc rồi nên cũng đã đỡ hơn nhiều.” Nàng gật gật đầu.

    “Vậy là tốt rồi.” Bàn tay to lớn của hắn trượt vào trong áo nàng xoa bóp, có trời biết hắn nhớ cảm xúc này đến mức nào – từ đêm thành thân tới nay, hắn mãi bận rộn việc triều chính, căn bản không có thời gian gặp nàng.

    Mặt nàng nhanh chóng ửng đỏ, cơ thể cũng bắt đầu nóng rực. “Làm sao vậy? Việc triều đình không thuận lợi sao?”

    Hắn vừa cởi bỏ xiêm y vướng bận trên người nàng, vừa cười đáp: “Sự tình cũng tiến triển tốt, nhưng tên tiểu hoàng đế kia lại không nghe lời, như vậy cũng không có trở ngại gì.” Rất nhanh, cái yếm của nàng đã hoàn toàn lộ ra.

    Hắn khiến nàng hoàn toàn tỉnh ngủ, đôi tay bất giác ôm lấy eo hắn, bắt đầu đáp lại những khiêu khích của hắn, hắn phủ lên người nàng, sau trận mây mưa, nàng gối đầu lên khuỷu tay hắn.

    “Liễu Húc, một người trong hoàng tộc có thế nạp bao nhiêu phi tần?” Nàng đùa nghịch với mái tóc dài của mình.

    “Một phi mười thiếp, bất quá đến lúc này hoàng thượng không ra giới hạn.” Hắn trả lời nhanh gọn (ngắn gọn) một tay vỗ về mặt nàng.

    “Vậy ngoại trừ ta ra, còn có thể có thêm mười nữ nhân nhập môn à?

    Hắn kinh ngạc nhướng mày, “Muốn nạp nhiều hay ít phi tử, quyền quyết định là thuộc về bổn vương, Nhuận Ngọc, nàng đang lo lắng sao?” Đáy mắt hắn tràn ngập vui mừng – Tính tình tiểu nữ nhân này trước từ đến giờ đều rất lặng lẽ, chẳng lẽ cũng để ý loại chuyện này sao?

    “Lo lắng? Tại sao phải như thế? Nếu trời đã muốn mưa thì ta ….” Lời nói chỉ mới nói được một nửa, nàng nhìn sắc mặt của hắn, lập tức im bặt.

    ================

    P/S : Mọi người đã lên tiếng hỏi thì ta xin trả lời ạ, bộ này gồm có 20 chương, chúng ta đã đi được 17 chương, như vậy còn lại đúng 3 chương nữa thôi ạ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/10/16
  3. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 18.1


    “Ý của nàng là….. nàng không cần bổn vương, cho dù ta có rước thêm bao nhiêu thê thiếp nữa vào cửa thì nàng cũng không để ý sao?” Hắn thật muốn một phát bóp chết nàng.

    Tiểu nữ nhân này chẳng lẽ nói một lời làm cho hắn cao hứng một chút cũng không được sao? Nàng vừa thấy tình thế có vẻ không ổn, lập tức liền cười cười dỗ dành, “Ai nha! Sao ta có thể không để ý được chứ? Ta đương nhiên là quan tâm rồi. Ta cũng hi vọng đời này kiếp này chàng chỉ có một mình ta, ta thề, ta thề đó.” Nàng chữa cháy vô cùng tốc độ, giơ tay lên thề thốt.

    “Hừ!” Hắn liếc nhìn nàng, vẻ mặt đầy hậm hực, “Nhuận Ngọc, bổn vương không thích nàng đối với bất cứ việc gì cũng không có tỏ ý ham muốn ích kỉ cho riêng mình, nàng cũng có thể giành giật, có thể đòi hỏi, nàng đã quên rồi sao? Toàn bộ con người ta đều thuộc về nàng, và ngược lại, nàng cũng chỉ thuộc về một mình ta mà thôi, không lẽ…. nàng hối hận rồi sao?” Ánh mắt hắn chợt lóe lên một tia nguy hiểm.

    “Chàng đang nói bậy bạ gì đó hả?” Nàng vùi mặt vào ngực hắn, “Ta thật sự quan tâm chàng, đến nỗi không thể từ bỏ được chàng, bởi vậy mới chấp nhận không trở về cố hương, quyết định ở lại cùng chàng chung sống, tại sao chàng có thể nghi ngờ ta hối hận kia chứ?” Nàng vẫn không quên cùng lúc dụi dụi vào ngực hắn, sau đó môi còn hôn nhẹ lên người hắn.

    “Một khi đã thật như vậy thì nàng phải nên nói ra a.”

    “Nói? Không phải ta đã sớm chứng minh bằng hành động rồi sao?” Nàng đã nguyện ý gả cho hắn rồi, hắn còn muốn nàng phải làm sao nữa?

    “Bổn vương yêu nàng như vậy, không phải nàng cũng nên đáp lại lời thổ lộ của ta sao?” Hắn nhẹ nhàng cụng trán với nàng, chăm chú nhìn nàng thật sâu, đôi mắt xanh lục kia như đang tỏ ý chờ mong.

    Nàng nhìn vẻ mặt của hắn liền hiểu ngay được ý tứ, thiệt là, nàng đã cùng hắn thành thân rồi không phải sao?

    Tưởng là như vậy là đủ để hắn hiểu rồi, nhưng nàng vẫn rất thích thú khi hắn giận dỗi như thế, nàng từ từ thì thầm nhỏ vào tai hắn, “Liễu Húc, ta yêu chàng, vĩnh viễn chỉ yêu chàng, chàng có vừa lòng chưa?”

    Hắn tươi cười ôm chầm lấy nàng, “Nhuận Ngọc, mặc kệ sau này nàng có hối hận hay không, bổn vương đều nhất định không thả người, cho dù là phải dùng đến dây xích sắt để khóa lại, bổn vương cũng sẽ khóa nàng cả đời bên cạnh ta, biết không hả?”

    Nàng lập tức liền trả lời, “Ta không sợ chàng đâu a~.” Nói rồi nàng nhướng mày lên khiêu khích hắn.

    Hành động này khiến hắn bật cười vui thích, cả lồng ngực cũng rung rung lên.

    Nàng xem bộ dạng hắn vui vẻ như vậy, lẳng lặng áp hai má vào ngực hắn, “Liễu Húc, chàng có tin vào cái gì gọi là thiên trường địa cửu hay không?”

    “Vì sao lại không tin chứ? Nghĩ đến việc cả đời cùng nàng yêu thương nhau sâu đậm cũng không phải là việc khủng khiếp gì mà.”

    “Nhưng cả đời là một khoảng thời gian rất dài a, chẳng lẽ chàng không sợ…. giữa đường sẽ xảy ra chuyện gì xấu sao?” Nàng thử ướm hỏi.

    Hắn quay người, ngăn lại lời nói của nàng, “Sẽ có chuyện gì xấu kia chứ? Là bổn vương thay lòng đổi dạ hay là nàng phụ nghĩa quên tình? Nếu người đó là nàng trước, thì ta đã từng nói qua, cho dù dùng hàng trăm ngàn khóa thì cũng phải xích nàng lại bên mình. Nhuận Ngọc, đối với tương lai của chúng ta thì nàng phải tuyệt đối tin tưởng, đừng đem lòng nghi ngờ chuyện này, ưu sầu chuyện kia, vạn nhất nghi ngờ quá trở thành tâm bệnh rồi thì phải tính sao?”

    “Đừng nói bậy, ta không có tâm bệnh gì đâu.” Nàng bĩu môi.

    Hắn không phản đối chỉ nhìn nàng, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý niệm, tầm mắt của hắn chợt dời đến chiếc bụng bằng phẳng của nàng, như đang có suy nghĩ gì.

    Nàng nhận thấy hắn bỗng nhiên trầm mặc không nói, phát hiện hắn đang chăm chú nhìn bụng nàng đầy xuất thần, liền trêu ghẹo, “Nơi đó có gì đẹp mà nhìn? Chàng có nhìn thì nó cũng không thể nở hoa được đâu nha.”

    Hắn ngẩng đầu lên, trên mặt thoáng một nụ cười quỷ quái; không biết vì sao nàng có cảm giác như sắp có tai họa xảy ra.

    “Nhuận Ngọc, bổn vương rốt cuộc cũng hiểu được vì sao nàng lại có nhiều hoài nghi như vậy.” Hắn vẫn giữ nụ cười tà quái kia.

    Hắn rốt cuộc là hiểu được cái gì? Đầu nàng khẽ run lên, nhưng không dám cất tiếng hỏi.

    “Đây đều là lỗi của bổn vương cả.”

    “Chàng thật ra đang nói tới cái gì hả?” Nàng cảm thấy tốt hơn vẫn là phải hỏi rõ ràng.

    “Bổn vương gần đây quả thật có chút không quan tâm tới nàng, về sau ta nhất định thường xuyên trở về đây, có được không?” Hắn ôn nhu nói.

    “Á… Được.” Trượng phu muốn đến gặp thê tử là chuyện kinh thiên địa nghĩa, nàng không có lý do nào để bảo là không tốt cả. Nhưng mà…. Thật sự vẫn cảm thấy hắn là lạ sao đó.

    “Nhuận Ngọc, chỉ cần lòng của nàng đừng cứ mãi hoài nghi vô căn cứ, thì tâm tư của ta cũng sẽ bình thản, có hiểu chưa?”

    “Hiểu được.” Mới là lạ nha! Nàng căn bản vẫn không hiểu nụ cười bí hiểm kia của hắn là mang ý tứ gì đây, mỗi lần nàng phải chơi đoán suy nghĩ đối phương với nam nhân này thì trước giờ vẫn chưa hề thắng qua….Hay là thôi đi. Về sau rồi cũng sẽ khắc biết được.

    Nàng quyết định trước tiên đem chuyện này để sang một bên đã, ngược lại bắt đầu khéo léo chuyển đề tài nói chuyện giữa bọn họ, “Liễu Húc, mọi chuyện trong triều thật sự không xảy ra vấn đề gì chứ?”
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/10/16
  4. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 18.2


    “Có bổn vương nhúng tay vào thì sao có thể xảy ra vấn đề gì.”

    “Nhưng mà các huynh đệ khác của chàng…” Nàng cẩn thận chọn lựa từng chữ.

    Hắn vừa nghe qua đã biết nàng muốn ám chỉ lão Tam, lão Tứ, cùng lão Ngũ, hắn cũng không muốn giấu giếm nàng nên nói thẳng, “Bọn họ đều đang bị cầm tù.”

    “Là chàng hạ lệnh sao?”

    Lúc này hắn không lập tức trả lời, chỉ chậm rãi nói, “Chuyện này thật không có biện pháp khác, Nhuận Ngọc, ta mong nàng có thể thông cảm và hiểu được.”

    Lúc ấy, khi hắn đang cùng mấy vị huynh đệ kia đánh nhau sống chết thì Thái Bình vì lo tới an nguy của hắn, đã hất ngã ngọn nến đang cháy, tạo nên ngọn lửa bùng cháy dữ dội.

    Sài tướng quân thấy ánh lửa hiệu lệnh, lập tức đem quân tấn công vào, Ngự lâm quân không địch lại được, liền tháo chạy hết, trải qua một phen trong ngoài tranh đấu, cuối cùng hắn cũng chế ngự được mấy vị huynh đệ, hơn nữa còn hạ lệnh đem bọn họ cầm tù, để tân hoàng đế có thể thuận lợi đăng cơ.

    Hắn tin rằng đây chính là biện pháp tốt nhất, nếu không bọn huynh đệ hắn đột nhiên trở mặt phản công, thì không những khiến cả triều đình rung chuyển mà cơ nghiệp tổ tiên mấy trăm năm cũng sẽ thiêu hủy trong thoáng chốc.

    Nhuận Ngọc nghe xong lắc đầu nói, “Ta không có ý kiến gì, chỉ cần không có nhiều người chết là tốt rồi.”

    Nàng có thể hiểu được tình cảnh lúc đó vô cùng hung hiểm, nếu Liễu Húc không biết nắm bắt thời cơ, thì người nằm xuống bây giờ có lẽ là hắn.

    “Bọn họ dù sao cũng là huynh đệ của bổn vương, bổn vương không nhẫn tâm giết chết họ.” Tuy rằng lúc ấy có động thủ, hắn ra chiêu cũng không lưu tình, nhưng thật ra vì tình thế bức bách, nội tâm hắn cũng không muốn gây ra sát nghiệp.

    Nhuận Ngọc gật gật đầu, “Đúng vậy, thân là huynh đệ với nhau thì chỉ nên giam họ vài năm thôi, chứ đừng giam giữ cả đời.”

    “Nếu bọn họ từ bỏ hi vọng với ngôi vị hoàng đế kia thì bổn vương lập tức thả họ ra, nhưng mà có lẽ trong vài năm sắp tới thì không thể có khả năng này.” Hắn thật sự rất thấu hiểu huynh đệ mình, bây giờ thả họ ra, sợ là họ vẫn cứng đầu gây nháo loạn triều chính.

    Nhuận Ngọc không hề đáp lại – đối với việc cung đình, nàng tốt hơn thì không nên nhúng tay vào, hi vọng duy nhất của nàng chính là Liễu Húc có thể được bình an, và không quá nhiều người phải mất mạng.

    “Nhuận Ngọc, việc trong cung nàng không cần phải lo lắng, bổn vương tự khắc có chừng mực.” Hắn chưa từng nghĩ muốn nàng chia sẻ gánh nặng này với hắn.

    “Nhưng mà tiểu hoàng đế mà chàng tuyển lựa ra thật có thể đảm đương trọng trách đó sao?” Nghĩ tới việc đứa bé kia tuổi còn nhỏ như vậy, không hiểu sự đời đã bị đẩy lên vị trí cao cao tại thượng đó, trong lòng nàng chợt sinh ra một sự thương xót.

    “Làm không được cũng phải làm. Không phải ai trời sinh đã biết làm hoàng đế, hết thảy đều nhờ vào rèn luyện học tập, bổn vương nhất định sẽ không dung túng cho hắn.” Hắn thẳng thừng khẳng định.

    “Kỳ thật ta chỉ muốn nhắc nhở chàng, đừng…. đừng có quá khe khắt, nếu sau này tiểu hoàng đế kia lớn lên, chấp chưởng thực quyền, ta sợ hắn ghi thù khắc hận trong lòng, rồi gây bất lợi đến chàng.” Nàng biết rằng trong lịch sử trước giờ công thần có công lớn nhất đều là người bị hoàng đế xử trí đầu tiên hết.

    Hiện tại thanh thế của Liễu Húc cao như trời, hoàng đế kia tuổi còn nhỏ chưa hiểu biết gì, nếu qua thêm vài năm nữa, chờ khi hoàng đế kia trưởng thành, thì tình thế nhất định khác xa bây giờ.

    Liễu Húc gật đầu nói, “Bổn vương biết được lo lắng của nàng, yên tâm đi, bổn vương sẽ cẩn thận xử lý.”

    Hắn hiểu đượ nỗi lo âu của nàng – trước mắt quyền thế của hắn quả thật cao vút như ánh mặt trời ban trưa, nhưng chỉ có thể tồn tại trong bốn, năm năm nữa, đến khi hoàng đế lớn chút nữa, hiểu được sự đời, hắn lúc đó phải làm đúng với chức danh quyền vương nhiếp chính, vả lại chỉ có thể phụ giúp góp ý công vụ, chứ không thể toàn quyền quyết định được…. thậm chí còn phải từ từ rút lui về phía sau,nếu không dân chúng sẽ bàn tán, nói hắn chuyên chính không giao trả quyền vị.

    “Liễu Húc, chàng có hối hận không?”

    “Hối hận cái gì?”

    “Hối hận vì đã từ bỏ ngôi vị hoàng đế. Nếu chàng không phải từ bỏ, thì hôm nay đã chễm chệ ngôi trên long vị kia, tha hồ hưởng thụ được đại thần tung hô vạn tuế, nhưng bây giờ thì tất cả cũng không phải là của chàng nữa.” Nàng hiểu rất rõ tài cán cũng như mưu mô kế sách của hắn, tuyệt đối đủ khả năng đảm nhiệm vị trí kia, chỉ là cuối cùng….

    Hắn lại vứt bỏ, cam tâm làm một vị phụ chính.

    Hắn búng nhẹ vào mũi nàng, khẽ cười, “Nha đầu ngốc, có gì phải hối hận kia chứ? Lúc trước bổn vương cũng đã suy nghĩ rất cặn kẽ rồi mới quyết định thế này.”

    Tạm dừng một chút rồi hắn lại nói tiếp, “Nhuận Ngọc, nếu bổn vương muốn thì dễ dàng chiếm được, nhưng phải nói lời này,nàng ở trong lòng bổn vương so với ngôi vị hoàng đế kia thì còn quan trọng hơn ngàn lần, cái gì là đứng trên thiên hạ, cái gì là tung hô vạn tuế, bổn vương không ham muốn; cái ta cần chính là một cuộc sống hạnh phúc bình yên bên nàng đến trọn đời, nếu có ai dám to gan đoạt đi nàng thì ta nhất định sẽ giết chết không tha.”

    Nàng ôm chặt hắn, chủ động đưa bờ môi mềm mại của mình chậm rãi hôn hắn.

    Nụ hôn này không chứa đựng chút dục vọng, chỉ là muốn biểu đạt tấm lòng của nàng với hắn cũng hệt như thế.

    Hai người ôm nhau một lúc, nàng mới thành thật nói, “Liễu Húc, trong lòng của ta mãi cũng chỉ có mình chàng, đôi khi ta có sinh lòng nghi ngờ, nhưng không phải là hoài nghi chàng, mà ta đang nghĩ đến hạnh phúc của chúng ta hiện giờ, so với thời gian dài dăng dẵng cả cuộc đời còn lại, so ra chẳng là gì đáng kể.”

    “Bổn vương không trách nàng, bổn vương sẽ dùng hành động để chứng minh, sau này chỉ để cho nàng ngất đi trong men hạnh phúc.” Hắn nở nụ cười bỡn cợt.

    Nàng cũng vui vẻ cười lại với hắn.

    Cố hương à cố hương, nàng có lẽ sẽ không trở về nữa, chỉ cần nơi nào có hắn, nàng nhất định nguyện ý cả đời ở bên cạnh.

    Hắn nhìn gương mặt hạnh phúc của nàng, tay âm thầm dời đến bụng nàng – có lẽ hắn cũng phải nên cố gắng một chút, bọn họ thành thân đã nửa năm rồi, cũng là lúc nên có….

    Sự chú ý của hắn trên người nàng đã đổi vị trí, hắn bắt đầu miên man mơ tưởng về ngày sau.

    Nàng vẫn còn chưa phát hiện được ý đồ của hắn, khuôn mặt vẫn đang tươi cười mãn nguyện…
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/10/16
  5. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 19.1


    “Cái gì?” Nhuận Ngọc không tin nổi mà reo lên.

    “Chúc mừng Ngọc chủ nhân, đại phu vừa nói người thật sự đã mang thai cho nên dạo gần đây mới thường xuyên cảm thấy choáng váng, và nôn mửa.”

    Tú Hoa hưng phấn hồi báo.

    Nàng rốt cuộc cũng đợi được đến ngày này, chủ nhân của nàng đã mang thai, tương lai nhất định sẽ sinh ra Tiểu vương gia, cho dù sau này Cửu gia có nạp thêm bao nhiêu thiếp đi nữa thì thân phận chính phi của chủ tử nàng vẫn sẽ vững chắc không lay chuyển nổi.

    Về phần Nhuận Ngọc thì nàng cảm thấy bất ngờ đến choáng váng – đây là tình huống mà nàng hoàn toàn không dự đoán trước, tuy nói rằng nàng và Liễu Húc thành thân đã được nửa năm, nhưng mà…

    Nàng còn chưa chuẩn bị tâm lý để mang thai a!

    Nhớ tới Liễu Húc, nàng đột nhiên hiểu ra một việc – một cơn tức giận từ đâu chợt phát sinh trong lòng, tại sao nàng lại không phát hiện sớm chứ?

    Dạo gần đây, hắn luôn bận rộn công việc mãi đến tận khuya mới trở về, trước đó thì hắn luôn ngụ lại tại thư phòng, đến sáng ra đã vội vã nhập cung quản việc, nhưng mà không biết từ khi nào hắn lại phá vỡ thói quen thường lệ đó, thường vào đêm khuya là lẳng lặng đi vào phòng nàng, chen chúc ôm ấp nàng trên chiếc giường của bọn họ.

    Hắn luôn không để ý đến việc nàng đã ngủ say, mà thường áp dụng những hành động thân mật khiến người khác phải đỏ mặt để đánh thức nàng dậy, sau đó tự nhiên cùng nàng trải qua cuộc mây mưa, khiến nàng càng thêm mệt nhoài rồi ngủ thiếp đi ngay sau đó, căn bản nàng đủ tâm sức hoài nghi ý đồ của hắn.

    Hiện tại ngẫm lại, hình như hắn đã lên mưu đồ sẵn trước?

    Hắn cố ý muốn nàng mang thai mà!

    Nam nhân này thật là bá đạo quá đi! Tuy biết rằng nam nữ đã thành thân, mang thai sinh đẻ là chuyện hiển nhiên của cuộc sống, nhưng nàng với hắn chỉ mới thành thân nửa năm, có phải vẫn còn quá sớm để tính chuyện này không?

    Nàng hoàn toàn không cao hứng nổi.

    Tú Hoa không nhận thấy được sắc mặt có phần khó coi của nàng, chỉ kính cẩn dặn dò, “Nhưng mà đại phu có nói thân thể của người vẫn còn đang rất yếu, cần phải điều dưỡng thêm, trong tương lai có sinh ra đứa trẻ cũng không cần quá tốn sức, Ngọc chủ nhân, như vậy thật tốt quá đi, có đúng không? Người và Cửu gia đã có con cái, ta tin rằng nếu Cửu gia biết được nhất định sẽ sung sướng đến phát điên đi. Chắc là vậy rồi ha? Ơ? Ngọc chủ nhân, người làm sao vậy ạ?” Cuối cùng nàng cũng phát hiện được thái độ của Nhuận Ngọc có chút khác lạ.

    “Ngươi nói Liễu Húc cao hứng thì ta phải cao hứng sao?” Vẻ mặt nàng có chút hờn giận.

    “Có chuyện gì ạ?” Tú Hoa thật sự nghĩ không ra – người bình thương khi biết được chuyện này đáng lẽ ra phải rất hạnh phúc chứ, tại sao chủ nhân lại có phần…. như là sinh khí?

    “Tú Hoa, ngươi sai người vào cung một chuyến, bẩm báo cho hắn tin tức “tốt lành” này, nói bổn cô nương tâm tình mừng rỡ đến nỗi muốn bay lên trời, mừng rỡ đến mức muốn đập đầu vào tường, thuận tiện cũng nói cho hắn biết, từ nay về sau hắn cứ việc ngủ tại thư phòng, không cho phép bước vào phòng của ta nửa bước.” Nàng lúc này quả thật phát hỏa lắm rồi.

    Mặc dù từ trước đến giờ Liễu Húc đối với nàng đã làm ra nhiều hành vi rất bá đạo, nhưng trước đó hắn luôn “cảnh báo” cho nàng biết, mời nàng “lựa chọn”; nhưng lần này hắn lại giở trò đâm lén sau lưng, khiến nàng không có cơ hội trốn thoát mà.

    Tú Hoa nhìn thấy chủ tử giận dữ thì vô cùng giật mình – nàng luôn cho rằng tính tình của chủ tử rất đặc biệt, chưa bao giờ thấy qua người biết nổi giận, hơn nữa lần này lại nhắm vào Cửu gia.

    “Còn không mau đi?” Nàng trừng mắt nhìn Tú Hoa.

    “Ngọc chủ nhân, Tú Hoa muốn hỏi người, rốt cuộc là người….” Nếu đổi lại là người khác, nàng nào dám hỏi thẳng vấn đề này, chỉ vì đây lại là Ngọc chủ nhân, nàng hiểu rất rõ tính tình cho nên mới cả gan hỏi.

    “Tú Hoa, đây là vấn đề của riêng ta và Liễu Húc, không có chuyện gì với ngươi cả.” Nàng không muốn nói nhiều – kì thật nói ra cũng thật mất mặt, bởi vì nàng quá tham ngủ, cho nên mới có một kết quả bất ngờ, chính là trong bụng vướng lại cốt nhục của người kia.

    “Sao lại không sao chứ? Người không phải đã cãi nhau với Cửu gia chứ? Ngọc chủ nhân, như vậy không được a, dù sao ngài cũng là Vương gia, nếu như người có không vui vì ngài ấy thì cũng phải bao dung bỏ qua, vạn nhất lỡ như Vương gia và người vì chuyện này mà trở mặt, từ nay về sau không thương yêu người nữa, thì người thiệt thòi là Ngọc chủ nhân đó a.” Sắc mặt Tú Hoa có phần lo lắng, ra sức khuyên bảo.

    Nàng biết Cửu gia thập phần yêu sủng Ngọc chủ nhân, chỉ là trời trở cơn nổi gió không thể lường trước được, làm người gặp phúc hay họa còn chưa biết nổi, vạn nhất như Cửu gia thật sẽ chán ghét Ngọc chủ nhân, thì nửa đời còn lại của Ngọc chủ nhân sẽ phải sống ra sao đây?

    Bao dung? Nhuận Ngọc lạnh lùng nghĩ, nếu địa vị của nàng trong lòng hắn chỉ được như thế thì nàng đã sớm trở về cố hương rồi, cho dù không về được thì cũng sẽ trốn chạy thật xa, đến một nơi mà không bao giờ hắn tìm được nàng.

    “Tú Hoa đừng lo lắng, ta rất hiểu hắn a, ngươi chỉ cần chuyển đến tai hắn mấy lời này, nhờ ngươi đó.”

    “Nhưng mà…” Tú Hoa vẫn không an tâm.

    “Mau đi đi.” Nhuận Ngọc khẽ nhoẻn miệng cười dịu dàng.

    Vẻ mặt Tú Hoa trông rất khó xử, hay là cứ tuân lệnh đi bẩm báo lại với Cửu gia.

    Nhuận Ngọc thấy nàng đã đi xa thì thở phào nhẹ nhõm, khẽ nhìn xuống bụng của mình – trong bụng của nàng thật đang có một đứa trẻ sao?

    Không biết vì sao nàng cảm giác chuyện này như là không thật vậy – cùng lúc cảm thấy như ngoài ý muốn, cùng lúc thì lại nghĩ…. Có lẽ Liễu Húc sẽ hớn hở vui sướng lắm.

    Đây là con của nàng và hắn, thật là con của nàng và hắn, nàng mỉm cười hạnh phúc.

    Từ từ đã, bây giờ không phải là thời điểm để hưng phấn nha, phải chờ Liễu Húc trở về, nàng muốn nghe lời giải thích của hắn, nếu không….. nàng nhất định không quan tâm tới hắn nữa!

    =============

    “Thật vậy sao?” Liễu Húc không kiềm nén nỗi sự vui sướng.

    “Thiên chân vạn xác, vừa rồi trong phủ có người chạy đến báo tin, Ngọc chủ nhân đã mang thai rồi ạ.” Thái Bình cẩn thận bẩm báo.

    Liễu Húc rốt cuộc ngồi không yên nổi, vừa rồi hắn đang quản dạy các đại thần làm việc bất lực, tâm trạng hắn vô cùng tồi tệ, hiện tại đột nhiên tin vui này bay tới, khiến cơn tức giận của hắn như hóa thành hư không.

    Hắn đứng dậy phân phó, “Thái Bình, gọi người chuẩn bị xe ngựa, bổn vương phải lập tức hồi phủ.”

    “Nhưng mà Cửu gia, ngài còn chưa tiếp kiến hết các vị đại quan, vẫn còn nhiều người trong bọn họ đang chờ đợi ngoài điện a.” Những người đó đã đứng suốt mấy canh giờ dưới ánh mặt trời chói chang rồi nha.

    “Hừ! Có gặp cũng vô dụng, tất cả đều báo cáo cho bổn vương những điều vô nghĩa! Bình thường cứ thích tỏ ra thông minh, đến khi làm việc thật thì chẳng ra sao cả, chẳng làm được cái gì ra hồn, vì thế bổn vương còn gặp đám phế vật đó để làm gì chứ hả? Đi ra bảo bọn họ trở về hết đi, ngày mai quay lại bái kiến ta.” Không nói tới thì thôi, hễ nhắc tới là hắn lại sinh khí tức giận.

    “Nhưng không phải ngài cũng triệu kiến Sài tướng quân sao?” Thái Bình nhắc nhở.

    Hắn nhất thời nhớ ra, tay vỗ vỗ lên trán rồi nói, “Ngươi đi báo cho hắn biết một tiếng, bảo hắn ngày mai đến phủ gặp ta, bổn vương gặp hắn ở phủ cũng được.”

    “Dạ, nô tài đã hiểu.”

    “Tốt, đi chuẩn bị xe đi, bổn vương muốn nhanh chóng hồi phủ.” Hắn đứng dậy đi nhanh ra ngoài.

    “Nhưng mà…” Thái Bình vẫn đứng đó bất động.

    “Sao vậy? Còn có việc gì nữa sao?” Hắn dừng lại, quay đầu nhìn Thái Bình.

    “Dạ đúng, vừa rồi nô tài còn chưa nói hết ạ, Ngọc chủ nhân còn ra lệnh nhắn lại một lời cho vương gia.” Thái Bình thật cẩn thận bẩm báo, lưỡng lự trong lòng không biết có nên nói ra hay không.

    Những lời này là đại bất kính a! Cho dù nàng ấy có là chính phi nương nương của vương gia, cũng không thể nói chuyện với Cửu gia như thế.

    “Nàng nói cái gì?”

    Thái Bình ngập ngừng ấp úng một hồi lâu mới nói được hoàn tất câu nhắn nhủ, hai tay hắn bịn rịn mồ hôi.

    “Thì ra là như vậy sao…. Bổn vương đã hiểu rồi, thôi mau chóng trở về.” Hắn không có bất kì phản ứng nào, chân càng bước nhanh hơn về phía trước.

    Ban đầu Thái Bình tiên đoán sau khi nghe xong có lẽ Cửu gia sẽ nổi trận lôi đình, nhưng ngược lại hoàn toàn không có, thái độ của Liễu Húc vô cùng bình thản, làm cho Thái Bình vô cùng kinh ngạc.

    Nhìn thân ảnh Liễu Húc di chuyển ngày càng nhanh, hắn vội vàng đuổi theo phía sau, xem ra nữ chủ nhân mới này đã nắm chặt lấy tâm tư của chủ tử rồi.

    Liễu Húc vừa ra tới cửa đại điện, lập tức chuyển sang hướng khác, dọc theo hành lang mà rời đi.

    Quan viên vẫn đang chờ ở ngoài đại điên vô cùng sửng sốt, vội vàng kêu lên, “Cửu gia, sao ngài lại rời đi thế ạ? Hạ thần còn có việc chưa bẩm tấu a…. Cửu gia,Cửu gia….” Mọi người liên tục không ngừng kêu gọi.

    Thái Bình gấp rút chạy lại, “Đừng la nữa, Cửu gia có việc gấp phải rời đi, thỉnh các vị ngày mai hãy trở lại.”

    Các đại thần nghe thấy vậy cảm thấy vô cùng bất mãn, nhưng lại không dám biểu hiện ra ngoài, chỉ đành tức giận bỏ về.

    Thái Bình thở dài một hơi, cước bộ vội vàng đuổi theo Liễu Húc.

    Hắn rất nhanh đi đến Tử Hoa môn, phục dịch cho Liễu Húc ngồi yên trong xe, rồi mới ngồi vào vị trí của mình, cầm roi ngựa ra sức quất mạnh, cỗ xe dần dần rời đi về hướng vương phủ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/10/16

Chia sẻ trang này