Xà Quân Đùa Hậu - Trúc Quân [ 40 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Nhược Lan, 27/10/16.

  1. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương chín - 1

    Nếu thật sự muốn sống ở thế giới này, dĩ nhiên Chân Lôi không thể không biết gì mà cứ trốn trong cung điện hoa lệ mãi, cho nên nàng năn nỉ Tái Lạc Tư để cho nàng đi vào trong thành xem.

    Do Xà Quân có nhiều việc cần phải làm, không có thì giờ cùng đi ra ngoài với nàng, vì vậy liền ra lệnh cho Tang Lịch Tư cùng Hải Thanh đi theo bảo vệ nàng, cùng xuất cung với nàng để xem tình hình trong thành một chút.

    Chân Lôi từ chối đề nghị của Tang Lịch Tư mang theo nhiều vệ binh, một mình nàng đi cùng hai người họ vào trong dân gian là được rồi, nàng chỉ muốn thử nghiệm và quan sát cuộc sống của các con dân thôi.

    Nàng phát hiện tất cả mọi người sinh sống ở đây, cuộc sống của họ không khác gì với cuộc sống ở thế giới loài người của nàng, có người buôn bán nhỏ, lại có nhiều thương nhân cùng lữ khách. Dĩ nhiên cũng có những Tinh Linh trong các tộc khác có diện mạo rất kỳ dị, bọn họ đang đi du lịch, còn người buôn bán thì cứ bịa ra các văn hóa để thu hút lấy mọi người, thật là cực kỳ náo nhiệt.

    “Oa! Bên kia có người có cánh kìa, hắn có thể bay không?” Chân Lôi giống như Lưu lão lão đang đi vào đại quan viên, đối với nàng thì bất cứ cái gì ở đây cũng đều rất mới mẻ.

    Tang Lịch Tư men theo ánh mắt của nàng, một Điệp Tinh của Yêu Tinh Tộc nhanh nhẹn bay tới trước mặt hai người, nhìn qua thân thể thì biết ngay đó là Tinh Linh chỉ mới tu luyện không lâu.

    “Huynh nghĩ nàng ấy chừng mấy tuổi?”

    “Hơn hai trăm tuổi!” Hắn không chút do dự, liền trả lời ngay.

    Vì trách nhiệm an toàn của Xà Hậu được đặt nặng lên trên người hắn, nên hắn cần phải dùng nhãn quan để quan sát chung quanh, tai nghe hết tám hướng mới được.

    “Hơn hai trăm tuổi sao? Không phải là rất già rồi sao?”

    “Không già đâu.” Tang Lịch Tư vừa nhìn bốn phía vừa nói.

    So với người hai ngàn tuổi như hắn thì Tiểu Điệp Tinh, cũng chỉ là một tiểu Oa Nhi mới thành tinh.

    “Vậy… Vậy huynh mấy tuổi rồi? 300? 500? Hay là 1000?” Nàng tò mò nhìn hắn, để xem kỹ hắn thuộc loại nào.

    “Gần như là vậy.”

    “Thật sao?” Oa! Nói vậy toàn bộ người ở đây đều là những lão yêu quái bất tử rồi? “Còn Xà Quân thì sao? Chàng đã mấy tuổi rồi?”

    Nàng không thể không biết nam nhân ở cùng với nàng cả ngày, thật ra thì hắn đã bao nhiêu tuổi rồi chứ?

    Thân là Xà Quân, vậy hắn không phải là người già nhất rồi sao!

    “Hơn 8500 tuổi.” Tang Lịch Tư nói.

    “Phịch” một tiếng, Chân Lôi ngã nhào trên đất, ánh mắt trở nên mơ hồ, đến nỗi không thể bò dậy được.

    Ôi trời ơi! Mấy ngàn tuổi, đó không phải là lão yêu quái bất tử già nhất rồi sao?

    Thì ra mỗi ngày nàng đang ở cùng với một lão Công Công đã mấy ngàn tuổi rồi!

    “Xà Hậu, người sao thế?” Tang Lịch Tư tốt bụng liền kéo nàng lại.

    “Ha ha…. Ha ha, không sao… Không sao hết.” Vừa quay đầu lại, thấy một đứa bé cầm trong tay cái bánh Hamburger đi lên, lập tức kéo Tang Lịch Tư đuổi theo người phía trước.

    “Sao thế Xà Hậu? Người nhìn thấy có thích khách sao?” Toàn thân hắn trở nên căng thẳng, rút đoản kiếm đeo bên hông ra.

    “Tiểu đệ đệ, đệ mua Hamburger này ở đâu vậy, nói cho tỷ tỷ biết có được không?” Nước miếng muốn chảy xuống tới đất, nàng liền chống hông hỏi.

    Dáng vẻ vội vàng của Tang Lịch Tư và Hải Thanh đứng ở phía sau nàng, làm cả hai thiếu chút nữa đã trượt chân té ngã trên mặt đất, lau mồ hôi lạnh trên trán mà cười khan, “Sở thích của Xà Hậu thật là nhiều đó.”

    Hình tượng nghiêm túc của bọn hắn, đã bị nàng làm cho sụp đổ mất rồi.

    Chắc việc vừa rồi, có lẽ đã bị bọn thuộc nhìn thấy hết cả.

    Mặc dù Xà Hậu không cho phép mang theo binh lính để bảo vệ, nhưng bọn họ đã an bài thủ hạ ở phía xa theo dõi. Ánh mắt sắc bén vừa rồi của hắn, chắc đã làm cho bọn binh sĩ đang lén đi theo phải che miệng cười trộm không ít.

    Thật là mất mặt quá đi!

    Hải Thanh bối rối liền lắc đầu một cái, bước tới để giải thích: “Xà Hậu, Nhân Giới có thứ gì thì ở nơi này cũng có thể mua được, nếu ngài thích thì có thể nói với ngự trù làm cho ngài mỗi ngày mười hay tám cái cũng được cả.”

    Không cần phải khoa trương như vậy đâu!

    “Tự mình làm và mua ăn, thì cái nào ngon hả?” Chân Lôi đứng lên liền hừ một tiếng, do quá khiếp sợ nên tiểu hài tử kia thật sự muốn bỏ đi ngay. “Đã là đồ ăn thì cần phải tiêu tốn ra một chút, ăn như vậy mới có niềm vui, mới thích thú mà muốn ăn chứ.” Cái này mà cũng không hiểu, đúng là đần thật.

    Khom người xuống, khóe môi nở nụ cười, nhìn theo hướng tiểu hài tử chỉ cho nàng.

    Nhưng khi nàng vừa mới đi có một nửa, lại nghe tiếng chiêng trống cất lên làm hấp dẫn nàng, tò mò chạy theo đám người quan sát, mới phát hiện ra tên Xà Quân kia rõ ràng đang bận rộn việc ở trong cung, lại xuất hiện tại nơi đây.

    “Chàng tới đây để làm gì?” Không chờ Tang Lịch Tư và Hải Thanh đến ngăn cản, Chân Lôi nóng lòng chạy tới! Ngăn cản nghi thức ở phía trước.

    “Nàng làm sao vậy? Đi chơi có vui không?” Vừa nhìn thấy nàng, Xà Quân mỉm cười, khom người xuống ôm lấy nàng, đặt nàng lên trên lưng ngựa, ôm chặt nàng vào trong ngực của mình.

    “Chàng gạt ta, rõ ràng nói không có thời gian đi theo ta, nhưng bây giờ lại xuất hiện ở nơi này.”

    “Bởi vì ta đang có việc cần phải làm, muốn đi dò xét tình hình thôn Bắc.” Xà Quân nói.

    “Vậy ta cùng đi với chàng.”

    “Không được.”

    “Ta muốn đi với chàng mà.” Nàng vùi đầu vào trong bờ vai của hắn, cứ nhất quyết dính chặt vào hắn mà không chịu rời đi.

    Tái Lạc Tư vuốt mái tóc dài mềm mại của nàng, muốn đầu của nàng cách ra khỏi bờ vai của mình, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của nàng đang nói chuyện, vừa mới buông tay ra thì nàng đã vội tránh né, cứ giữ chặt hắn y như cũ.

    “Ta nói rồi, lần này hành trình đi rất xa, sẽ làm cho nàng mệt lắm, nàng hãy ngoan ngoãn ở trong xà cung chờ ta trở về đi.”

    “Không, ta không chịu, ta mặc kệ, ta nhất định muốn đi cùng với chàng.” Giọng buồn buồn, vùi vào trong ngực hắn, giọng nói nghe giống như bị bịt mũi nói chuyện vậy.

    “Nàng làm vậy cũng không ích gì đâu.” Xà Quân lo lắng mà thở dài, nâng đầu nàng lên nhìn.

    Nàng nhanh chóng dâng nụ hôn của mình lên, ngăn chặn môi của hắn, làm cho hắn không còn cơ hội để đuổi mình xuống ngựa.
     
  2. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương chín - 2

    Tái Lạc Tư cười thất thanh.

    Vật nhỏ này càng lúc càng lớn gan, càng lúc càng tùy hứng, chắc cũng do hắn quá cưng chiều nàng, quá sủng ái nàng nên mới dám tùy ý hành động như vậy.

    “Được rồi, nhưng nàng phải ngoan ngoãn nghe lời ta, không để cho mình quá mệt mỏi có biết không?”

    Chân Lôi mệt mỏi gật đầu, xoa xoa đôi mắt chua xót của hắn! Thoải mái cọ xát vào trước ngực của hắn, tìm kiếm một chỗ vững chắc để ngủ.

    Nhìn nàng giống như một con mèo lười vậy.

    Tái Lạc Tư dùng chiếc áo choàng trên người giữ chặt lấy nàng, dường như vật nhỏ này vẫn không chịu đi xuống.

    Vừa bắt đầu, đã không chịu nghe lời hắn nói rồi.

    “Đi thôi! Toàn bộ lên đường!” Đội quân hùng dũng liền tiến về phía trước mà đi.

    Tất cả sự yêu thương đều dồn hết về phía Chân Lôi, nên hắn không phát hiện ra có một bóng lửa đỏ đang đứng trên đường phố, thấy tình cảm hai người gắn bó với nhau như vậy, nàng ta buồn bã xoay người đi, chỉ có thể tự mình quay trở về cung mà thôi.


    Tái Lạc Tư thực sự không lừa gạt nàng, cuộc hành trình lần này quả nhiên dài hơn nàng nghĩ, mà cũng mệt mỏi hơn rất nhiều. Nhìn dân chúng Xà Tộc khi thấy Xà Quân đến, trên mặt họ hiện rõ niềm kính yêu và sự tôn sùng của họ đối với hắn, mặt Chân Lôi tràn đầy quang vinh kiêu ngạo ở chỗ ngồi của mình. Nàng cảm thấy chuyến đi cực khổ này quả không uổng phí chút nào,

    “Xà Quân, đây là các loại rau quả mà chúng thần đã trồng ở nơi này, xin ngài hãy chúc phúc cho chúng thần có được không?” Một trưởng giả lâu năm đại diện cho dân chúng địa phương, cầm một giỏ dưa và trái cây quỳ xuống bên cạnh.

    Binh lính dừng đội ngũ lại, nhìn sang hướng Tái Lạc Tư chờ lệnh.

    Tái Lạc Tư gật đầu một cái, cho binh lính đưa giỏ dưa tới phía trước, một tay cầm giỏ dưa, trong miệng niệm thuật ngữ. “Giỏ dưa và trái cây này đã được trồng trong một thời gian dài, Xà Quân chúc phúc cho những thương lái này, vào năm sau cũng sẽ cho ra những loại trái cây ngọt ngào như hiện giờ, vì bách tính trong thôn mà mang đến một mùa thu hoạch bội thu cho mọi người”.

    “Xà Hậu tôn quý, xin người hãy vì đứa bé trong bụng của thần mà chúc phúc, hi vọng hài tử sau khi sanh có thể xinh đẹp và gặp được may mắn như người vậy.” Một thai phụ vác bụng phệ của mình đến, xấu hổ đi tới phía trước, cật lực quỳ xuống trước mặt Chân Lôi.

    “Mời ta chúc phúc ư?” Chân Lôi quýnh lên vội lắc lắc đầu, luống cuống nhìn Tái Lạc Tư.

    Căn bản nàng không có pháp lực để mà chúc phúc.

    “Nàng có thể.” Tái Lạc Tư nhìn nàng cổ vũ, ôm nàng nhảy xuống lưng ngựa, đem tay nàng đặt lên bụng của thai phụ, nhẹ giọng nói ở bên tai nàng: “Nàng phụ trách nói, ta sẽ giúp nàng.”

    “Ừ.” Chân Lôi lập tức cười tự tin, đưa tay đặt lên bụng của thai phụ, lớn tiếng nói, “Ta là Xà Hậu, hiện tại chúc phúc cho ngươi, chúc ngươi sinh hạ được chục tiểu bảo bảo, mỗi ngày mỗi lớn càng khỏe mạnh, thông minh và hiếu thuận hơn, tương lai có thể trở thành thị vệ của Xà Quân, là thủ hộ của cả Xà Tộc.”

    Bản tính nghịch ngợm của nàng lại trỗi dậy, cứ nói líu lo mãi, dù sao đó cũng là pháp lực của Tái Lạc Tư, mà hắn thì không có chuyện gì là không làm được đâu.

    Tái Lạc Tư cau lông mày lại, hạ lông mi xuống, nhìn nàng đầy oán trách, vật nhỏ này không biết mình đã chấp nhận bao nhiêu hi vọng sao? Cấp bậc của Xà Tộc cao quý được chia rất rõ ràng, bách tính bình thường không có tư cách được vào làm thị vệ của hoàng gia.

    Đó là vinh quang chỉ thuộc về Đệ Tử của Quý Tộc thôi.

    “Cám ơn Xà Hậu….. Cám ơn Xà Hậu!” Thai phụ kia mừng rỡ như điên, chỉ là không thể khấu đầu để nói lời cám ơn với nàng được.

    Đứng thẳng lên thì bụng đã lớn gấp đôi so với lúc nãy.

    Nhất thời làm Chân Lôi kinh ngạc, mặt tái xanh.

    “Đừng quên nàng đã ban phúc, một chục hài tử đó.” Tái Lạc Tư ở bên tai nàng, cắn răng mà nói.

    Vậy thì thai phụ này, không phải hằng ngày sẽ không thể kêu trời trách đất rồi sao.

    Chân Lôi cảm nhận được tội ác của mình, liền cúi đầu xuống, Tái Lạc Tư ôm nàng trở về trên lưng ngựa, nhỏ giọng hỏi: “Sẽ không có gì chứ, mẹ con bọn họ có thể bình an không?”

    Nàng chỉ nói đùa một chút mà thôi, không có ý định muốn xảy ra án mạng đâu!

    “Yên tâm đi! Lời chúc phúc nàng đã ban đó cũng là lời hứa của ta, nàng ta sẽ không có việc gì đâu.” Chỉ là nàng ấy sẽ phải chịu đau khổ một chút mà thôi.

    Bảo đảm khi nàng ấy sanh xong mười hai nhi tử này, sẽ không dám sinh thêm nữa.

    Đoàn ngựa tiếp tục đi về phía trước, càng ngày càng đi xa, đến một vùng đất mênh mông phía sau thôn làng, đi thẳng tới một vùng núi xanh biếc. Bởi vì đây là Xà Tộc, cho nên khắp nơi đều trải đầy hoa cỏ xanh ngắt, khắp nơi đều có thể thấy cảnh núi rừng và thác nước , sương mù mờ ảo tuyệt đẹp của thiên nhiên. Ở đây, giống như nàng đang sống ở trong tranh vậy.

    “Dừng lại ở đây đi, chúng ta có thể ngồi đây ăn cơm dã ngoại.” Tái Lạc Tư nhảy xuống ngựa, cũng ôm nàng đi xuống theo cùng hắn.

    Lúc này Chân Lôi bị cảnh đẹp ở vùng đất này thu hút! Thừa dịp binh lính đang chuẩn bị bữa trưa, nàng rảnh rỗi liền đi dạo chung quanh.

    Bất chợt, bên tai nghe được âm thanh “Tê Tê” phát ra một lúc lâu, cả thần kinh nàng liền căng thẳng, tóc tai dựng đứng lên hết.

    “Rắn….. Rắn………” Sợ tới mức không dám lay chuyển bước chân.

    Nàng quên mất đây là Xà Tộc, rắn chính là con dân của Tái Lạc Tư.

    Mặc dù Tái Lạc Tư đã hạ lệnh, không cho phép bọn họ lộ nguyên hình ở trước mặt mình, nhưng hiện tại đã ra khỏi Xà Vương Cung, ra khỏi thôn làng rồi. Ở nơi hoang dã này thì không thể hạn chế được rắn xuất hiện, bọn họ ngọe nguậy thân thể, chậm rãi bò đến gần chỗ mọi người.

    Ngoài nàng ra, những binh lính khác dường như không hề đếm xỉa đến sự tồn tại của những xà tinh cấp thấp này, cứ vui vẻ chuẩn bị mọi thứ.

    Bản tính sợ rắn lại trổi dậy trong nàng, liền hốt hoảng chạy về phía Tái Lạc Tư.

    “Tái Lạc Tư…..” Bởi vì nàng làm cho chúng hoảng sợ, chân của Tái Lạc Tư cũng đang bị một con rắn hổ mang quấn quanh, nó ngửa đầu lên thè ra cái lưỡi hồng, hướng về phía Tái Lạc Tư.

    “Cẩn thận!” Nàng quên mất sợ hãi, muốn đẩy hắn ra khỏi chỗ nguy hiểm, lại không chú ý đến đã dẫm vào một con rắn độc khác, nó giương thân rắn lên, ưỡn người bay về phía nàng. “A!” nàng khẽ hô lên một tiếng, cho rằng mình sắp bị rắn cắn rồi.

    Nhưng hắn đã nhanh hơn một bước, Tái Lạc Tư bước nhanh một bước dài, giơ cánh tay lên, thay nàng chặn lại miệng rắn, cũng vì vậy mà hắn liền bị rắn cắn.

    Dường như con rắn đã biết mình gây nên đại họa, run rẩy buông ngay cánh tay của Tái Lạc Tư ra, lăn một vòng trên mặt đất, biến thành một tiểu hài tử chỉ mới bảy tuổi, toàn thân run rẩy quỳ xuống trước mặt hắn.

    “Xin….. Xin Lỗi……. Xà Quân.” Tiểu hài tử sợ tới mức liền rơi nước mắt xuống.

    Tất cả binh lính đều bỏ ngay hết các công việc, cầm giáo chĩa về phía nó.

    Tái Lạc Tư lạnh lùng ngồi suy nghĩ, không nói một câu nào.

    “Lớn mật!” Tang Lịch Tư cất bước tiến về phía trước, rút kiếm bên hông ra, muốn chém tiểu hài tử kia.

    “Dừng tay!” Chân Lôi phục hồi lại tinh thần của mình, chạy nhanh đến, ôm chặt lấy tiểu hài tử. “Dừng tay lại, Tang Lịch Tư, huynh không thể giết nó, đó đâu không phải lỗi của nó.”

    Vốn chúng đang ở trên cỏ chơi đùa, chỉ là một tiểu hài tử vừa mới thành tinh hoặc là chưa thành tinh, nhưng do nàng xâm nhập vào thế giới vui đùa của chúng, phá hư cơ hội tiếp cận vị vua của chúng.

    Căn bản chúng không muốn đả thương đến Tái Lạc Tư, chỉ là ít khi có cơ hội được tận mắt chứng kiến vị vua trong lòng mình. Quá vui mừng nên rối rít đi đến gần, muốn biểu hiện lòng tôn kính mà thôi.
     
  3. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương chín - 3

    Vì nàng quá nhát gan nên đã phá hư hết mọi chuyện tốt đẹp, nàng không nên hốt hoảng tỏ ra lúng túng như vậy mới phải.

    Nàng quên mất thân phận Tái Lạc Tư cũng là Xà Quân, là vua của bọn chúng, căn bản chúng sẽ không dám đả thương làm hại hắn.

    Chân Lôi hối hận, toàn bộ sự đau khổ đều viết đầy ở trên mặt nàng, “Xin lỗi, nếu như huynh muốn trừng phạt thì cứ trừng phạt ta đi!” Nàng ngập ngừng nói.

    “Không phải nàng sợ rắn lắm sao?” Tái Lạc Tư hỏi, nhìn thấy bên cạnh nàng càng ngày càng có nhiều rắn tụ tập lại.

    Chân Lôi lắc đầu một cái, biết rõ xung quanh nàng càng lúc càng có nhiều rắn ở phía sau, kỳ lạ là nàng không còn sợ nữa, thậm chí còn cảm thấy đứa bé có hình dạng loài người này rất đáng yêu.

    “Không sợ, bởi vì bọn họ đều là con dân của ta và chàng mà.”

    Yêu hắn! Thì phải chấp nhận thân phận của hắn, thương hắn thì cũng phải thương cả Xà Tộc của hắn.

    Tái Lạc Tư gật đầu, ra lệnh Tang Lịch Tư cùng tất cả binh lính thu hồi vũ khí lại, đi tới bên cạnh hai người đang ngồi xổm dưới đất, một tay ôm lấy tiểu hài tử đang run rẩy đặt ở trên vai của mình, tay kia kéo Chân Lôi đứng lên.

    “Đứng lên hết đi! Ta tha thứ cho các ngươi, so với Xà Quân thì các ngươi còn lợi hại hơn nhiều, vì các ngươi đã làm cho Xà Hậu của ta không còn sợ rắn nữa rồi.” Hắn liền hắng giọng cười to.

    “Cám ơn Xà Quân, cám ơn Xà Hậu.” Kỳ quái, tiếng cười hắn cứ trải dài ra khắp mọi nơi, bầy rắn trên mặt đất hoàn toàn biến thành tiểu hài tử đáng yêu, bọn họ vui vẻ vây quanh hai người, càng ngày càng nhiều người tụ tập ở chung quanh họ.

    Tiếng cười của Xà Quân cùng Chân Lôi đã truyền đi khắp mọi nơi.

    Vào những ngày kế tiếp, Xà Quân vô cùng yêu thương Chân Lôi, chỉ cần không có bận rộn nhiều, liền đặt nàng lên lưng ngựa đi khắp nơi trong Xà Quốc, để cho nàng tiếp xúc với tất cả mọi người trong Xà Tộc.

    Nàng rất bình dị, lại gần gũi với mọi người, nụ cười của nàng làm cho tất cả xà dân đều hân hoan chào đón.

    Đêm đó, Chân Lôi rời khỏi chính điện nghị sự ở chỗ Tái Lạc Tư, một mình trở về tẩm cung thì một hồng quang hiện ra. Hỏa Hà Na xuất hiện trước mặt nàng, làm nàng bị dọa đến giật cả mình. “Nàng thật sự thích Xà Quân sao?”

    “Dĩ nhiên.” Cái này có gì lạ chứ? Nàng muốn gả cho hắn, đương nhiên là thích hắn rồi. “Chẳng lẽ ngài hi vọng, ta không thích chàng sao?”

    Để cho nàng ấy có cơ hội ở bên cạnh hắn có phải hay không?

    Chân Lôi liền nổi máu ghen lên.

    Diễm Chi Nữ khẽ mỉm cười, Chân Lôi tuy rất vui vẻ, nhưng sự thật thì trong lòng của con người luôn có lòng ghen tỵ.

    Lòng ghen tỵ rất đáng sợ, dễ dàng phá hủy tất cả.

    “Ta không có nói như vậy.” Nàng ta thản nhiên tiếp tục đi về phía trước.

    Chân Lôi nhanh chóng đuổi theo, “Ta nghe nói trước kia ngài thích Tái Lạc Tư.”

    “Ngài ấy nói cho nàng biết, tên thật của ngài sao?” Hỏa Hà Na kinh ngạc, dừng bước lại nhìn nàng.

    “Ta và chàng thích nhau, tất nhiên phải biết rõ tên của nhau rồi, có gì kỳ quái đâu chứ?” Thật không thể nào hiểu được.

    “Thì ra ngài ấy đối với nàng lại có tình cảm sâu nặng như vậy.” Sâu đến mức đem cả tánh mạng của chính mình giao phó trong tay nàng ta, chỉ tiếc nữ nhân của Nhân Giới này lại không biết mình đã có được vật quý giá đó.

    Chân Lôi hừ lạnh một tiếng, chặn lại ở trước mặt nàng ta. “Ngài không phải cũng biết tên chàng sao? Chẳng lẽ chàng đối với ngài cũng có tình cảm sâu đậm như vậy sao?”

    “Ngài ấy không chính miệng nói cho ta biết tên thật của ngài, chúng ta là vua của một tộc, đến khi có tu vi đặc biệt tự nhiên sẽ biết được tên của tất cả vạn vật trên thế giới. Chỉ là chúng ta không thể nói ra cho bất cứ người nào biết, càng không thể dùng đến nó. Chúng ta biết rõ, nếu các vua khác biết được tên thực của bọn ta, thì dĩ nhiên bọn ta cũng biết được tên thật của bọn họ. Trừ các Yêu Ma của Tinh linh giới ra, bọn họ luôn muốn hủy diệt hai bên, bởi vậy chúng có thể dùng phương cách này để hủy diệt tất cả mọi người.”

    Nói cái gì, rồi biết cái gì? Chân Lôi nghe hoàn toàn không hiểu.

    “Ý của ngài nói là mặc dù biết được tên thật của chàng, nhưng tuyệt đối không thể nào gọi tên của chàng ra?” Nàng đơn giản chỉ có thể giải thích được như vậy thôi.

    Nhìn thẳng vào vẻ mặt của nàng, Diễm Chi Nữ kia liền ngây ngô một lúc lâu, sau đó cúi đầu cười. Trong tiếng cười cũng có chút đồng tình.

    “Rốt cuộc ta đã biết vì sao ngài ấy muốn kết hôn với nàng rồi, sau này nhất định ngài ấy sẽ mệt chết đi được.”

    Mệt ư? Chân Lôi không nghĩ như vậy, liền hừ một tiếng, kẻ bị làm cho mệt chính là nàng mới phải, mỗi ngày đều phải chạy theo hắn khắp nơi, nên thường quá mệt luôn phải ngủ trong lồng ngực của hắn, còn bị hắn ôm về tẩm cung lúc nào cũng không biết.

    Làm hại nàng vào ngày hôm sau bị bọn cung nữ trong cung chế giễu.

    “Ngài hãy nói thật cho ta biết, ngài có thích Tái Lạc Tư hay không?” Nàng không muốn cứ phải giải mấy câu đố này nữa! Phiền não quá nhiều sẽ làm cho tóc của nàng trở nên trắng mất, hay là nàng cứ hỏi rõ ra một chút cũng tốt.

    “Phải hay không phải, nàng phân biệt được sao?” Diễm Chi Nữ cười nhẹ, đơn giản chỉ thấy càng trêu chọc cô gái này lại càng có chút thú vị.

    “Đương nhiên ta có thể phân biệt,” Chân Lôi trợn tròn mắt nhìn tình địch, không phủ nhận nàng ấy rất xinh đẹp, còn có tư chất của Vua một tộc, ngay cả nói chuyện cũng rất tự phụ và ưu nhã. Vậy thì sao? So với bản thân nàng, thì nàng ta cũng chỉ là Lão Nữ Nhân nhiều hơn nàng đến mấy ngàn tuổi thôi!

    “Người Nhân Giới của chúng ta đều tuân theo chế độ một vợ một chồng, nếu chàng đã cưới ta thì không thể động lòng với nữ nhân khác được nữa.” Tuyên bố lập trường và quyết định quyền sợ hữu của mình.

    “Tinh Linh bọn ta cũng vậy.” Ánh mắt đỏ xinh đẹp của nàng ta đột nhiên nhìn chăm chú về phía Chân Lôi, “Nhưng ta có thể vì tình yêu mà hi sinh tánh mạng của mình, nàng có thể làm được không?”

    “Ta… Dĩ nhiên có thể làm được rồi.” Chân Lôi không xác định được lời của mình nói có chắc chắn không, nhưng khi nhìn vào ánh mắt kiêu khích của nàng ấy, đơn giản chỉ muốn lấy lồng ngực ra bảo đảm nói: “Chỉ cần có thể bảo vệ Tái Lạc Tư, muốn ta chết đi cũng được.”

    Chỉ là…. Hắn lợi hại như vậy, cũng sẽ không cần đến phiên nàng bảo vệ đâu nhỉ!

    Chân Lôi chột dạ, liền tự an ủi lấy mình.

    Nói đùa sao, hiện tại là thế kỷ hai mươi mấy rồi, làm sao có thể vì tình cảm mà đặt cược tính mạng của mình chứ, Diễm Chi Nữ này có quá phóng đại lời nói hay không.

    “Nàng biết ở Yêu Ma Giới này, mỗi lời nói chính là một cam kết không?” Diễm Chi Nữ khó chịu liền nhắc nhở.

    “Biết chứ, ta có nghe Tái Lạc Tư đề cập tới.”

    Wow, không cần phải nghiêm trọng như vậy chứ!

    “Hi vọng đến lúc đó nàng còn nhớ lời cam kết này.” Hồng quang chợt lóe, đột nhiên nàng ta biến mất trước mặt của Chân Lôi.

    “Ôi!” mặc dùng đã xem hiện tượng này rất nhiều lần nhưng vẫn không quen được, mỗi lần nhìn đều bị giật mình.

    “Ta phải đến nói chuyện với Tái Lạc Tư một chút, về sau ở trong Xà Vương Cung này không cho phép ai sử dụng pháp thuật mới được.” Nếu không thì nàng sẽ bị hù chết mất.

    Kéo váy chạy về đại điện, căn bản không xem lời Diễm Chi Nữ nói có gì to tát, nàng chỉ muốn Tái Lạc Tư phải toàn tâm toàn ý tuân theo quy tắc mới của nàng vừa đặt ra thôi.

    Hoàn toàn không biết đang có mối nguy hiểm đáng sợ đang chờ đợi nàng.
     
  4. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương chín - 4

    Thời gian trôi qua, tình cảm cả hai càng nồng thắm thêm, trong nháy mắt thì Chân Lôi đã ở Xà Tộc được hai tháng. Nhớ lúc trước nàng quá sợ hãi, quá bất an lo lắng, càng về sau càng trở nên quen dần và có thể thích ứng. Trong hai tháng này nàng đã thay đổi đi rất nhiều, làm cho nàng không thể nào tin được.

    Hai tháng trước, nàng gặp khó khăn vì nàng vẫn còn là một cô gái của Nhân Gian. Nhưng vào giờ phút này, nàng đang mặc lễ phục màu trắng ngà kéo dài tới đất, đứng ở trước gương to khảm đầy châu ngọc, chung quanh nàng có rất nhiều cung nữ hầu hạ, nàng đang chờ Xà Quân anh tuấn của nàng đến, để đưa nàng tới thực hành đại điển phong hậu.

    Nghe nói trải qua buổi lễ phong hậu, Xà Quân sẽ phong ấn thời gian trên người nàng, để nàng có tuổi thọ vô hạn với trời đất, giữ mãi dung mạo như bây giờ để nàng làm bạn đời với hắn vĩnh viễn.

    Đây là tất cả mọi thứ mà nữ nhân trên đời đều mơ ước, tất cả những thứ này nàng đều có được, đây có phải là giấc mộng hay không? Thật sự khó mà tin được.

    “Xà Hậu, Xà Quân ra lệnh cho nô tì, mang thứ này tới cho người.” Cung nữ quỳ xuống trước mặt nàng, nâng chiếc hộp châu báu lên cung kính nói.

    “Đây là vật gì?” Nàng tò mò cầm lấy, rồi mở ra xem.

    Bên trong chính là một sợi dây chuyền được chế tạo bằng vàng, xem ra sợi dây chuyền vàng này không có gì quan trọng, nhìn bề ngoài của nó giống như đồ vật của nhân gian, trông không có gì đặc biệt cả.

    Chân Lôi càng ngày càng rất tinh quái, những chuyện vừa qua đã dạy cho nàng biết, Xà Quân cao quý không thể nào đưa cho nàng sợi dây chuyền vàng bình thường như vậy? Bực bội, nàng liếc nhìn vào bên trong lần nữa, thấy có một tấm thẻ ở phía sau nên nàng cầm lên xem, kết quả nhìn lên làm dòng lệ nóng liền rơi xuống.

    Tiểu Lôi: Có người đem những đồ vật quý giá đến tặng thím và thúc thúc con, chúng ta đã nhận được rồi. Biết con có công việc tốt, lại thoát chết, chúng ta thật sự rất vui mừng, và cũng rất cảm ơn người đã cứu mạng con đó.

    Mặc dù anh ta không nói cho chúng ta một lời đã đem con đi nước ngoài làm cho chúng ta có chút tức giận, nhưng biết anh ta là vua của một quốc gia nhỏ, lại chịu yêu con còn cưới con làm hậu, thím với thúc thúc của con cũng không còn tức giận nữa. Chúng ta chúc phúc cho con, hi vọng con được bình an và sống thật vui vẻ.

    Cuối cùng trời cao cũng mở mắt, cho con gặp được một người chồng tốt.

    Thím với thúc thúc của con chỉ là nông dân bình thường, không có gì để tặng cho con. Lúc chúng ta kết hôn, cha mẹ con có tặng cho chúng ta sợ dây chuyền vàng này, giờ chúng ta giao lại cho con, hi vọng con nhìn thấy nó sẽ nhớ tới chúng ta, nhớ tới cha mẹ qua đời của con. Hãy sống thật tốt nha. Vĩnh viễn sống hạnh phúc.

    Thúc thúc, thẩm thẩm yêu quý con nhất của con.

    Khi xem xong, Chân Lôi không cách nào ức chế được cảm xúc của mình, nắm chặt dây chuyền kia mà khóc ra thành tiếng.

    “Không nghĩ rằng nàng lại cảm động như thế, sớm biết vậy ta đã đem hết tất cả các bảo vật của thế gian này đưa đến trước mặt nàng rồi.” Tái Lạc Tư cứ trêu chọc nói, kim quang chợt lóe lên, liền xuất hiện ngay trước mặt nàng.

    “Chàng đã đến rồi.” Nàng vui mừng chạy vào trong ngực của hắn. “Cám ơn chàng, đã vì ta mà làm ra những việc này.”

    “Chỉ cần nàng vui vẻ, tất cả mọi thứ trên đời này ta đều có thể đặt trước mặt nàng.” Hắn mỉm cười nói.

    “Đủ rồi, chỉ cần có cái này cũng đã đủ lắm rồi.” Ôm thật chặt hông của hắn. “Chàng tới đón ta sao?”

    Thật mừng khi mình được gả cho một nam nhân đáng yêu như thế.

    “Bởi vì ta ở Thánh Điện chờ nàng mãi, mà nàng vẫn không đến nên đoán chắc là nàng vẫn còn mãi lo chơi mà quên mất thời gian, ta đành tự mình đến đây để đón nàng.” Hắn không hề trách mắng mà nhìn nàng cười nói.

    “Thật xin lỗi, ta thật sự bị nơi này mê hoặc rồi.” Nàng mắc cỡ, vùi đầu vào trong ngực của hắn. Nghe những lời nàng nói và ngã vào trước ngực của hắn, làm hắn phát ra từng trận cười sang sảng.

    Lồng ngực nàng cứ đập liên hồi.

    “Hiện tại ta dẫn nàng đến Thánh Điện để làm lễ thành thân, có được không?”

    Ở đầu bên kia, Chân Lôi thẹn thùng nhẹ “Ừ” một tiếng, “Ta đồng ý.”

    Tái Lạc Tư bật cười, nâng mặt nàng lên nhìn gương mặt ửng hồng của nàng, “Những lời này nên giữ lại, chờ đến Thánh Điện rồi nói lại biết không?”

    Làm cho mặt nàng càng ửng đỏ, càng thêm nóng bỏng.

    Tái Lạc Tư dẫn nàng bước tới trước thần điện, đằng sau là các cung nữ đang vây quanh.

    Thần điện to như vậy, nhưng chỉ thờ phụng hai tượng xà rất lớn, trông rất sống động làm nàng cứ nhìn chăm chú vào, ở phía dưới đặt một chậu than lớn có độ cao tương đương con người.

    Tái Lạc Tư đưa nàng tới trước mặt chậu than.

    Trong chậu than, lửa đỏ cứ cháy hừng hực, ngọn lửa đỏ giống như muốn thoát khỏi chậu than hướng thẳng tới chỗ nàng, Chân Lôi không khỏi kinh hoàng liền lui ra sau hai bước.

    “Đừng sợ, đây chỉ là nghi thức, không thể nào làm tổn thương đến nàng được.” Tái Lạc Tư nghiêm mặt lại, từ trước đến giờ ngọn lửa trong thần điện chưa bao giờ chồm lên cao như vậy.

    Hồng Bạch trưởng lão chính là người chủ trì nghi thức, cả hai cùng hiệp trợ lẫn nhau, nhưng chẳng ai ngờ lại có chuyện xảy ra như vậy.

    “Có lẽ thánh hỏa trong thánh điện đang chúc mừng chuyện vui này!” Bọn họ chỉ có thể giải thích được như vậy thôi.

    “Nghi thức bắt đầu đi!” Tái Lạc Tư ra lệnh.

    “Vâng”, Hồng Bạch trưởng lão gật đầu một cái, cả hai cùng giơ xà trượng lên song song nhau, quỳ xuống trước mặt tượng xà, thành tâm khẩn cầu, để trình với Xà Quân nhiệm kỳ trước về chuyện vui của cả tộc. Nhưng khi bọn họ vừa cầu khẩn xong, mời Tái Lạc Tư cùng Chân Lôi nắm tay nhau bước qua chậu than, đột nhiên ngọn lửa bỗng chốc biến thành màu đỏ liền vọt lên cao, rống giận đánh úp về phía Chân Lôi.

    “A!” Chân Lôi sợ hãi, liền lui ra, thiếu chút nữa buông cánh tay của Tái Lạc Tư ra.

    Lúc này, ánh mắt màu lam của Tái Lạc Tư liền trở nên lạnh lùng, từ trong miệng phun ra một hơi khí lạnh thổi vào lò lửa, làm ngọn lửa đỏ nhanh chóng biến thành màu lửa xanh, theo như lời đồn thì màu đỏ chuyển sang xanh chính là niềm vui mừng của Xà Tộc.

    Thần dân không nhìn thấy rõ, chỉ biết vui mừng khôn xiết, cho là Thánh Điện đã đồng ý hôn sự của Xà Quân, hơn nữa còn giáng phúc cho đôi tân nhân này.

    Chỉ có Hồng Bạch trưởng lão đang đứng ở phía trước là nhìn thấy rõ tất cả, lộ ra sắc mặt sợ hãi.

    Sao có thể như vậy?

    Chẳng lẽ Thánh Hỏa không đồng ý hôn sự này sao?

    Hôn sự này sẽ đem đến tai họa lớn cho Xà Quân sao? Hai vị trưởng lão hoảng loạn liền suy nghĩ .

    Không để ý đến biểu hiện của thánh hỏa, Tái Lạc Tư tự mình nâng cằm Chân Lôi lên, nhìn dung nhan kiều diễm của nàng mà tuyên thệ, “Từ nay về sau, nàng chính là Xà Hậu của Xà Tộc ta, trừ phi ta chết đi, nếu không thì nàng phải cùng sống với ta tới ngang hàng vô hạn tuổi thọ.” Nói xong, hắn hôn vào bờ môi của nàng đầy yêu thương, hơn nữa, hắn cũng vì nàng mà bày ra phong ấn trong một lúc ngắn ngủi.

    “Được, cả đời này ta sẽ đi theo chàng, Xà Quân của ta.” Nàng xấu hổ, liền đáp lại.

    Tái Lạc Tư vui vẻ, nâng tay nàng lên, dần dần cùng nhau rời khỏi Thánh Điện.

    “Xà Quân……” Hai vị trưởng lão rất bất an, liền muốn ngăn cản lại.

    Nhưng Xà Quân đã nhanh hơn một bước, dùng ánh mắt kiên quyết cảnh cáo bọn họ phải bảo vệ bí mật này, không được tiết lộ ra ngoài.

    “Dạ, Xà Quân.” Khi hắn nghiêm túc cảnh cáo, tạm thời bọn họ không thể nào lên tiếng, đành im lặng lui ra.

    Ánh mắt xanh biếc của Xà Quân trở nên giận dữ, nhìn xuyên qua bả vai của hai vị trưởng lão, nhìn về phía vách tường bên kia, làm mặt của Hỏa Hà Na trở nên trắng bệch. Ánh mắt lạnh lẽo kia giống như nói cho nàng biết, đừng có ngu ngốc mà gây sự nữa! Nếu không, hắn tuyệt đối không bỏ qua cho nàng.

    Dù không nói gì, chỉ dùng ánh mắt oán trách nhìn Hỏa Hà Na, cũng đủ làm tim nàng đau đớn, không tự chủ liền khóc lên, rưng rưng nước mắt mà âm thầm rời đi.

    Nơi này không thể nào lưu giữ nàng lại được nữa rồi.
     
  5. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương mười -1

    “Ca Ca.” Hỏa Hà Nà vừa về tới Viêm Điện, Viêm Đế ngồi trên ghế đỏ trong đại điện, hắn đã hiểu rõ tất cả mọi việc.

    Hắn có mái tóc ngắn đỏ rực, trông rất uy nghiêm oai dũng. Viêm Đế nhíu chặt mày kiếm lại, nhìn muội muội ngã dưới thềm đá khóc lóc, trầm ngâm không nói.

    “Viêm Đế cơ trí, xin huynh hãy tháo gỡ nghi ngờ của muội có được không? Tại sao chàng lại chọn nữ nhân loài người mà không phải là muội chứ?” Hai mắt Hỏa Hà Na đẫm lệ hỏi.

    Viêm Đế lắc đầu, “Đây là số mạng hắn đã chọn, Diêm Quân đã cảnh cáo hắn, lựa chọn của hắn sẽ dẫn đến chiến tranh lớn của hai tộc, nhưng hắn vẫn cố ý không thay đổi ý định.”

    Lời của hắn làm Hỏa Hà Na kinh sợ.

    “Huynh nói là, huynh muốn đánh nhau với Xà Quân sao?” Trời ơi! Chuyện kinh khủng tới mức này rồi sao. “Không, không được. Xin huynh đừng làm vậy, cho muội thêm một chút thời gian, để muội thử lại lần nữa xem sao.”

    Nhất định nàng có thể hóa giải tà khí của hai phe, vì tình yêu, nàng nóng lòng cầu xin hắn.

    Viêm Đế thoáng nhìn bằng đôi mắt sắc bén, liền thở dài nói. “Muội không thể quên được tình cảm với Xà Quân sao. Muội phải biết, nếu muội giết nữ nhân của hắn, vĩnh viễn Xà Quân sẽ căm ghét muội, ngàn vạn năm cũng không thể hóa giải được.” Viêm Đế không đành lòng, liền cảnh cáo nàng.

    Nàng chính là muội muội duy nhất của hắn, sao hắn có thể tàn nhẫn để nàng đùa trên lửa đỏ mà tự thiêu chứ?

    “Vì muốn lấy được Xà Quân, cho dù hi sinh tánh mạng vĩnh hằng, muội cũng không oán trách.” Nước mắt trong suốt của nàng liền nhỏ xuống trên thềm đá, nhất thời hóa thành một đóa Tinh Liên (cây sen tinh).

    Nước mắt của Diễm Chi Nữ lại hóa thành Tinh Liên, đó là sinh mạng nguyện được chuyển hóa.

    Không thể yêu Xà Quân, nàng tình nguyện chết đi.

    “Vậy muội hãy đi đi! Mong rằng trong tương lai của muội, Xà Quân sẽ không hận muội.” Bất đắc dĩ nhắm chặt đôi mắt hỏa lại, một tay phất lên, nàng quỳ gối dưới thềm đá lập tức biến mất không còn thấy nữa.


    “Xà Quân, hi vọng ngươi sẽ không phụ bỏ tình cảm, mà Diễm Chi Nữ đã dành cho ngươi.”


    Đêm tân hôn, Tái Lạc Tư ôn nhu dịu dàng cuộn tròn bao quanh Chân Lôi, hắn kiên nhẫn vuốt ve nàng, chờ đợi nàng trở nên ướt át, mở ra cho hắn, chờ đợi nàng cởi bỏ những rụt rè của thiếu nữ để cùng hắn vui thích trong đêm tân hôn.

    Hắn nhẹ giọng ở bên tai nàng dụ dỗ, để đêm đầu tiên đầy sợ hãi của nàng hóa thành tình yêu như mực nước dâng cao, mới chậm rãi tiến vào trong nàng, để cho mình vùi sâu vào trong thân thể của nàng, đem sinh mệnh thần thánh của hai người kết hợp lại thành một thể.

    “A” Khi hắn xuyên qua nàng, trong nháy mắt, nàng nhẹ hô lên một tiếng, thân thể đau đớn làm nàng nhíu mày thật chặt.

    “Ta làm nàng đau sao?” Toàn bộ sự yêu thương của hắn được viết đầy ở trên mặt.

    Chân Lôi rưng rưng, nở ra nụ cười, đưa tay phất giữa lông mày đau khổ, đang cau chặt lại trên mặt của hắn. “Ta sớm vì chàng mà đã chuẩn bị xong rồi.” Nàng ngượng ngùng kéo gáy của hắn xuống, dâng trọn bờ môi ngọt ngào của nàng lên cao.

    Đây là lần đầu tiên nàng tự động hôn hắn, đồng thời cũng dâng hết tình cảm thật lòng của mình cho hắn.

    Nàng cảm động với vẻ dịu dàng và sự chăm sóc chu đáo của hắn, thật sự nàng đã cảm nhận được tất cả tình yêu của hắn, qua từng lời nói và cử chỉ của hắn.

    Nàng ở phía dưới hắn ngọe nguậy, đỏ mặt thúc đẩy yêu cầu hắn.

    “Ta chỉ sợ làm tổn thương tới nàng.” Tái Lạc Tư biết mình to lớn, cũng hiểu nàng chỉ mới nếm thử trái cấm của thiếu nữ, hắn không muốn mình quá vội vàng làm tổn thương tới nàng.

    Mặc dù chôn sâu trong cơ thể nàng, làm nàng cảm giác có gì đó bị thắt chặt mà tắt nghẽn, càng khiến người ta tăng thêm mê loạn nhiều hơn. Không thể chờ đợi mãi, dù có muốn kích thích tình yêu liên tục nhưng hắn vẫn cố chịu đựng, không hy vọng mình quá mạnh sẽ làm nàng sợ.

    “Đừng lo lắng cho ta, đây là ta vì chàng mà muốn chứng minh, chứng minh cho việc tối nay ta là của chàng, tất cả tình cảm của ta đều thuộc về chàng.” Mặc dù trong lòng vẫn có chút sợ hãi, thân thể vẫn còn chút đau đớn kháng cự, nhưng nàng cam tâm vì hắn mà bỏ qua tất cả. “Chàng vì ta mà làm rất nhiều chuyện, nhưng ta chỉ có thể duy nhất lấy chính mình hiến tặng cho chàng.” Nàng xấu hổ nói, đem chính thân thể của mình, hoàn toàn tiến vào chỗ sâu trong hắn.

    Tự nàng dâng hiến, làm khơi dậy lòng ham muốn của hắn, không hề bị ức chế liền mở rộng ra, giải phóng chính mình, cứ thế mà chạy băng băng vào trong cơ thể nàng.

    Theo từng tiếng ngâm nga vui vẻ của nàng, Tái Lạc Tư đem ham muốn hai người dâng lên tới tột đỉnh của thế gian.

    Xà Quân hòa tan vào trong tình cảm nồng nàn của Chân Lôi, nàng tràn đầy ngọt ngào nằm tựa vào trong lòng của hắn, hưởng thụ cảm giác cưng chiều cùng sự che chở bảo bọc của hắn, cả ngày lẫn đêm cùng hắn ở chung một chỗ.

    Trong cung Xà Vương, từ chỗ hai người có thể nghe được tình cảm chân thành, bóng dáng cả hai giống như đang chu du khắp nơi trên thế giới, tiếng cười vui vẻ của Xà Quân cùng niềm hạnh phúc của nàng, đã vươn xa ra cả Xà Giới, tình cảm nồng nàn của hai người, có thể nói làm người khác phải ghen chết được.

    Đủ để chứng minh, sự chờ đợi mười năm của bọn họ quả thật không sai.


    “Tái Lạc Tư.” Trong gió nhẹ của đêm tối, từ trong tẩm cung của hắn, những màn vải nhẹ nâng lên theo gió, một đốm lửa đỏ xuất hiện, bóng nữ xinh đẹp lặng lẽ tiến vào tẩm cung.

    Nàng vừa xuất hiện, Tái Lạc Tư liền tỉnh.

    “Đây không phải nơi nàng nên đến.” Hắn nhíu mày cảnh cáo.

    Đem thân thể mềm mại của Chân Lôi đang nằm trên ngực hắn dùng mền che lại, cho dù nàng ta là nữ nhân, cũng không muốn nàng ta nhìn thấy thân thể trắng như tuyết của người mình yêu.

    “Chàng thực sự khiến ta rất đau lòng.” Nàng chậm rãi tiến đến gần, mắt nhìn Chân Lôi nằm ở trong ngực hắn mà thầm ngưỡng mộ.

    Hi vọng người được tựa vào trong ngực hắn chính là mình.

    “Ta chưa bao giờ hứa hẹn với nàng một điều gì.” Lạnh nhạt nói, thực sự hắn không muốn nói nhiều với nàng nữa.

    “Cho dù chàng biết rõ, khi cưới nàng ấy sẽ trở thành kẻ thù của ca ca ta, chàng vẫn muốn hi sinh tánh mạng để bảo vệ nàng ấy như vậy sao, cũng giống như ta đang cố bảo vệ cho chàng sao.”

    Lời của nàng làm vẻ mặt Xà Quân rét lạnh, đồng thời cũng cảm nhận được nữ nhân bên cạnh đã dần thức tỉnh, hắn vì Chân Lôi mà xoay người bày ra kết giới, khiến nàng bị vây kín trong mộng ngọt, không thể nghe được cuộc đối thoại của hai người.

    “Chàng cho rằng chàng làm tổn thương ta như thế! Ca ca ta sẽ bỏ qua cho chàng sao? Ca ca đã chỉnh đốn lại đại quân, bất cứ lúc nào cũng có thể công kích tới đây!” Nàng rơi lệ lắc đầu nhìn hắn, “Vì nàng, chàng vứt bỏ tình bằng hữu mấy ngàn năm, vứt bỏ hòa bình của hai tộc, như vậy có đáng không? Tại sao chàng lại làm tổn thương ta như thế? Chẳng lẽ ta lại thua kém nàng ta đến vậy sao? Một Hỏa công chúa tôn quý, lại thua kém một nữ nhân thấp hèn yếu kém của loài người như vậy sao?”

    Nàng phải làm thế nào để có thể thức tỉnh, u mê trong hắn?

    “Chuyện này không liên quan tới nàng.” Hắn lạnh lùng đáp.

    “Ta yêu chàng.” Hỏa Hà Na không để ý đến ánh mắt lạnh lùng của hắn đang nhìn nàng chằm chằm, kiên trì đi đến bên giường của hắn mà quỳ xuống __ nâng đôi bàn tay của mình lên đặt lên trên cánh tay hắn, kề sát bờ môi khẽ hôn lấy hắn, “Ngay từ khi còn là một đứa bé rồi trở thành người lớn. Nhân dân Xà Tộc không hề biết đến sợ hãi, nhưng đến lúc đó, sẽ không chỉ tổn hại đến người của chàng và người của ta thôi đâu. Van xin chàng Tái Lạc Tư, để cho ta giúp chàng có được không?”

    “Nàng trở về đi! Trở về bên cạnh Viêm Đế đi.” Tái Lạc Tư rút tay về, mặt rét lạnh. “Nếu không đi, đừng trách ta tự mình động thủ tiễn đưa náng trở về Viêm Cung.” Hắn lạnh như băng nghiêm mặt xuống cảnh cáo.

    Vẻ mặt lạnh lùng kia, làm cho nàng bất mãn, thân thể đang quỳ xuống chậm rãi đứng lên.

    “Không, trái tim ta sẽ không chết, vì chàng, cho dù hi sinh mạng sống, bị chàng căm hận, ta cũng không quan tâm.” Hỏa Hà Na lắc đầu một cái, thở dài một hơi không ngừng rơi những giọt lệ trong suốt đầy thương tâm, lặng lẽ không ngừng phát ra những hơi thở nhỏ. “ Đây là do chàng lựa chọn chiến tranh, ta đã bất lực ngăn cản rồi.”

    Thật sự nàng đã cố gắng hết sức, nhưng hắn lại không chịu tiếp nhận!

    Lời than thở như nâng theo gió nhẹ, truyền đi rất xa, đi đến Nam Phương Chi Cảnh ở Viêm Cung, làm cho nút gài trên cửa sổ phải đứng lại, Viêm Đế nhíu chặt chân mày.

    Tái Lạc Tư nhìn thấy vẻ mặt Hỏa Hà Na cực kỳ đau khổ, che kín mặt lại mà đi ra ngoài.

    Bên trong tẩm cung lâm vào cảnh yên lặng thật dài trong một lúc, vẻ mặt Tái Lạc Tư trở nên nặng nề.

    Xem ra hắn và Hỏa Tinh phải đánh với nhau một trận rồi, điều này rõ ràng là không thể tránh được.


    Sau khi kết hôn, Chân Lôi cứ quấn quanh ở bên cạnh Tái Lạc Tư, rất sợ nếu không chú ý thì Hỏa Diễm Chi Nữ xinh đẹp đó lại có cơ hội đến gần Tái Lạc Tư.

    Tất cả các việc nàng làm đều do nàng ấy đã từng làm khách ở nơi đây, còn là một trăm năm nữa chứ!

    Nếu là người Nhân Giới, chỉ cần trong một buổi tối thôi, cô nam quả nữ ở chung một chỗ tất có chuyện không may xảy ra, huống chi Xà Quân tuấn mỹ đến như vậy, ở cùng nam nhân một trăm năm, nhất định tình cảm hai người không phải là ít.

    Nếu nàng không canh chừng, chỉ cần sơ ý một chút, Xà Tử, Xà Tôn liền hạ sinh ra một đống.

    Vất vả lắm mới gả cho nam nhân này, tuyệt đối không để bị cướp đi nhanh như vậy.

    Chính là nàng còn chưa hưởng thụ hết, tình cảm thương yêu của Tái Lạc Tư dành cho nàng mà!

    Không biết có phải do mình có quá nghi ngờ hay không, nàng cảm thấy hai vị trưởng lão Hồng Bạch của Xà Tộc cứ luôn canh chừng nàng bằng ánh mắt rất kỳ quái, khiến nàng cảm thấy vừa lạnh vừa khó chịu.

    Nhiều lần nàng muốn nói cho Tái Lạc Tư nghe, nhưng lại sợ rằng do mình quá đa nghi, sẽ làm cho hắn cùng với trưởng lão tạo nên nhiều thành kiến, vì vậy cứ giữ chặt lại ở trong khóe miệng.

    Thấy bộ dạng than ngắn thở dài, đang nằm gục xuống bàn của nàng, Tái Lạc Tư đang cầm công văn ngẩng đầu lên, nhìn về phía nàng. “Nếu như nàng đợi ở đây quá mệt mỏi, có thể tìm Hải Thanh, nhờ hắn dẫn nàng đi ra bên ngoài vui chơi một chút.”

    “Không cần.” Chân Lôi nói, nhưng lại không ngẩng đầu lên, cứ cầm lọn tóc lên lộn một vòng tròn ở trên bàn thủy tinh. “Ta muốn ở chỗ này với chàng.” Thật ra nàng đang nói trái với lương tâm mình! Trên thực tế là sợ bị cướp mất lão công thôi.

    Không còn cách nào, ai bảo Diễm Chi Nữ đó dáng dấp lại đẹp hơn mình, so về vóc dáng cũng tuyệt mỹ hơn mình, so về huyết thống thì hơn hẳn loại côn trùng như mình, còn pháp lực lại cao thâm vô cùng, cái nào nàng cũng không bằng.

    “Thật không muốn đi ra ngoài sao? Ta nghe nói trong thành có rất nhiều tộc Tinh Linh nghệ sĩ khác, họ còn biết sử dụng các kỹ năng đặc biệt đó!”

    Tinh Linh nghệ sĩ?
     

Chia sẻ trang này