Xà Quân Đùa Hậu - Trúc Quân [ 40 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Nhược Lan, 27/10/16.

  1. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương mười - 2

    Ánh mắt hiện lên màn sương buồn ngủ, dù mệt mỏi nhưng cũng ngẩng đầu lên. “Nhưng mà…. Ta mà vừa đi, Diễm Chi Nữ tới đây thì làm sao bây giờ?”

    Tuyệt không cho tình nhân cũ có cơ hội nào cả.

    “Rốt cuộc nàng cũng chịu nói lời thật lòng rồi hả?” Tái Lạc Tư cười một tiếng, khóe miệng cong lên thật đẹp mắt, “Ta biết ngay vật nhỏ này đang ghen mà.” Để cây viết đang cầm trong tay xuống, bước tới bên nàng, đặt thân thể của nàng lên trên đùi của hắn ngồi. “Yên tâm đi! Ta sẽ để cho nàng ấy trở về Viêm Đế, nhưng không phải nàng rất thích nàng ấy ở lại nơi này sao?”

    “Ta không thích nàng ta ở nơi này đâu.” Lời ngay nói thật, đôi tay vòng lên gáy của hắn, đầu tựa vào trên bả vai của hắn làm nũng, “Nàng ấy ở đây làm cho ta rất bất an, cầu xin chàng hãy hạ một đạo mệnh lệnh, từ nay về sau không cho nàng ấy lui tới nơi này làm khách có được không?”

    “Không được.” Tái Lạc Tư siết chặt gò má trắng của nàng, giễu cợt tính trẻ con của nàng, “Đừng quên, bây giờ thân phận của nàng là Xà Hậu của một tộc, nàng cần đối mặt với những Tinh Linh Vương khác, sao có thể thất lễ?”

    Chuyện này lan truyền ra ngoài, sẽ tổn hại đến mặt mũi của Xà Tộc.

    “Ta mặc kệ, ta chính là sợ chàng bị nàng ấy cướp đi chàng! Huống chi nàng chỉ là Diễm Chi Nữ, không phải là Hỏa Vương thật sự, Hỏa Vương thật sự chính là ca ca của nàng, Viêm Đế mà.”

    Thân phận của công chúa và vua vẫn có sự khác biệt.

    Cho dù nàng có là nữ nhân của Nhân Giới, nhưng việc này chẳng lẽ nàng không hiểu sao?

    “Người nào nói cho nàng biết những thứ này?”

    “Hải Thanh nói.” Biết ở trước mặt hắn nói láo cũng vô dụng, thẳng thắn vẫn là tốt nhất.

    Cái tên Hải Thanh nhiều chuyện này, cầu xin hắn đừng gây thêm nhiều phiền phức cho hắn nữa có được không.

    “Cái tên Hải Thanh này, dường như hắn đã quá rảnh rỗi rồi.” Nên tìm nhiều công việc cho hắn làm mới đúng. “Ta sẽ để Tang Lịch Tư ở cùng với nàng, không cho Hải Thanh ở bên cạnh nàng nói những chuyện nhảm nhí nữa.”

    “Vậy chàng hãy đồng ý với ta, không cho nàng ấy đến đây, không để nàng ấy gặp mặt chàng.”

    Xà Quân bật cười liền gật đầu, “Nếu như nàng ấy không đến tìm ta thì thôi.”

    “Dù cho có tìm chàng, chàng cũng phải trốn không gặp nàng ấy.” Chân Lôi vẫn cố chấp nói.

    Tính trẻ con lại tái phát, khiến Tái Lạc Tư bất đắc dĩ cười, “Đừng ăn nói bậy bạ, mau đi chơi nhanh đi.”

    Vỗ vào bả vai của nàng, thúc đẩy nàng đi chơi.


    Khó lắm mới có dịp xuất cung, phải đi đến các vùng khác để xem các tộc tinh linh biểu diễn mới được. Chân Lôi rất ngây thơ, liền đi qua hết chỗ này rồi đến chỗ khác. Trời đã về chiều, nàng vẫn cứ thích vui đùa ở các gian hàng của các tinh linh, còn mua viên ngọc lửa để chơi, rồi lại kéo Tang Lịch Tư đến trước mặt đoàn xiếc ảo thuật.

    “Không được đâu Xà Hậu, người đã đi ra ngoài quá lâu rồi, nên mau trở về đi ạ.” Tang Lịch Tư vẫn cố thi hành trách nhiệm, thúc giục nàng mau trở về.

    “Không cần vội, Hỏa công chúa đã về rồi, Xà Quân lại đang bận việc, ta có thể an tâm ở nơi này chơi thêm một chút.” Nàng không quen bị mọi người vây quanh, không thích mọi người cứ nhìn chằm chằm vào nàng, liền há miệng để hít thở không khí tự do một chút.

    “Xà Hậu, không được. Xin người đừng làm khó dễ hạ thần, hạ thần…….. Xà Hậu……. Xà Hậu…..” Lời còn chưa nói hết, đã nhìn thấy Xà Hậu của hắn đang chạy về phía trước với vẻ mặt rất tò mò, Tang Lịch Tư chính là người đảm nhiệm trọng trách bảo vệ cho nàng, nên đành phải đuổi theo sau.

    Khi hắn đang đuổi theo Chân Lôi, đột nhiên có một thanh âm quen thuộc chui vào trong lỗ tai của Tang Lịch Tư.

    “Bạch trưởng lão, ông xác định ngọn lửa kia chính là dấu hiệu xấu sao?”

    Là Hồng trưởng lão, từ trước đến giờ rất ít đi đến dân gian, sao hôm nay Hồng trưởng lão lại tới nơi đây chứ? Tang Lịch Tư liền chỉnh đốn lại sắc mặt của mình, dựng thẳng tai lắng nghe chỗ âm thanh phát ra, xoay người đi tới trước.

    “Thánh Hỏa của Thánh Điện luôn luôn là màu xanh biếc với màu cát trắng, nhưng trong đại điển phong hậu kia thì... Mặc dù đã được Xà Quân lấy hàn khí áp xuống, nhưng ta vẫn thấy rất rõ ràng đó là màu đỏ tươi, chính là dấu hiệu xấu mà trong truyền thuyết đã đề cập đến.”

    Hai trưởng lão đang ngồi trong quán trà, nhỏ giọng cùng nhau đàm phán chuyện quan trọng.

    Bởi vì nơi này cách xa Xà Vương cung, cách xa khỏi Xà Quân một đoạn dài, vì vậy mới đến nơi này để đàm phán, không để cho Xà Quân phát hiện.

    “Chỉ biết là có dấu hiệu xấu, nhưng lại không biết có ẩn ý gì.” Hồng trưởng lão thở dài.

    “Sao lại không thể? Gần đây ông không nghe nói bên Viêm Tộc kia đối xử với chúng ta cực kỳ khó chịu hay sao? Hơn nữa trong đại điển phong hậu lần này, bọn họ cũng không phái người tới tham dự, không phải là không bình thường hay sao?”

    “Có lẽ Viêm Quân tức giận vì chuyện của Hỏa công chúa.” Hồng trưởng lão liền phân tích nói.

    “Nói như vậy thì cũng đúng thôi, bởi vì Xà Quân của chúng ta đã phụ bỏ người ta mà.”

    “Ông nghĩ có khi nào xảy ra đại chiến hay không? Dù sao bên Viêm Tộc kia gần đây rất kì lạ, ông không phát hiện gần đây không có người nào của Viêm Tộc xuất hiện ở đây sao?” Hồng trưởng lão lo lắng.

    “Không thể nào đâu!” Bạch trưởng lão lắc tay, “Ít nhất còn có Hỏa công chúa cơ mà! Nếu đó là dấu hiệu xấu thì chắc Viêm Quân đã đoán trước được chuyện đó rồi, cho nên mới phái Hỏa công chúa tới đây cũng không chừng, bởi vì trên người của nàng ấy có hơi thở của Thánh Diễm, có thể bảo vệ Xà Giới tránh khỏi điềm xấu kia.”

    “Nếu thế thì tốt rồi chỉ tiếc là chúng ta đã phụ lòng tốt của Viêm Quân, tính sót nước cờ này, cũng vì mắt già này đã ép Xà Quân chọn cô gái của Nhân Giới, làm Thánh Hỏa trong Thánh Điện cũng oán giận chúng ta, không ủng hộ chúng ta.” Hồng trưởng lão tự trách bản thân mình thật nặng, “Ngộ nhỡ dấu hiệu xấu này nhắm vào Xà Quân thì làm sao bây giờ?”

    Mặt Bạch trưởng lão trở nên sợ hãi. “Vậy thì càng hỏng bét, chỉ sợ dao động đến Xà Giới sẽ đem đến một cuộc binh đạo chiến loạn rồi.”

    “Ta nghĩ phương pháp tốt nhất là đi tìm Viêm Quân, hay Hỏa công chúa để nói rõ một chút.” Hồng trưởng lão đề nghị.

    “Có lẽ nên làm như vậy.” Bạch trưởng lão thở dài, là phúc hay họa cũng cần phải biết rõ.

    Vì Xà Tộc của họ, vì Xà Quân bọn họ, tuyệt đối không thể để chuyện nguy hiểm xảy ra.

    “Đi thôi, chúng ta mau đi ngay bây giờ.”

    Chùm tia sáng Hồng Bạch chợt lóe lên, sau đó hai người liền biến mất không còn nhìn thấy nữa.

    Trong lúc vô tình lại nghe được bí mật này, làm cho sắc mặt Tang Lịch Tư liền trở nên xanh đậm.

    “Thì ra ta chính là nguyên nhân gây ra sự kiện này sao.”Chân Lôi bình tĩnh liền cất tiếng nói, vang vọng ở bên tai.

    Tang Lịch Tư vừa quay đầu lại, thấy sắc mặt của nàng trở nên trắng xanh.

    “Xà Hậu……..”


    “Xà Hậu………” Tang Lịch Tư đuổi theo phía sau, muốn ngăn cản nàng chạy về cung.

    Nhưng Chân Lôi lại không để ý đến hắn, cứ cúi đầu chạy thẳng về phía trước, nàng vừa tức giận vừa chạy thở hổn hển về Xà Vương Cung, nóng lòng muốn hỏi Tái Lạc Tư, muốn hỏi xem chuyện Hồng Bạch trưởng lão vừa nói có đúng thật như vậy không?

    Nàng chính là dấu hiệu xấu, là họa tinh đem đến tai họa cho Xà Tộc sao?

    Nhớ lúc ở Thánh Điện kia, lúc nhìn thấy ngọn lửa đỏ Hồng Bạch trưởng lão đã có nói, mặc dù chỉ trong nháy mắt nhưng nàng vẫn nhớ rất rõ, chẳng qua lúc đó nàng không hiểu nó có ý gì, cứ nghĩ rằng đó chỉ là ngọn lửa bình thường mà thôi.

    Cho tới hôm nay, nàng mới hiểu được bí mật ở bên trong.

    Tuy nàng chỉ mới ở Xà Vương Cung trong khoảng thời gian ngắn, nhưng nàng cũng biết ở Xà Tộc màu may mắn chính là màu trắng, xanh lục cùng với màu vàng kim, còn màu đỏ tươi như máu chính là màu kiêng kỵ

    Cho nên ở Xà Tộc, dù là thánh điển kết hôn, cũng không dám trải thảm đỏ thẫm lên, duy chỉ có nghênh đón Diễm Chi Nữ thì bọn họ mới lấy ra để bày tỏ sự tôn trọng với người vương thất của Viêm Tộc.

    Bởi vì bọn họ tin rằng người trong hoàng thất Viêm Tộc có Thánh Diễm, sẽ vì bọn họ mà xua đuổi cái ác đi, cho nên chỉ cần có mặt Thánh Diễm của Viêm Tộc, thì họ mới yên tâm sử dụng màu đỏ.

    Cuối cùng đến giờ khắc này, Chân Lôi đã hiểu rõ vì sao Tái Lạc Tư không thể đáp ứng thỉnh cầu của nàng, từ chối chuyện Hỏa công chúa đến thăm. Thì ra bọn họ không chỉ có tình cảm một trăm năm, mà còn vì năng lực của nàng ta có thể xua đi điềm xấu.

    Mà điềm xấu đó, cũng chính do mình gây ra.

    “Tái Lạc Tư.” Chân Lôi không nhìn thấy Tái Lạc Tư liền vọt ra đại điện! Chạy đi tìm hắn khắp nơi. “Tái Lạc Tư……. Tái Lạc Tư……..” Kết quả khi nàng ở trong quảng trường của Xà Vương Cung, mới tìm ra hắn, thấy hắn ngồi ở trên lưng ngựa đang dẫn dắt Hải Thanh cùng vô số binh lính chuẩn bị ứng chiến để xuất chinh.

    Chuyện gì đang xảy ra? Sao đột nhiên lại có chiến tranh? Đánh với ai chứ? Sao cái gì nàng cũng không biết vậy?

    “Lôi Nhi, nàng đến rồi à.” Nhìn thấy nàng, hắn cười lộ ra hàm răng trắng noãn, duỗi cánh tay về phía nàng.

    “Tái Lạc Tư,” Nàng hoảng loạn, chạy nhanh như bay về phía hắn, ôm hắn thật chặt. “Nói cho ta biết, chàng làm gì ở đây?”

    “Viêm Tộc đang ở biên cảnh tụ tập binh lính, có thể sẽ dẫn đến chiến sự, cho nên ta muốn đi nhìn một chút.”

    “Chiến sự? Chẳng lẽ những gì ta vừa nghe đều là thật, ta chính là tai họa sao?” Nàng kinh hoàng hỏi.

    “Ngốc, sao lại như vậy chứ?” Tái Lạc Tư vừa khống chế cơn tức giận, vừa không rời cương ngựa, vừa yêu thương nàng, cũng vừa sờ đầu, “Đây là chuyện giữa ta và Hỏa Hoàng, nếu nói đó là tai họa, thì cũng do Hỏa Hà Na ở đài hiến tế, chơi trò diễn xiếc mà thôi.”

    “Vậy thì chuyện này cũng có liên quan đến ta rồi.” Nàng cắn môi dưới, tự trách bản thân mình.
     
  2. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương mười - 3

    Tự trách mình khờ khạo, nàng quên mất lúc bị Hỏa Nam Tử bắt đi đã từng uy hiếp, lại còn có nam tử tóc đen có gương mặt lạnh lùng đã từng cảnh cáo nàng, bọn họ không phải đều nói hắn cần phải thật sự cẩn thận trong việc chọn lựa đó hay sao? Không phải đã nói rõ ra là nếu cự tuyệt Hỏa công chúa sẽ dẫn đến tai họa rồi sao?

    Dĩ nhiên nàng không hề nghĩ đến, đã quên khuấy đi những chuyện nghiêm trọng như vậy.

    Nhưng hắn cũng thật khờ, sao lại kiên trì chọn nàng chứ?

    Chẳng lẽ hắn không quan tâm đến chuyện bị người Viêm Tộc trả thù hay sao?

    “Vậy phải làm sao bây giờ?” Nàng nóng lòng hỏi, không thể làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, cứ ngồi yên ở trong cung chờ hắn trở về được.

    Ngộ nhỡ hắn chiến bại, không trở lại nữa thì làm sao bây giờ?

    Nghĩ đến đây, thật sự nàng rất muốn bật khóc.

    “Cái gì cũng không cần làm, chỉ cần dùng tình yêu của nàng biến thành sức mạnh bảo vệ cho ta, vì ta mà tự cầu nguyện là được rồi.” Hắn tự tin nói, rồi đột nhiên xoay người lên ngựa cùng với đội binh rời đi.

    “Tái Lạc Tư….. Tái Lạc Tư……..” Trong lòng vô cùng bất an, Chân Lôi chỉ muốn đi cùng hắn, nhưng lần này Xà Quân cũng không giải thích gì nhiều, bỏ nàng ở lại một mình đi nghênh chiến.

    Bộ dạng bỏ đi đầy khí thế này, càng làm cho nàng run rẩy bất an.

    “Ta nên làm gì bây giờ? Phải làm sao mới có thể hóa giải cuộc chiến này đây?” Nàng không thể để cơn ác mộng kia trở thành sự thật, không thể để cho con dân lương thiện bị cuộc chiến này giày xéo, nàng cần phải nghĩ ra biện pháp để ngăn cản tất cả chuyện này lại mới được.

    “Ta biết nàng sẽ đến tìm ta, Chân Lôi.” Ở một nơi tràn ngập sắc xanh gọi Đại công chúa, thì Hỏa Hà Na liền xuất hiện.

    Trên thực tế, nàng không hề rời khỏi khu vực của Xà Tộc, chỉ cất giấu bóng dáng ở trong bóng tối mà thôi. Bởi vì nàng cũng muốn ngăn chặn cuộc chiến, mượn cơ hội này làm cho Chân Lôi biến mất vĩnh viễn.

    “Chúng ta hãy bớt nói chuyện dư thừa, mà đi thẳng vào vấn đề chính đi. Ta muốn hỏi ngài, làm thế nào thì ngài mới bằng lòng bảo ca ca ngài không gây ra cuộc chiến này, không gây tổn hại đến Xà Quân cùng Xà Giới hay bất cứ người nào khác?”

    “Nàng cũng biết rồi à.”

    “Dĩ nhiên, ta biết tất cả chuyện này, đều do ngài nhúng tay vào.” Chân Lôi hừ lạnh.

    “Không phải, đó là do nàng ép ta.” Hỏa Hà Na cười cười, tư thế trang nhã mỹ lệ, đi thẳng tới trước mặt nàng. “Không phải nàng muốn giúp Xà Quân hay sao?”

    “Dĩ nhiên ta muốn giúp chàng, nhưng căn bản ta lại không biết làm cách nào để giúp chàng?”

    “Chỉ cần nàng muốn là được.” Ánh mắt hỏa phát ra những tia lửa đỏ nhìn thẳng về phía nàng, “Vì giúp Tái Lạc Tư, nàng có thể nghe theo ta không?”

    “Dĩ nhiên.” Từ trong vành mắt đỏ của nàng ấy, làm cho nàng có chút giật mình.

    “Vậy thì đừng nói cho Tái Lạc Tư biết, hãy lẳng lặng đi theo ta.” Nàng nắm tay Chân Lôi, một hồng quang liền hạ xuống, bao chặt lấy hai người. Từ từ bay lên trên không trung, không biết bay về nơi nào. “Tên tuổi của Tinh Linh Vương chính là một loại pháp thuật, ta dùng kết giới của mình để che khí của nàng lại, chỉ cần nàng không gọi tên của hắn, hắn sẽ không thể tìm được nàng.”

    Chân Lôi gật đầu đồng ý ngay, “Nhưng ngài muốn dẫn ta đi đâu?”

    Trong lòng nàng vẫn có chút bất an.

    “Hoang cảnh.” Hỏa Hà Na nói, đồng thời cắt đi hồng quang, đến tận chỗ cửa Thủy Lâm. “Đây là cửa ra vào Xà Giới, khắp chung quanh đều là núi rừng xanh biếc, còn bên kia chính là vùng đất hoang vu khô khốc, là cấm địa của lũ Tộc Yêu Ma. Trải qua một thời gian dài, nơi đó trở thành nơi xử phạt các phạm nhân bị trọng tội, một khi nàng tiến vào bên trong hoang cảnh thì sẽ bị sức mạnh hắc ám bên trong nuốt chửng, cho nên sẽ không có ai bước vào đó mà sống sót trở về.”

    Nghe nàng ta nói xong, liền cảm thấy sợ, Chân Lôi không khỏi lui bước, cách ra xa “Hoang cảnh” một chút.

    “Ngài muốn ta đi vào trong đó sao?”

    Hỏa Hà Na chê cười, liền gật đầu một cái. “Điều kiện của ta rất đơn giản, chỉ cần nàng vĩnh viễn rời xa Tái Lạc Tư, chỉ cần nàng chết ở nơi này, linh hồn nàng sẽ bị nhốt trong này vĩnh viễn, Tái Lạc Tư sẽ không thể nào chạm vào nàng được nữa.”

    Nàng muốn Chân Lôi đi vào trong hoang cảnh.

    “Không, ta không đi. Ngài điên rồi sao? Không ai sống sót trở về từ nơi đó, làm sao ngài lại bắt ta đi vào trong chứ?” Chân Lôi kinh hoảng liền tránh cánh tay nàng ra, muốn chạy trở về. Nhưng bất luận nàng có cố gắng thế nào để thoát khỏi Hỏa Hà Na, thì nàng cũng bị một thế lực vô hình kéo thân thể nàng trở về, không thể nào bước đi về phía trước.

    “Không, buông ta ra, ta muốn trở về. Tái ___” Nàng há mồm muốn kêu tên tuổi của Tái Lạc Tư ra.

    Nhưng Hỏa Hà Na nhanh hơn một bước, che miệng của nàng lại. “Ngươi đừng gọi hắn, bằng không thì hắn cũng sẽ giống như ngươi, cả hai cùng chết.”

    “Chết? Ngài nói ta sẽ chết sao?” Chân Lôi kinh hãi, lông mày vén lên cao.

    Cho rằng nàng ấy đã thực sự điên rồi, nên cố dùng toàn lực giãy giụa, muốn đẩy nàng ấy ra nhưng lại có một sức mạnh vô hình kéo nàng lui về phía sau.

    “Không, ta không muốn…….” Nàng không hề có pháp lực, dần dần có một luồng khí kéo nàng cách ra khỏi chỗ Hỏa Hà Na, thẳng tiến vào bên hoang cảnh kia.

    “Thật xin lỗi, tình yêu đều có sự ích kỷ, bất kể là chủng tộc nào, bọn họ cũng đều có lòng ích kỷ riêng của mình, không muốn đem người mình yêu chia sẻ cho người khác, cho nên xin đừng oán trách ta.” Hỏa Hà Na nhìn về phía nàng, sau đó giơ tay lên hóa ra một ngọn lửa đỏ, hướng thẳng về phía Chân Lôi đang trong hoang cảnh kia đốt cháy.

    “Đừng, đừng mà, Tái Lạc Tư, cứu ta ___”


    “Lôi Nhi?”

    Trước một khắc, Xà Quân sắp tiến vào biên cảnh để giao chiến một trận với Viêm Quân, đột nhiên cảm nhận được Chân Lôi đang gọi mình, mặt liền biến sắc. Hắn bỏ đại quân đang chuẩn bị giao chiến, lập tức hóa thành một đạo quang bắn về phía hoang cảnh.

    “Viêm Quân.” Vừa đi tới hoang cảnh, thì nhìn thấy Viêm Quân xuất hiện. Hắn cũng cảm nhận được luồng khí của Hỏa Hà Na, cho nên mới lập tức chạy tới.

    “Lôi Nhi đâu? Nàng ấy đang ở đâu?” Dường như hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên mặt của hắn cực kỳ giận dữ.

    Hỏa Hà Na đứng ở bên cạnh Viêm Quân, nhìn thấy vẻ mặt dọa người của hắn, liền co rúm lại dựa vào bên cạnh Viêm Quân. “Nàng chết rồi, ta đã thiêu cháy nàng ấy trong lửa, biến nàng ấy thành đống tro tàn rồi.”

    “Ngươi dám dùng biện pháp tàn nhẫn này để tổn thương nàng ấy sao!” Xà Quân trợn mắt giận dữ, vì Chân Lôi mà xuất chiêu báo thù.

    “Bình tĩnh lại đi, Tái Lạc Tư, chắc còn biện pháp để cứu vãn.” Đương nhiên Viêm Quân phải bảo vệ muội muội duy nhất của hắn.

    Dù nàng là công chúa Viêm Tộc cũng không thể dùng năng lực của mình mà tấn công nữ nhân loài người, cho dù đó chỉ là một tia sáng nhỏ.

    Cho nên hắn cũng thấy có chút ngượng ngùng.

    “Đã bị thiêu thành tro tàn, còn có biện pháp sao?” Mắt lam của hắn liền trừng mắt về phía Hỏa Hà Na, “Muốn làm cho một người được hồi sinh, ít nhất phải có linh hồn của nàng ấy mới được.”

    Ngay cả điểm này Hỏa Hà Na cũng đã nghĩ đến, đem linh hồn Lôi Nhi cùng nhau hủy diệt.

    Đây là chuyện vô cùng đáng giận!

    “Không thể tha thứ, ta không thể tha thứ cho ngươi!” Mắt xanh biếc lạnh lẽo trở nên điên cuồng, dùng một cỗ lực mạnh liền đánh thẳng vào Hỏa Hà Na, đánh nàng bay ra khỏi chỗ của Viêm Quân, cơ thể nặng nề liền rơi xuống mặt đất, một ngụm máu tươi liền chảy ra bên ngoài.

    “Chàng….. chàng thật sự muốn giết ta? Chàng thật nhẫn tâm muốn giết ta sao?” Hỏa Hà Na đau khổ, không ngờ hắn lại ra tay với nàng, nước mắt nàng không kiềm chế được liền rơi ra bên ngoài.

    “Ngươi giết chết Lôi Nhi, ngươi nghĩ ta sẽ tha thứ cho ngươi sao?” Xà Quân vẫn không chịu bỏ qua, cứ nhắm về phía trước mà đánh, chuẩn bị cho nàng thêm một kích để lấy mạng.

    Nhưng Viêm Quân đã nhanh hơn một bước ôm lấy Hỏa Hà Na, dời qua một bên. “Đủ rồi! Tái Lạc Tư, Hỏa Hà Na chịu một chưởng của ngài đã đủ rồi, nếu nhiều hơn nữa ta sẽ không để yên cho ngài nữa đâu. Về chuyện của Xà Hậu ta rất lấy làm tiếc, hãy xem như ân oán giữa chúng ta chấm dứt hết ở đây đi!”

    Chung quy, hắn cũng không muốn mất đi người bạn tốt ngàn năm này.

    “Muốn xóa bỏ cũng được, trừ phi ngươi khiến Lôi Nhi sống lại, nếu không thì cả đời ta cũng không tha thứ cho các ngươi.” Vừa nói xong những lời bi phẫn, Tái Lạc Tư xoay người bỏ đi.

    “Ca ca……. muội thật sự đã sai rồi sao?” Hỏa Hà Na vừa khóc sụt sùi vừa lẩm bẩm nói.

    “Ta sớm đã cảnh cáo với muội rồi, đừng làm cho Tái Lạc Tư hận muội.” Viêm Quân nói.

    Khi Viêm Tộc đã nợ ai thì sẽ trả, nhưng hiện giờ Viêm Tộc đã nợ một món nợ khó trả rồi? Nếu có thể trả, thì người đó phải rất là tài giỏi.

    “Ta nghĩ trong vòng mấy trăm năm này, đừng để Tái Lạc Tư nhìn thấy muội thì tốt hơn.” Bằng không thì hắn cũng không cam đoan được, tên đó sẽ phát điên lên mà ra tay giết nàng hay không nữa.

    “Muội hiểu rồi.” Hỏa Hà Na gật đầu, đau khổ nhìn hoang cảnh xa xăm, từ trong đáy mắt lộ ra vẻ mặt hối tiếc.

    Nếu sớm biết giết chết Chân Lôi sẽ đổi lấy không phải tình yêu của hắn mà là sự căm hận vĩnh viễn của hắn, nàng sẽ không ngu dại mà làm theo.

    Từ hôm nay, ngay cả mặt mũi của hắn nàng cũng không còn nhìn thấy được nữa rồi.

    Những năm tháng sau này, làm sao nàng có thể vượt qua đây chứ?

    Diêm Quân nâng Thạch Anh trong tay lên, nằm nghiêng nửa thân người tựa sát vào bên Hồ Kính, nhìn bộ dạng chán chường của Tái Lạc Tư, miệng thoáng nở nụ cười cay độc. Không gì vui bằng được xem cảnh đánh nhau của người Viễn Cổ (thời xa xưa), trận giao đấu tàn khốc của đôi bằng hữu sinh tử.

    Nếu không phải hắn đi sớm một bước, trong nháy mắt đã truyền pháp lực để giành lấy thân thể cùng linh hồn của nàng trước khi Chân Hỏa thiêu đốt chết Xà Hậu, dùng pháp lực làm cho nàng sống lại. Nếu không thì đã y như lời của Hỏa Hà Na nói với Xà Hậu, hóa thành tro bụi hư vô không thể nào sống lại được nữa.

    Nhưng bây giờ hắn không cần phải vội vàng đưa người trở về, bởi hắn còn chưa thưởng thức hết nổi thống khổ của Tái Lạc Tư, phải để cho hắn chịu đựng sự giày vò lâu thêm một chút nữa mới được.

    Bao lâu đây?

    Mười năm? Trăm năm? Hay một ngàn năm?

    Ha ha ha……. Trong lòng Diêm Quân đã xác định sẵn.

    Ngươi hãy tự chúc phúc cho mình đi! Xà Quân.
     
  3. Nhược Lan

    Nhược Lan Dân cực nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,507
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Chương mười - 4

    Tính tình Xà Quân trở nên thay đổi, càng trở nên lãnh lẽo vô tình hơn lúc trước.

    Hắn phong bế tim mình, đem Xà Giới biến thành hoang mạc, chôn chặt ở dưới đáy cốc sâu thẳm, ngăn cản mọi liên lạc với tất cả Tinh Linh Vương, xây dựng vương quốc Xà Tộc trên phương thức bão cát.

    Không ai có thể tiến vào thế giới đầy Bụi Gai hắc ám đó, tất cả khách viếng thăm cũng đều bị vứt bỏ ở bên ngoài, ngay cả các Tinh Linh thuộc vương giới mà hắn từng quan tâm nhất cũng không ngoại lệ.

    “Ta sống trong trời đất nhiều năm, cũng từng thu thập không ít hồn phách Xà Hậu.” Hồng Trưởng Lão nói.

    Vì hiểu lầm trong quá khứ, nên ông cứ luôn tự trách bản thân mình.

    “Theo lý mà nói, tuy ngài ấy đã bị Chân Hỏa đốt chết, nhưng rõ ràng người đã được Xà Quân phong ấn, cho dù thân thể bị hủy diệt thì tinh phách cũng phải tồn tại như cũ mới đúng chứ.” Hồng Bạch Trưởng Lão ngồi chung với Viêm Quân ở bên trong Viêm Điện, vì ông không thể cưỡng lại được lời cầu xin của Hỏa Hà Na, bất đắc dĩ phải tham gia vào việc trợ giúp họ.

    Hôm đó, trong lúc ngàn quân nguy kịch, mặc dù Hỏa Hà Na bị trọng thương được ông tương cứu, nhưng vẫn bị thương rất nặng, đến nay vẫn còn nằm liệt giường ở trong Viêm Điện, không thể nào bước xuống giường được.

    Mặc dù như vậy, nàng vẫn không quên được Tái Lạc Tư, từ trong Hỏa Kính nhìn thấy mặt hắn như đưa đám! Cứ tự đày đọa bản thân mình, làm nàng khổ sở tự trách chính mình, lần nữa cầu xin ca ca, bất luận thế nào cũng phải ra tay cứu giúp Xà Hậu hồi sinh.

    Nhưng mà sinh mạng đã bị hương tan ngọc nát, làm sao có thể dễ dàng Trọng Sinh được chứ?

    “Có lẽ linh hồn của người đã xuống địa phủ, nói không chừng cũng đang ở chỗ của Diêm Quân rồi.” Bạch Trưởng lão phỏng đoán.

    Nhớ rõ thì người Nhân Giới sau khi chết đi, phải tới trình diện địa phủ, chỉ cần biến thành quỷ, thì tất cả đều thuộc về chỗ của Diêm La Vương.

    Thú vị nhất là, người Nhân Giới đều hình dung Diêm La Vương có dung mạo vừa hiền vừa ác, lại khó coi. Sự thật thì bọn họ không hề biết Diêm La Vương là người thế nào.

    “Không thể nào.” Hồng trưởng lão lắc đầu, “Chân Lôi là Xà Hậu của Xà Quân, trong thời gian bị ngài phong ấn, bất luận kẻ nào cũng không thể giam cầm linh hồn của người được, duy nhất chỉ có thể là, linh hồn của người vẫn còn phiêu bạt trong hư vô.

    Nếu như Diêm Quân thu thập được linh hồn của Xà Hậu, hắn phải nói cho Xà Quân biết chứ. Cho dù không còn thân thể, thì Xà Quân cũng muốn có được tinh phách của người kia mà.”

    “Có lẽ là vậy.” Viêm Quân đột nhiên cất tiếng.

    “Đừng quên, tên Diêm Quân kia là loại người thế nào, hắn sẽ cười hả hê khi nhìn thấy người khác đau khổ. Trong chúng vương giả chỉ có hắn mới có cường lực sáng mạnh nhất, đủ để chống lại Thiên Đế, có lẽ chính hắn đã trộm đi tinh phách của Xà Hậu, cho nên bọn họ mới không dễ dàng phát giác ra được.”

    “Ý của ngài là, chúng ta phải đi một chuyến đến Minh Giới rồi?” Bạch Trưởng Lão hỏi.

    Viêm Quân gật đầu một cái, “Vì người bạn Tái Lạc Tư này, ta phải đi đến đó một chuyến.”

    “Được rồi! Cứ nghe theo ngài vậy.” Một chùm tia sáng chợt lóe, lập tức ba người liền biến mất.

    "A! Quỷ!"

    Bọn họ vừa đi đến Ma Cung của Minh Giới, liền nghe thấy từ bên trong truyền ra tiếng thét chói tai nhức óc, tiếng hét lên có quỷ, sau đó nghe thấy tiếng ly thủy tinh, đèn thủy tinh bể nát đầy trên đất, cả Ma Cung dường như lâm vào một trận hỗn loạn.

    “Chuyện gì xảy ra vậy?” Bọn họ chưa được thông báo, đã cùng nhau tiến vào đại điện lại bình tĩnh xuất khẩu. Đang ngồi trên ghế, thấy hai hàng lông mày của Diêm Quân đang nhíu lại, gân xanh di chuyển đầy giận dữ,

    Là ai lợi hại như vậy, có thể chọc cho Diêm Quân lạnh như băng kia nổi giận?

    Vẻ mặt tò mò hiện rõ trên mặt mọi người, dồn hết về hướng âm thanh phát ra.

    “A! Cứu mạng! Quỷ không đầu, quỷ chết bỏng, quỷ mặt xanh.” Chân Lôi từ bên trong chạy đến kêu cứu, ôm trên tay một đống thủy tinh chế phẩm có giá trị không nhỏ, nàng không ngừng ném chúng vào ma tử trong Ma Cung.

    “Trời ơi! Cứu mạng! Diêm Quân, Xà Hậu lại tỉnh rồi, ngài mau nhanh chóng làm phép cho ngài ấy ngủ lại đi!” Bọn thị vệ rối rít chạy bán sống bán chết thật nhanh đến chỗ Diêm Quân, van xin hắn ra tay giải cứu.

    “Đủ rồi, ngươi dừng tay lại cho ta.” Không thể chịu được nữa, Diêm Quân bỗng chốc đứng dậy! Làm phép ổn định tâm trí cho Chân Lôi đang thét chói tai điên cuồng. Không ngờ nữ nhân này lại nhát gan như vậy, chỉ nhìn thấy diện mạo của Binh Sĩ Ma Tộc đã vừa sợ vừa chạy, làm cho Ma Cung của hắn chẳng còn được yên ổn nữa.

    “Quả nhiên là ngài giở trò quỷ.” Viêm Quân nhìn chằm chằm hắn nói.

    “Ngài biết rõ Xà Quân mất đi ngài ấy đã chịu nhiều thống khổ thế nào mà.” Hai Trưởng Lão căm phẫn nói.

    Tức giận vì Diêm Quân giấu đi Xà Hậu của bọn họ.

    Nghĩ đến nổi khổ của Xà Quân, bọn họ thật sự không thể tha thứ cho hành động tàn ác này của Diêm Quân.

    Mất đi người yêu, trái tim như bị xé nát, so với việc mất đi tánh mạng của mình thì còn khó chịu hơn nhiều, tên Diêm Quân này cần phải tự đi trải nghiệm một chút, để nếm thử mùi vị trái tim bị đốt, bị cắn xé ra một chút mới được.

    “Ta chỉ hiếu kỳ mới cứu mạng của nàng ấy, chứ không phải vì Tái Lạc Tư.” Diêm Quân cao giọng cười.

    Chán ghét nhìn Chân Lôi một cái, thật không rõ nữ nhân của Nhân Giới này ngu xuẩn như vậy, sao Xà Quân lại thương yêu nàng ấy, còn xem nàng ấy như bảo vật nữa chứ?

    Nếu đổi lại là hắn, đem cả Xà Cung cùng với nữ nhân này thưởng cho hắn hắn cũng không thèm.

    “Ngài không nên trêu chọc Tái Lạc Tư như vậy.” Viêm Quân cảnh báo nói.

    Lòng quyết tâm trả thù của Xà Quân rất mạnh.

    “Ta chỉ muốn thưởng thức nổi đau khổ của hắn, muốn giữ nàng ấy thêm vài ngày để xem Tái Lạc Tư có thể đau khổ được bao lâu mà thôi, thật sự ta đâu muốn trở thành kẻ thù của hắn.”

    Nếu không phải như vậy, sao hắn phải giữ nữ nhân điên của loài người này lại làm gì, để nàng ấy có thể tiếp tục làm hại Ma Cung của hắn sao?

    Chỉ vì niềm vui thú này, mới cho nàng làm nhiễu loạn nơi đây, thật đúng là chẳng còn gì để nói.

    “Ngài quả thật nghĩ như vậy sao.” Viêm Quân lắc đầu cười một tiếng, hướng về phía hắn trêu ghẹo. “Nếu như những suy nghĩ này của ngài đến tai Xà Quân! Ngài nghĩ hắn sẽ làm thế nào?”

    Mặc dù Viêm Quân nói như vậy, nhưng đồng thời hắn cũng đã niệm thuật ngữ di động, truyền đạt tin tức cho Xà Quân ở trong Bụi Gai bóng đêm đang được phong ấn kia nghe được.

    “Hắn nên cảm tạ ta đã cứu Xà Hậu của hắn mới đúng.” Diêm Quân vẫn lãnh lùng ngạo mạn nói.

    “Vậy sao? Vậy thì ngài nên đem nàng ấy trả lại cho ta ngay mới đúng chứ.” Nhận được tin tức, Xà Quân lập tức xuất hiện ở Minh Giới. Vừa nhìn thấy Lôi Nhi yêu quý bị định trú, mắt lam trừng lên giận dữ, xoay người đi tới chỗ nàng gỡ bỏ pháp thuật.

    “Tái Lạc Tư.” Chân Lôi vừa được thả tự do, lập tức gục đầu khóc trong ngực của hắn. “Mau, mau cứu ta ra khỏi nơi đây, rời khỏi đám người xấu xí này đi.”

    Dám mắng Ma Tộc của hắn xấu xí, gân xanh liền hiện lên trên mặt Diêm Quân lần nữa, cái tên Xà Hậu vong ân phụ nghĩa này, nói chung nàng đã quên mất là người nào đã cứu mình rồi sao?

    “Ngài không nên giấu Lôi Nhi của ta.” Xà Quân không vui, hướng nhìn Diêm Quân khó chịu.

    “Ngài nên cảm ơn ta đã cứu nàng ấy, để nàng ấy không bị tổn thương chút nào mới đúng chứ.” Để có thể cứu người từ trong chân hỏa, pháp lực của hắn cũng đã bị tổn hại không ít đó.

    Nhưng mọi việc không còn quan trọng nữa, hãy mau dẫn người đi sớm một chút, để cho Ma Cung của hắn có thể khôi phục lại sự yên tĩnh như thường ngày.

    Nếu cứ giữ nàng ấy ở Ma Cung này mãi sẽ càng bị tổn hại, thật là đáng giận.

    “Chỉ cần ngài nhớ rõ, đã nợ ta một món ân tình là đủ rồi.” Diêm Quân thản nhiên nói.

    “Ân tình? Có lẽ ta nên cùng Lôi Nhi ở lại chỗ này, trả lại ân tình cho ngài mới đúng.” Tái Lạc Tư cười lạnh, nhìn cung điện lộn xộn này! Tám phần là do kiệt tác của Lôi Nhi gây ra.

    Diêm Quân vừa nghe, bỗng chốc thay đổi sắc mặt, “Không cần, ta đây rất khoan dung độ lượng, không cần ngài trả ân tình ngay bây giờ.”

    Nói đùa, hiện tại hắn chỉ muốn chỉnh đốn lại Ma Cung của mình, hắn chỉ muốn được thanh tĩnh mà thôi.

    Không muốn bị người khác quấy rầy thêm nữa.

    Tái Lạc Tư cười tà ác, “Ta cũng vậy, không thích nợ ân tình của người khác, để cho Lôi Nhi của ta ở lại trong Ma Cung của ngài làm khách, tốt nhất là trả hết món nợ ân tình cho ngài.” Ôm lấy Lôi Nhi đi về phía tẩm cung của hắn.

    Nhân giới có câu nói: “Thỉnh thần thì dễ, nhưng tiễn thần thì rất khó.” Đáng đời dám trêu cợt hắn, để cho tên này nếm thử một chút hậu quả cho việc mình đã làm vậy.

    Bản lĩnh thét chói tai của Lôi Nhi, thì hắn đã lĩnh giáo quá nhiều rồi.

    “Này, Tái Lạc Tư, ngài đừng nói giỡn nữa, ngài phong ấn Xà Tộc quá lâu rồi, sao không mau làm bọn họ tỉnh lại đi chứ?” Diêm Quân đứng dậy đuổi theo.

    “Như vậy phiền lắm, cứ kêu con dân ở Xà Giới của ta cùng nhau dời đến Minh Giới, ở chung với nhau tại nơi đây cũng tốt. Nàng cảm thấy thế nào hả Lôi Nhi?.” Lặng lẽ hướng nhìn nàng nháy mắt.

    Chân Lôi thông minh, cười hiểu ý liền gật đầu, cũng muốn cho tên nam nhân đã làm phép cho nàng ngủ mê man này một bài học. “Ta không sao, chỉ cần có chàng ở bên cạnh bảo vệ, bất kỳ ma quỷ nào cũng không sợ.”

    Từ nay về sau trong mắt của nàng cũng chỉ có mình Tái Lạc Tư, những người khác không thèm nhìn đến.

    “Có lẽ chúng ta nên lên kế hoạch ở tại nơi đây, sinh hạ một đống tiểu oa nhi, coi như nơi này chính là cố hương thứ hai.” Hắn không coi ai ra gì mà hôn lấy nàng.

    “Cứ dừng chân ở tòa cung điện này đi, đem bọn rắn trong cung mang hết đến đây, bởi vì ta đã quen được bọn họ phục vụ rồi.”

    “Cả Tang Lịch Tư và Hải Thanh nữa.”

    “Đúng, đem cả bọn họ theo cùng đi.”

    “Toàn bộ con dân cũng đều đem đến đây hết?”

    “Không sai, đem bọn họ cùng đến đây.”

    Nụ hôn nóng bỏng của hai kẻ yêu nhau thật cháy bỏng, lập tức lên kế hoạch xây nhà mới trong tương lai, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt giận dữ u ám của Diêm Quân.

    “Các ngươi không còn lời nào để nói sao?” Tức giận liếc về phía ba người đang vui vẻ đứng bên cạnh, cùng nhau xem trò vui.

    Bất đắc dĩ Viêm Quân nhún nhún bả vai, cảm thấy bản chất hung ác của tên này, có thể dùng họ để giáo huấn lại hắn.

    Hướng về phía Tái Lạc Tư cười mờ ám, “Lúc nào xây lại cung điện, chúng ta sẽ tới giúp ngài.”

    Diêm Quân lạnh lùng như tức điên lên, con mắt giận dữ lóe lên ánh sáng màu đen muốn giết người.

    “Cứ ngụ ở đây khoảng năm trăm năm đi!”

    “Năm trăm năm sau sẽ đem Ma Cung trả lại cho ngài.”

    Từ xa xa không ngừng truyền đến những tiếng cười ngọt ngào của Tái Lạc Tư với Lôi Nhi, giọng cười của họ vô cùng chói tai.

    “Ta không đồng ý, Tái Lạc Tư, ngài quay trở lại cho ta…..” Trong Minh Giới không ngừng vang dội âm thanh gào thét của Diêm Quân, phải mãi mãi ở cùng nhau tới năm trăm năm sau!

    Hết.
     
  4. thuanthienpvc

    thuanthienpvc Thần nghiện

    Tham gia ngày:
    10/3/18
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyên cung cấp thùng rác nhựa:

    Thùng rác nhựa treo đôi dung tích 80 lít

    Thùng rác nhựa nắp kín dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa nắp hở dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp kín

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp hở

    Thùng rác nhựa TR 120 L

    Thùng rác nhựa 120 lít

    Thùng rác nhựa có nắp 240 lít

    Thùng rác nhựa TR 60L

    Thùng rác composite 1000 lít

    Thùng rác nhựa H127

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác nhựa đạp nhỏ

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác TR 006

    Thùng rác

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9L

    Thùng rác 60 lít

    Thùng rác đen 120 lít

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9 lít

    Thùng rác cá heo

    Thùng rác gấu trúc

    Thùng rác chuột túi

    Thùng rác cá chép

    Thùng rác mickey

    Thùng rác 1000 lít



    CÔNG TY TNHH PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI THUẬN THIÊN
    (THUAN THIEN PRO CO.,LTD)
    Địa chỉ: Số 07, Lô M Khu Dân Cư Thới An, Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, Quận 12, TP Hồ Chí Minh (Tìm vị trí)

    Mã số thuế: 0313728887 (31/03/2016)

    Người ĐDPL: Võ Văn Quyết

    Ngày hoạt động: 05/04/2016

    Giấy phép kinh doanh: 0313728887

    Website: thuanthienpvc.com - ĐT: (08) 22117699
     
  5. thuanthienpvc

    thuanthienpvc Thần nghiện

    Tham gia ngày:
    10/3/18
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyên cung cấp thùng rác nhựa:

    Thùng rác nhựa treo đôi dung tích 80 lít

    Thùng rác nhựa nắp kín dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa nắp hở dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp kín

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp hở

    Thùng rác nhựa TR 120 L

    Thùng rác nhựa 120 lít

    Thùng rác nhựa có nắp 240 lít

    Thùng rác nhựa TR 60L

    Thùng rác composite 1000 lít

    Thùng rác nhựa H127

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác nhựa đạp nhỏ

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác TR 006

    Thùng rác

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9L

    Thùng rác 60 lít

    Thùng rác đen 120 lít

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9 lít

    Thùng rác cá heo

    Thùng rác gấu trúc

    Thùng rác chuột túi

    Thùng rác cá chép

    Thùng rác mickey

    Thùng rác 1000 lít



    CÔNG TY TNHH PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI THUẬN THIÊN
    (THUAN THIEN PRO CO.,LTD)
    Địa chỉ: Số 07, Lô M Khu Dân Cư Thới An, Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, Quận 12, TP Hồ Chí Minh (Tìm vị trí)

    Mã số thuế: 0313728887 (31/03/2016)

    Người ĐDPL: Võ Văn Quyết

    Ngày hoạt động: 05/04/2016

    Giấy phép kinh doanh: 0313728887

    Website: thuanthienpvc.com - ĐT: (08) 22117699
     

Chia sẻ trang này