Xà Quân Đùa Hậu - Trúc Quân [ 40 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Nhược Lan, 27/10/16.

  1. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    [​IMG]

    Xà Quân Đùa Hậu

    Tác giả: Trúc Quân.
    Editor: vinhanh-annkasi (Mạc Doanh)
    Converter: ngocquynh520
    Beta: G3m


    Giới thiệu:


    Trời đất thánh thần ơi, cái gì Xà Quân? Cái gì Xà Hậu chứ? Còn cái gì Ám Đế Hỏa Hoàng nữa?

    Chẳng lẽ nàng còn chưa tỉnh ngủ? Giữa ban ngày ban mặt gặp xà không giống xà, quỷ không phải quỷ?

    Người ta chỉ không cẩn thận, đặt mông ngồi vào chỗ tôn quý trên “Thân rắn”của hắn.

    Dùng sức ném hắn vào trong sơn cốc, thế nhưng hắn kiên quyết đòi nàng “Báo ân”

    Còn phái cả đám cả kho xà tử xà tôn ra, giống như nghênh Mụ Tổ đem nàng vào trong xà cung.

    Hại nàng sống không bằng chết, chạy như điên thét lên chói tai, giận mà không dám nói lại bị bắt làm Xà Hậu!

    Ồ, thì ra mấy ngàn năm nay không có loài vật nào làm cho hắn nhìn thuận mắt.

    Hắn lại hiếu kỳ cực độ trước một "dân đen", càng khỏi nói tới việc ép buộc nàng ngoan ngoãn kết hôn.

    Đúng là chết cũng không được tử tế, chính mắt nhìn thấy "tướng rắn" của hắn, làm nàng sợ tới mức ngất đi tại chỗ!

    Nhịp tim 100 còn chưa bình phục, lại còn sợ hãi thấy Hỏa Hoảng Hỏa Nữ hạ xuống, ác quỷ địa ngục đều xuất hiện.

    Oa, nàng chấp nhận! Nàng đồng ý!

    Xà quân Đại Đế vô cùng uy vũ hấp dẫn, cử chỉ anh tuấn, còn đối phó với nữ nhân thì rất cao chiêu.

    Nhưng nhìn thế nào cũng giống một kẻ bất lương, vô lương tâm, bảo nàng làm sao che giấu lương tâm nói "ta nguyện ý" chứ?
     
  2. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương nhất - 1

    Từ xưa đến nay, những người ngao du tới Linh Xà Giới đều chỉ muốn chiêm ngưỡng thần vật tôn kính. Đặc biệt có một nhân vật quan trọng không thể thiếu được trong buổi tế lễ của bốn giáo phái chính là Xà Thần.

    Đã gần mấy ngàn thế kỷ rồi, mà bản tính cao ngạo của vị thần tôn quý Xà Tộc vẫn cứ lạnh lùng. Sinh ra xa cách với Thiên Giới, Yêu Ma Giới, đối với sinh vật ở Nhân Giới càng thêm khinh thường.

    Bọn họ luôn ẩn mình sống trong một không gian khác, độc quyền lộng hành, không tiếp xúc với bất cứ ai, dần dần quên lãng những kẻ khác.

    Cũng vì quên mất nên đã vắng mặt trong buổi tiệc mừng Thánh Thọ Trung lần thứ nhất của Thiên Đế. Thiên Đế cho rằng mình bị khinh thường quyết định cho Xà Tộc kiêu ngạo một bài học.

    Nhưng kẻ đứng đầu Xà Tộc chính là Xà Quân đã giúp họ bảy lần trốn thoát, gần như miễn tội chết hoàn toàn, nếu không thì Xà Tộc đã bị diệt vong rồi.

    Thế kỷ hai mươi mốt.

    Gió mùa thu ào ào kéo tới, Trung Hoành Sơn được bao quanh bởi những cành cây xanh khô khốc, phía trên là một dãy vách đá dựng đứng cực kỳ hiểm trở. Một đạo kim quang thoáng qua, ba nam tử uy dũng đồng thời cùng xuất hiện một lượt ở phía trên dãy núi.

    Ba người này đều có mái tóc dài giống nhau, bề ngoài khôi ngô tuấn tú cùng với ngũ quan chiếu rọi, chỉ khác nhau về khuôn mặt, nhưng lại không lộ một chút lo lắng sợ hãi.

    Bọn họ đều mặc những trường bào và trang sức khác nhau, từ dưới đất chuyển dần lên ba loại màu khác nhau, theo thứ tự xuất hiện là màu trắng, màu tím, xanh đậm. Mỗi một trường bào được khoác trên người đều rất dài như kiểu áo choàng, mỗi một món trên người đều được Phong Thượng Đô (Thần gió) dùng Kim Tuyến thêu lên phía trên hình mãnh xà trông vô cùng sống động.

    Ba mãnh xà đều ngẩng cao đầu, trông vô cùng cao quý.

    “Các ngươi xác định chính là nơi này sao?” Nam tử mặc Trường Bào màu tím trông vô cùng kiêu ngạo, dùng đôi mắt màu tím sắc bén của hắn, ngước nhìn cảnh vật bao quanh bốn phía của dãy núi. Những ngọn núi đan xen vào nhau thành tầng tầng lớp lớp, kéo dài không ngừng, không thể nhìn thấy được điểm cuối. Vị trí vách đá vô cùng ẩn mật, phía trên được bao quanh bởi những đám mây Bạch Vân phủ kín trông như vách núi đã bị nuốt đi, đúng là một chỗ tốt để ẩn náu.

    “Đúng vậy, Xà Quân.” Nam tử mặc xiêm y màu trắng trả lời.

    Trong ba người thì bộ dạng của hắn trông có vẻ lo lắng nhất.

    Hắn quỳ gối xuống, khẩn trương bẩm báo: “Tất cả đều đã được các trưởng lão dự tính trước, nơi này chính là Điện Cực tốt nhất để ẩn thân trong năm trăm năm của lần thứ nhất. Lần này là lần thứ bảy Xà Quân tiếp nhận thử thách của Thiên Lôi, quan trọng nhất chính là lần thứ nhất và cũng là lần cuối cùng này. Vì vậy vạn lần không thể để chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, tất cả các trưởng lão đã nhất trí thông qua, quyết định chọn Hải Đảo này làm Điện Cực để cho Xà Quân lánh nạn.”

    Năm nay Xà Quân bọn họ phải tiếp nhận Thiên Hình lần thứ bảy, nếu người xà giới không suy tính kỹ lưỡng chuẩn bị trận địa sẵn sàng đón quân địch, e rằng Xà Quân Đại Đế của bọn họ có thể xảy ra bất trắc trong lần thử thách này.

    “Chỉ cần ta nơi này nghỉ ngơi trong một mùa, thì có thể tránh được Thiên Cực sao?!”

    “Đúng vậy, căn bản nơi này đang vào mùa thu chuẩn bị bước vào mùa đông, là thời kỳ tốt nhất cho tộc rắn ngủ đông, chỉ cần Xà Quân chịu oan ức hạ mình một chút, đem kim thân của mình hóa thành một con rắn nhỏ bình thường giấu mình trong sơn động! Cho dù Thiên Lôi có đột kích, cũng sẽ bình an vô sự.”

    Dù Nhậm Thiên Đế có thông minh cỡ nào, cũng tuyệt đối không thể ngờ được Xà Quân cao quý lại biến thành một con rắn nhỏ bình thường, ẩn thân ở nơi này.

    Xà Quân ánh mắt lạnh lùng ngước nhìn, lông mày khẽ nâng lên, hừ nhẹ một tiếng, nhìn xuống dưới chân núi sương mù dày đặc.

    “Cũng chỉ là Thiên Cực năm trăm năm xuất hiện một lần, ta dùng mấy ngàn năm tu vi của mình, sợ không đối phó nổi hay sao?”

    “Dĩ nhiên không phải vậy, pháp lực Xà Quân vô biên dĩ nhiên không sợ gì Thiên Hình năm trăm năm xuất hiện một lần. Nhưng vì nghĩ đến thịnh vượng của Xà Tộc, chúng thần luôn mong Xà Quân không mảy may bị tổn thương trong thời kỳ này.” Nam nhân vội vàng quỳ xuống nói.

    “Đúng vậy, Xà Quân.” Vẫn đứng bên cạnh im lặng nãy giờ, nam tử tiêu sái khẽ nhếch môi cười cũng gia nhập vào đội hình khuyên nhủ, “Quả thực lấy pháp lực của ngài đối kháng Thiên Cực dễ như trở bàn tay, nhưng chúng thần với Tang Lịch Tư đều là có ý tốt, không ai hy vọng Xà Quân vĩ đại của chúng thần, lại lãng phí thời gian vào trò Thiên Hình nhàm chán để lấy đi pháp lực của ngài. Chỉ là nếu làm như vậy, ngài cũng sẽ không tránh khỏi phải bị một chút thương tổn. Tuy chỉ là tổn thương nhỏ nhưng sẽ khiến cho thần dân Xà Tộc lo lắng thật nhiều. Ngài là Xà Quân vĩ đại của thần dân Xà Tộc, chẳng lẽ ngài muốn họ lo lắng cho ngài như vậy hay sao. Vì vậy bất luận thế nào cũng xin Đại Đế hạ mình chịu oan ức vì chúng thần dân vô năng này, nhẫn nại thêm mấy ngày đi ạ!”

    Khuôn mặt tuấn mỹ kia nở nụ cười ngọt ngào, nhưng Xà Quân lại không nhìn vào trong ánh mắt kia của hắn, mà chăm chăm vào giọng mỉa mai châm biếm.

    Tiểu tử này dám dùng phép khích tướng để khiêu khích hắn, chắc đã lâu không bị hắn trừng phạt nên ngứa da rồi?

    “Hải Thanh, không lẽ ngươi muốn nếm thử mùi vị roi vàng của ta sao?” Thanh âm lạnh lùng liền vang lên.

    Hải Thanh sợ tới mức liền thu hồi ánh mắt đùa giỡn lại, quay trở về vẻ mặt cung kính, “Thần không dám? Thật sự thần chỉ muốn quan tâm Đại Đế thôi mà.”

    Nói đùa sao, roi vàng Xà Quân nặng tới 70-80 cân, quất xuống một cái xương rắn liền đứt thành vài đoạn! Tưởng hắn không cần tới mạng xà nữa hay sao chứ?

    Lúc này ngước nhìn sắc mặt Xà Quân một chút, vẫn còn chưa tới mức khó chịu nên còn có thể đùa giỡn được.

    “Nếu không nghĩ cho Xà Tộc thì Xà Quân cũng nên nghĩ cho đời sau chứ. Mấy ngàn năm qua, Đại Đế không hề tuyển một vị Xà Hậu nào, ngộ nhỡ anh niên mất sớm, như vậy huyết mạch vương thất của Xà Tộc chúng ta không phải xem như đoạn tuyệt rồi sao?”

    Đúng là miệng chó không mọc ra ngà voi, Tang Lịch Tư quỳ gối một bên nghe thấy, thiếu chút nữa trợn to mắt tức giận, rống lên kêu hắn ngậm miệng rắn lại.

    “Đại Đế, xin ngài hãy chịu oan ức một chút, chỉ cần sống ở nơi này đến cuối mùa thôi!” Ngăn cản Xà Quân trước khi ngài muốn giết người, nên lẫn sang chuyện khác thì hơn.

    Ai cũng biết rõ Xà Quân đối với nữ nhân yêu cầu rất bắt bẻ, nếu không thể sánh bằng dáng ngoài anh tuấn của ngài không chọn, pháp lực không tương đồng không cần, không có huyết thống cao quý không chịu, không đủ dịu dàng đoan trang không thích, đến nỗi không vừa mắt cũng không muốn…. Dù sao đã mấy ngàn năm nay, có sinh vật nào mà ngài nhìn thuận mắt đâu.

    “Trong thời gian này, ngươi hãy thay ta quản lý tất cả công việc ở Xà Tộc.”

    “Dạ, hạ thần nhất định sẽ dốc hết toàn lực, xin Đại Đế yên tâm.” Âm thầm thở ra, cuối cùng đã thuyết phục được Xà Quân.

    “Vậy thần sẽ ở lại đây để bảo vệ Xà Quân.” Hải Thanh can đảm giơ tay lên định đoạt.

    “Tất cả mọi việc đều phải dựa vào các Trưởng Lão mà quyết định, nếu không có khả năng giải quyết, đợi khi ta trở về sẽ định đoạt tiếp.” Xà Quân chỉ mang theo Tang Lịch Tư cùng đi ra ngoài, đúng là không có ai quan tâm đến hắn.

    Cánh tay giơ lên cao, nụ cười của hắn từ từ trở nên cứng ngắc, một thân một mình đứng trên vách đá dựng đứng trông thật ngốc nghếch.

    “Ôi! Lạnh quá!” Thế nhưng chẳng có ai cảm động với tấm lòng trung thành của hắn, ô….. Trái tim xà của hắn thật sự quá lạnh lẽo…..

    Xà Quân dặn dò Tang Lịch Tư rất nhiều việc, sau đó lắc mình một cái, đem thân thế hóa thành một con đại mãng xà màu vàng ánh tím, vùng bụng của xà yêu trông rất xù xì giống như chứa một thùng nước lớn, thân xà to khoảng năm trượng. Kim quang nhoáng lên một cái, trong nháy mắt liền biến thành con rắn nhỏ như một sợi dây, nhanh chóng chui vào bên trong bức tường đất.

    “Đi thôi! Hải Thanh.” Tang Lịch Tư quay đầu kêu to, Hải Thanh vẫn giữ y cánh tay giơ cao, thật đáng buồn cho hắn, bởi chẳng có người nào quan tâm để ý đến lòng trung thành của hắn cả. Đem bộ não kém thông minh của hắn hóa thành một đạo quang màu bạc biến mất.


    “Tiểu Lôi, đừng chạy lung tung! Một chút nữa sẽ cho núi nổ đó.” Chân Mục Huy đổ mồ hôi, quay đầu nhìn phía sau mà giật nảy mình, quát to về phía cô con gái mười tuổi hồn nhiên.

    Ông là Kỹ Sư kiến trúc, lần này được chính phủ giao phó giúp cư dân bản địa khai thông một dãy đường ở Trung Hoành Sơn, cho người dân khỏi phải băng đèo vượt núi, đem hai sườn núi dính liền nhau khai phá ra một đường hầm, mở rộng cảnh tham quan tăng thêm thu nhập cho cư dân nơi đây.

    Không may công việc lần này lại ngay vào thời kỳ nghỉ đông. Từ thuở nhỏ con bé đã mất đi mẫu thân, nên ông đặc biệt cưng chiều đứa con gái của mình. Con bé cho dù sống trong cảnh ăn nhờ ở đậu cũng không chịu ở trong nhà để bảo mẫu xem chừng, bất luận thế nào cũng muốn đi theo ông, làm ông không thể nào khước từ được lời khẩn cầu của nó nên đành đáp ứng yêu cầu.

    Bởi vì ông đã để cho cô con gái của mình phải chịu nhiều thiệt thòi, nên càng yêu thương cô hơn. Vừa sinh ra đã không có mẹ, yêu thương con bé vì mối quan hệ xã giao của ông mà cứ phải phiêu bạt tứ xứ. Mỗi làn chuyển đến địa phương khác là nó cũng vì vậy phải chuyển trường thêm lần nữa, hơn nữa, mỗi lần chuyển đi như vậy lại càng không thể chăm sóc tốt cho nó, do đó ông hay gởi tạm nó đến sống nhờ nhà của bảo mẫu.

    Cho nên ông không thể nào cự tuyệt được yêu cầu của con gái, vì nó đã chịu quá nhiều thiệt thòi thành ra bất cứ yêu cầu nào cũng đều được ông đáp ứng.

    Ngay cả lần này, đến chỗ nguy hiểm như vậy, thật sự không nên cho nó đi theo, thế mà ông cũng đành phải đáp ứng yêu cầu.

    Nghĩ tới hiện tại, dù có hối hận cũng không còn kịp bởi vì nó đã đang ở phía sau lưng bên vách đá kia chơi đùa rồi.

    “Cẩn thận một chút, hỏa dược sắp đốt rồi.” Quản Đốc phụ trách chôn hỏa dược đang đứng ở phía trước liền lôi Microphone ra quát to.
     
  3. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương nhất - 2

    Chân Mục lập tức chạy tới ôm chặt lấy đứa con gái bên vách đá kia, chạy nhanh tìm một chỗ an toàn mà trốn, nhằm tránh uy lực vụ nổ có thể làm hại tới con gái.

    Đợi cho tất cả nhân viên tránh vào chỗ an toàn xong, không lâu sau thì Quản Đốc liền châm ngòi nổ, ngọn lửa chạy dọc theo tuyến đường đã rãi lúc trước, chỉ trong chốc lát đầu bên kia vách núi truyền đến tiếng nổ mạnh làm đinh tai nhức óc. Tảng Thạch ở sườn núi liền bị thủng một lỗ lớn, bước đầu tiên khai phá đường hầm đã được triển khai thuận lợi.

    “Oa! Tốt quá, thành công rồi!” Các công nhân giơ tay hoan hô, chúc mừng công việc khởi đầu được diễn ra tốt đẹp.

    “Oa, tuyệt quá! Cha, các bác thật là lợi hại.” Chân Lôi mười tuổi vui vẻ vỗ hai bàn tay đỏ hồng vào nhau, cô chưa bao giờ biết công việc của cha mình lại giỏi như vậy, chỉ mấy tiếng nổ lớn ầm ầm vang lên mở ra một cái hố.

    “Còn cho nổ tiếp không ạ?” Ngẩng đầu lên, hướng khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu về phía ông, vẻ rất mong đợi, liền hỏi.

    “Đương nhiên đây chỉ mới bắt đầu, đợt thứ hai cùng đợt thứ ba ngay lập tức sẽ được thực hiện, miễn là nhóc con cẩn thận một chút, đừng để bị hù dọa là được.”

    “Con sẽ không bị hù dọa đâu, con sẽ bịt lỗ tai lại.” Chân Lôi rất nhanh trí liền lè lưỡi hồng ra, bịt hai lỗ tai lại.

    Chân Mục nở nụ cười! Dùng sức kéo bàn tay của con gái xuống.

    “Vậy con hãy ngoan ngoãn đứng ở chỗ này, đừng chạy lung tung có được không? Cha phải qua bên kia kiểm tra lại công trình một chút.”

    “Dạ, được.” Chân Lôi dùng sức gật đầu một cái. “Cha phải nhanh trở lại đó!”

    Chân Mục mỉm cười vuốt lên mái tóc đen của nó, gật đầu đồng ý. “Trở lại rất nhanh mà, móc ngoéo ngón tay út nào.” Đưa ngón út ở cánh tay phải ra, quơ quơ ở trước mặt nó.

    Chân Lôi đưa ngón tay út ra, móc ngón tay út vào chung với cha thành một khối, hạ ngón cái làm dấu cười.

    “Được rồi, cha phải trở về ngay lập tức đó.”

    “Được, sẽ lập tức trở về.” Thẳng cái lưng cong lên, Chân Mục hôn lên mặt con gái một cái, hướng về phía công nhân phất tay một cái, ông liền nhanh chóng chạy đi.

    Không bao lâu sau, đợt nổ thứ hai của núi liền triển khai hành động, Chân Lôi hưng phấn đứng bên vách núi bất động nhìn thời khắc lịch sử này.

    Khuất mình ở sâu trong vách tường, Xà Quân cảm thấy từng trận địa kinh động đùng đùng kéo tới, liên tục nổ vang ầm ầm làm cho hắn trong lúc nghỉ đông giựt mình tỉnh giấc, từng viên cự thạch ở trong núi cứ rơi xuống.

    Chẳng lẽ Thiên Lôi tìm tới?

    Hắn lập tức phun lưỡi rắn ra, thân rắn liền vụt qua một cái, từ bên trong vách tường biến thân ra bên ngoài khỏi vách núi.

    Nhất thời hốt hoảng, hắn đã quên mất phải xem xét tình hình bên ngoài trước. Lắc mình biến mất nhanh chóng, tiến sát đến gần dưới chân của Chân Lôi.

    "Oa, lại nổ. . . . . . Lại nổ, thật là tuyệt quá đi!"
    Không biết từ đâu ập tới những bước chân giẫm đạp lấy đầu hắn, đôi chân mập không ngừng giẫm vào chỗ này chỗ kia, hại thân hình nhỏ bé của hắn phải né tránh không ngừng.

    Thật vất vả mới bò tránh khỏi được hai bàn chân nhỏ giày xéo lấy hắn, đang định nhanh chóng bò đi. Bỗng chốc một cái mông mập mạp kèm theo tiếng kêu lên sợ hãi, ngã ngồi xuống liền đè lên thân rắn vô cùng tôn quý của hắn.

    Thiếu chút nữa làm cho hắn phải búng ra một ngụm máu.
    “Ôi! Đau quá!” Vì không cẩn thận nên bị trượt ngã, Chân Lôi không rõ chính mình đang ngồi vào cái gì, tự mình xoa xoa cái mông, hốc mắt lộ ra nước mắt, nhìn hướng cha ở nơi xa, sợ ông nghe thấy sẽ lo lắng.

    Nhưng bàn tay nhỏ bé cứ xoa…. xoa, đột nhiên bóp vào cái gì đó mềm mềm, lành lạnh ở phía tay, tò mò xem nó là cái gì, “A…..”

    Cái mà bị cô đè chính là một con rắn nhỏ màu vàng kim, chính xác thì nó đang thè cái lưỡi màu đỏ hồng ra, dùng ánh mắt tím hung ác nhìn chằm chằm về cô.

    “Oa….. Oa…..” Sợ tới mức làm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tái nhợt, ra sức quăng con mãng xà trong tay đi, bỏ Tiểu Kim Xà vào lại trong sơn cốc.

    “A!” Lần này đổi lại làm hắn kinh ngạc, tiếng rống đinh tai nhức óc đầy sợ hãi đã làm cho Thiên Lôi lần theo mà đến. Một tiếng vang thật lớn liền vỗ vào ngay vách núi kia, tảng đá lớn đổ sụp xuống thiếu chút nữa đã đè trúng cô gái nhỏ vô tội.

    Chân Mục đứng đằng xa quay đầu kinh ngạc khi nhìn thấy cảnh đang diễn ra, nhanh chóng bỏ công việc chạy như điên đến, dùng sức đẩy đứa con gái đang đứng ngẩn người vì hoảng sợ ra, tránh được đợt đột kích lần thứ hai của Thiên Lôi.

    Vì cú đẩy này, mặc dù Chân Lôi đã được đẩy ra xa, trong nháy mắt thân thể bay đi nhưng mắt vẫn còn mở to, cô nhìn thấy thân thể cha mình bị Thiên Lôi đánh trúng, toàn thân nám đen kêu lên thảm thiết.

    "Cha ——"

    Cô muốn chạy tới, nhưng không biết tại sao thân thể càng ngày càng bay ra xa, lại còn nhìn thấy tầm mắt nhìn cha đang hướng lên trên, “Cha!” Lúc này cô mới phát hiện, thân thể của mình đang sa xuống.

    "Tiểu Lôi!"

    Các công nhân trên vách núi liền hốt hoảng chạy tới vách đá, ai cũng kinh sợ liền chạy đến cứu người cha và cô con gái. Nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn Chân Mục bị Thiên Lôi đánh gục, Tiểu Chân Lôi vô tội mới mười tuổi bị chấn động ngã vào bên trong sơn cốc.

    Ai cũng không ngờ tới chuyện ngoài ý muốn như vậy xảy ra với hai cha con này.

    “Cha!” Hoảng hốt nhìn về phía mọi người cầu cứu.

    “Tiểu Lôi!” Các công nhân chỉ có thể dùng ánh mắt lo lắng, mà không thể nói được gì cả.

    "Cha".



    Thiên Lôi đánh nhầm loài người!

    Đây là chuyện vô cùng đại sự, đã kinh động đến đất trời cùng Xà Tộc. Thiên Đế khẩn cấp triệu hồi Thiên Lôi quay về. Vốn dĩ Thiên Lôi sẽ đột kích đánh ba lần, nhưng đánh ra mới lần thứ hai liền dừng ngay lập tức.

    Người trong Xà Tộc, cứ nín thở nhìn chằm chằm quan sát qua Thủy Kính mà lòng đầy căng thẳng. Tất cả các trưởng lão vui mừng với chuyện kỳ lạ vừa xảy ra, mọi người hưng phấn thở phào nhẹ nhõm.

    “Tốt quá, vị tiểu cô nương này chính là cứu tinh của Xà Quân.”

    “Nàng là ân nhân của Xà Tộc chúng ta.”

    “Nhất định nàng sẽ mang đến thời vận tốt cho Xà Tộc chúng ta.”

    Mọi người không cần phải tranh luận nhiều cũng đã hiểu nhau, liên tục phát ra tiếng gầm cảm kích về phía Chân Lôi.

    “Sao ta thấy sắc mặt của Xà Quân không được tốt lắm nhỉ?” Hải Thanh cúi thấp người, tiến lại gần về phía Thủy Kính quan sát! Nhìn thấy đại mãng xà màu vàng kim hóa thân thành hình người, đó chính là Xà Quân.

    Đôi mắt hắn hung hăng đầy giận dữ hướng thẳng vào nơi không trung đã đánh trúng người của tiểu cô nương kia.

    “Sao các ông vẫn cứ vui mừng như điên hoài vậy, ta xem ra tiểu cô nương kia sắp phải té chết ngay trước mặt ngài rồi đó.” Lại một lần nữa, hắn tốt bụng nhắc nhở.

    Nhìn vẻ mặt Xà Quân đầy tức giận, không hề có chút suy tính sẽ ra tay giúp đỡ để cứu lấy nàng kia.

    Không thể làm gì hơn ngoài việc ước sao tiểu cô nương kia sẽ không té ngã xuống ngay trước mặt ngài!

    “A! Đúng đúng, chúng ta phải trợ giúp ân nhân trước mới được.” Cuối cùng các Trưởng lão mới hoàn hồn lại. Đẩy Hải Thanh vướng tay vướng chân qua một bên, lấy ra một cây Trượng dài chỉ về phía Thủy Kính, miệng đọc lên chú ngữ, đem pháp lực hóa thành một ánh hào quang bao quanh lấy tiểu cô nương kia, làm thân thể bị tổn hại của nàng ấy có thể an toàn rơi vào vòng tay của Xà Quân.

    Nhìn chằm chằm về phía ánh hào quang kia, cùng thân thể nhỏ bé đang nằm trong lồng ngực, ánh mắt Xà Quân như muốn giết người!

    Ế! Chẳng lẽ Trưởng Lão Hội đã là lão già mắt kém, đem tiểu ân nhân kia đặt sai chỗ rồi? Vì lo lắng cho Tiểu cô nương kia, mà Hải Thanh hồi hộp đến toát mồ hôi lạnh.

    “Có lẽ chúng ta nên tuyển nàng làm Xà Hậu của chúng ta.” Trưởng Lão lau mồ hôi lạnh đi, vuốt hàm râu dài trắng như tuyết nhìn hai người trong Thủy Kính, mỉm cười hài lòng.

    “Đúng là không tệ, nhất định nàng ấy sẽ làm hưng thịnh Xà Tộc chúng ta.” Một người khác với toàn thân đỏ ngầu cũng đồng ý, Lão Giả liền bước tới phía trước, nhìn cảnh Xà Quân ôm tiểu cô nương trong Thủy Kính, cho rằng đây chính là lương duyên trời định. “Có thể Thiên Lôi chính là hạ thủ cứu Xà Quân, giúp Xà Quân ôm được nữ nhân trong lồng ngực, từ mấy ngàn năm nay nàng chính là loài người đầu tiên xuất hiện ở Xà Giới làm được điều đó.”

    “Đúng, nàng chính là nữ thần may mắn của Xà Giới.” Mọi người cùng nhau vui mừng, mừng đến độ phát điên lên được.

    Đứng ở bên cạnh, đôi mắt xanh của Tang Lịch Tư cùng Hải Thanh kinh hãi đến mức không nói được lời nào.
     
  4. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương nhất-3

    “Này, Tang Lịch Tư, ta…….. Ta không có nghe lầm chứ? Các Trưởng Lão muốn Xà Quân cưới đứa trẻ loài người kia sao! Rõ ràng nàng ấy bị bọn họ dùng pháp lực ‘Để’ vào trong ngực của Xà Quân, sao có thể xem là ‘Ôm nhau’ chứ? “

    Đúng là người càng già, càng bị chứng bệnh ngu ngốc.

    Tang Lịch Tư trầm ngâm một lúc, nhìn Xà Quân trong Thủy Kính, chậm rãi nói: “Có lẽ đây chính là ý trời, tiểu cô nương kia vì cứu Xà Quân mà cha của nàng ấy đang sống sờ sờ lại bị Thiên Lôi đánh chết, chúng ta nên báo đáp cho nàng ấy mới đúng.”

    Ngẫm lại một chút, Xà Tộc bọn họ có thể yên ổn tránh được bảy lần đánh của Thiên Lôi, thoát khỏi sống chết, không bao giờ chịu sự gò bó của bất cứ kẻ nào. Từ trước tới này Xà Quân Đại Đế chính là kẻ duy nhất có tuổi thọ ngang bằng trời đất, lại chưa bao giờ có vinh hạnh đặc biệt này.

    Nếu không phải do Thiên Cơ trùng hợp, Tiểu cô nương này xuất hiện trợ giúp, có lẽ sự tình càng trở nên rắc rối, cho nên hắn hoàn toàn đồng ý với suy nghĩ của các trưởng lão.

    “Nói như vậy, ngươi cũng đồng ý Xà Quân cưới đứa trẻ loài người kia sao?”

    Đó chỉ là một đứa trẻ thôi!

    Loài người trên ti vi cũng thường hay nói, kết hôn với nữ nhi chưa đủ tuổi là tội ác quốc gia đó!

    Lão Xà mấy ngàn tuổi đi cưới một đứa bé chưa đầy mười tuổi! Chẳng phải đó là trâu già…… Không, không, không đúng, là Xà già thèm ăn cỏ non đó sao?

    Việc này ở thế giới loài người là chuyện phạm pháp. Hải Thanh nghiêng đầu, không ngừng lo lắng.

    “Đúng, chúng ta nên phong nàng làm Xà Hậu mới được.” Hai vị Lão Giả giơ trượng trong tay lên, đồng thời niệm một thuật ngữ di chuyển, chớp mắt thân thể xuyên qua không gian đi tới Nhân Giới, tiến đến bên cạnh Xà Quân.

    Tang Lịch Tư cùng Hải Thanh ở Xà Giới thấy trong Thủy Kính xuất hiện thêm nhiều người, vội vàng hóa thành hai đạo quang, nhanh chóng đi theo.

    “Đây là do kẻ nào giờ trò quỷ hả?” Bọn họ vừa xuất hiện, liền cảm nhận sự tức giận của Xà Quân.

    Sợ tới mức liền vội vàng dịch chuyển, trốn vào phía sau hai vị trưởng lão.

    “Chúc mừng Xà Quân, chúc mừng Xà Quân, chờ đợi mấy ngàn năm rốt cuộc Xà Hậu đã xuất hiện. Tất cả mọi người trong Xà Tộc đều đã nhất trí quyết định.”

    Hai vị trưởng lão vẫn không biết sống chết, chấp tay cung kính đảnh lễ, luôn miệng chúc mừng.

    Xà Quân giận đến độ lửa giận bay thẳng lên tới tận trời cao.

    “Cái gì Xà Hậu, các ông đang nói cái gì?” Xà Quân quát lớn.

    Bốn người này chẳng lẽ vừa rồi bị Thiên Lôi làm kinh động nên hóa điên hết rồi sao?

    “Thật xin lỗi, Xà Quân, chúng Trưởng Lão Hội vừa ra quyết định, vì cảm tạ vị nữ tử này vừa rồi cứu ngài, cho nên mọi người nhất trí quyết định phong nàng làm Xà Hậu.”

    Đây chính là kế sách lâu dài vì lo nghĩ cho Xà Quân Đại Đế.

    “Cứu ta?” Mắt tím nhíu lại giận dữ, đem người trong cánh tay buông lỏng thả xuống, tàn nhẫn để mặc nàng té trên mặt đất.

    Chỉ là khi hắn vừa buông tay, hai vị trưởng lão rất hiểu ý, động tác nhanh nhạy liền chạy về phía trước, chụp lấy tiểu Xà Hậu tương lai trong bàn tay, thận trọng thả lên trên tảng đá lớn bên cạnh.

    “Xà Quân, ngài quên là nàng đã cứu ngài sao? Ô ô…… Ngài quá vô tình rồi đó.” Đồng thanh lên tiếng đau xót oán trách hắn là kẻ bội bạc.

    Chọc cho Xà Quân càng phát hỏa, “Hừ, cứu ta? Sao ta chỉ cảm thấy nàng ta nắm lấy ta ra sức “Quăng”, ném vào sơn cốc?”

    Đầu tiên là đặt mông ngồi lên chỗ tôn quý ở trên thân rắn của hắn, còn thét đến đinh tai nhức óc, ngay sau đó ném hắn vào trong sơn cốc, như vậy gọi là “Cứu” sao? Bọn lão già này có phải điên hết rồi không?

    Hắn còn định chờ sau khi qua được cú đánh của Thiên Lôi, sẽ tóm lấy nàng ta tính sổ!

    Hiện tại muốn hắn cưới nàng ta sao? Không có cửa đâu.

    Loài vật nhỏ này tốt nhất là nuốt một cái vào bụng cho xong.

    Nhìn thấy Xà Quân cực kỳ giận dữ, mặt biểu cảm tức giận, bọn họ cũng cảm thấy thật khó xử. Nhưng vì nghĩ cho việc thịnh vượng tương lai của Xà Tộc, không thể không tiến gần vào chỗ nguy hiểm, đành kiên trì tới cùng.

    “Mọi người trong Xà Tộc đã nhất trí quyết định, bất luận thế nào xin Xà Quân đồng ý.” Hai phái Hồng Bạch trưởng lão thường ít khi có cùng ý kiến cũng lên tiếng. Đây quả là chuyện trọng đại của lịch sử.

    Ngẫm lại xem, nếu tầm mắt của ngài không quá cao, tính khí quá lớn, động một chút là nổi giận dọa người, vì sao mấy ngàn tuổi rồi mà cũng không có đến một vị Xà Hậu xuất hiện nữa? Làm cho mấy ngàn năm qua Xà Giới không có lấy một người thừa kế, hiện tại từ trên trời rơi xuống một cơ hội tốt như vậy. Bất luận thế nào mọi người cũng phải thuyết phục ngài đáp ứng yêu cầu mới được.

    “Trừ phi Xà Quân đã tuyển chọn được Xà Hậu khác.”

    “Hỏa Tinh muội ở Giới Yêu Ma dường như cũng không tệ.”

    Đôi mắt hai vị trưởng lão đẫm lệ liền tấn công tiếp, uy hiếp đe dọa ngay!

    Xà tính thuộc thủy, Hỏa Hoàng muội thuộc tính lửa, muốn hai người họ kết hợp, không phải muốn thủy hỏa tương khắc sao?

    Căn bản là không thể.

    “Thế nào? Xà Quân, ngài có nguyện ý tiếp nhận thỉnh cầu người mà bộ tộc đã chọn đây không?” Trong mắt hai người lóe lên kích động.

    Nguyện vọng chính là giăng lướt bắt hắn không thể không cưới?

    Đôi môi mỏng của Xà Quân nhếch lên nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng, bật ra nụ cười chế giễu, nếu là người biết chút ít tâm tư của nam nhân, làm sao không nhìn ra ẩn ý của hắn?

    Đường đường Xà Quân Đại Đế lại bị bọn họ dùng hai ba câu đe dọa? Chỉ vì….. Liếc mắt nhìn thân thể nhỏ bé đang nằm trên tảng đá lớn không hề nhúc nhích, nhìn khuôn mặt nhỏ bé của nàng ta đang ngủ vẻ hết sức an tâm, một cỗ lửa giận liền bùng lên.

    Nếu không phải vì nàng ta, Thiên Hình lần thứ bảy này của hắn sẽ không phải trốn tránh chật vật như vậy. Nếu không phải vì nàng ta, đường đường Xà Quân Đại Đế lại bị các thuộc hạ của hắn cùng các trưởng lão bắt buộc kết hôn.

    Con người nhỏ bé này, trong số mệnh của hắn đã xung khắc hết tám phần, đụng phải nàng ta, chỉ e mọi chuyện của hắn đều không thuận lợi.

    Càng như vậy, Xà Quân hắn càng không chịu khuất phục! Càng muốn chờ xem số mạng Sát Tinh đối kháng này sẽ kết thúc ra sao.

    “Ta đồng ý sẽ cưới nàng ta.” Dời bước đi về phía bên cạnh nàng nói.

    “Thật sao?” Mọi người mừng rỡ, việc uy hiếp này quả nhiên hữu hiệu.

    Chỉ có gương mặt Hải Thanh nhất thời hạ vẻ mặt khoa trương xuống.

    "Chẳng qua ta có một điều kiện." Xà Quân bổ sung.

    “Có thể…. Có thể, dĩ nhiên có thể.” Đừng nói là một, là trăm, ngàn, vạn cũng được, chỉ cần Xà Quân chịu đáp ứng lập hậu, cho dù muốn bọn họ đi chết, họ cũng sẽ đáp ứng ngay.

    Nhìn thấy bọn họ vui mừng, vội vàng cùng nhau gật đầu như bằm tỏi, Xà Quân liền cảm thấy buồn cười.

    Chẳng lẽ chuyện hắn lập hậu thật sự quan trọng như vậy sao?

    “Lễ mừng lập hậu nhất định phải mười năm sau mới cử hành.” Ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn về phía thân thể nhỏ bé của Chân Lôi một cái.

    Các trưởng lão rất thông minh liền hiểu ngay ẩn ý của hắn, nhất trí lập tức gật đầu lần nữa. “Dĩ nhiên…… dĩ nhiên…. Cái này dĩ nhiên.”

    Dù bọn họ có nóng lòng đến mấy, cũng không thể để Xà Quân cưới một đứa bé mới có mười tuổi được? Đây chính là điều không có xà đạo, đương nhiên phải chờ cô bé trưởng thành, hoàn toàn thích hợp để sinh hạ ra người thừa kế của bọn họ!

    Cho nên bọn họ rất ăn ý, gật đầu đồng ý nói: “Không sao, mười năm thì mười năm, chúng thần nguyện ý chờ đợi.”

    “Vậy sao?” Xà Quân nghiêng môi cười một cái, phất tay áo vung lên, “Vậy thì cứ chờ đi!”

    Sau khi rời đi liền có một đạo kim quang lóe lên, từ nơi xa lập tức truyền đến âm thanh kêu cứu của các công nhân, bọn họ đang dọc theo đường núi chạy đến sơ cứu.

    “Có người đến đó, trước hết đem tiểu Xà Hậu này giao cho bọn họ chăm sóc thật tốt đi đã.”

    Bốn người vừa nói xong, lập tức ẩn thân rút lui.

    Chân Lôi nằm ở trên tảng đá lớn khẽ nhúc nhích lông mi, đang nằm bất tỉnh cô như rơi vào trong giấc mộng, mơ thấy năm nam nhân mặc áo choàng đang vây quanh cô.

    Bọn họ lộ nụ cười dễ gần thân thiện đối với cô, nhưng bước chân của bọn họ càng ngày càng gần, bất chợt nụ cười trở nên rất đáng sợ, đại xà ở sau lưng đang giương nanh vuốt hướng về phía cô…………

    "A ——".
     
  5. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương Thứ Hai - 1

    “A______” Đang đi trên đường đá đỏ, đột nhiên Chân Lôi thét lên một tiếng, sợ tới mức nhón gót chân, nhảy lên chỗ Liễu Tư Minh mà thất kinh hồn vía.

    Anh ta vội đến mức chỉ kịp nhích thân thể ra phía trước, mắt đảo nhìn bốn phía. “Sao vậy? Sao vậy?”

    “Rắn…. có rắn!” Hai mươi tuổi, dáng dấp yêu kiều, Chân Lôi có mái tóc đen nhánh tuyệt đẹp, khuôn mặt hình trái xoan trắng trẻo trông rất dễ thương, nét đẹp của cô có thể làm lay động lòng người.

    Ở trường học, người nào gặp cô cũng đều yêu thích, nhân phẩm cùng học vấn đều rất ưu tú, là một học sinh giỏi của trường, nhưng khuyết điểm duy nhất của cô chính là trời sinh nhát gan, đặc biệt cô rất sợ rắn. Phàm bất cứ vật gì có hình dáng giống rắn đều khiếp sợ, đến nỗi nhìn thấy vật gì có thân dài, mảnh đều sẽ thét lên.

    Tình hình này thường hay diễn ra ở chỗ đông người, biến cô thành trò hề cho mọi người, quả thật cô đã sợ tới mức có thể trông gà hóa cuốc rồi.

    “Rắn? Ở đâu nào?”

    “Đó… ở đó.” Chân Lôi tái xanh cả mặt, chỉ vào một vật dài mảnh ở dưới gốc cây đa trước mặt nói.

    Liễu Tư Minh liền nhặt một nhành cây lên, rồi tiến về phía trước. Rắn ở chỗ nào chứ?

    Liền cầm một mảnh dài lên nhìn, thì ra chỉ là một sợi dây thừng.

    “Yên tâm đi, không phải rắn chỉ là một sợi dây thôi. Càng ngày em càng nhát gan quá đó.” Liễu Tư Minh mỉm cười, liền quăng cành cây đi, vỗ vỗ hai bàn tay một cái rồi đi về phía trước.

    Cho dù như vậy, thì bên cạnh cô lại không hề thiếu người theo đuổi, bởi vì đôi mắt to tròn ngập nước của cô trông rất kiều diễm hiền lành, làm lay động lòng người, khiến nhiều bạn học chung lớp đều trêu chọc. Rối rít tự đề cử mình trở thành Hộ Hoa Sứ Giả cho cô, thư tỏ tình mỗi ngày đưa tới nhiều như tuyết rơi bay lượn trong bầu trời.

    Trong số đó, Liễu Tư Minh là người đã vượt lên đầu tiên.
    Thời còn học sinh, Chân Lôi muốn kiếm tiền để đóng học phí, nên cứ đi tìm việc làm thêm ngoài giờ. Lúc đó mẹ của anh có mở một cửa hàng tiện lợi, liền giới thiệu cô đến chỗ mẹ anh làm việc, vì nhớ ơn nên hai người càng lúc càng hiểu nhau, trở thành bạn bè của nhau.

    Chân Lôi cúi đầu xin lỗi, cùng anh đi về phía trước. Vừa rồi quá sợ hãi, nên làm cho nhịp tim của cô cứ đập lên thình thịch.

    “Thật xin lỗi, thật sự trông nó rất giống rắn, hồi còn bé, em từng bị rắn hù dọa, nên bây giờ chỉ cần nhìn thấy bọn chúng, toàn thân sẽ vô lực, phát run lên”. Sắc mặt cô tái nhợt.

    Kể từ mười năm về trước chạm phải một Tiểu Kim Xà kỳ quái, tiếp đó không hiểu vì sao cha lại bị Thiên Lôi đánh chết, trong tiềm thức của cô thì rắn chính là một loài vật không tốt lành, là khắc tinh trong mệnh số của cô, cho nên khi nhìn thấy bọn chúng thì rất sợ hãi.

    “Vậy anh đề nghị em nên đến Phố Hoa Tây đi, ha ha… Canh rắn ở đó rất bổ, nghe nói người nào sợ rắn thì cứ ăn rắn, sẽ hết sợ bọn chúng ngay thôi.”

    “Có thật không?” Rắn sống đã đủ sợ rồi, rắn chết không phải còn đáng sợ hơn sao? “Anh đừng dọa em, em không dám đâu.”

    Nghĩ đến cảnh tượng đó thì hai chân như muốn nhũn ra rồi, nếu bưng một chén canh rắn ra trước mặt cô, cô không bị hù chết mới là lạ.

    “Hay thử cách khác đi!” Phương pháp ăn thịt rắn không tốt lắm.

    Cô ghét rắn, nhưng cũng chưa tới mức bắt bọn chúng ‘Nuốt vào bụng’, nghĩ đến bộ dạng bọn chúng bị ăn lại thấy đáng thương.

    “Có thì có, nhưng cách thử cũng na ná giống nhau thôi, thử nhiều lần mới biết cách nào hữu hiệu nhất! Không lẽ cả đời em cứ sợ mãi như vậy, làm cho anh cứ phải căng thẳng hoài sao?”

    “Là em sợ rắn mà, làm gì anh phải căng thẳng chứ?”, Hai mắt trừng to nhìn anh.

    “Anh muốn chăm sóc cho em cả đời!”, Anh nghiêm túc nói.

    Kể từ lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã nhất định muốn cô là bạn gái của anh, muốn cả đời chăm sóc cho cô, chẳng lẽ cô không cảm nhận được sao?

    “Em….. Em không hề nói muốn anh chăm sóc cho em.” Chân Lôi đỏ mặt, ngượng ngùng cúi đầu.

    Thư tình tuy nhận được rất nhiều, nhưng đây là lần đầu tiên bị người khác tỏ tình như vậy, làm hại chân tay của cô có chút luống cuống, tim đập mạnh đến mức không nói nên lời, cảm giác mặt nóng bừng lên, giống như có chuyện gì đó sắp xảy ra vậy?

    Liễu Tư Minh liền dừng bước! Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, “Anh nói thật, vất vả lắm mới đợi được đến lúc em tốt nghiệp, hi vọng em có thể đáp ứng yêu cầu của anh, để cho hai chúng ta chính thức quen nhau.”

    “Tại sao anh lại nói vậy? Làm cho người ta cảm thấy rất kỳ quái.” Chân Lôi ngượng ngùng, liền rút cánh tay lại, muốn lướt ngang qua anh để rời đi.

    Mới bước chân đi, cánh tay liền bị kéo, nên dừng lại. “Anh nói thật, Tiểu Lôi. Sau này em đặt chân ra ngoài xã hội, nhất định sẽ có rất nhiều thanh niên đeo đuổi theo em, anh sợ sẽ mất em.”

    “Anh đừng có nói càn, có được không? Người nào dám theo đuổi em chứ? Em chỉ là một cô nhi không tiền không thế, nhiều lắm thì chỉ có Thúc Thúc và Thẩm Thẩm là thương em thôi, căn bản không có người nào xem trọng em hết.”

    Vì anh cứ lo mãi những điều không có thật, làm cho Chân Lôi cảm thấy buồn cười.

    “Anh không nói càn đâu, bởi vì em quá xinh đẹp. Trong xã hội này, ít nhiều gì cũng có những người tinh mắt, bọn họ sẽ liền để ý đến em.” Hắn chính là người thứ nhất.

    “Đừng nói hưu nói vượn nữa, ngày mai là chủ nhật, em muốn đi Đài Trung thăm thúc thúc cùng với thẩm thẩm của em. Cho nên em không thể cùng anh đi tìm việc làm được, anh phải cẩn thận một chút đó.” Cô dặn dò nói.

    Năm đó, lúc cô đến Đài Bắc đã hứa với Thúc Thúc cùng Thẩm Thẩm một điều kiện, cứ hai tháng một lần vào ngày chủ nhật đầu tiên là phải trở về Đài Trung thăm họ.

    “Thúc Thúc em hung dữ lắm sao?”

    “Không, thúc thúc của em không hề hung dữ chút nào, hơn nữa người đối xử với em rất tốt.” Chân Lôi ngửa khuôn mặt đáng yêu của mình ra, tươi cười nói, một mặt cứ nói đi nói lại mối quan hệ của mình với Thúc Thúc cho Liễu Tư Minh biết, “Em và Thúc Thúc chẳng hề có quan hệ máu mũ gì cả, do ông và cha của em là bạn của nhau, vì cha em chết trong chuyến công tác. Hơn nữa Thúc Thúc không có con gái, nên sau khi cha em chết ông cùng Thẩm Thẩm nhận nuôi em, đưa em về sống chung nhà với họ, đối xử với em như con ruột vậy.”

    Từ nhỏ cô mất đi cha mẹ, nên Thúc Thúc cùng với Thẩm Thẩm rất thương yêu cô, xem cô chính là niềm hạnh phúc của họ.

    “Không sao, anh sẽ chờ em, hai chúng ta sẽ cùng nhau đi tìm việc làm.” Liễu Tư Minh cười nói.

    “Không phải ngày mai Phong Vũ muốn anh đi xem công việc bên chỗ công nghệ khoa học sao? Đừng vì em mà lãng phí thêm một cơ hội tốt này.” Chân Lôi cười vỗ vào bờ vai của anh, muốn anh đừng quá lo cho cô, muốn anh nắm chặt lấy cơ hội tốt đang ở trước mắt.

    Huống chi cô học ngành thương mại, anh ấy lại học bên ngành vẽ bản đồ công trình, thật sự không có bất kỳ quan hệ gì với nhau. Cũng vì anh ấy cứ muốn giữ vững lập trường của mình, muốn làm việc chung với cô nên đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội tốt.

    Không thể để anh ấy tiếp tục vì cô mà lãng phí thêm thời gian nữa.

    “Em muốn anh đi thật sao?” Anh có chút suy sụp.

    “Em muốn vậy.” Gật đầu khẳng định một cái, “Không làm việc chung với nhau, không có nghĩa chúng ta không thể tiếp tục làm bạn của nhau, anh đừng suy nghĩ nhiều quá.”

    “Có lẽ vậy,” Anh không còn chút niềm tin nào nữa.

    “Được rồi, cứ như vậy đi.” Phá lên cười một tiếng rồi phất tay bỏ đi.

    Liễu Tư Minh cứ giữ mãi vẻ phiền muộn trên nét mặt, nhìn bóng dáng cô dần dần biến mất thật nhanh, anh khẽ than nhẹ.


    Xà Giới.

    “Xem ra tiểu Xà Hậu của chúng ta đã trưởng thành rồi.” Bạch Trưởng Lão thở dài nói.

    “Lớn đến mức, đã hiểu được thế nào là yêu đương rồi.” Hồng Trưởng Lão cũng lắc đầu một cái.

    “Cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng rất bất lợi đối với Xà Quân của chúng ta, xung quanh có hơn một vạn người yêu thích Xà Hậu. Như vậy thì nàng ấy sẽ không cam tâm tình nguyện yêu thương Xà Quân của chúng ta, không lẽ chúng ta cứ phải ngồi chờ mòn mỏi ngày bọn họ hạ sinh người thừa kế trong Xà Cung hay sao.”

    Phải tìm cách thôi, phải nghĩ ra một biện pháp mới được.

    “Chúng ta mau mau đi thông báo cho Xà Quân hay mới được.”

    “Xin Xà Quân mang Xà Hậu của chúng ta trở về.” Mọi người bắt đầu nghị luận ầm ĩ.

    Đợi chờ mười năm, rốt cuộc tiểu Xà Hậu của bọn họ từ một tiểu cô nương nhỏ bé đã lột xác trở thành Đại Hồ Điệp xinh đẹp kiều diễm, đủ khả năng làm rung chuyển lòng người.

    Thừa dịp Đại Hồ Điệp kia vẫn chưa rơi vào trong ngọn lửa dục vọng, phải xin Xà Quân mang nàng trở về.

    “Ai đang gọi ta vậy?” Bỗng chốc một đạo quang hạ xuống, đột nhiên xuất hiện một bóng người cao lớn uy vũ, Xà Quân ngồi vào chỗ ghế Xà, hai hộ pháp của vương tộc Tang Lịch Tư cùng Hải Thanh tất cả đều đứng một bên.

    “Xà Quân, xin ngài hãy mau nghênh đón Xà Hậu trở về đi” Bạch Trưởng Lão liền dẫn mọi người đến thỉnh cầu.

    “Xà Hậu?”, Lông mày rậm đen anh tuấn khẽ nhếch cao, dường như hắn đã muốn quên đi lời cam kết mà hắn đã hứa vào mười năm về trước. “Đã đủ mười năm rồi sao?”

    “Việc này…..”, Bạch Trưởng Lão có chút do dự, cuối cùng thành thực nói: “Còn chưa tới, phải gần hai tháng nữa.”

    “Vậy thì không cần gấp.” Xà Quân hừ cười một tiếng.

    “Nhưng Xà Quân Đại Đế à, ở trong nhân thế đã có nam nhân yêu thích tiểu Xà Hậu rồi.” Hồng Trưởng Lão khẩn trương, hướng lên phía trước bước đi.

    “Vậy thì sao?” Nhíu mày hỏi.

    “Một khi Xà Hậu yêu thích nam nhân khác, động phải Thất Tình Lục Dục thì sẽ rất khó toàn tâm toàn ý ở lại Xà Giới này, chẳng lẽ Xà Quân không có chút lo lắng nào sao?” Bọn họ chính vì điều này mà vội vàng kéo đến.

    Không thể cam tâm tình nguyện ở lại Xà Giới, cũng sẽ không yêu Xà Quân, không yêu Xà Quân thì sẽ không chịu hạ sinh người thừa kế, điều này đối với bọn họ chính là việc vô cùng trọng đại.

    “Như vậy chẳng phải tốt hơn sao?” Xà Quân cố tình làm như không có chuyện gì xảy ra cả.

    Làm hại trưởng lão phải dậm chân kêu lên. “Xà Quân vĩ đại, ngài không nên thay đổi ý định ban đầu chứ. Trong khi tất cả mọi việc đều đã được quyết định hết rồi?”

    Hắn vẫn bất động như sơn, trên mặt Xà Quân khẽ xuất hiện vẻ mặt giận dữ. Hai lão già này, căn bản chỉ muốn nhìn thấy buổi hôn lễ được tổ chức linh đình ở Xà Tộc mà thôi.

    “Vậy các ông muốn ta làm sao?” Liền đổi tư thế uể oải của mình, nghiêng thân người sang một bên, chống tay nâng cằm lên hỏi.

    Bạch Trưởng Lão lộ ra nụ cười tươi, một tay vuốt hàm râu trắng dài như tuyết, nói: “Hắc hắc, đương nhiên cung thỉnh Xà Quân nghênh đón Xà Hậu trở về rồi.”
     

Chia sẻ trang này