Yêu Nghiệt, Buông Ta Ra - Dạy Hư Nương Tử [ 40 Chương + NT ]

Thảo luận trong 'Xuyên Không' bắt đầu bởi Lạc Tử, 31/10/16.

  1. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 40

    Khắp phòng giờ này đã tràn ngập mùi hương thơm ngát. Ta chợt nhớ đến một bộ phim, trong phim có cảnh dùng mùi hương làm người ta chết ngạt… Uy, không man rợ đến mức đó đi.

    Bạch Hồ vẫn không có động tĩnh gì. Ta lo ngại hắn có hay không thấy ta như thế này quyến rũ nên máu dồn lên não mà chết a?! (Tự kỉ cấp độ cao, mọi người thông cảm…) Lo lắng là một chuyện, có dám hỏi hắn không lại là một chuyện khác. Và vì thế, địch bất động thì ta cũng bất động!

    Chờ tới hơn 7348 giây, ta cũng đã bắt đầu mệt mỏi. Con mẹ nó! Hắn khi không lại rảnh rỗi đến ám ta sao?! Sao không về phòng ngủ cho khỏe?! Ách, hay là hắn đã về rồi nhỉ? Và một lần nữa, tò mò hại thân.

    Lúc ta xoay người lại đối diện với cửa phòng thì thấy hắn đã nằm chống cằm trên giường, ánh mắt dán chặt lấy ta, khóe miệng còn mang theo ý cười nhàn nhạt. Thiên! Hắn khi nào thì nằm cạnh ta a?!

    Ta còn đang trợn tròn mắt vì kinh ngạc thì hắn đã nhanh chóng đè ta nằm ngửa ra giữa giường, hai tay kiềm chặt hai tay của ta. Ta hốt hoảng, lắp bắp hỏi: “Ngươi… ngươi muốn làm gì a?”

    Hắn không trả lời ta ngay, ép môi xuống miệng của ta, bừa bãi mà mút lấy, ánh mắt vẫn thủy chung không rời khỏi hai con mắt ốc nhồi của ta (“ốc nhồi”… chắc là sắp lọt tròng rồi ấy).

    Đến khi ta sắp tắt thở vì thiếu khí thì hắn mới chịu buông tha ta. Khóe miệng còn vương lại một dòng chất lỏng, hắn tựa tiếu phi tiếu nói: “Ngươi đứa ngốc, không đoán được ta sẽ làm gì sao?”

    Không biết ta có hay không bị ù tai, giọng nói của hắn lúc này so với ngày thường lại có thêm vài phần truyền cảm, vài phần êm tai mặc dù lời nói ra lại mang theo ý trêu chọc.

    “Ta, ta biết! Nhưng là ta không cho phép ngươi thực hiện!” Hai tay bị khống chế, định nhấc chân lên đạp nhưng chợt nhớ lại lần trước, ta chuyển sang dùng thiết đầu công.

    Hắn không tránh né, mặc cho đầu ta va vào đầu hắn đau điếng, lại còn cười khiêu khích: “Cần nhi a, ngươi nghĩ ngươi sẽ ngăn được ta sao?”

    Ta biết khả năng của ta hội không thể phản kháng hắn, đành rặng ra vài giọt nước mắt, học theo bộ dạng ủy khuất hằng ngày của hắn, thút thít hỏi: “Ngươi là đang ép ta sao?”

    Hình như có hiệu quả! Ánh mắt hắn khẽ động, hắn có và phần ngạc nhiên lẫn lúng túng, vỗ vỗ lấy mặt ta: “Nào có, ta đương nhiên là không có ép ngươi a?”

    “…” Ân, hắn không có ép ta? Vậy hai chân của hắn đang dùng sức tách hai chân ta ra là sao a?

    Lời còn chưa kịp nói ra, ta đã bị một mùi hương quen thuộc câu hồn đi. Nhàn nhạt, nhẹ nhàng, thanh mát như chính con người của hắn. Bên tai có ai đó đang thì thầm gọi ta “Cần nhi, Cần nhi”. Ta không biết rõ lúc này ta có hay không tỉnh táo, ta mặc cho người đó trên người ta làm càn…

    Bạch y xộc xệch không làm mất đi vẻ liêu nhân của hắn, thậm chí còn mang thêm vài phần quyến rũ. Tóc đen thả ra, tán loạn phủ lấy tấm thân trần của ta. Tóc hắn thật mềm mại, so với tơ lụa còn muốn mềm hơn. Từng lời nói ra đều mang theo dịu dàng cùng sủng nịnh trái ngược với hơi thở dồn dập mang đầy sắc dục. Bàn tay hắn lưu động trên cơ thể của ta, mơn trớn, lại như nâng niu một báu vật. Khi ta bắt đầu tiếp ứng được với cảm giác mới lạ thì Bạch Hồ cũng bắt đầu lộ mặt, chuyển sang khi dễ ta.

    Hắn dùng đầu ngón tay mà trêu đùa đầu lưỡi của ta, một ngón, hai ngón, thậm chí cả ba ngón. Hắn rút ngón tay ra là lại dùng sức mà hôn lấy ta, càn quét và chiếm đoạt. Bàn tay hắn cũng đã dùng lực hơn trước, xoa nắn hai bầu ngực của ta đến đau nhức. Ta rên rỉ, không phải do khoái cảm, mà là vì đau. Như nhận ra điều đó, hắn giảm lực đạo đi một chút, đồng thời gầm lên một tiếng. Đoạn, hắn rút dây lưng ra, cột chặt hai tay ta lại, cố định ngay đầu giường. Lúc đó, ta để yên cho hắn tùy ý mà không nghĩ đến hắn lại có sở thích bệnh hoạn!

    Hắn ngậm cắn ngực của ta, ta không ý kiến, cảnh này trong AV chiếu không ít. Hắn ngậm luôn cả đầu ngón chân ngón tay của ta, ta cũng không ý kiến. Tuy nhiên, hắn lại còn bắt ta dang hai chân ra cho hắn liếm mút chỗ đó. Ta xấu hổ, tìm cách khép chân lại nhưng không được. Lưỡi của hắn lúc đầu chỉ khiêu khích vùng bên ngoài, nhưng đến khi đã mút xong thứ chất nhờn bên ngoài lại xâm nhập vào bên trong. Hắn thậm chí còn dùng tay khai mở để đầu lưỡi dễ dàng tiến vào trong hơn, rồi lại dùng nó mà khuấy động. Ta cố gắng nhích người lên trên, né tránh sự quấy phá của hắn từ bên dưới thì nhận được ánh nhìn cảnh cáo của hắn.

    Hu… oa… aaaa… Là ta sai lầm rồi! Vốn biết hắn không phải thứ gì tốt đẹp mà! Lại bị cử chỉ ân cần lúc nãy của hắn cấp lừa đi rồi!

    “Ngươi khóc cái gì a? Ta còn chưa cho vào mà?” Thấy ta đã nước mắt ngắn dài, hắn ngẩng đầu lên, nhíu mày khó hiểu.

    Ta chưa kịp tố cáo hắn thì thấy ánh mắt hắn bỗng trở nên ngưng trọng. Lại giở trò gì đi?! Bất quá, không như ta nghĩ, hắn có vẻ rất nghiêm túc. Hắn chỉnh lại y phục của bản thân sau đó mặc y phục lại cho ta, xoa đầu ta mà nói: “Đứa ngốc, ngoan, không khóc nữa. Ta dẫn ngươi đi.”

    “Đi đâu?” Ta nghệch mặt hỏi hắn. Gì nha? Cơ thể nhớp nháp thế này, lại còn bắt ta phải đi đâu a? Nếu là đi tắm thì ổn, mà đi tắm có cần phải tốn công mặc đồ vào không a?! (*^* !)Y

    “Có người xâm nhập vào nơi này.” Hắn trầm mặc trả lời, ánh mắt nhìn về phía lối đi. “Nếu nhanh chóng, ta và ngươi có thể thoát.”

    Nghe đến đó, ta hiểu ra, ngoan ngoãn mà chạy theo hắn.

    “Ta bây giờ có lẽ vô dụng. Nhưng là sau này, ta sẽ không bắt ngươi phải chạy như thế này nữa đâu.” Ở phía trước dẫn đường, hắn kiên định nói.

    “Ta biết.” Ở phía sau, ta chạy với sức lực của một vận động viên điền kinh, đối hắn trả lời. Thật sự không quan tâm hắn có hay không hồi phục, ta chỉ nghĩ đến việc ở bên cạnh hắn… Như vậy là tốt rồi, cho dù là ta đôi khi không hiểu nổi hắn, cho dù là đôi khi hắn đối ta khi dễ, ta vẫn mong được như vậy ở bên cạnh hắn. Vĩnh viễn chứ không là mộng… (Câu này theo ta hiểu từ “mộng” dùng để chỉ một thứ gì đó ngắn ngủi chứ không phải dùng để chỉ thứ không có thực.)

    Hoa cỏ dưới chân như đang nhảy múa theo từng bước chân của bọn ta. Ta đã không nghĩ đến việc lại phải rời khỏi nơi đây nữa. Nhưng là, ai nào đoán biết trước được lại có ngày này…

    Từ đằng xa, có thể nhìn thấy được đang đứng trên nóc nhà là hai dáng người, một nam một nữ. Dáng người quen thuộc đó không ai khác, chính Hạ Minh và Mộc Linh!

    Họ hẳn là đã phát hiện ra bọn ta, đương nhiên rồi, chạy giữa đồng trống như thế này, hội có kẻ mù mới không thấy! Bạch Hồ hình như cũng nhận ra điều đó, hắn dẫn ta rẽ vào một con đường khác có cây cối rậm rạp chắn ngang. Chỉ tiếc là, vẫn không kịp. Hai người kia chỉ cần vận khinh công một chút là có thể đến chặn trước mặt bọn ta. Không nói cũng biết họ sẽ làm gì. Đương nhiên là thanh trừng cái gì đó yêu quái a ~ Bất quá, bọn họ lại không thể nào diệt được thứ ma quỷ bên trong tâm bọn họ rồi. Thật buồn cười đâu!

    Vung Kích Mộc lên, Mộc Linh nhắm thẳng vào ngay đầu Bạch Hồ. Nếu hắn không né kịp, có lẽ đã bị chẻ đôi, đằng này, hắn chỉ bị trầy xước một bên tay. Ta thầm nghĩ không sao, nhưng ta nào biết rằng, chỉ một vết trầy đó cũng có thể giết chết hắn… May mắn là, hắn không chết.

    Hắn đứng trước mặt ta, mồ hôi thấm ướt cả lưng áo, nhưng hắn vẫn như vậy ung dung đứng trước mặt ta. Cho dù có thế nào, hắn cũng hội sẽ không ở tại ta trước mắt mà kêu than một tiếng. Nam nhân mà ta yêu, có chính là như vậy quật cường.

    Nói là có hai người truy đuổi nhưng thật thì chỉ có mình Mộc Linh là quyết sống quyết chết, Hạ Minh ở một bên chỉ yên lặng nhìn bọn ta. Y là đang nghĩ gì trong đầu? Là đang phân vân sao? Hay là y đã biết rằng ta nói với y là thật, là Mộc Linh đã giết chết Cổ lão nhân chứ không phải Bạch Hồ?

    Bạch Hồ tự dưng loạng choạng, ta vội ôm lấy hắn thì thấy cả người hắn nóng ran. Uy, hắn là đang bị gì vậy?!

    “Ngươi không sao chứ?” Ta kích động hỏi hắn. Này là, công dụng của Kích Mộc sao? Nó chính là như vậy nguy hiểm?!

    “Ta không sao.” Ánh mắt Bạch Hồ đã có phần mông lung, lời hắn nói ra lại nhẹ như gió thoảng. Hắn đang dần mất đi ý thức?!

    Ta chật vật đỡ lấy hắn, nhanh chóng thoát khỏi. Dường như cỏ cây nơi đây cũng có linh hồn, chúng bỗng dưng lên một bức tường vững chãi ngăn cách bọn ta và hai người kia. Ta thầm cảm ơn trời, sau đó theo lối đi mà chúng cây cỏ đã vạch ra sẵn, đến trước “Hồ Ly Động”.

    Ta đưa Bạch Hồ vào Hồ Ly động. Hắn dường như đã suy yếu đến cực hạn. Ta sốt ruột đưa tay lên chạm vào trán hắn. Cực nóng! Làm sao đây? Ta phải làm sao đây? Tâm trạng ta đang rối bời thì tiếng nói trầm ổn của Hạ Minh vang lên sau lưng ta: “Cần nhi, giao hắn cho ta.”

    Ta hoảng hốt quay lại. Đúng thật là y! Chẳng lẽ trốn không thoát? Hắn nhanh như vậy đã đuổi kpj hay sao? Chẳng lẽ ông trời muốn bức bọn ta vào đường cùng?

    “Ta sẽ không!” Ta chắn trước mặt Bạch Hồ. Ta không mong muốn hắn sẽ lại bị tổn thương.

    Hạ Minh nhìn ta vẻ thương tiếc: “Cần nhi, nàng không cần phải tự làm khổ mình. Yêu nghiệt này hại chết không biết bao nhiêu người rồi. Nay nó khó tránh khỏi bị trời trừng phạt. Nàng ngoan ngoãn tránh sang một bên đi.”

    “Ta không tránh, ngươi muốn giết hắn thì giết luôn cả ta đi!” Ta không tin, ta càng không thể chấp nhận rằng ta sắp vĩnh viễn mất đi hắn. Cảm giác bất lực, nước mắt ta rơi xuống… Lúc đó, ta cảm giác được tay hắn nhẹ nhàng lau sạch nước mắt trên mặt ta.

    “Cần nhi, ngoan, đừng khóc, ta sẽ không chết…” Khi hắn nhìn ta nói những lời đó, ta cảm nhận được trong mắt hắn sự xót xa. Hắn nói thật? Vẫn là lừa ta?

    “Ngươi hứa với ta?” Ta đưa ngón út ra, trông chờ hắn đáp lại.

    “Ta hứa.” Hắn mỉm cười yếu ớt, cũng đưa ngón út ra. Hai ngón tay đan vào nhau, minh chứng cho một lời hứa.

    “Nhưng ngươi cũng phải hứa với ta một chuyện được hay không?” Hắn nhẹ nhàng vuốt tóc ta.

    “Chuyện gì?” Ta ngây ngốc nhìn hắn, tận hưởng hơi ấm từ bàn tay hắn truyền sang.

    “Nếu ta còn sống, ngươi phải thừa nhận rằng ngươi nguyện ý làm nương tử của ta, ân?” Giọng nói của hắn nhẹ nhàng.

    “Ta…”

    “Diễn trò ân ái xong chưa!” Ta còn chưa kịp trả lời thì một giọng nữ chói tai xen vào. Là Mộc Linh!

    “Sư huynh, sao huynh còn chưa tiêu diệt hắn?” Ả liếc mắt ta một cái rồi quay sang chất vấn Hạ Minh.

    “Cần nhi, nàng…” Hạ Minh khó xử nhìn ta.

    “Cần nhi, Cần nhi! Là nàng ta không cho phép huynh đụng tới hắn đi? Mặc kệ nàng ta là gì, huynh nên nhớ tới cái chết của sư phụ chúng ta! Con yêu hồ này nếu không bị tiêu diệt thì sẽ còn không biết bao nhiêu người bị hại chết nữa?” Ả nhìn Bạch Hồ, hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.

    “Nhưng Cần nhi nàng…” Hạ Minh đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, ta biết ta gây khó khăn cho y, nhưng ta không thể buông tay. Ta cần Bạch Hồ được sống.

    “Xoẹt!” Mộc Linh vốn không ưa ta, ả không do dự dùng Kích Mộc quất ngay vai ta, loại trừ vật cản duy nhất khiến Hạ Minh không thể xuống tay.

    Vai ta đau nhức, rồi cảm giác nhức nhối nhanh chóng lan ra khắp cơ thể. Người ta nặng dần, nặng dần. Mơ hồ thấy được người trước mắt, ta đưa tay ra muốn chạm vào khuôn mặt hắn. Bàn tay ta liền được một bàn tay khác nắm chặt. Thật ấm áp. Ta hướng hắn, gắng gượng nói lời cuối cùng:

    “Ta nguyện ý…”

    Kết thúc

    Mùa xuân, hoa cỏ hấp thụ tinh hoa của đất trời, xanh tươi mơn mởn, bầu trời cũng đã trong hơn những ngày đông. Đây cũng là thời gian các bạn học sinh của chúng ta đi học lại sau kì nghỉ đông.

    Bước ra rừ một căn nhà cấp 4 là một cô gái khoảng 16 tuổi. Đó là một cô bé tràn đầy sức sống với khuôn mặt đầy đặn, cặp mắt to tròn và cái miệng lúc nào cũng mang theo ý cười, tóc đen dài được chia đều hai bên, tết lại thành hai cái bím xinh xắn. Cô bạn này tên là Dương – Tiểu – Trần!

    Tiểu Trần của chúng ta đang tung tăng đi tới trường thì từ xa, một chiếc BMW mới cáu tiến lại gần cô bé.

    “Tiểu Trần, sớm!” Kính xe được hạ xuống, một cậu bạn mặt mũi như họa mỉm cười với cô.

    “Sớm!” Cô bạn của chúng ta đáp lại một cách miễn cưỡng.

    Cửa sau được mở ra, bạn Tiểu Trần của chúng ta tự giác lên xe. Chiếc xe lao đi…

    Ngồi trên xe, Tiểu Trần của chúng ta bắt đầu suy tưởng về cái tương lai đau khổ sau này. Hỏi tại sao a? Chính là, người mà cô đang ngồi kế là Hồ Cửu Vĩ nha! Mà Hồ Cửu Vĩ là ai? Còn phải hỏi, đương nhiên là người đang ngồi kế bên cô nha! Uy, không đúng, không đúng! Phải nói là, Hồ Cửu Vĩ chính là hoàng tử trong mộng của các nữ sinh trong trường nha… Sau đây là buổi phỏng vấn của một phóng viên về Hồ thiếu gia:

    Phóng viên: Xin hỏi, họ Hồ rất giàu sao?

    Nữ sinh Ất: Cực kì giàu! Bọn họ không biết đã làm chủ bao nhiêu nhà hàng, khách sạn, sân golf,… *múa may quay cuồng*

    Phóng viên: Vậy Hồ thiếu gia nhìn rất bảnh trai sao?

    Nữ sinh Giáp: Nhìn là thấy rồi! Cửu Vĩ chính là ánh sáng xóa tan đi đêm tối, một nụ cười của cậu ta cũng đủ khiến bao nữ sinh điêu đứng a… *đỏ mặt*

    Phóng viên: Hồ thiếu gia có được xem là thiên tài?

    Nữ sinh Bính: Hoàng tử chính là thiên tài trong cái thiên tài nha! *mắt lấp lánh*

    Phóng viên: Vậy…

    Đồng đạo nữ sinh: Hỏi rất nhiều đi! Hoàng tử của chúng tôi tiếng lành đồn xa vạn dặm, ai ai cũng biết! Không cần phỏng vấn thêm nữa! Không thấy chúng tôi đang bận sao!

    Phóng viên: Câu cuối cùng thôi, các mĩ nhân của tôi đang bận làm gì nha?

    Đồng đạo nữ sinh: Mị dược… *tim bay đầy trời*

    Phóng viên: … *bỏ chạy*

    Ai… Hồ Cửu Vĩ rất được hoan nghênh là vậy, nhưng không hiểu sao cứ một mực bám theo Tiểu Trần đáng yêu của chúng ta. Điều này đã khiến cho bạn Tiểu Trần hằng đêm mất ngủ vì phải lo đối sách chống lại nữ sinh trong trường. Ai…

    “Tiểu Trần nha, đang suy nghĩ gì vậy?” Có ai đó dựa vào rất sát bạn Tiểu Trần.





    “Á… aaaaa… Ma quỷ! Buông tha ta!” Ngày hôm qua vừa mới xem xong cuộn phim kinh dị về bọn yêu ma chuyên ăn thịt thiếu nữ, cộng với còn đang miên man suy nghĩ nên khi có kẻ cố ý tiếp cận khiến Tiểu Trần hoảng hốt la to, đẩy văng cậu bạn.

    Bị đẩy mạnh một cái, không tránh kịp, Hồ Cửu Vĩ nửa nằm nửa ngồi trên ghế sau, chật vật tìm hướng ngồi cho thích hợp. Đưa mắt nhìn Tiểu Trần, định nói gì đó, nhưng khi bắt gặp ánh mắt đang trợn tròn vì kinh hãi của cô thì chỉ còn lí nhí trong miệng:

    “Oan uổng nha, mình chưa có làm gì hết…”

    Nói xong, kẻ nào đó thức thời lui về một góc, bắt đầu trồng nấm… Hắn vốn chỉ định ăn đậu hũ của cô một chút thôi, đâu nghĩ cô lại phản ứng kịch liệt như vậy a. Người ngoài nhìn vào chính là hắn đang chọc ghẹo con gái nhà người ta mà! Cần nhi a, Cần nhi… Ngươi có hay không để cho ta một ít mặt mũi a…

    Nhìn cái miệng chu a chu của hắn như thể là đang bất mãn lắm, Tiểu Trần dở khóc dở cười, thầm hỏi, kiếp trước mình có mắc nợ cái tên trước mặt hay không…

    Đồng chí Tiểu Trần, nếu đồng chí muốn biết rõ nguyên do, xin hãy chậm rãi theo dõi câu chuyện dưới đây:

    <<Tiết trời se se lạnh. Dương Tiểu Cần khoác lên mình một cái áo khoác hiệu “Con cá sấu”, bước ra khỏi nhà bằng cửa sau…



    “Nếu ta còn sống, ngươi phải thừa nhận rằng ngươi nguyện ý làm nương tử của ta, ân?”



    “Ta nguyện ý…”.>>

    Chỉ một câu nói, đã đem cuộc sống của đồng chí trao cho hắn mất rồi. Những cái gì đồng chí cùng hắn hẹn thề ở kiếp trước, thì kiếp này hãy tự giải quyết đi a. Mỗ tác giả ta còn phải viết các kịch bản máu chó khác nữa ~ *hất tóc bay đi*
     
  2. Lạc Tử

    Lạc Tử Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    1,258
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    38
    Giới tính:
    Nữ
    Ngoại truyện 1

    Nói về chuyện năm đó, sau khi Tiểu Cần vì trúng phải Kích Mộc mà chết, Bạch Hồ chỉ biết ôm chặt lấy hình hài bị mất một bên vai của nàng, miệng không ngừng gọi tên nàng, rất nhỏ, rất nhẹ nhàng tựa ngày trước. Hắn thậm chí còn không quan tâm đến Mộc Linh với ý nghĩ phải giết được hắn. Trong mắt Bạch Hồ giờ phút đó chỉ có hắn cùng người hắn thương, người mà hắn quyết định sẽ cùng chung sống tới khi nàng chết đi, nhưng không phải là một cái chết đến quá sớm như vậy. Hắn nghĩ sẽ được cùng nàng đi ngao du sơn thủy, hắn nghĩ sẽ bảo vệ cho nàng, hắn nghĩ sẽ cùng nàng sanh thật nhiều tiểu hồ ly, hắn nghĩ, hắn nghĩ rất nhiều thứ. Nhưng mà, bây giờ thì hắn đã mất nàng rồi…

    Chờ đợi cái chết đến, Bạch Hồ nhắm mắt lại và hồi tưởng những tháng ngày trước, trên môi vẫn duy trì nụ cười tựa tiếu phi tiếu. Nhưng là, chờ mãi chờ mãi, hắn vẫn không cảm nhận được sự đau rát. Phải chăng hắn đã không còn khả năng cảm nhận? Chậm rãi mở mắt ra, hắn thấy một vầng sáng bao quanh lấy hắn. Một vầng sáng màu vàng, là của Hạ Minh sao? Hắn mỉm cười thật bình thản, đến cuối cùng hắn chết trong tay Hạ Minh. Cũng tốt, không phải chết bởi ả Mộc Linh đáng khinh kia cũng không phải tệ. Chỉ cần một chút nữa thôi, khi vầng sáng siết chặt lấy hắn, hắn sẽ đi tìm nàng, bằng linh hồn mang theo tình yêu của hắn.

    Khi hắn đang đếm từng giây thì Hồ quản gia xuất hiện trước mắt hắn, đánh thức hắn.

    “Bạch Hồ, ngươi muốn chết sao? Không phải điều kiện giữa ngươi và nàng ta là ngươi phải còn sống sao? Ngươi chết đi, vậy còn lời hứa với nàng ta thì sao?”

    Đúng, là hắn có từng hứa với nàng như vậy. Hắn không nên thất hứa, hắn phải sống. Nhưng biết làm sao đây khi hắn đã mất khả năng phòng vệ? Hắn còn có thể làm được gì nữa sao? Hắn…

    Nhìn vẻ mặt mông lung của Bạch Hồ khiến Tố Lam đau lòng. Ngàn năm trước, nàng được hắn cứu thoát khỏi bầy Hắc Điểu, đem lòng yêu hắn. Từ trong thâm tâm đã luôn nghĩ rằng sẽ thành thê tử của hắn. Vở kịch anh hùng cứu mĩ nhân không phải sẽ luôn có hồi kết như vậy sao? Bất quá, nàng chờ, trăm năm, năm trăm năm, hắn đối với nàng vẫn luôn là dửng dưng. Những tưởng Bạch Hồ là kẻ luôn thờ ơ trong chuyện tình cảm, ai ngờ hắn lại đem lòng yêu một cô gái đến từ thế giới khác chỉ sau vài ngày ngắn ngủi. Tâm đau đớn, nàng nghĩ rời xa hắn. Nhưng chỉ được vài năm, dằn vặt cùng tuyệt vọng, nàng quay lại. Nàng vốn dĩ là thiềm thừ tinh (cóc tinh, hình như là vậy) dụng phép hóa thành Hồ quản gia, trà trộn vào Hà gia, định bụng sẽ chia rẽ hắn cùng Tiểu Cần. Nhưng nàng không ngờ hắn lại yêu Tiểu Cần đến như vậy. Cho đến phút cuối cùng, vẫn là như vậy yêu. Nàng không hiểu tại sao hắn lại chọn Tiểu Cần mà lại không chọn mình. (Mỗ tác giả: Thì tại Tiểu Cần là nữ chính a. Hỏi rõ vớ vẩn.) Nàng không hiểu Tiểu Cần có điểm nào khiến hắn phải yêu say đắm đến vậy, đến cả ánh mắt dành cho nàng ta đều mang theo muôn vàn ôn nhu mà từ trước đến giờ nàng chưa từng nhận được. Nước mắt từ khóe mắt lạc bước trên khuôn mặt nam nhân mà nàng đang hóa thành, và đó có lẽ là giọt nước mắt cuối cùng nàng dành cho Bạch Hồ.

    “Ta giúp ngươi, coi như là trả ân cho ngươi đi.”

    “Ta đã từng giúp ngươi chuyện gì sao?” Nghe đến hai tiếng “trả ân”, Bạch Hồ khó hiểu, nhìn nam nhân trước mắt đang rơi lệ. Hắn từ trước đến giờ hẳn sẽ không giúp đỡ bất cứ nam nhân nào có diện mạo dễ nhìn! (Chậc… Xấu tính thấy sợ…)

    Tố Lam nhìn rõ khuôn mặt của Bạch Hồ một lần nữa, rồi nở nụ cười mãn nguyện: “Ân, ngươi đã giúp ta, rất nhiều.” Lời nói ra, dứt khoát, nàng thôi không nhìn hắn nữa, tránh để tâm lại càng thêm dao động. “Xong lần này, coi như ta và ngươi dứt hết duyên nợ.”

    Bạch Hồ lặng yên không nói. Hắn không tin tưởng nam nhân này cho lắm, bất quá, hiện tại hắn cũng không biết phải nhờ đến ai nữa. Chỉ cần có thể chờ đến khi hắn đạt được ngưỡng bát vĩ thì không cần phải sợ nữa rồi. Đến khi đó, hắn sẽ gặp lại được Cần nhi của hắn!

    Trong lúc Bạch Hồ và Tố Lam đàm chuyện thì Hạ Minh phải vận công lực duy trì vầng sáng bảo vệ họ tránh khỏi Kích Mộc. Tới lúc này, y mới nhận ra, Mộc Linh là như vậy giết người không gớm tay. Lẽ ra, y phải biết đều này sớm hơn. Giờ có lẽ đã quá muộn. Tiểu Cần đã chết, y không muốn mình phạm thêm sai lầm nào nữa. Không biết tại sao y lại muốn bảo vệ Bạch Hồ, là y muốn thay Tiểu Cần bảo vệ hắn? Y không tìm được câu trả lời…

    Tố Lam nhảy ra khỏi sự bảo vệ của Hạ Minh là gặp phải Kích Mộc đang nhắm hướng mình mà tiến tới. Nàng trở mình tránh thoát, hiện nguyên hình là một con thiềm thừ to lớn. Một màn đấu đá long trời lở đất giữa hai nữ nhân. Hạ Minh một bên cũng không hề nhúng tay vào, y là không nghĩ giết chết chính mình sư muội, y chỉ nghĩ là phải bảo vệ Bạch Hồ.

    Khi hai nữ nhân còn đang giao đấu quyết liệt thì từ bên trong vầng sáng màu vàng, một thứ ánh sáng màu trắng chói mắt xuất hiện. Ánh sáng đó tỏa ra tám phương tứ hướng, soi rọi trên một vùng sơn cốc rộng mênh mông, chiếu thẳng vào những người đang đứng gần đó.

    Hạ Minh không biết là đã xảy ra chuyện gì, y chỉ kịp nheo mắt lại cho đỡ chói. Thiềm thừ tinh bỗng chốc trở lại nữ nhân hình dạng. Còn Mộc Linh thì bị tan biến cứ như sương khói cùng với sợi Kích Mộc mà không phát ra bất cứ âm thanh nào.

    Chuyện gì đã xảy ra?!

    Ân, là…

    Bát vĩ hồ tái thế!

    Vài năm sau đó…

    Hạ Minh khổ luyện cũng chờ được đến ngày thành danh, nổi tiếng trên giang hồ. Nhưng là Hạ đạo sĩ tuấn lãng của chúng ta tuyệt không gần nữ sắc, điều này khiến không biết bao nhiêu cô nương đau lòng.

    Tố Lam thì trở thành kinh thành đệ nhất danh kỹ với giọng hát và nụ cười huyễn hoặc. Nàng cuối cùng thì cũng đã từ bỏ được thứ tình cảm mòn mỏi bấy lâu.

    Còn Bạch Hồ, hắn giờ đổi tên thành Hồ Bát Vĩ. Vốn dĩ hắn lúc đầu gọi là Hồ Tam Vĩ (mới sanh đã có 3 đuôi rồi?) (thế nên anh ý mới gian như thế chứ *che miệng cười*), sau là Hồ Tứ Vĩ, Ngũ Vĩ, Lục Vĩ, nhưng Thất Vĩ nghe không được hay cho lắm cho nên hắn mới đổi thành Bạch Hồ (Bên TQ người ta quan niệm số 7 là số không may, cái này thuộc phong thủy, ta cũng không hiểu cho lắm). Cứ ngày ngày, hắn lại đem đến bên cạnh xác của Tiểu Cần một ít dược thảo trong sơn cốc, phủ lên trên thân thể mà hắn đã bỏ công ra chắp vá lại cho lành lặn. Dần dần, dần dần khi những lớp dược thảo đó chôn vùi lấy nàng, khiến hắn không thể nhìn thấy nàng nữa, hắn mới cam tâm buông tay. Đã mấy năm trôi qua rồi, năm nào hắn cũng nghĩ đến là sẽ làm nàng hồi sinh, bằng mọi cách, để rồi lại tuyệt vọng. Hắn cố chấp, hắn nghĩ muốn níu kéo người chết trở về, nhưng đến bây giờ, hình hài của nàng dù có giữ được tươi nguyên nữa thì linh hồn nàng cũng đã không còn ở lại nữa. Rốt cuộc, hắn buông tay, đem nàng chôn sâu trong Hồ Ly Động, sau đó thiêu hủy cả một vùng sơn cốc, nơi hai người từng có với nhau những tháng ngày vui vẻ…

    Câu chuyện xưa cũ khép lại, chúng ta sẽ bước qua tương lai của mấy ngàn năm sau, để xem chàng hồ ly của chúng ta có tìm lại được tình yêu đã lãng quên hay không.

    Ngoại truyện 2

    Ở hiện đại, Dương Tiểu Cần mất tích! Chuyện này hẳn ai cũng đã biết.

    Ở hiện đại, Dương thẩm cùng bác Bá kết hôn! Chuyện này hẳn sẽ có người đoán được…

    Chuyện đáng để nói ở đây là sau khi cố quên đi cô con gái “quý hóa” để đi thêm bước nữa, Dương thẩm, lúc này vẫn gọi là Dương thẩm do bác Bá cũng họ Dương, sanh thêm một bé gái nữa, đặt tên là Dương Tiểu Trần. Ngày mà đứa bé này ra đời, giữa mùa dông gió mà trời lại quang, mây lại tạnh. Bậc cha mẹ nghĩ đó là điềm lành, lại không nghĩ đến, có kẻ đã như oan hồn hàng ngàn năm rồi cứ trông chờ đứa bé này ra đời, ý định đeo bám không thôi!

    Tiểu Trần lớn lên, càng ngày càng giống người chị đã mất tích. Điều này khiến người làm mẹ là Dương thẩm dễ sinh thương nhớ đứa con trước, hay lặng lẽ khóc sau lưng con. Ngược lại, cái oan hồn luôn đeo bám Tiểu Trần lại càng lúc càng sinh vui vẻ! Hắn biết, đây chính là Cần nhi của hắn!

    Cho đến khi Tiểu Trần tròn 15, hắn lột xác, biến thành bạn học của cô, từ từ mà ve vãn, từ từ mà cưa đổ cô. Hắn muốn gọi cô “Cần nhi” hay “Trần nhi” nhưng cô không chịu, bảo như vậy nghe rất là hủ lậu, vậy là hắn phải luôn miệng “Tiểu Trần”, mặc dù không quen miệng cho lắm.

    Đợi đến khi cô vừa tròn 20, hắn đường đường chính chính sang đón rước cô về làm vợ. Hôn lễ được tổ chức theo kiểu Âu, có cha và có nhẫn. Hắn vận bộ tây trang màu trắng, còn cô thì trong chiếc đầm cưới màu hồng nhạt.

    Cha hỏi: “Con có nguyện ý lấy người này làm chồng, cùng chung sống tới già hay không?”

    Cô ngại ngùng mà nói: “Con nguyện ý.”

    Cha hỏi hắn câu tương tự, hắn mỉm cười, nắm lấy tay của cô, nhìn sâu vào mắt cô, nói rõ ràng: “Con nguyện ý.”

    Rồi họ trao nhau nhẫn cưới, có khắc tên của nhau, mặt trong khắc hình mông của một loài vật chín đuôi. Cô hỏi hắn nó có ý nghĩa gì, hắn không trả lời, nhẹ nhàng mà hôn lấy cô, sau đó bế cô lên chiếc xe thể thao đời mới, phóng đi trong tiếng ồn ào sau buổi lễ, để lại đó người mẹ đang khóc trong niềm hạnh phúc, mong đứa con này sẽ sống tốt thay phần của chị nó.

    Hắn muốn mang cô đi thật xa, hắn nghĩ sẽ không để ai có thể cướp được cô từ tay của hắn, kể cả bà mẹ bất tử của cô! Hắn nghĩ muốn đưa cô đi hưởng cái tuần trăng gì đó, cái tuần trăng mà chỉ được phép ăn mật ong trừ cơm. Hắn sẽ cho cô biết về con người thật của hắn, và cô sẽ vẫn chấp nhận nó như cô đã từng. Hắn sẽ làm tiếp những chuyện còn đang dang dở tại kiếp trước…

    Chiếc xe lao đi và dừng lại tại chốn thiên đường…

    Mỗ tác giả tự kỷ một chút: Cảm ơn mọi người đã theo dõi đến phút cuối. Đây là tác phẩm đầu tay của ta, mọi người góp ý giúp nhé. Ý định viết SE, nhưng mấy đứa bạn cứ đòi HE cho đời nó đẹp, thế là ta nhảy sang HE mặc dù là đã viết sẵn kịch bản của SE… Thật khổ cho ta đâu nha…
     
  3. thuanthienpvc

    thuanthienpvc Thần nghiện

    Tham gia ngày:
    10/3/18
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyên cung cấp thùng rác nhựa:

    Thùng rác nhựa treo đôi dung tích 80 lít

    Thùng rác nhựa nắp kín dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa nắp hở dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp kín

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp hở

    Thùng rác nhựa TR 120 L

    Thùng rác nhựa 120 lít

    Thùng rác nhựa có nắp 240 lít

    Thùng rác nhựa TR 60L

    Thùng rác composite 1000 lít

    Thùng rác nhựa H127

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác nhựa đạp nhỏ

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác TR 006

    Thùng rác

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9L

    Thùng rác 60 lít

    Thùng rác đen 120 lít

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9 lít

    Thùng rác cá heo

    Thùng rác gấu trúc

    Thùng rác chuột túi

    Thùng rác cá chép

    Thùng rác mickey

    Thùng rác 1000 lít



    CÔNG TY TNHH PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI THUẬN THIÊN
    (THUAN THIEN PRO CO.,LTD)
    Địa chỉ: Số 07, Lô M Khu Dân Cư Thới An, Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, Quận 12, TP Hồ Chí Minh (Tìm vị trí)

    Mã số thuế: 0313728887 (31/03/2016)

    Người ĐDPL: Võ Văn Quyết

    Ngày hoạt động: 05/04/2016

    Giấy phép kinh doanh: 0313728887

    Website: thuanthienpvc.com - ĐT: (08) 22117699
     
  4. thuanthienpvc

    thuanthienpvc Thần nghiện

    Tham gia ngày:
    10/3/18
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyên cung cấp thùng rác nhựa:

    Thùng rác nhựa treo đôi dung tích 80 lít

    Thùng rác nhựa nắp kín dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa nắp hở dung tích 90 lít

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp kín

    Thùng rác nhựa TR 240 L nắp hở

    Thùng rác nhựa TR 120 L

    Thùng rác nhựa 120 lít

    Thùng rác nhựa có nắp 240 lít

    Thùng rác nhựa TR 60L

    Thùng rác composite 1000 lít

    Thùng rác nhựa H127

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác nhựa đạp nhỏ

    Thùng rác nhựa

    Thùng rác TR 006

    Thùng rác

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9L

    Thùng rác 60 lít

    Thùng rác đen 120 lít

    Thùng rác lật trung 40 lít

    Thùng rác 9 lít

    Thùng rác cá heo

    Thùng rác gấu trúc

    Thùng rác chuột túi

    Thùng rác cá chép

    Thùng rác mickey

    Thùng rác 1000 lít



    CÔNG TY TNHH PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI THUẬN THIÊN
    (THUAN THIEN PRO CO.,LTD)
    Địa chỉ: Số 07, Lô M Khu Dân Cư Thới An, Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, Quận 12, TP Hồ Chí Minh (Tìm vị trí)

    Mã số thuế: 0313728887 (31/03/2016)

    Người ĐDPL: Võ Văn Quyết

    Ngày hoạt động: 05/04/2016

    Giấy phép kinh doanh: 0313728887

    Website: thuanthienpvc.com - ĐT: (08) 22117699
     
  5. thuanthienpvc

    thuanthienpvc Thần nghiện

    Tham gia ngày:
    10/3/18
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyên cung cấp Thùng phuy nhựa, thùng phuy sắt:
    Thùng phuy nhựa 120 lít
    Bồn chứa nước
    Thùng phuy nhựa 50 lít
    Thùng phi nhựa
    Thùng phuy nhựa có đai sắt
    ...

    CÔNG TY TNHH PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT THƯƠNG MẠI THUẬN THIÊN
    (THUAN THIEN PRO CO.,LTD)
    Địa chỉ: Số 07, Lô M Khu Dân Cư Thới An, Đường Lê Thị Riêng, phường Thới An, Quận 12, TP Hồ Chí Minh (Tìm vị trí)

    Mã số thuế: 0313728887 (31/03/2016)

    Người ĐDPL: Võ Văn Quyết

    Ngày hoạt động: 05/04/2016

    Giấy phép kinh doanh: 0313728887

    Website: thuanthienpvc.com - ĐT: (08) 22117699
     

Chia sẻ trang này