Yêu Nghiệt, Buông Ta Ra - Dạy Hư Nương Tử [ 40 Chương + NT ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Lạc Tử, 31/10/16.

  1. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 35

    “Cần nhi, nàng không sao chứ?” Hạ Minh ra vẻ quan tâm hỏi ta, phía sau y là Mộc Linh với vẻ mặt khinh thường.

    Ta đưa mắt nhìn y, khẽ lắc đầu: “Không cần ngươi thương hại. Ta ổn.” Sau đó xoay người đi. Đi đâu nhỉ? Hiện tại, ngoài Hà gia ra thì ta cũng chẳng biết đi đâu. Thế là ta cứ lặng lẽ quay về nơi đó, mặc dù không dám chắc là nơi đó còn đủ an toàn, biết đâu ta lại rơi vào tay của một con yêu hồ háo sắc nào khác. Ngoảnh nhìn lại phía sau, chẳng có ai đi theo ta, cả Hạ Minh, cả Bạch Hồ…

    Mở cửa đón ta là Hồ quản gia. Lúc ta vừa nhìn thấy hắn, nhìn hắn có vẻ mệt mỏi. Chợt nhớ đến cái chết của ngũ vĩ yêu hồ, ta cũng trưng ra khuôn mặt đau buồn, nói: “Ta rất tiếc.” Nhưng thật tâm là ta cũng không biết mình phải tiếc cái gì nữa.

    “Không phải Bạch Hồ đã đem ngươi đi rồi sao? Như thế nào còn quay về đây? Đã xảy ra chuyện gì sao?” Hồ quản gia nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt rồi hỏi.

    “Ngươi biết Bạch Hồ?!” Ta ngạc nhiên mở to mắt nhìn hắn.

    “Ân. Hắn là ân nhân của ta.” Hồ quản gia rành mạch trả lời.

    “Hắn?!” Lần này miệng ta chữ A, mắt ta chữ O kinh ngạc. Hồ quản gia gật đầu khẳng định.

    Này là, Bạch Hồ hẳn là sẽ không giúp đỡ nhân loại. Vậy hẳn Hồ quản gia cũng là yêu hồ đi, vừa vặn tên của hắn cũng có một chữ Hồ.

    “Ngươi có phải hay không thắc mắc ta cũng là yêu hồ?” Hồ quản gia vừa đưa tay ra hiệu cho ta vào nhà, vừa cười nhẹ.

    Ta ngu ngơ lắc đầu, sau đó gật đầu: “Đúng a. Vậy ngươi đây là…”

    “Ta không phải yêu hồ (mà là loại yêu quái khác??).” Hồ quản gia hướng ta đáp, sau đó xoay người tiếp tục bước đi.





    Vậy ra, Bạch Hồ là một yêu hồ tốt, còn biết giúp đỡ con người, thật đáng mừng. Bất quá, hắn chẳng phải là một tên cuồng sát hay sao?

    “Ngươi nghỉ ngơi đi.” Hồ quản gia đưa ta đến căn phòng lúc trước ta ở, mở cửa bảo ta vào trong. “Lát nữa ta sẽ cho người đem thức ăn tới.”

    “Thật phiền ngươi quá. Không cần phải chu đáo như vậy. Ta đây…” Ta khách khí, mà nên như vậy, ta cũng đâu giúp gì được hắn, được tiếp đãi như khách thật sự khó xem.

    “Không cần để tâm, cứ xem như ta trả ơn cho ân nhân.” Hồ quản gia cúi đầu trả lời, sau đó ý định lui đi.

    “Hãy khoan…” Ta còn muốn hỏi hắn một số chuyện nữa, nhưng hắn rất nhanh đã đi khuất dáng. Đành vậy, có dịp ta lại hỏi hắn cũng không muộn, lúc này hắn còn phải lo tang sự cho ngũ vĩ.

    Người hầu mang thức ăn đến đặt trên bàn, đồng thời khiêng vào một thùng nước nóng…

    Hôm nay quả là một ngày mệt mỏi.

    Không như ta nghĩ, Hà gia tuy lớn nhưng tang sự nơi đây lại diễn ra rất nhỏ, rất nhỏ đến nỗi đôi khi ta còn tự hỏi nó có hay không được tổ chức. Chỉ một bàn thức ăn đủ để cúng thổ thần, sau đó được chia ra cho một vài gia nhân dùng. Này là, một chút tang thương ta cũng chẳng thấy, chỉ thấy ánh mắt hau háu chờ được nhận thức ăn. Có lẽ người trong Hà gia cũng không mấy nể trọng, thương tiếc gì ngũ vĩ.

    Sau khi đã chia xong thức ăn, Hồ quản gia hỏi ta: “Ngày hôm qua ngươi gọi ta có chuyện?”

    “…” Hắn đã nghe thấy ta gọi hắn, như thế nào còn không chịu lên tiếng mà lại như oan hồn tự dưng biến mất tăm. “Là, ta muốn hỏi về chuyện của Bạch Hồ.”

    “Ân. Vậy chúng ta tìm nơi nào yên tĩnh hơn hẳn nói.” Hắn đưa tay về hướng ngọn tháp giữa hồ.

    Trong tháp rất ẩm ướt, rêu mọc đầy, trơn trượt, mùi ẩm mốc dâng đầy không khí. Hồ quản gia đưa ta đến một nơi có thể ngồi được, ấn ta ngồi xuống, rồi đứng xoay lưng về phía ta. Cổ nhân thật lạ, không biết nói chuyện với người khác không nên dùng tấm lưng hay sao?

    “Ngươi muốn biết chuyện gì trước?” Hắn lên tiếng.

    Ta suy nghĩ một hồi, cũng không biết phải hỏi cụ thể như thế nào: “Vậy ngươi hãy cho ta biết những gì mà ngươi biết.” Ta gật gù ưng ý với câu nói của mình.

    Hồ quản gia trầm ngâm một hồi rồi mới mở miệng. “Khi xưa, nhà ta rất nghèo…”

    Ta im lặng lắng nghe. Có lẽ đây là cách kể chuyện gián tiếp mà cổ nhân hay dùng.

    “… ngày ngày phụ thân phụ mẫu ta phải để người khác chèn ép. Quan huyện lại hay đến tìm trêu ghẹo mẫu thân ta. Nếu không làm hắn hài lòng, hắn sẽ sai người đập phá nhà của ta…”

    “Bộp!” Ta bất bình vỗ đùi một cái rõ to.

    “… Phụ thân ta thân phận thấp hèn cũng không dám lên tiếng, ta lúc đó cũng chỉ dám rúc một chỗ mà khóc…”

    “Ken két”, ta nghiến răng nghiến lợi.

    “… Sau đó… Ách, xin lỗi…” Hồ quản gia ngập ngừng.

    “Không sao, ta không bận tâm ngươi kể dài dòng.” Ta phất tay áo, làm vẻ thật sự không bận tâm, mặc dù nội tâm thì lại reo hò.

    “Không, là, ta nhầm.” Hắn thở ra một hơi. Ta đồng thời nuốt vào một hơi. Thật muốn mắng người!

    “Ngươi có thể bắt đầu lại.” Với tư thế nhàn nhã, ta rít qua kẽ răng mà nói.

    “Ân, vậy ta sẽ nói lại.” Nói xong hắn quay sang nhìn ta, ngồi xuống để tầm mắt có thể ngang với tầm mắt của ta, trịnh trọng nói: “Bạch Hồ đang tu tiên.”

    “Di??” Ta đứng phắt dậy, ngạc nhiên hỏi lớn. “Ngươi không lầm chứ?!”

    “Ân, tuy cách đây ngàn năm, hắn hãy còn sở thích móc tim người làm vui. Nhưng từ đó đến giờ hẳn là đã không còn. Với lại ta thấy hắn cũng đã thành tâm mà tu luyện, trở thành một người rất tốt.” Hồ quản gia giải thích.

    “Này là, không phải hắn có hay không giết người, chẳng qua ta thấy hắn sinh hoạt hầu như không giống là đang tu tiên cho lắm.” Ta gãi gãi đầu.

    “Ngươi nghĩ sao?” Hồ quản gia khó hiểu, nheo mắt nhìn ta.

    “Ách, thường thì người ta tu tiên sẽ đến các thác nước, ngày ngày ngồi thiền mặc cho nước dập trên đỉnh đầu, và còn tuyệt thực nữa, đúng không?” Ta lôi mớ kiến thức vụn vặt tích góp được từ phim truyện ra hỏi.

    Hồ quản gia dùng đôi mắt tiếc luyện sắt không thành thép, nhìn ta lắc lắc đầu: “Không đúng.” Rồi lại đứng dậy, chắp tay sau lưng mà nói: “Chỉ cần trong quá trình tu luyện không hại người, không vướng phải hồng trần thì bất cứ thiên hồ nào cũng có thể đắc đạo thành tiên.”

    “Đơn giản thế thôi sao?” Ta hụt hẫng, này đều là do các nhà đài tự dàn dựng nên đi?

    Nghe ta nói vậy, Hồ quản gia bỗng liếc ta một cái, lạnh giọng hỏi: “Đơn giản sao?”

    Ta mù mịt còn chưa hiểu gì thì Hồ quản gia lên tiếng chất vấn: “Ngươi có hay không biết rằng chính ngươi đã cản trở con đường tu tiên của Bạch Hồ?”
     
  2. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 36

    Ráng chiều, những tia sáng cuối ngày hắt lên trên mặt hồ lặng sóng tạo nên một vẻ tịch mịch. Ta đưa tay ngắt một đóa hoa ven hồ, xoay xoay nó trong tay, nghĩ về những gì mà Hồ quản gia đã nói.

    “Bạch Hồ vì ngươi mà vướng vào tư tình nam nữ.”

    “Hẳn là trong lúc mọc đuôi, thể trạng không tốt, hắn sẽ phải ở ẩn. Nhưng cũng chỉ vì lo lắng cho ngươi mà hao tổn tâm tư, thậm chí còn bị thương.”

    “Nếu Bạch Hồ không thể tu thành tiên được, đều là do ngươi.”

    Những câu nói cứ quanh đi quẩn lại trong trí óc, khiến ta cảm thấy mình thật xấu xa và mình chẳng khác nào một tên tội đồ!

    Hồ quản gia hỏi ta: “Ngươi có yêu hắn không?”

    Ta trả lời rằng: “Ta thích hắn!”

    “Ta hỏi ngươi là ngươi có yêu hắn hay không, không hỏi ngươi có thích hắn.”

    “Có khác nhau sao?”

    “Có, và điều đó cho thấy sự ích kỷ của ngươi.”

    Hồ quản gia nói: “Nếu giờ ngươi và hắn chấm dứt. Hắn sẽ vẫn còn cơ hội. Còn nếu cứ như vậy, hội ngươi cùng hắn sẽ theo nhau vào trầm luân không dứt. Đừng nói đến tu tiên, ngay cả mạng sống cũng sẽ bị đe dọa!”

    Là như vậy nghiêm trọng, thật sự sẽ đe dọa đến tính mạng sao? Chỉ là để ta và hắn bên nhau cũng không thể? Không phải tiên nhân cũng có tình cảm nam nữ hay sao? Không phải ngọc hoàng thượng đế cũng có vợ hay sao? Họ hẳn là cũng XXOO như người thường đi? Như thế nào Bạch Hồ lại không thể?

    Mà nếu thật sự là không thể, ta sẽ đành lòng buông tay hắn sao? Là! Có thể! Hắn có thể vì ta bỏ đi ngàn năm thành tâm, ta sao lại không thể gác bỏ tình cảm, cho hắn một lòng tu tiên?

    Bạch Hồ bảo hắn thích ta, cũng chẳng phải là yêu ta. Nếu ta rời bỏ hắn, hắn sẽ rất nhanh quên đi ta? Hắn có hay không sẽ cảm thấy cô đơn, có hay không sẽ tổn thương, có hay không sẽ oán trách ta? Bạch Hồ, Bạch Hồ, tại sao ngươi có thể nhìn thấu ta, ta lại chẳng thể hiểu được rằng ngươi nghĩ cái gì, ngươi nghĩ như thế nào đâu?

    Nếu vứt bỏ mảnh tình này có thể giúp được ngươi, ta cam tâm. Coi như kiếp này ta phụ ngươi, mong ngươi bình an. Kiếp sau chỉ mong được cùng ngươi hít thở chung một bầu không khí, không cần ngươi để tâm đến ta, chỉ cần để ta lẳng lặng mà dõi theo ngươi như ngươi đã từng.



    “Cho dù ngươi có tìm quên đi hắn thì nếu ngươi còn sống, hắn cũng sẽ bám lấy ngươi.”



    Nếu như xuyên thời không đến đây gặp được ngươi là một chuyến đi khứ hồi thì Bạch Hồ à, đã đến lúc ta phải trở về rồi… Tạm biệt ngươi và hẹn gặp lại. Xin lỗi vì đã không thể chờ đến khi ngươi trở thành một con bát vĩ. Thất hứa với ngươi, ta thật tệ, nhưng xin ngươi đừng ghét bỏ ta, được không, Bạch… tiểu Bạch… tiểu Bạch… tiểu Bạch… tiểu Bạch…

    Mặt hồ gợn nhẹ sóng, đón lấy ta. Yên lặng. Thật yên lặng. Ta chìm xuống đáy hồ, ánh mắt vẫn duy trì nhìn lên phía trên. Ta thấy ánh nắng ấm áp, thứ ánh sáng phản chiếu lên mặt hồ, lan tỏa…

    Nước tràn vào phổi, cảm giác khó chịu ập đến, mắt ta khép dần lại. Không còn ánh sáng nữa, chỉ còn một màu đen sâu thẳm. Tiểu Bạch a, có duyên, kiếp sau lại tương ngộ…

    Mở mắt ra, ta thấy mình đã trở về nhà. Mẹ ta đang nước mắt lưng tròng ngồi tại sô pha, có lẽ bà đang xem một bộ phim Hàn Quốc nào đó. Ta lấy hết can đảm đi lại gần mẹ, chờ đợi cơn thịnh nộ của bà, và sau đó bà sẽ lại cấm túc ta vì tội đã bỏ trốn.

    “Mẹ, con về rồi.” Ta cúi đầu, khẽ nói.

    Mẹ ta làm như không nghe thấy, bà không hề ngẩng lên nhìn ta dù chỉ một cái. Có lẽ do ta nói quá nhỏ, hoặc là do bà vẫn còn đang rất giận. Lần này ta đến đứng đối diện với bà, nói rõ to thông báo: “Mẹ, Tiểu Cần về rồi!”

    Nhưng là, mẹ ta vẫn không nhìn lấy ta.

    Chuông cửa vang lên “dinh dong”, mẹ ta chầm chậm đứng dậy, đi ra mở cửa. Dẫu sao mẹ cũng đã cố tình lờ đi ta, giờ lại có khách, đứng ở đây thật sự là rất khó xem, ta quyết định lẻn vào một góc.

    Đứng ngoài cửa là bác Bá hàng xóm. Hai người chào hỏi mấy câu rồi mẹ mời bác Bá vào nhà ngồi.

    Từ ngày ba ta mất, chỉ có bác Bá là hay nói chuyện với mẹ ta. Tính mẹ ta trời sinh nóng nảy, lại là người ăn ngay nói thẳng nên không hạp với mấy bà cô nhiều chuyện. Bác Bá là người rất tốt, là mẫu đàn ông vì gia đình. Lần nào sang chơi, bác ấy cũng mang cho ta ít đồ ăn vặt, bởi vậy mà ta rất thích bác ấy. Để ý thấy bác Bá đối mẹ ta cũng có chút tình cảm, ta hay đóng vai bà mai, xúi giục mẹ ta cùng bác ấy đi thêm bước nữa! Mỗi lần như vậy, mẹ ta đều đỏ mặt gõ đầu ta một cái rõ đau, bảo con nít không được lo chuyện người lớn.

    “Nguyệt à, bên phía cảnh sát cho hay vẫn chưa tìm được Tiểu Cần.” Vừa ngồi xuống ghế, bác Bá đã thở dài mà nói. Này là có lẽ do bác ấy vẫn chưa biết rằng ta mới vừa trở về.

    Nhưng là, nhìn sang mẹ, biểu tình của bà làm cho ta nghi hoặc bà có hay không giả vờ yếu đuối trước mặt bác Bá. Mẹ ta đang ôm mặt mà khóc tức tưởi! Bác Bá chưa gặp lại ta thì không nói, mẹ ta như thế nào lại như vậy a?

    Thế là, ta hùng hùng hổ hổ tiến ra, đứng trước mặt hai người, vỗ ngực cười hì hì: “Mẹ, bác Bá, Tiểu Cần đã về rồi đây mà. Mọi người không cần lại phải lo lắng.”

    Nhưng mà, ta trước mặt họ cứ như trong suốt hay sao ấy? Họ vẫn chẳng chịu nhìn lấy ta dù chỉ một cái. Mẹ ta khóc cứ tiếp tục khóc, bác Bá một bên vỗ nhẹ lấy tấm lưng của mẹ ta mà an ủi: “Nguyệt, em phải bình tĩnh. Tiểu Cần là đứa trẻ mạnh mẽ, anh tin nó sẽ không sao.”

    Này là, có phải hai người họ hợp tác diễn kịch trước mặt ta?! Ta chạy lại nắm lấy tay của mẹ, lay gọi: “Mẹ, con đang đứng ngay đây mà!” Nhưng là, đến cả tay mẹ ta cũng không chạm vào được. Tay ta xuyên thấu qua bàn tay của bà.

    Ta hoảng hốt, nhìn lại lòng bàn tay của mình. Trong suốt, trong suốt! Chuyện gì đang xảy ra?! Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra?!

    “Mẹ.” Ta cố gắng gọi mẹ ta thêm một lần nữa, biết đâu may mắn bà lại nghe thấy tiếng của ta.

    “Mẹ.” Một lần nữa…

    “Mẹ!” Thêm một lần nữa…

    “Mẹ…”

    Mẹ… mẹ… mẹ… mẹ…

    Rồi thì cảnh vật thoắt cái chuyển sang mờ ảo, mẹ ta và bác Bá cũng biến mất…

    Dần dần, trước mắt ta chỉ có một nơi xa lạ. Nơi đây có rất nhiều, rất nhiều đốm sáng đủ mọi màu sắc, điểm tô lên cái nền màu đen. Có cảm giác như đây chính là giữa vũ trụ với hằng hà tinh tú đang phát sáng. Rồi thì ta nghe được một giọng nói hết sức quen thuộc: “Cần nhi a, đây không phải là một chuyến đi khứ hồi. Ngươi đã không còn thuộc về thế giới đó nữa rồi. Cho dù linh hồn ngươi có trở về được thì cơ thể ngươi vĩnh viễn vẫn ở lại đây.”
     
  3. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 37

    Ta nhìn xung quanh thì thấy hắn. Hắn nửa ngồi nửa nằm trên một cái ghế rộng. Xung quanh là vài ả hồ ly tiêm tế, xinh đẹp động lòng người. Nàng này trên tay một chùm nho, đút cho hắn ăn. Nàng kia tay chầm một ly rượu, chốc chốc lại đưa đến bên miệng hắn. Ngồi ở giữa, hắn chỉ việc tận hưởng, đến một cái nhìn cũng không dành cho ta.

    “Tiểu Bạch.” Hiện tại ta không trong suốt, có lẽ hắn sẽ nghe thấy ta gọi. Nhưng là, nghe thấy thì đã sao chứ? Hắn vốn đã coi ta như không khí rồi, ánh mắt chỉ mãi dán lên thân thể yêu kiều của nữ nhân xung quanh.

    “Bạch Hồ!” Ta gọi lớn hơn một chút nữa. Lúc này thì mấy cô nàng xung quanh có dừng động tác lại một chút, ánh mắt nhìn ta đầy dè bỉu.

    “Cứ tiếp tục.” Hắn vỗ vỗ tay ra lệnh cho các nàng ta.

    Ta lặng người. Là, thật sự đã chẳng xem ta là gì rồi sao? Hắn cũng đã giống Hạ Minh rồi sao? Nói thích, nhưng tận tâm lại chẳng phải thích. Thậm chí, trước mặt ta, hắn còn không ngại mà luồn tay vào quần áo của mấy cô nàng xung quanh, bỡn cợt.

    “Bạch Hồ, là ta nhìn nhầm ngươi.” Đứng đến nửa ngày, đợi đến khi những chuyện mà bọn họ có thể làm đều đã làm xong, ta mới lên tiếng. Lúc này, các cô nàng bu quanh hắn đều đã biến mất.

    Ngồi nơi đó, suối tóc dài được thả ra, mồ hôi bết lên tóc sau một cuộc vận động kịch liệt, hắn lấy tay chống cằm mà nhìn ta, trong mắt không chứa đựng bất cứ cảm xúc gì.

    “Đúng, ta thật sự không đáng để ngươi phải như vậy.” Hắn mở miệng. “Đừng ngu ngốc như vậy có được không? Ngươi chết đi là ta sẽ quên ngươi sao? Ngươi chết đi là ta sẽ lại thành tâm mà tu tiên sao? Sao ngươi không nghĩ, ngươi như vậy rời bỏ ta sẽ khiến ta như thế nào tổn thương đâu?”

    “Ngươi hội tổn thương?” Ta ngạc nhiên nhìn sâu vào mắt hắn, không tin.

    “Ân.” Bạch Hồ trả lời, đứng dậy nhẹ nhàng tiến về phía ta. Đến khi hắn đã đứng ngay trước mắt ta, hắn nhắm mắt lại, đưa một bàn tay lên chạm vào khuôn mặt ta, ân cần mà nói: “Cần nhi, ta yêu…”

    Còn chưa nghe hắn nói xong thì ta bị một lực đạo rất mạnh lay tỉnh. Mở mắt ra đã thấy ánh sáng chói mắt, và được bao quanh bởi thứ ánh sáng đó là hắn, Bạch Hồ.

    Bạch Hồ xúc động ôm chặt lấy ta vào trong lòng: “Cần nhi, không cần lại làm tiểu Bạch lo lắng được không? Ngươi như thế nào lại muốn rời bỏ ta đâu?”

    “Ngươi hội thương tổn?” Cũng nhìn sâu vào ánh mắt hắn mà hỏi, ta thấy được đó là sự mất mát. Ánh mắt hắn chứa đựng một sự mất mát.

    “Ân.” Hắn trả lời thật giống như lúc nãy, trong giấc mơ đó. Phải chăng một lát nữa, hắn sẽ lại nói câu “Cần nhi, ta yêu…”?

    “Ngươi như thế nào biết rằng ta sẽ nói như vậy đâu?” Bạch Hồ có chút lúng túng nắm lấy vai ta.

    “Ngươi thật sự sẽ nói câu đó sao?” Ta mỉm cười hỏi hắn.

    “Ân. Cần nhi, ta yêu ngươi.” Hắn rõ ràng rành mạch mà nói. Ánh mắt hắn cho ta biết, hắn là nói thật.

    Như vậy, tiểu Bạch a, ta không nhìn nhầm ngươi, thật sự đó…

    Cảm giác mệt mỏi ập đến, ta tựa đầu vào vai hắn, ngủ thiếp đi…
     
  4. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 38

    Có một hôm đẹp trời nọ, Bạch Hồ với nụ cười bí hiểm, lôi ta vào một cái hang rất rất tối, bên ngoài hang có khắc “Hồ Ly Động”… Uy, ta ở đây đã lâu vậy mà giờ mới biết ngay tại sơn cốc lại có một cái hang to như vậy, và cũng tối như vậy a! Trong hang quả thật vô cùng tối, đến một tia sáng cũng không có! Cũng may là mắt ta nhanh thích ứng với bóng tối, lờ mờ nhìn được trong phạm vi 1m, không thì ta đã vấp phải đá mà ngã ngửa ra chết rồi!

    Bạch Hồ có vẻ rất vội, hắn một bên lôi ta đi, một bên cứ luôn miệng thúc giục: “Cần nhi, ngươi không thể nhanh hơn được sao?”

    “Nga… Vậy… sao ngươi… không… không vận khinh công, bế… ta đi có phải… nhanh hơn không?!” Ta may mắn thoát khỏi tay hắn, dừng lại tựa vào vách hang, thở hồng hộc, căm hờn mà nhìn hắn. Phi! Thật sự vẫn biết cách hành hạ ta mà!

    “Ngươi đứa ngốc, ta không thể thi triển khinh công trong khoảng thời gian này a. Đợi sau này mọc xong đuôi thứ tám, mỗi ngày ta đều bế ngươi tung lên trời, ổn?” Thấy ta không đi tiếp nữa, hắn rất nhanh tiến lại gần, đặt tay lên hai bên má ta, véo chúng như thể chúng là đồ chơi không bằng!

    “Phi! Ta không cần!” Ta nhổ một ngụm nước bọt xuống đất, tỏ rõ thái độ chống đối. Này là, ngày nào cũng bắt ta tung lên tung xuống, hội buồn nôn a!

    “Ngươi không cần mặc ngươi, miễn là ta thích thì ngày nào ta cũng sẽ tung ngươi lên a.” Bạch Hồ nói với một vẻ rất ư là ta đây, sau đó không thèm đếm xỉa đến ta có hay không đồng ý, hắn lại nắm lấy tay ta, tiếp tục lôi kéo, tuy nhiên, cước bộ có phần chậm lại.

    Mấy ngày gần đây, Bạch Hồ thay đổi khá nhiều. Ta không nói đến tính tình hắn, vốn dĩ đã rất thất thường rồi. Ta đây là đang nói đến bề ngoài của hắn. Không chỉ hàm răng, mà ngay đến móng tay, móng chân và lông của hắn cũng dài ra rất nhiều khiến ta luôn phải giúp hắn dũa móng, cạo lông. Nhưng là càng cố gắng thì chúng lại càng dài ra. Thật là bi ai đâu… Ách, mà nếu như vậy, có khi nào “chỗ đó” của hắn cũng sẽ dài ra hay không nhỉ?! Thắc mắc, thắc mắc a.

    “Cần nhi, nếu ngươi chịu hỏi thẳng ta, ta sẽ không ngại cho ngươi xem thử đâu.” Ở phía trước, Bạch Hồ lại mạc danh kỳ diệu mà đọc được suy nghĩ của ta, lên tiếng trêu chọc, lại còn quay ra sau nhìn ta đỏ mặt mỉm cười như thể cô thiếu nữ lần đầu biết yêu.

    “Phi! Ngươi như thế nào không còn khả năng khinh công, lại vẫn có thể đọc được suy nghĩ của ta đâu?!” Ta lấy tay đẩy mặt hắn quay lên. Tuy ta mặt dày nhưng nhìn khuôn mặt cười đến thẹn thùng của hắn, ta cũng muốn cảm thấy ngại ngùng.

    “Nha, chính là, ngươi như vậy ngốc, người bình thường còn có thể dễ dàng nhìn ra ngươi đang nghĩ gì a, huống chi là ta.” Hắn không có quay xuống nhìn ta nữa, nhưng ta vẫn có thể đoán được nụ cười trên khuôn mặt của hắn. Được lắm! Ngươi bảo ta ngốc, ngươi bảo ta ngốc, ta, ta… ta công nhận thật sự rất ngốc khi đồng ý ở lại với ngươi mà!

    “Cần nhi, ngươi đứng đây đợi ta.” Ta còn mãi đuổi theo hắn thì thấy hắn tự dưng đứng lại, sau đó lại biến mất trong bóng tối vô định. Mặc! Hắn dám đem ta đến, vậy đây hẳn cũng không phải là nơi nguy hiểm, đứng đợi hắn một lúc chắc là không sao. Và vậy là, ta một thân một mình chờ hắn.

    Thật lâu a…

    Nhẩm đếm từng giây thì cũng đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, hắn như thế nào còn chưa có trở về đâu? Chẳng lẽ trong hang có quái thú?! Hoặc giả là hắn bị lạc đường?! Hay là hắn cố tình chơi khăm ta?! Còn tệ hại hơn nữa chính là hắn muốn bỏ mặc ta rồi! Phi, phi, phi! Bạch Hồ a, ngươi còn không mau xuất hiện, ta sẽ nguyền rủa ngươi lông mũi quá dài mà chết ngộp a!

    Lại tiếp tục đứng chờ…

    Bỗng dưng, phía sau ta phát ra ánh sáng! Ta hốt hoảng xoay người lại thì thấy có một con đom đóm, mà hình như cũng không phải là đom đóm, đó hẳn là một đốm sáng. Rồi sau đó nữa, không chỉ một, mà là hàng loạt các đốm sáng xuất hiện, đủ các loại màu sắc, chớp tắt liên tục. Ta chợt nhớ đến một đoạn kí ức cũ. Tại một nơi hệt như nơi đây, Bạch Hồ đã nhẫn tâm làm tổn thương tâm hồn nhỏ bé của ta (+=+ !). Chẳng phân biệt được là hư là thật, ta chỉ nhớ rằng hành động của hắn lúc đó thật sự rất rất rất tàn nhẫn!

    Còn đang tua lại cảnh lúc hắn cùng các ả hồ ly khác ư ư a a thì Bạch Hồ quay trở lại. Trên tay hắn là một chùm hoa rũ xuống tựa như thác nước, chùm hoa có vẻ là màu trắng, nhưng do bị nhiễm các màu sắc hỗn tạp xung quanh nên nó bị thay đổi màu sắc liên tục. Bất quá, nhìn thấy rất là thích mắt đâu!

    “Cần nhi, cái này cho ngươi.” Hắn dúi chùm hoa vào tay ta, sau đó đi lại một cái ghế rộng không biết đã đặt ở đó từ lúc nào, an nhàn mà ngồi xuống.

    Cầm chùm hoa trên tay, ta nhận ra nó không phải là hoa, mà hình như là quả gì gì đó, tròn tròn, nhỏ nhỏ, dùng lực mạnh một chút thì nó “bụp” một cái, nổ, văng nước ra đủ phía. Thứ này dùng để chơi thật thích nha! Làm ta nhớ tới khi còn ở hiện đại, khi mình mua đồ điện máy, người ta hay khuyến mãi thêm mấy cái bịch xốp có lỗ tròn chứa khí phình lên (không biết phải dịch là cái gì nữa, bịa đại luôn), nghịch rất vui. Chưa nói đến, trải đống bịch xốp ấy ra đất, nằm lăn qua lăn lại cho chúng nổ thì còn gì bằng!

    “Cần nhi, ngươi định làm gì a?” Ta đang để chùm thứ gì đó xuống đất, ý định lăn, hoặc chà, hoặc đạp lên chúng thì Bạch Hồ từ trên ghế hỏi.

    “Nha, ta chỉ muốn thư giãn một chút ~” Ta không nhìn hắn, nhấc chân lên, chuẩn bị hạ chân xuống thì Bạch Hồ không biết khi nào đã nhảy ra, giữ lấy chân ta, nói: “Ngốc! Đây là thánh vật nha, ngươi mà còn phí như vậy là lần sau ta không cho ngươi nữa đâu a.”

    “Đây là thánh vật!” Ta trợn tròn mắt mà nhìn hắn bán tín bán nghi. Uy, cái thứ này là thứ khiến hắn ra tay giết mấy mạng người sao?!





    Tốt nhất là không nên chạm vào!

    Ta đã cố tình lơ đi cái thứ gọi là thánh vật đó, vậy mà Bạch Hồ lại cứ luôn lải nhải bên tai!

    “Cần nhi a, ngươi biết thánh vật này dùng để làm gì không a?” hay “Ngươi không biết sự đặc biệt của cái này đâu a…” hoặc “Ta thật sự nôn nóng muốn xem thái độ của ngươi khi ngươi biết công dụng của thánh vật nha ~”. Rõ phiền phức! Sao ngươi không nó huỵch toẹt ra luôn đi?! Làm gì mà cứ như vịt quang quác quáng quác cả lên!

    “Nga ~ Ta là đợi ngươi hỏi.” Nâng thứ đó trên tay, hắn khẽ vuốt nhẹ, ủy khuất nhìn ta.

    “Này, vậy thứ đó dùng làm gì đâu?” Ta cũng giả vờ muốn biết, dùng nửa con mắt mà hỏi hắn.

    “Thật sự rất thần kỳ nha, để ta nói cho ngươi biết…” Bạch Hồ bỗng làm ra vẻ mặt hết sức ngưng trọng, hắn nhích gần lại ta, nói nhỏ: “… Thánh vật này là do ta phát hiện ra a, dùng trong lúc mọc đuôi thì vô cùng thích hợp.”

    Ta cũng học theo hắn, làm vẻ mặt như là bị táo bón, hỏi nhỏ: “Thích hợp như thế nào đâu?”

    “Là, thứ nhất sẽ ngăn ta mọc lông, thứ hai sẽ ngăn cho móng tay móng chân lẫn răng trở nên như vầy xấu xí. Ngươi nói có hay không thích hợp đâu.” Hắn nói xong còn làm một vẻ rất nghiền ngẫm, đưa bàn tay lên ngắm nghía.





    Này là, tay nghề làm móng của ta tệ đến vậy sao?! Còn nữa, nếu đã có thứ này, sao hắn còn bắt ta “dũa móng, cạo lông” cho hắn a… a… Trừ phi, trừ phi, hắn chính là muốn hành xác ta!

    Ta giơ tay định đấm hắn thì thấy hắn đã không còn đứng bên cạnh nữa. Hắn ngồi trên ghế, chùm thánh vật đặt bên cạnh, lại lôi từ trong ngực ra một “chùm thánh vật” khác, đưa lên miệng nhai nhai, nuốt nuốt, vẻ mặt còn rất hưởng thụ.

    “Ta không phải là muốn hành xác gì ngươi đâu, Cần nhi a. Chỉ là thánh vật đến bây giờ mới chín nha.” Hắn huơ huơ tay, ý nói là không phải. Sẵn tiện, còn ném cho ta ánh mắt đáng thương hề hề.

    “Này, đã vậy ta đây cũng sẽ không cùng ngươi tính toán. Nhưng là, nếu thánh vật chỉ có vậy, ngươi có cần vì nó mà giết người không a?” Ta khoanh tay đứng trước mặt hắn, chất vấn.

    “Ta có sao?” Lúc này, hắn lại làm một vẻ trẻ con ngây thơ, hỏi ngược lại ta?!

    Gì nha?! Ngươi không có?! Như thế nào hồi trước ngươi lại bảo cái gì mà mơ tưởng thánh vật, cái gì mà bị ngươi giết chết?! Là ta nhớ nhầm đi?

    “Là, có lẽ ngươi nhầm. Cần nhi, ngươi không nghĩ dùng thử một ít sao?” Bạch Hồ đưa chùm thánh vật cho ta, sau đó vỗ vỗ chỗ trống trên ghế, bảo ta ngồi cùng hắn.

    Ta cũng phối hợp với hắn, nhận lấy chùm thánh vật, lại ngồi trên ghế, lấy tay ngắt thử một quả nhỏ, cho vào miệng, nhai nhai.

    Oa… a…



    A a a….

    Khó ăn không thể tả! Vậy mà liếc qua phía Bạch Hồ, lại thấy hắn ăn nguyên một chùm mà không than thở! Thấy ta làm mặt khỉ nhìn hắn, Bạch Hồ vờ quan tâm hỏi: “Sao vậy?”

    Ta nhổ cái thánh vật đó ra, lấy tay quệt nước bọt còn xót trên miệng, nhăn mặt nói: “Thứ này khó ăn chết được!”

    “Ta biết a ~ Vốn dĩ ta cũng rất muốn nôn.” Bạch Hồ nhịp nhịp một bên chân, thản nhiên nói.

    “Khuôn mặt ngươi lại không cho thấy rằng ngươi muốn nôn nha!” Ta chỉ vào mặt hắn, lên tiếng tố cáo. Ấy vậy mà Bạch Hồ lại đáp lại một câu khiến ta tức chết: “Ta không làm biểu tình như vậy, ngươi sẽ ăn sao?”

    Phi! Phi! Vẫn là lừa ta!

    (Ngày trước ta cũng hay chơi trò này. Lỡ ăn phải đĩa xoài chua là làm mặt bơ, tuyệt đối không nhăn mặt, rủ tụi bạn ăn chung, kèm thêm câu khuyến mãi: “Xoài ngọt tụi bây ơi!”. Vâng, hãy nguy hiểm theo cách của bạn)

    “Xem, thánh vật quả thật hữu dụng nha ~” Ta lật tới lật lui bàn tay của Bạch Hồ, xuýt xoa. Uy, từ ngày hắn ăn thứ đó, hiển nhiên không còn mọc lông nữa, thứ này mà đem nghiền làm thuốc triệt lông thì hay phải biết!

    “Ngươi tốt nhất không nên nghĩ đến việc đó a.” Bạch Hồ lấy tay gõ lên đầu ta một cái rõ đau. Thấy ta im im, hắn lại gan dạ mà tiếp tục gõ thêm mấy phát nữa, không những vậy mà còn lấy tay bóp… mũi của ta. Đến khi ta phồng mang trợn má lên rồi, hắn mới cười cười mà buông tay ra, sau đó chắp tay sau đít mà bước đi. An nhàn a, an nhàn a… Thật là thong thả đâu… Ai nha…

    Ta thở dài một tiếng, sau đó dùng hết sức bình sinh, vừa đuổi theo hắn vừa la to: “Ngươi đứng lại cho ta!”.
     
  5. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 39

    Một tối nọ…

    Bạch Hồ không biết học theo ai, hôm đó hắn lại có tâm bày biện một bàn ăn. Nga, bàn ăn có phủ thêm khăn màu đỏ, giữa bàn là một chậu hoa cỡ đại cắm đủ thứ hoa: một nhánh tử đằng, một nhánh hoa mai, một nhánh cát tường, ba bông hoa hồng màu vàng, đỏ, hồng, và vài chùm thánh vật để lạc lỏng quanh miệng chậu.

    “Này, tiểu Bạch, sao ta chỉ thấy hoa mà không thấy lá a?” Đứng một bên, ta chỉ vào chậu hoa, hỏi hắn. Phải nói là, đủ hoa đủ lá mới tạo sự hài hòa cho một chậu hoa nha.

    “Ta thấy nó không đẹp nên vặt bỏ hết rồi.” Hắn vừa kéo cái ghế có khắc chữ “Hỷ” to tướng, vừa trả lời.

    “Nha, vậy còn khăn trải bàn sao nhỏ vậy a?” Ta lại trỏ vào cái khăn màu đỏ, được đặt một cách quang minh chính đại cạnh chậu bông. Mà điều đáng nói là, cái tiết diện của cái khăn, còn chưa bằng cái đế của chậu bông a.

    “Đó không phải khăn trải bàn, nó dùng để trang trí nha.” Bạch Hồ đem ta lại ịn ngay “Hỷ” ghế, mặt không đổi sắc mà trả lời. “Cần nhi a, ngươi ngồi đợi ta một lúc.” Nói xong thì hắn rất nhanh mà biến mất. Thật sự, ta hoài nghi hắn có hay không gạt ta? Hội không khả năng khinh công nhưng thân pháp của hắn không phải vẫn còn rất tốt sao?!

    Buổi tối thì đương nhiên trời phải tối. Bình thường thì bọn ta hay dùng nến, nhưng hôm nay Bạch Hồ lại thổi hết nến đi. Này là, hắn bảo ta đợi, bản thân lại đi thổi nến?! Còn nữa, hôm nay ta thấy hắn cũng thật màu mè nha. Phải chăng… phải chăng hôm nay ngày sinh hắn?!

    “Đứa ngốc, hôm nay là ta cùng ngươi hỷ sự nha.” Bạch Hồ bỗng từ một góc khuất lừng lững bước ra, trên tay còn bưng một cái vật gì đó có thể lóe sáng, khóe miệng lại giật giật làm ta… cứng đơ người! Di?! Hắn mọc đuôi lại còn phát sinh tâm thần?! Khi nào ta đồng ý cùng hắn làm cái này hỷ sự?!

    “Ngươi không có đồng ý, nhưng là ta muốn cùng ngươi kết thành phu phụ nha.” Đặt cái thứ lóe sáng xuống bàn, hắn ung dung lại ngồi xuống bên cạnh ta. Cũng dễ hiểu là tại sao hôm nay hắn lại không ngồi đối diện ta nữa, đơn giản là vì, chậu hoa sẽ khiến ta và hắn không thể mặt đối mặt a…

    Ngồi xuống rồi hắn lại không chịu an phận, dùng tay choàng qua eo ta, sau đó áp mặt vào tóc ta, khịt khịt mũi. Phi! Ta nào có đánh rắm, hắn cần gì phải làm như vậy a?! Ta bất mãn, gỡ lấy tay hắn ra khỏi eo, sau đó đứng dậy đập bàn một cái “rầm”: “Này, ngươi muốn kết hôn thì cũng phải có sự đồng ý của ta chứ! Ngươi không biết thời buổi hiện đại hôn nhân là phải tự nguyện hay sao?! Ngươi không biết gì về bình đẳng giới hay sao? Ngươi…”

    “Cần nhi a, chúng ta đây không sống ở hiện đại gì gì đó nha. Ta thật sự không hiểu ngươi đang nói gì a ~” Bạch Hồ làm như thật sự không tiếp thu, ngoáy ngoáy tai, cắt đứt khí thế ngút trời của ta. Ách, ta quên là ta và hắn đang ở cổ đại…

    Ta tiu nghỉu còn hắn lại rất hí hửng. Đưa tay chạm tới cái vật lóe sáng được, hắn đem đến trước mặt ta. Oài… Thì ra là một cái mâm bạc có đậy một cái nắp bạc.

    “Cần nhi a, ngươi đoán xem bên trong có gì?” Hắn dí sát cái mâm vào ta, cặp mắt trông đợi mà hỏi. Nha, ta còn thấy được ánh mắt hắn long lanh, long lanh, lấp lánh, lấp lánh… Bất quá, ta vẫn còn đang rất ức chế, cho nên mới mạnh miệng mà nói: “Cái đầu của ngươi!”

    “Này, đầu ta như thế nào lại nằm trong đây a. Cho ngươi đoán lại một lần nữa.” Hắn không nghĩ rằng ta đang mắng hắn, cho nên vẫn cứ như vậy hí ha hí hửng.

    “Ta không biết.” Ta bực mình, đẩy cái mâm đó ra.

    “Ngươi nói thử xem.” Người nào đó không biết điều, tiếp tục nài nỉ.

    “…” Chẳng lẽ là thứ gì ghê gớm lắm sao? Hay làm hắn giấu bom hẹn giờ trong đó nhỉ? Không đúng, thời buổi này làm gì có bom hẹn giờ… Ách, chẳng lẽ lại là “thứ đó”?!

    “Thứ đó là thứ gì nha?” Bạch Hồ lên tiếng làm ta hoàn hồn, không, chắc không phải là thứ đó, là ta đã nghĩ quá xa đi. Lại nghĩ sang thứ khác gần hơn…

    “Cần nhi a, bảo ngươi đoán ngươi lại như vậy, ta thật thiếu kiên nhẫn nha. Thôi thì ngươi không cần đoán nữa.” Nói đoạn, Bạch Hồ lấy cái nắp bạc ra… Bên trong là, bên trong là cái gì nhỉ?

    Ta dụi dụi mắt mấy lần mới thấy được ở chính giữa cái mâm sáng loáng to tổ chảng là một cái vật cũng đồng dạng sáng loáng, bất quá có phần nhỏ hơn rất nhiều. Là một cái nhẫn!

    “Này, ngươi từ đâu lấy ra vật này a?” Ta cầm lấy cái nhẫn, xem xét cẩn thận. Nha, là vàng trắng a~ Nhưng là, thời đại này đã có vàng trắng sao?!

    “Không phải các ngươi kết hôn đều có vật này sao?” Bạch Hồ cười tủm tỉm, ra vẻ đắc ý, vẫn không trả lời ta mà còn hỏi ngược lại. Một hồi lâu, thấy ta duy trì im lặng, hắn có vẻ cụt hứng, giật lấy cái nhẫn từ tay ta, bắt đầu tung hứng: “Cái này lúc trước ta dựa theo kí ức của ngươi mà làm ra nha. Ngẫm lại, ta thật cực khổ đâu.”

    “Ta có bảo ngươi phải làm sao?!” Ta đưa tay đón lấy chiếc nhẫn từ trong không trung, làm mặt xấu đối hắn mà nói. Này là vàng a, không phải đồ chơi, thật là giá trị đâu! Hu ha ha ha!

    “Ngươi hội thích nó sao?” Bạch Hồ thấy ta có vẻ mất cảnh giác, bèn sáp lại gần, cánh tay vòng qua ngang hông của ta, bắt đầu sờ mó lung tung.

    Ta gật gật đầu, ánh mắt dính chặt lấy chiếc nhẫn, không thèm để ý đến kẻ đang lợi dụng ăn đậu hủ của mình. Không phải là ta dễ dãi, chỉ vì ta muốn trả công cho hắn đã làm ra cái nhẫn này nha. Lặp lại lần nữa, ta tuyệt đối không dễ dãi!

    Tiếp sau đó, một mình hắn dẫn dắt chương trình hỷ sự, còn ta đây vẫn mải mê ngắm lấy chiếc nhẫn. Quan sát lâu thật lâu mới thấy mặt ngoài chiếc nhẫn còn có khắc tên của ta, mặt trong là hình một cái mông của loài vật nào đó. Uy, có lẽ là mông của Bạch Hồ, sở dĩ ta nghĩ vậy là do gắn trên cái mông có bảy cái đuôi. Phi, hắn hết chuyện hay sao lại đi khắc cái hình ảnh xấu xí này vào a?! Là do tinh thần tự kỷ của hắn quá cao?!

    “Cần nhi, hôn lễ đã xong, giờ ta với ngươi động phòng a.” Ta còn đang bận nghĩ xấu về hắn thì hắn lên tiếng làm ta giật mình. Ách, hắn mới nói cái gì đâu?! Động phòng?! Ta có nghe lầm không vậy?!

    “Cần nhi a…” Thấy ta đứng hình, Bạch Hồ rất thâm tình mà huơ huơ tay trước mặt ta.

    “…” Ta vờ như không thấy, im lặng vẫn im lặng, đứng hình vẫn đứng hình.

    “Cần nhi…” Được nước làm tới, hắn chu môi ra một tấc, áp lại gần môi của ta. Đến khi chỉ còn cách nhau 1 mm nữa thôi, hắn bỗng dừng lại, dùng tay lắc lắc người của ta: “Cần nhi, ngươi không sao chứ?”

    “…” Ta vẫn làm mặt lạnh. Vì quyền lợi của bản thân, ta phải đấu tranh a, đấu tranh! Cho dù có giả chết cũng được! Nói cái gì động phòng a?! Ai biết được của hắn dài ngắn như thế nào, hắn lại còn đang mọc đuôi, thứ đó có hay không hóa dài, ta nào dám a! Phi! Phi! Phi! Dẫu sao ta vẫn còn là cô thiếu nữ ngây thơ trong sáng, chưa từng làm cái chuyện đó, lần đầu tiên mà gặp phải hắn như thế này hẳn là rất đau đi?!

    Có điều, ta nghĩ tránh né như thế nào cũng không khỏi hồ ly trảo của hắn…

    “Ngươi không ổn vậy ngươi hội nghỉ ngơi trước, ta không làm phiền ngươi nữa.” Vào lúc đó, có người đã làm vẻ mặt lo lắng mà nói như thế đó. Nhưng là ta quên rằng người này thật sự rất khó đoán!

    Những tưởng rằng hắn thật sự thấy ta biến sắc khó coi nên ẩn nhẩn bỏ qua, ta thở phào một cái, về phòng của mình mà ngủ. Nên biết rằng, ta với Bạch Hồ nước sông không phạm nước giếng, vốn có phòng riêng biệt à nha!

    Đến nửa đêm, còn đang trằn trọc trên giường với chiếc nhẫn cầm chặt trong tay thì ta nghe có tiếng mở cửa phòng! Hắn đến sao?!

    Không gian lúc đó rất yên tĩnh, thi thoảng có một trận gió nổi lên, làm mùi hương của các loại hoa về đêm lan tỏa khắp phòng. Hơi thở trầm ổn, bước chân nhẹ nhàng như thể chưa hề chạm đất, hắn ung dung tiến lại cạnh ta. Còn ta đâu?! Đương nhiên là như con rùa, rúc mình trong chăn, chỉ dám hé nửa con mắt mà quan sát hắn.

    Đứng bên mép giường, hắn tự dưng mỉm cười làm ta hoảng sợ! Ách, có gì đáng cười sao? Ta trừng mắt mà nhìn hắn lại không nhận ra rằng hắn chính là nhìn vào cặp mắt đang trừng lớn của ta mà mỉm cười. Nguy a! Bị phát hiện rồi sao?! Không sao không sao! Cứ làm hắn nghĩ là hắn nhìn nhầm đi, ta chỉ cần nhắm mắt lại là ổn thôi mà! Nghĩ là làm, ta nhanh chóng nhắm hai mắt lại, giả vờ là đã ngủ…

    Mà có vẻ, sau khi ta nhắm mắt lại, hắn cũng trở nên bất động hay sao ấy, xung quanh không còn một âm thanh nào cả. Thật lâu sau đó, do tò mò, ta lại hí mắt ra mà xem thử thì… đập vào mắt ta là khuôn mặt phóng đại của hắn! Khoảng cách rất gần, vậy mà ta lại không hề cảm nhận được hơi thở của hắn!

    Ta vội trở người, tránh đi ánh nhìn mị hoặc của hắn, bên ngoài lại làm như vẻ đang tìm tư thế ngủ thoải mái hơn. Thiên a! Hãy nói với con là hắn đang bị mộng du!

    Xoay người lại rồi, không thể dùng mắt mà quan sát hắn, ta chuyển sang dùng tai, nhưng nghĩ lại, tai cũng vô dụng, hắn từ nãy tới giờ không phải vô thanh vô thức sao! Nghĩ đến nát óc, ta quyết định dùng mũi, mặc dù không khả quan cho lắm…
     

Chia sẻ trang này