Xấu Nữ Tung Hoành Thiên Hạ - Dật Danh [ 93 Chương ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Thảo Nguyên, 30/10/16.

  1. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 85


    Cởi y phục? Thấy ánh mắt tràn đầy tự tin của hoàng thượng, ta do dự không biết có nên đồng ý không đây? Nghe nói tên hoàng thượng này rất thông minh, học cái gì cũng nhanh, lần trước là vì ta quen với cờ năm quân trước hắn, cho nên mới thắng liên tiếp, nhưng qua một thời gian lâu như vậy rồi, không biết trình độ của hắn đã tới mức nào?

    “Thế nào? Không dám à?” Hoàng thượng lắc đầu, “Hay là bên trong y phục có gì không đáng nhìn, nên sợ bị bêu xấu?” Bỗng nhiên một bàn tay to sờ lên ngực ta.

    Ta ngây ngẩn, không thể ngờ hoàng thượng lại làm như vậy!

    “Nàng thật sự là nữ nhi?” Hoàng thượng khó chịu cười một tiếng, tay vẫn ở chỗ cũ, sờ sờ rồi nắm nắm rồi lại vân vê.

    Mặt ta cũng biến sắc, từ trắng sang xanh, cuối cùng là thành đỏ, tuy rằng mặt ta vốn đen thui không nhìn ra màu gì nữa, nhưng hiện giờ ta có thể khẳng định, trên đầu ta đang bốc hơi.

    Tức giận cuồn cuộn vọt lên đầu.

    “Ha ha, nàng vẫn chưa có tước vị gì phải không? Hay là trẫm ban cho nàng là ‘Thái bình’ nhé?”

    Sao! Còn dám hỏi ta! Ta thật sự muốn tát chết ngài!

    Bỗng nhiên tia sáng chợt lóe lên. “Hà hà……..Hoàng thượng, nô tỳ đang nghĩ tới một trò chơi còn hay hơn cả cờ năm quân. Không biết hoàng thượng có dám chơi không?” Ta cười gian xảo.

    “Thật à?” Hoàng thượng rút tay lại nhưng vẫn giơ trên không trung trước mặt ta, có vẻ như còn đang nghi ngờ thứ hắn vừa sờ có là thật không. “Xem ra nàng càng hợp với danh xưng ‘Không ngực’ hơn”.

    Ta tức tới méo mồm! Ngài lợi hại lắm! Ta nhịn!

    “Thật ra nnàng muốn chơi gì trẫm đều có thể chơi với nàng, chỉ cần nàng chịu cởi, bởi trẫm thật sự rất muốn nhìn xem nàng có phải nữ nhân hàng thật giá thật không…”

    Nếu ta không phải nữ nhân thì ngài cũng sẽ không phải nam nhân đâu! Ta hét to trong đầu.

    “Cởi thì cởi! Nhưng điều kiện phải thay đổi, không phạt ngài uống rượu nữa, bởi nô tì sợ là hoàng thượng say rượu, ngày mai đau đầu, lại trách phạt nô tì, nô tì gánh không nổi!” Ta khoanh tay, bộ dạng trông có vẻ khổ sở.

    Hoàng thượng lập tức cười rạng rỡ, “Được thôi, nàng muốn chơi gì?”

    “Hai chú ong nhỏ, hi hi” Chờ xem mặt ngài sẽ sưng vù cho coi!

    “Hai chú ong nhỏ? Chơi thế nào?”

    “Rất đơn giản, chúng ta chỉ cùng nhau nói hai chú ong nhỏ bay vào trong bụi hoa, bay sang trái, bay sang phải, dao – đá – vải, rồi hôn môi nhau”.

    “Hóa ra là vậy à, ha ha” Hoàng thượng cười vô cùng vui vẻ, “Nàng muốn hôn trẫm thì cứ việc nói thẳng, trẫm sẽ ‘cung không đủ cầu’ mà”.

    Nói xong còn chu môi ra, ta lập tức tránh né.

    Hừ! Vừa nãy cho ngài lợi dụng còn chưa thấy đủ à, giờ lại còn dám ăn đậu hũ của ta. Không có cửa đâu!

    “Vậy chúng ta bắt đầu thôi”. Ta yêu kiều nói.

    “Hai chú ong nhỏ bay vào trong bụi hoa, bay sang trái, bay sang phải”

    Hai tay cùng đưa ra, ta là dao, hoàng thượng là vải.

    “Hì hì, hoàng thượng thua rồi nhé”. Ta hồn nhiên nói “. “Theo quy tắc của trò chơi, nô tì không có tội” Cười như đứa trẻ, lộ ra hàm răng trắng ngần.

    “Trẫm sẽ không phạt nàng đâu”

    “Bốp!” Một âm thanh vang lên.

    Năm ngón tay hằn rõ lên má hoàng thượng đang ngẩn người.

    “Nàng!”

    “Hoàng thượng, đây là quy tắc trò chơi mà. Nô tì cũng đâu có dám, thật sự là không muốn thế”. Ta đang muốn chết đây! Ngẫm lại cảm giác khi chạm tay lên mặt hoàng thượng, thật là quá sung sướng, âm thanh ấy như quẩn quanh trong căn phòng này, khiến ta cảm động chắc mất ngủ tới ba ngày ba đêm!

    “Được………” Trên mặt hoàng thượng thay đổi, giọng nói trở nên kéo dài ra.

    Ta bất giác nuốt nước bọt.

    “Đã vậy chúng ta tiếp tục”. Hoàng thượng lạnh lùng nói.

    Hừ! Đây là do ngài muốn đùa tiếp nhé, đừng có mà trách ta.

    “Được thôi!”

    ………

    Thấm thoắt ta đã chơi với hoàng thượng cả buổi tối.

    Còn về phần tình hình chiến đấu thì sao?

    >o< chỉ="" có="" thể="" dùng="" hai="" chữ="" để="" hình="" dung!="" sảng="" khoái………bốn="" chữ,="" cực="" kì="" sảng="">

    Hoàng thượng chậm rãi đi từ trong phòng ra.

    Ta gạt nước mắt, lưu luyến nhìn theo không muốn rời. “Hoàng thượng đi từ từ nha”.

    Tiểu Hạ tử trông coi bên ngoài vừa nhìn thấy hoàng thượng đã giật cả mình, “Hoàng thượng, mặt của ngài….sao lại sưng phù như đầu heo thế kia ạ?”

    “Câm miệng! Không được nhìn, nếu không ta móc mắt ngươi!”

    “Dạ, dạ, nô tài không nhìn nữa, không nhìn nữa!” Trong lòng tiểu Hạ tử run sợ đi theo hoàng thượng.

    Thấy bọn họ đều đã đi xa, ta mới cười to!

    Tiểu hồ đồ, đã thắng, tèn ten!!!!!!!!
     
  2. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 86


    Nhớ tới gương mặt méo xệch của hoàng thượng, tới ngủ mơ ta vẫn còn cười, có điều không ngờ rằng ngài mai còn có chuyện càng làm cho ta buồn cười hơn đang đón chờ.

    ………

    Sáng hôm sau, “A!!” Mệt mỏi duỗi lưng, ta vừa xuống giường đã thấy một đám cung nữ bê theo chậu rửa mặt rất to, toàn bộ đều là vàng, bốn người bê, đây là chậu rửa mặt hay bồn tắm nữa không biết?

    Nhận lấy một bộ quần áo dài, đeo trang sức!!!!

    Nhìn mình trong gương, rốt cuộc là ta biến thành nhím rồi sao? Hay là ma nữ tóc dài? Chắc kết hợp hai cái đó vào là đúng nhất.

    “Nương nương, người và các mỹ nhân mới tiến cung khác sẽ dùng bữa với hoàng thượng, sau đó…” Cung nữ liệt kê lần lượt những việc phải làm hôm nay.

    Bồi hoàng thượng dùng bữa! Hà hà….”môi đẹp” “sưng như heo” của hắn bây giờ còn nuốt trôi được cơm nữa không? Ta đây phải đi mở mang tầm mắt mới được.

    Việc thứ nhất là đến bàn cơm, ta thấy không phải là tới để ăn mà là cười sặc sụa.

    Hoàng thượng đang bị một đám nữ nhân ‘hình thù quái dị’ vây quanh, mỗi người cầm một đôi đũa gắp đầy thức ăn đưa về phía miệng hoàng thượng. Chỉ thấy miệng hoàng thượng thì đầy đồ ăn, cơm trong bát đã được cho thêm chất cao như núi, nhưng vẫn còn tiếp tục tăng, đám người cứ một trước một sau tới ‘giúp’ thêm cơm cho hoàng thượng.

    Thấy tình cảnh này sao ta có thể không cười được!

    “Họ là ai?”

    “Bẩm nương nương, họ đều là phi tử mới tiến cung do thái hậu tuyển chọn, đều là để hầu hạ hoàng thượng”. Cung nữ trả lời nhỏ nhẹ, còn giới thiệu từng người cho ta.

    “Vị kia” Một tay thì cụt, trên mặt còn có vết sẹo. “Là Hải quý phi”

    Tên rất hợp, chẳng khác gì thủ lĩnh cướp biển trong phim cả. Ta nghĩ trong đầu…ha ha….

    Lúc này thủ lĩnh cướp biển đang vội vàng tống rượu cho hoàng thượng, mặt hoàng thượng toàn nước, không biết là nước mắt hay rượu đây?

    “Còn vị đó” Thì trông nục nịch béo ú, quần áo chắc sẽ nhanh chóng bị rách, thịt mỡ đã lộ hết thế kia, mỗi cái mũi là có vẻ giống người, nếu không ta còn tưởng rằng đó là voi Thái Lan do thái hậu mua về hoàng cung ý chứ. “Là Hương quý phi”.

    Lại còn Hương quý phi, ta thấy là voi quý phi thì đúng hơn, trông chẳng khác gì con voi!

    Tiếp theo nào là cô đứt tay, cô đứt chân, lần lượt giới thiệu cho ta tất cả, ta bắt đầu cảm thấy sùng bái vị thái hậu này rồi, bà ấy thật đúng là có tấm lòng nhân hậu!

    Bà ấy đưa tất cả những cô nào tàn tật vào trong cung, biến hoàng cung này trở thành nơi nuôi dưỡng người tàn tật miễn phí.

    Lại nhìn hoàng thượng lần nữa, lần này là hoàn toàn bị chỉnh tới thảm rồi, ha ha.

    Ha ha ha ha ha ha ha ha……………………..

    “Thái hậu, i love you!!!!!!!”
     
  3. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 87


    “Love you? Là thứ gì?” Một gương mặt quen thuộc phóng to trước mắt ta.

    “A!!!! Sao anh lại ở đây?”

    “Thì là phi tử của hoàng thượng như nàng thôi, ha ha” Mái tóc bạc của hắn đã được búi lên, mặc quần áo con gái vào quả thật có vài phần giống, nhưng hắn đâu phải nữ, là nam nhân hàng thật giá thật cơ mà!

    “Anh vào đây bằng cách nào?” Ta nhìn vẻ mặt không giấu nổi đắc ý của Công Tôn Hiệp, còn có vẻ rất thỏa mãn khi thấy cảnh hoàng thượng đang bị đám nữ nhân xấu xí cho ăn.

    “Thì cũng giống như nàng thôi”. Hắn mỉm cười nhìn ta.

    Thái hậu à, dù bà muốn có cháu bế thế nào cũng không nên tuyển một nam nhân chứ, nam nhân đâu có thể sinh con được?

    “Ha ha, việc đó thì nàng yên tâm, thái hậu thấy tóc ta đặc biệt nên mới chọn ta vào cung, hơn nữa trước đó ta cũng nuốt viên thuốc có thể thay đổi bộ dạng giống nữ nhân, không tin nàng sờ thử xem”. Nói xong hắn túm lấy tay ta đặt lên ngực hắn.

    Là thật! Là thịt! Chứ không phải thứ gì lung tung khác! Thật là thần kì!

    “Rốt cuộc thân phận của anh là gì, ngay cả ngực cũng làm ra được”. Ta hỏi mang theo vẻ kinh ngạc.

    “Ha ha, quá khen rồi, ngay cả bí dược trong hoàng cung – đầu nở hoa, đều là ta phát minh ra, còn có gì mà ta không làm được nữa”. Công Tôn Hiệp tỏ vẻ đắc ý, mũi như dài ra tới vài phân rồi.

    “Thần tượng! Anh đúng là thần tượng của tôi! Kí tên cho tôi đi mà!” Như vậy nghĩa là bệnh của Quá Tham là do hắn chữa được, hơn nữa không biết chừng còn có thế chữa trị được nỗi đau khổ ‘đầu không tóc’ của ta rồi!

    Ta cật lực chụp lấy tay hắn! Trong mắt thấy………dày đặc tóc, ha ha ha ha…………sắp trở về rồi (Chờ ngươi đã lâu, tóc của ta!)

    “Xin nàng đừng có phát điện với ta, nàng không thấy ánh mắt hoàng thượng đang nhìn chằm chằm vào mình à?”

    Lông tơ bắt đầu dựng đứng, ta xoay người lại! Chỉ thấy hai mắt hoàng thượng đang rực lửa nhìn ta, như là vừa ăn phải vài tấn thuốc nổ vậy, chuyện gì đã xảy ra?

    “Hừ! Trẫm không muốn ăn nữa!” Hoàng thượng đẩy đám người quái dị ra, đi về phía cửa, lúc đi ngang qua người ta thì tét một cái vào bàn tay vẫn còn đặt trước ngực Công Tôn Hiệp của ta. Trừng mắt lườm, bước chân giẫm mạnh lên nền.

    “Quái lạ”. Ta vuốt lên bàn tay ‘bị thương’.

    “Ha ha, người ta đều nói hồng nhan họa thủy, không ngờ hôm nay tới một xấu nhan cũng là kẻ gây họa”.

    “Công Tôn Hiệp anh nói gì thế hả? Anh bị lây bệnh từ hoàng thượng rồi phải không? Hành động quái dị cũng lây được à?”

    “Ha ha, lẽ nào nàng không nhận ra hoàng thượng quan tâm tới nàng nhiều thế nào à? Quan tâm tới mức nàng chạm vào ‘nữ nhân’ như ta mà cũng ghen được”.

    “Hả??? Hoàng thượng ghen???”

    Tên hoàng thượng có thể dùng nụ cười giết chết người kia mà lại ghen???

    Ta im lặng không nói gì.

    Hoàng thượng thật sự đang ghen ư? Lẽ nào hắn thích ta? Đánh tiếc ta còn không kịp tìm bằng chứng thì đã bị Công Tôn Hiệp lôi đi, nói là muốn bàn bạc chuyện lớn.

    …..

    “Công Tôn Hiệp! Anh đùa tôi đấy à? Làm gì có ai đi bàn bạc chuyện lớn ở nhà xí bao giờ!” Ta bị vây quanh bởi mùi hôi thối. Hoàng cung này không có WC, bởi vì nếu hoàng thượng muốn đi thì lúc nào cũng có người mang bô vàng tới tận nơi, quần cũng không phải tự cởi. Cho nên người có thân phận cao đều như nhau, kẻ thân phận thấp mới cần nhà xí, chớ có tưởng tượng nhà xí trong hoàng cung cao cấp tới mức nào, không phải dát vàng hay ngói bạc đâu, cho kẻ thân phận thấp dùng nên chỉ cần lấy rơm quấn một vòng, ngay cả mảnh gỗ cũng không có, trên mặt đất chỉ có một cái hố, ta và Công Tôn Hiệp nói là ở nhà xí chứ thật ra là đứng ở gần ‘hố’ đó.

    Đầu ta bốc khói, cẩn thận giẫm chân lên mặt đất, đừng nói là tức giận, ngay cả hít thở cũng có thể chết người. Ta nghĩ ta sẽ nhanh chóng trở thành người đầu tiên trong lịch sử bị chết vì thối mất!

    “Nàng không nghe câu tai vách mạch rừng à? Đặc biệt là trong hoàng cung, nơi nào cũng có tai mắt hết”.

    Khóe miệng ta nhếch lên, ta có thể khẳng định là không phải mình đang cười, mà là co giật! Đúng vậy, chỗ này không có tường, nhưng lại có một đám cây cỏ um tùm, anh cho là có thể ngăn trở được suy nghĩ ngu ngốc của anh sao? Một nhà xí có cần hai người cùng vào không? Vừa nhìn đã thấy nghi rồi. Ta dùng ánh mắt nói.

    “Ta biết nàng cũng cho là ta rất thông minh, nhìn xem nụ cười của nàng, ánh mắt sùng bái của nàng, không cần phải nói nhiều đâu, ta đều hiểu cả”. Công Tôn Hiệp cười sang sảng, tuyệt đối không bị ảnh hưởng bởi mùi hôi xung quanh chút nào.

    Thật không thể chịu nổi! Ông trời ông giết ta đi! Ở cùng cái kẻ ngu ngốc này một phút nữa thôi thì ta không thối chết thì cũng tức chết. Ta hét to trong đầu, thấy hắn không hề có chút phản ứng nào, trong nhà xí hôi hám này, chẳng những không việc gì mà còn cười rất vui vẻ?

    Nếu như không phải mũi anh hỏng thì nhất định là dùng thứ gì đó chống mùi! Mau lấy ra nữa đi! Ta dùng ánh mắt ra hiệu nhưng ta nghĩ là hắn không hiểu, tự mình ra tay thôi, ta nhanh nhẹn một tay bịt mũi, tay kia sờ soạng lên người hắn.

    “Á nàng làm gì thế, mau dừng tay lại!”

    Ta phải sờ, không biết gì hết, ta chỉ biết nếu không tìm được thứ gì giúp ta hít thở thì ta sẽ chết ở đây. Cho nên ta hoàn toàn không chú ý đến hơi thở gấp gáp và khuôn mặt đỏ bừng của hắn.

    “Bốp”.

    Một cái tát thật mạnh giáng lên mặt ta, hắn bay nhanh ra ngoài như tên lửa, tiện thể ‘hủy’ luôn nhà xí này.

    Rốt cuộc ta đã sờ vào cái gì? Cần gì phải tức giận như thế chứ?
     
  4. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 88


    “Quá Mau!!!” Nghe thấy kiểu gọi quen thuộc ta mới phản ứng lại, thấy một đám người đang đứng trước nhà xí, ai ai cũng nắm chặt lấy quần mình, xem ra là đang cấp bách rồi.

    “Đại phương trượng?” Trời ạ, sao phương trượng của Lan Nhược Tự lại ở đây?? *giật mình*

    “Tiểu phương trượng ~~~~ chúng ta rất nhớ cậu! Cậu mà không xuất hiện ra thì chúng ta chết mất!!” Một đám xúm lại, các sư huynh ăn mặc y phục phi tử ôm chầm tới, kẹp ta ở chính giữa, ta có cảm giác mình như miếng xúc xích trong bánh mì vậy.

    Gặp ta có tới mức phải vui sướng thế không? Khoan đã…ta cảm giác khi ôm sư huynh sư phụ hình như mọc thêm nhiều thứ gì đó, tay ta lần mò.

    “AAAAAAAAAAAA” Tiếng hét chói tai ấy không phải là do ta, mà phát ra các sư huynh đang bị ta sờ kia, họ lập tức tản ra.

    Ánh mắt của đám người hoảng sợ nhìn ta, cứ như thể ta là kẻ hái hoa tặc vậy.

    “Ai nói cho tôi biết đi, sao mới có vài ngày không gặp mà các người lại mọc thêm thứ gì thế này, sao biến hết thành nữ nhân thế kia?” Rốt cuộc ta cũng bình tĩnh lại được, bởi vì đã rút ra ít ‘kinh nghiệm’ từ Công Tôn Hiệp lúc trước cho nên cũng không kinh ngạc cho lắm.

    “Hừ, chẳng phải là do tiểu phương trượng làm hại còn gì”. Đám sư huynh khóc rống, hất y phục lên để cho ta xem ‘ngực’ bọn họ sưng tấy thế nào.

    “Tiểu phương trượng à, cậu không biết chứ từ sau khi cậu đột nhiên mất tích, đại phương trượng ngủ không được, mà ăn cũng không vô, cả ngày chỉ đấm ngực giậm chân, chúng ta thật thảm quá!!”

    “Cái này tôi không rõ, đại phương trượng đấm ngực giậm chân thì có liên quan gì tới các anh đâu?”

    “A………đại phương trượng đấm ngực chúng ta, giẫm chân chúng ta, một ngày ba lần, chẳng khác nào ngày ba bữa cơm, khiến chân chúng ta cũng sưng cả lên, ngực……cũng thành ra như vậy! Hu hu” Vừa nói vừa ngửa mặt lên trời khóc rống.

    Ta quay đầu nhìn đại phương trượng của Lan Nhược Tự, thật đúng là không còn gì để nói.

    “Quá Mau……..” Đại phương trượng cũng xúc động quá lao tới ôm chầm lấy ta.

    Theo phản xạ ta xuất một tay ra (Có phải liên quan tới việc luyện long trảo thủ không nhỉ, tay ta lúc nào cũng không nghe theo sự khống chế của ta, thứ gì nên bắt thứ gì không nên bắt ta đều loạn cả) Nhưng lần tóm này lại càng làm cho ta giật mình “To, to quá……..Phương trượng! Sao ngực của ngài cũng có thịt????” Không phải là gắn vào đấy chứ? Nhưng cảm giác này….là đồ thật…

    “Ta ta! Ta chỉ là quá nhớ con! Ngày nào ta cũng nhớ tới con, nhớ nhớ, tới mức biến thành như vậy!” Đại phương trượng hô to rồi khóc lóc.

    “Nhớ tôi? Nhớ tôi chỗ nào cơ?” Chỉ thấy ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào ta, gân xanh trên trán ta co rúm lại.

    “Con tên là gì, nhà ở đâu, nói cho ta biết ngày sinh tháng đẻ”.

    “Ngài đang điều tra hộ khẩu đấy à, lại còn hỏi ngày sinh tháng đẻ nữa!” Ta chưa cho hòa thượng háo sắc ngài một đấm đã là tử tế lắm rồi.

    “Không phải điều tra hộ khẩu gì cả! Chỉ là…chỉ là ta muốn gặp người nhà con để cầu hôn thôi!”

    Cầu hôn? Ta không có nghe nhầm đấy chứ?

    Thấy bộ dạng vô cùng kinh ngạc của ta, đại phương trượng dùng ánh mắt kiên định nói: “Rõ ràng con đã cho ta ‘nhìn’ tất cả rồi, cho nên ta tuyệt đối sẽ chịu trách nhiệm lấy con, chính là con!”

    “Lấy tôi? Không phải chứ! Ngài…ngài muốn kết hôn với nam???” Chớ có trách sao ta lại hỏi vấn đề ngu ngốc như thế, bởi vì kẻ trước mắt này là hòa thượng nhưng lại không giống một hòa thượng tí nào, mà ta đã từng cởi sạch trước mặt hắn, thế mà hắn vẫn còn cho rằng ta là một nam nhân, nhưng lại là một nam nhân bị thiến nữa chứ!

    Nói xem một kẻ ngốc như thế, bây giờ đột nhiên thông suốt mọi việc? Biết ta là nữ? Đừng nên trách ta nghi ngờ có phải mình nghe nhầm không, hay là hắn muốn kết hôn với nam nhân thật?
     
  5. Thảo Nguyên

    Thảo Nguyên Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    8/4/15
    Bài viết:
    7,048
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 89


    Nghe xong lý do của hắn thật là khiến ta dở khóc dở cười, bởi vì hắn quá nhớ ta cho nên ra ngoài tìm, lúc ẩn lúc hiện, tự dưng bị dẫn tới hoàng cung rồi chẳng biết tại sao biến thành quý phi, hỏi nguyên nhân thì mới biết được chỉ có nữ nhân mới được vào, nên biết ta là nữ! “Con yên tâm đi, nhất định ta sẽ lấy con, cũng sẽ chịu trách nhiệm với con của con!”

    Con? Ta không có nghe nhầm đấy chứ, hắn nói con ai cơ? Hắn sẽ không cho rằng chỉ sờ một tí mà sẽ mang thai đấy chứ?

    Chỉ thấy hắn lục lọi trong ngực rồi lôi ra thứ gì đó, sau đó ta nhìn thấy một cái mông to đối diện trước mặt ta.

    “Ha ha” Cười ư?

    Cái mông mà biết cười????

    Mắt ta cũng có vấn đề thật rồi.

    Không chỉ có cười mà nó còn đột ngột ‘hôn’ mặt ta, cho tới khi ta thấy hoảng sợ thì nó mới dừng lại, sau đó thân thể xoay chuyển, cuối cùng cũng quay mặt về phía ta rồi sao?

    Thấy rõ chủ nhân của cái mông khiến ta kinh ngạc như gặp phải người ngoài hành tinh.

    “Tiểu bại hoại!!!” Nó còn sung sướng cười to, trong miệng ngậm hai cái ‘răng thỏ’ buộc dây nằm trên tay đại phương trượng, mở to mắt nhìn ta…ta có một dự cảm không tốt chút nào…

    “Mẹ! Mẹ!” Tiểu bại hoại gọi xong thì hai cái răng nhắm ngay vào ta “~~~~!” Cắn một cái!

    “AAAAAAAAAA!!!!!!!!”

    Dự cảm đã trở thành sự thật!

    Rốt cuộc hoàng cung này còn muốn gây bất ngờ gì với ta nữa đây!!!

    Vừa mới thoát được khỏi răng của tiểu bại hoại, nhưng không ngờ lại gặp phải Đông Phương Bất Bại.

    “Đáng ghét! Cút đi!”

    “Bịch!” Một nữ nhân có khuôn mặt mập ú như bánh bao bị đánh ngã trên mặt đất, Đông Phương Bất Bại nhìn nữ nhân bị đánh không dưới một trăm lần vẫn kiên trì tới cùng, còn ôm chặt lấy chân hắn không tha.

    Hắn tới tìm ta sao? Mau mau chạy thôi!

    Hừ…….Cũng không phải là ta không muốn chạy! Mà là hắn đã chặn mất đường nhìn của ta, cặp mắt hung ác kia như đang nói với ta rằng: Cô đừng hòng đi đâu, cứ chạy thử xem, ta tuyệt đối sẽ chém cô!

    Ta mang vẻ mặt khổ sở, chắc là hắn không nhận ra ta! Nếu không cũng sẽ không bình tĩnh đứng đó như thế, chứ biết thì hắn không xông tới bóp cổ ta thì mới lạ đấy!

    “Ngươi còn không cút đi!” Ánh mắt sắc lạnh của Đông Phương Bất Bại liếc sang.

    “Đừng thế mà! Anh chàng đẹp trai…..ta xấu hơn cô ta, chẳng phải chàng muốn tìm thiên hạ đệ nhất xấu nữ sao! Ta đây…ta còn là thiên hạ đệ nhất lão xử nữ kia…chàng chọn ta đi………”

    Buồn nôn…………..Ta lạy cô! Còn có tí sức lực nữa thôi lại còn đi động dục với Đông Phương Bất Bại ở đây, lẽ nào thật sự không muốn sống nữa.

    “Ngươi!” Bỗng nhiên Đông Phương Bất Bại mỉm cười rạng rỡ như ánh mặt trời với nữ nhân kia……Cô gái còn tưởng hắn hồi tâm chuyển ý, ánh mắt xúc động còn nháy nháy hai trăm lần, oa! Tốc độ phóng điện siêu nhanh!

    “Đi chết đi!” Quả nhiên Đông Phương Bất Bại đạp lên mặt nàng, nữ nhân lập tức tắt thở.

    Không hổ là minh chủ võ lân, công lực quá mạnh! Không được! Ta phải đi tìm người cứu giúp! Ta lập tức nghĩ tới đại phương trượng của Lan Nhược Tự! Võ công của hắn nhất định không kém hơn Đông Phương Bất Bại này! Nhưng đồ chết tiệt nhà hắn lại bỏ rơi ta ở đây, chạy đi tìm tiểu bại hoại hỏi gì đó! Bây giờ ta thật đúng là kêu trời trời không đáp, gọi đất đất không linh!

    “Cô” Đông Phương Bất Bại giơ tay trái lên, ngón trở ngoắc ngoắc “Tới đây”

    Ta mà đi thì còn mạng để quay về sao? Nhìn thi thể nằm dưới chân hắn, tên Đông Phương Bất Bại này giết người cứ như bóp chết một con kiến. Đúng là quá kinh khủng…………

    ………….

    “Hỏi thế gian tình là gì, mà sao đôi lứa thề nguyền sống chết”

    Có người tới! Hơn nữa giọng nói này sao lại quen thế nhỉ!
     

Chia sẻ trang này