Yêu Nhầm Biến Thái Nam Nhân - Pé Chồn Present [ 25 Chương ]

Thảo luận trong 'Truyện Đam Mỹ' bắt đầu bởi Hinh Hinh, 25/12/16.

  1. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 15


    Kế hoạch trót lọt, đại công cáo thành đúng như đã tính toán… trừ việc uống nước sông mà thôi. Thu Yên ho sặc, lạnh run ngồi bệt xuống bờ sông bên kia bến thuyền.

    Quả là một con sông lớn nước thật siết nên bơi qua được đến đây cũng nhờ gã thủ lĩnh lôi nàng theo nếu không Thu Yên chìm giữa sông rồi nhưng cả hai cũng dạt xa cả một đoạn dài theo dòng nước.

    Gã thủ lĩnh cũng thở mệt, bộ dạng của hắn khi không có Hiệp Phong bảo vệ cũng không đến nỗi ẻo lã yếu đuối trói gà không chặt thường ngày. Hắn vuốt nước khỏi mặt nhìn bờ bên đây còn là rừng thưa vắng vẻ chưa được con người khai hoang.

    Hắn cất mộc thư vào người sau đó nhắm hướng phải đi. Thu Yên vẫn còn mệt lắm, ngồi thở nghe hắn nói…

    “Tốt rồi! Hiệp Phong và đám nhỏ sẽ chờ ở khúc quanh đoạn sông cách đây 10 dặm. Chúng ta đi bộ phải nhanh thôi để tranh thủ về Kinh sớm!”

    Nghe về Kinh thành, Thu Yên dù có yếu sức vẫn tự khoẻ ngay nha. Chờ cả tháng dài, giờ nàng mới đến cứu cha đây, dù không biết hắn dùng cách gì giúp nàng nhưng hắn cũng đang dẫn nàng đến Kinh thành như đã hứa rồi.

    Thu Yên cả người ướt dẫm, bơi qua sông rất mệt nhọc đứng lên có chút khó khăn mà hắn ta cư nhìn nhìn thôi không thèm giúp nàng, sau đó còn đi lao lao đúng tác phong “coi thường” nàng của hắn.

    Trời thì trưa nắng, có bước trong bóng cây nhưng cả người từ ướt lạnh vẫn bị không khí làm cho khô khốc. Thu Yên rên rỉ khi vẫn cố bước theo sau hắn cách cả đoạn dài, chân nàng vẫn còn đau vết thương té ngựa …

    “Tui khát nước…Đau chân nữa!”

    “Đi mới một canh giờ đã than rồi! Hồi nảy dưới sông uống nước chưa đủ hả Hồ ly?” – Cái giọng hắn thật đáng ghét không có chút cảm thông chia sẻ gì với người khác cả làm Thu Yên tức run la lên.

    “Nước đó mà tính gì?”

    “Chịu đựng đi! Ở đây không có quán trà cho cô vào uống nước đâu!”

    Thu Yên ấm ức cố lê bước theo hắn. Nếu được cùng đi với Hiệp Phong hay các huynh khác thì nàng đã được nâng niu, trân trọng rồi. Nói chung do nàng xui khi phải đi chung với loại nam nhân như gã thủ lĩnh này làm chi.

    Thu Yên thật sự thấy hơi choáng, cổ họng khát khô đau rát, thở bắt đầu khó nhọc. Bên cạnh phải là sông có biết bao nhiêu nước nhưng không thể uống mới thật đầy đoạ con người. Chợt mắt nàng loé sáng nhìn vào trong rừng thấy có dòng suối nhỏ mừng rỡ reo lên…

    “Có suối kìa, chúng ta uống tí nước đi!” – Nghe thế gã thủ lĩnh cũng nhìn sang rồi nhăn mày nhíu mặt.

    “Nước suối cũng không sạch sẽ gì đâu, uống rồi đau bụng đó!”

    “Tui muốn UỐNG NƯỚC !!!” – Thu Yên hét ầm lên như trẻ con hư hỏng, hắn ta có khó chịu cũng không thể cản.

    Vậy là cả hai nghỉ lại chút xíu. Hắn đương nhiên không uống nước bậy bạ chưa nấu nên chỉ rửa mặt cho mát. Nước suối từ khe đá ra trong vắt mát lạnh như thế, nàng khát gần chết chẳng lo chuyện đau bụng. Thu Yên hạnh phúc lấy mảnh da dê từ trong túi nhỏ làm vật để hứng nước uống.

    Hắn ta ngẩn lên nhìn tấm lược đồ lập tức giật cái phạch tàn bạo, nước đổ ướt cả người nàng khiến Thu Yên lại cáu lên.

    “Nè, huynh thật không có ý tứ!!!”

    “Ở đâu cô có cái này!?” – Hắn nhìn lược đồ trên da dê, vẻ mặt thoáng nở nụ cười tươi tỉnh. Nhìn gã nam nhân biến thái cười, trông thật là sáng chói rạng ngời khiến cơn tức của nàng lặng mất tăm, ngoan giọng trả lời.

    “Hồi nảy trên thuyền họ Lục tui thấy nên lấy luôn!”

    “Giỏi lắm! Không căn dặn nhưng lấy được thứ còn hơn ta mong nữa!” – Trông hắn thật sự đang rất hứng khởi.

    “Nó là gì thế?” – Thu Yên tò mò hỏi.

    “Lược đồ các điểm cất vũ khí của Thừa tướng ở khu vực nội – ngoại Kinh Thành. Phải nhanh về Kinh thôi!”

    Hắn nói rồi đứng dậy có ý đi ngay. Thu Yên cũng uống nước rồi nhanh chóng đứng dậy đi theo kẻo hắn ta bỏ nàng ở lại luôn, ai chứ gã này dám làm thế thật nha. Nhìn hắn, câu hỏi trong đầu nàng từ lúc đầu cho đến tận bây giờ càng mãnh liệt hỏi…

    “Huynh không phải cướp bình thường đúng không? Tui thấy huynh làm toàn mấy trò gì đâu không àk!”

    “Gì mà trò không đâu!? Cái này cũng là giúp cô đó cô nương. Đi nhanh lên đi ta bỏ bây giờ!”

    Thu Yên ủ rũ, nàng thật tò mò quá mà hắn cứ làm ngơ mặc kệ nàng. Đầu nàng càng lúc càng nặng trịch có chút choáng váng khó chịu cố lê từng bước theo sải chân vừa dài vừa nhanh của gã thủ lĩnh.

    “Huynh … tên gì vậy?” – Thu Yên dốc hết cam đảm hỏi ra lí nhí làm hắn giật mình, xoay lại nhìn nàng. Nàng thấy có chút mắc cỡ còn hắn lại tỏ ra khi dễ nha…

    “Có cần hỏi tên ta sớm thế không hả hồ ly?”

    “Tui có hỏi các huynh nhưng không ai nói hết!” – Nàng giải thích cố không nói toẹt ra là mình thật vô cùng muốn biết tên hắn. Suốt ngày chỉ biết hắn là thủ lĩnh hoặc gã biến thái thì nàng thật nhức cái đầu nha.

    Hắn nhìn gương mặt có chút ửng hồng của nàng, lập tức thấy hơi sợ nói lạnh giọng đáng ghét: “Vậy thì khỏi biết luôn đi!?”

    Thu Yên nhíu mày lại, cả cái tên mà hắn cũng khinh thường không thèm nói cho nàng biết hay sao thật là nam nhân biến thái ác ôn.

    “Sao mà được!? Nếu huynh giúp tui cứu cha thì tui phải biết tên ân nhân chứ, chẳng lẽ cứ cho huynh là gã biến thái mãi hả?”

    Giờ thì sự bình tĩnh của hắn biến mất ngay thế bằng cơn thịnh nộ. Hắn ta tuy quái đảng, không giống ai nhưng cư nhiên chưa người nào dám nói ra trực tiếp hai từ bất kính đó trước mặt hắn.

    Thu Yên trơ ra nhận ngay cú đánh lên đầu đau điếng từ hắn.

    “Đau!!! Huynh còn dám đánh cả nữ nhi sao?” – Mắt nàng phiến lệ, tay cố ôm đỉnh đầu đang nhức như có người đóng đinh thật mạnh lên trên vậy.

    “Ta đánh đó! Cô dám nói ai biến thái hả?” – Gã thủ lĩnh gầm gừ không ngại bắt nạt nữ nhi nha làm nàng tức điên lên.

    “Huynh chứ ai cái đồ biến thái ác nhân ác đức, không thích nữ nhi chỉ đeo bám nam nhân thì còn gì không chịu là biến thái hả?”

    “Hôm nay ta phải đánh chết cô thôi con hồ ly kia!”

    Ai chứ tên khốn này sẽ không thương hoa tiếc ngọc, hắn mà đánh quăng xác nàng trôi sông cũng có khả năng nha. Nàng biết do mình đi chọc hắn trước làm chi giờ phải gánh hậu quả nên chỉ co ro ôm đầu chờ chết.

    Hắn giơ tay đến định đánh thật nhưng bàn tay chạm lên trán nàng không dùng nhiều lực gây đau, thậm chí hắn khựng lại để sờ trán nàng.

    Thu Yên hết hồn, bối rối mở mắt nhìn nam nhân trước mặt đang dùng tay chạm lên trán nàng, có thể nói từ lúc biết gã thủ lĩnh này, đây là hành động ôn nhu nhất hắn từng dành cho nàng.

    Nhưng thật sự tên đó không cố ý làm thế, hắn thu tay lại kết luận quả quyết.

    “Cô sốt khi nào vậy, trán nóng như thế!?”

    “Vậy sao? Nảy giờ tui hơi mệt xíu thôi!” – Nàng ôm vội hai má đỏ, nóng rang của mình. Hắn chỉ mới quan tâm chút xíu xiu mà nàng đã thấy rất là vui rồi. Hắn thấy người ta bệnh rồi nên tạm không đánh, xoay đi lạnh ngắt như cũ.

    “Vậy thì đi nhanh lên, đến nơi nghỉ ngơi uống thuốc.”

    Thu Yên nhìn dáng hắn đi trước, giọng điệu lúc nào cũng ra lệnh trên đầu người khác cả thật khó ưa. Nàng chờ đợi được gì ở một nam nhân như hắn ta chứ.

    Trước đây có nhiều công tử mến mộ nhưng Thu Yên chưa từng thấu hiểu thế nào là rung động, thế nào là tâm có ý cả. Vậy mà nay đối với một gã cướp biến thái thích nam nhân, đối xử tàn bạo với nàng nhưng tim nàng lại loạn nhịp.

    Thu Yên tự mắng mình vì cha trong ngục chưa biết ra sao lại bị cảm xúc vớ vẩn lấn chiếm tâm tư.

    Chân nàng bước loạng choạng vấp ngay rễ cây té dài xuống. Gã thủ lĩnh xoay lại thấy thế thay vì chạy lại đỡ ngay như người bình thường, hắn lại mắng ngay vào mặt nàng…

    “Đi có như thế cũng té? Cô là trẻ con hay sao, có cần ta dạy đi lại không hả?”

    Thu Yên lúc này không có đủ sức chửi dù có tức lắm. Tay chân nàng vẫn còn bị thương, sốt cao nên phờ phạt, bộ dạng như con cún nhỏ cố đi bằng hai chân nhưng vô vọng.

    Hắn ta nhìn thấy đây là “sự nguy hiểm” của hồ ly tinh nhưng muốn tàn nhẫn như bình thường thật không đành.

    Hôm trước khiến người ta té đau như thế, lương tâm xót lại trong tấm lòng vô nhân đạo của hắn cồn cào lắm.

    Thu Yên bất ngờ khi hắn đỡ nàng lên lưng cõng nhẹ nhàng. Tim nàng đập không kiểm soát, đang sốt lại thêm đỏ mặt cảm giác thật choáng váng vì tấm lưng rộng mạnh mẽ.

    Còn hắn ta hối hận ngay lúc làm, cả người nàng mềm mềm nhỏ nhắn trên lưng làm hắn muốn phát run. Nhưng hắn không thể lại hất người ta đi như hôm nọ được, bữa nay là hắn chủ động, xem như hắn cõng tiểu Hoa vậy.

    Gã thủ lĩnh bước nhanh, Thu Yên rụt rè rồi cũng níu lấy vai hắn. Được gần hắn như thế này nàng cảm thấy lòng vui kì lạ. Con đường phía trước có lẽ còn xa, nàng muốn được hắn cõng mình quan tâm mình mãi như thế.

    “Vậy huynh tên gì thế?” – Vì sốt cao, giọng nàng càng thều thào. Hắn cõng người ta cũng đủ căng thẳng lắm rồi nên không suy nghĩ phức tạp trả lời luôn.

    “Thiếc Thẩm Nhiên.”

    “…tên gì ngộ vậy?” – Thu Yên nhíu mi nói ngay, thật sự tên của hắn xấu hơn nàng đoán nữa nha. Hắn bực mình vì bị chê tên nên cằn nhằn nói.

    “Chứ tên Thu Yên không ngộ hay sao?”

    “Đâu có, mẹ sinh tui vào một ngày mùa thu rất yên tĩnh nên cha đặt tên thế đó! Vậy sau này tui gọi huynh là Thẩm Nhiên nhé!”

    Giọng nói trong veo đang thốt ra tên hắn bên tai khiến tên đó thoáng rùng mình. Trong số hồ ly tinh hẳn Thu Yên là con đầu đàn rồi, quá lợi hại đến hắn còn thất kinh hồn vía.

    “KHÔNG ĐƯỢC!” – Gã thủ lĩnh phản đối như thể hét lên sợ lại bị nghe tên mình từ miệng Thu Yên thốt ra.

    “Thế thì tui gọi là Nhiên ca nhé!?” – Nàng lại hỏi, muốn gọi tên hắn thật thân thiết như Hiệp Phong vậy nhưng càng khiến hắn sợ thêm nhiều nhiều.

    “Không luôn! Cô còn nói nhiều ta cho té nữa bậy giờ.”

    Tên đó không biết làm sao đành doạ nàng cho bớt lộ ra mình đang run. Thu Yên tức quá la lên.

    “Huynh là tự cõng tui còn làm tui té thì tui mét Phong ca nè!”

    “Uy hiếp ai vậy hả hồ ly tinh kia?”

    Cả hai cải nhau suốt con đường rừng ven sông. Hắn ta quả xấu xa và tàn nhẫn nhưng gần hắn thế này cũng đủ với Thu Yên rồi. Nàng nhắm mắt lại tựa lên tấm lưng rộng nghe nhịp tim, hơi thở đều đều cùng mùi hương lẫn chút trầm hương dễ chịu của hắn. Thu Yên cảm thấy rất an tâm ngủ quên không thôi cầu mong cha sẽ bình yên chờ mình.

    ———————-

    Lục Khưu đỡ Lục Hoà Khánh ngồi dậy. Công tử bị ăn một cước kình lực khiến nội tạng tổn thương, cả bụng bầm tím.

    “Con nói là ai?” – Lục Khưu run rẩy hỏi lại làm Hoà Khánh nheo mắt nói.

    “Hắn chắc chắn là Thất vương gia, lúc trên thuyền đeo râu giả nên con nhìn mãi không ra. Hắn lấy được mộc thư rồi sẽ bất lợi cho cha con! Thúc mau cho bồ câu báo tin trước cho cha đi!”

    Hai năm trước, Lục Hoà Khánh có dự tiệc trà trong cung từng gặp qua Thẩm Nhiên. Ông thúc nói thật cũng không tin nổi mình đã trúng kế mà không hay.

    “Không ngờ Thất vương gia lại có thể bày mưu lấy trộm đồ như thế!?”

    “Hắn còn được gọi là hắc vương gia mà Nhị thúc. Hành tung mờ ám, ít khi ở tại Kinh thành chỉ làm tay chân bên ngoài cho hoàng thượng. Hắn muốn gì con nhất định sẽ ngăn lại và có cả Liễu Thu Yên nữa.”

    Lục Hoà Khánh ôm bụng vẫn đau đớn nhớ càng tức giận hơn. Hắn muốn Thu Yên một phần nay lại muốn thêm thập phần vì bị đánh đau. Chắc chắn thù này Lục Hoà Khánh nhất định sẽ trả thật đắt cho cả hai.
     
  2. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 16


    Thu Yên mơ màng tỉnh giấc thấy mình nằm trong một căn phòng nhỏ có chút lắc lư dường như là trên một khoang thuyền. Mọi thứ mơ mơ hồ hồ vì trận sốt nhưng nàng biết mình đang trên đường đến Kinh thành cứu cha là an tâm rồi.

    Thay áo, chải tóc lại cho tươi tỉnh nàng mới đi ra ngoài thấy các huynh đang nhởn nhơ ngồi câu cá câu mực trên mạn thuyền. Chiếc thuyền lớn đang vi vu vượt con sông lớn xuôi dòng nước về phía đông bắc.

    Thấy nàng cả bọn hớn hở quan tâm…

    “Khoẻ hơn chưa tiểu Yên? Muội sốt cao hơn hai ngày trời luôn!”

    “Muội thấy khoẻ rồi cám ơn các huynh!” – nàng cười tươi khi được mọi người quan tâm như thế. Thật sự Thập đại cẩu cẩu đối xử với nàng như một tiểu công chúa vậy.

    “Ăn chút bánh đi tiểu Yên!” – Hiệp Phong bước từ sau đến với dĩa bánh bao làm nàng hớn hở ngay vì thật rất là đói rồi.

    Nàng gặm bánh cười, Hiệp Phong cũng cười với nàng bộ dạng ôn nhu quan tâm. Nhưng nàng nhìn vẫn còn thấy thiếu một gã không thể thiếu.

    “Thẩm Nhiên đâu rồi các huynh?’

    Nàng chỉ hỏi thôi chứ trên thuyền này hắn ta cũng không thể chạy đi xa. Nhưng cả Hiệp Phong còn trơ ra bất ngờ, có huynh còn làm rơi cả cần câu ra ngoài sông luôn. Tất cả đều nhìn nàng một cách quái lạ khiến Thu Yên có chút sờ sợ. Nàng không dám ăn nữa hỏi.

    “Sao vậy các huynh? Muội nói có gì sai sao?”

    Cả Hiệp Phong còn chưa từng được thốt ra tên của thủ lĩnh hỏi sao không sửng sốt. Mà việc Thu Yên biết tên hắn chỉ có thể do chính Thẩm Nhiên nói cho biết thôi.

    Và một gã ở trần, uể oải hình như cũng mới ngủ dậy cầm vỏ bình rượu rỗng đi từ thuyền trước ra sau thấy Thu Yên và cả đám nọ.

    Hắn không chú ý mọi người đang ngơ ngác khó hiểu, hắn nhìn nàng, hôm trước nàng vì sốt đã mê mang không biết gì trên vai hắn. Tuy có chút để tâm đến người ta song hắn vẫn nói ra vẻ lãnh đạm thờ ơ…

    “Khoẻ chưa hồ ly tinh!?”

    “Khoẻ rồi! Cám ơn huynh!” – Thu Yên vui lắm khi được hắn hỏi trước. Thẩm Nhiên thấy nàng sắp cười với mình chưa chi đã đề phòng trước xoay người kéo Hiệp Phong đi.

    Thu Yên chỉ thấy hắn lạnh lùng như bình thường đối với mình nên ỉu xìu ăn bánh nhìn theo hai người đó.

    Nhìn cảnh, Thập đại cẩu cẩu hơi run nha vì sự việc lại đột nhiên diễn biến “phức tạp” đến mức này.

    Trên thuyền có giới hạn, đi lòng vòng một hồi cũng gặp dù mỗi lần thấy Thu Yên hắn “sợ” trốn đường khác rồi. Giờ cả hai gặp riêng thì đám lóc chóc cũng cố chen lấn xem lén tình hình. Hiệp Phong không nói hay biểu hiện gì nhưng cũng lặng lẽ nhìn.

    “Đến Kinh thành tui phải làm gì nữa? Huynh giúp tui trà trộn đi gặp người đáng tin cậy để dâng cáo trạng hả? Hay là chúng ta phải tìm hiểu kẻ nào là tay sai của Thừa tướng?”

    “Cô hỏi kiểu đó ai trả lời kịp hả?” – Hắn nổi khùng nạt vào mặt nàng.

    Thấy thủ lĩnh lại chửi bới um xùm, đám nhỏ thôi nghi ngờ cả hai có gì đó bất thường. Dù sao thủ lĩnh biến thái lâu năm như thế không thể thay đổi nhanh như vậy lại thích nữ nhi đâu.

    Hiệp Phong vẫn đứng nhìn Thu Yên vì bị la nên ủ rũ, ỉu xìu, khi nàng như thế, ánh mắt Thẩm Nhiên cũng có chút xao động ăn năn như lỡ nói quá nặng lời. Hắn như thế chính hắn còn không nhận ra.

    “Tui chỉ vì bối rối không biết làm sao khi lo cho cha. Tui cần huynh hướng dẫn mà!” – Thu Yên nói mắt phiến chút lệ long lanh, môi nhỏ mím mím bộ dạng đáng yêu vô cùng.

    Nhìn nàng như thế hắn lại vội nhìn đi đâu đâu ra ngay bờ sông làm nàng lại tưởng hắn nhìn gì cũng vội nhìn theo… vẫn là hắn nhìn vớ vẩn không có gì cả.

    Người ta né nhìn nàng như thế nhưng nàng ngốc nghếch cứ bị lừa nhìn theo. Thẩm Nhiên ho khan khù khụ nói.

    “Đến nơi là được rồi để hết ta lo cho!” – Nghe hắn nói thế nàng càng khẩn trương hơn nữa.

    “Huynh lo làm sao? Huynh nộp cáo trạng giúp tui hả? Tui đang bị Hình bộ truy nã có cần trốn không? Tui ngồi yên chờ không nổi đâu, Hình bộ truy án cha tui ngay rồi!”

    Nàng vì lúng túng con đường giải quyết trước mắt nên tật cũ hỏi loạn tới tấp khiến hắn ta nổi khùng.

    “Ta đã nói ta lo cho rồi còn ở đó ồn ào, thật là muốn đem cô quăng khỏi thuyền cho uống nước im miệng luôn!” – Hắn không thể không bực mình, mà đã bực mình ăn nói lại thô lỗ, tàn bạo với nữ nhi.

    Thu Yên chỉ vì hắn mờ mờ ám ám, thân là cướp mà tự tin phơi phới như thế nên thắc mắc xíu thôi, hắn đã không giải thích sơ dù chỉ sài lại còn hung dữ. Chiếc thuyền nhanh chóng đầy tiếng cải lộn.

    “Huynh mà cứ đối xử như thế với nữ nhi thế nào cũng chỉ có toàn con gái, không có ai nối dỗi luôn, tuyệt tự tuyệt tôn!”

    “Cô… Giờ thì lộ đuôi hồ ly rồi nha! Miệng lưỡi độc ác dám trù ẻo ta!? May mà ta đây không tính lập gia thất nên cốc sợ cô trù ẻo háhá…”

    Hắn cười phấn khích chẳng hiểu sao nàng trơ ra thẫn thờ. Hắn không lập gia thất là việc của hắn liên quan gì đến nàng chứ? Hắn vốn không ưa gì nàng, toàn do bản thân ngốc nghếch giờ thấy buồn lại càng đại ngốc.

    Biến thái như hắn phải cùng Hiệp Phong ngao du sơn thuỷ, phiêu diêu tự tại mới đúng làm gì cùng một nữ nhân lập gia thất.

    Thu Yên không nói gì nổi bỏ đi luôn giấu nỗi buồn thầm kín. Gã thủ lĩnh hết hồn vì chưa cải nhau đến đâu nàng đã bỏ cuộc rồi sao?

    ——————

    “Muội khó ngủ hả?” – Giọng Hiệp Phong làm nàng xoay lại cười. Hiệp Phong cũng ngồi xuống nóc khoang thuyền cùng với nàng nhìn cảnh đêm. Thu Yên ôm chân nghe gió thổi lộng, cảnh sông phía trước tối như mực không thấy gì nhiều.

    Cứ hễ gần Hiệp Phong thì nàng thoải mái tâm tình trút giận ngay. Nàng nhanh chóng chun mũi ca cẩm.

    “Muội lo cho cha mà hắn ta không nói rõ ra khiến muội không an tâm tí nào!” – Giọng nàng đầy bực tức thiếu điều lôi cả tên họ vừa biết của gã thủ lĩnh ra chửi. Hiệp Phong chỉ cười nhẹ nói.

    “Muội tin đúng người rồi yên tâm đi!”

    “Nhưng huynh ấy sẽ làm cách gì?”

    “Đến nơi muội sẽ biết ngay thôi!” – Hiệp Phong nói chắc nịch như đánh cược vào thủ lĩnh của mình cũng không khiến nàng tin tưởng thêm dù chỉ một chút.

    Dù có tin tưởng Hiệp Phong nhưng hắn ta thì nàng cũng không thể tin như thế. Thấy Thu Yên có vẻ chưa tin mấy Hiệp Phong nói, giọng ấm áp gần gũi diu dàng nhưng nội dung lại làm nàng lạnh toát cả người.

    “Muội có ghét thủ lĩnh không?”

    Đây là dạng câu hỏi dễ trả lời ‘có’ hoặc ‘không’ thôi nhưng sao tim nàng đập trễ nhịp nói năn không hoạt bát, không lẽ Hiệp Phong nhìn ra chút gì rồi sao?

    “Cũng ghét chút chút… bị người ta ghét thì tự động cũng phải ghét ngược lại!?” – Trả lời xong nàng mím môi không biết nói thế có ổn không nữa. Hiệp Phong cười phì như nhớ gì đó lại cười.

    “Đúng rồi, nhưng nếu thủ lĩnh không ghét nữ nhân thì ắt hẳn cũng có cả chục thê thiếp rồi vì không nữ nhân nào ‘cưỡng lại’ nổi sức hút người cả!?”

    Thu Yên nghe mà hết hồn ngay. Sao Hiệp Phong tối nay nói chuyện có chút quái lạ đến vậy, nói toàn chuyện nàng đang cố tống khỏi đầu đây. Nàng cố cười gượng thành ra xấu hoắc nói…

    “Vậy sao? Muội thấy huynh đáng được nữ nhi mến mộ hơn huynh ta chứ!”

    Nàng cố điều chỉnh lại tình hình tránh khỏi xoay quanh gã thủ lĩnh kia nữa. Hiệp Phong mắt có chút liếc khẽ sau cột buồm rồi lại vui vẻ nói tiếp với nàng….

    “Cám ơn muội! Huynh sẽ xem đó là lời khen!”

    “Muội khen thật mà! Hi vọng muội mau cứu được cha rồi về nhà sống bình yên như trước. Còn các huynh sẽ làm gì hả? Đi cướp tiếp sao?”

    “Cái đó còn tuỳ ý thủ lĩnh nữa. Muội lạnh không sao mặt tái mét thế?”

    Hiệp Phong lấy áo khoát của mình choàng cho nàng, tay còn ân cần vỗ nhẹ đỉnh đầu Thu Yên như trẻ con. Thu Yên cười toe toét không ngại choàng áo của Hiệp Phong.

    Có gã trốn sau cột buồm nhìn cả hai, nụ cười tươi nàng dành cho Hiệp Phong mà bỏ đi không theo dõi nữa.

    Tất nhiên thủ lĩnh đây ghét người ta, làm trò tàn bạo thì bị nàng ghét cũng là lẽ thường không hiểu cảm giác có chút mất hứng không thèm canh “bảo vệ” Hiệp Phong khỏi bị hồ ly dụ dỗ.

    Hiệp Phong biết Thẩm Nhiên đã đi chỉ cười khẽ nói tiếp với nàng…

    “Huynh cũng có một tiểu muội nếu còn sống chắc cũng tầm tuổi muội bây giờ!”

    “Muội rất tiếc Phong ca!” – Thu Yên biết cảm giác mất đi người thân ra sao từ khi mẹ qua đời nên rất cảm thông với Hiệp Phong bằng cả tấm lòng. Hiệp Phong lại vỗ đầu nàng nói dịu dàng.

    “Không sao!? Huynh xem muội như tiểu muội của huynh, muội có phiền không?”

    “Đâu có! Muội thích lắm! Muội luôn muốn có đại huynh, Phong ca lại tốt như thế muội mừng còn không kịp sao lại phiền!?”

    Cả hai vui vẻ cười với nhau ngắm cảnh đêm tiếp. Người ta bên nhau như huynh muội, hoàn toàn trong sáng thế mà có người ngủ không được khi thấy Hiệp Phong vẫn chưa về ngủ.

    Thật sự Hiệp Phong cũng đến tuổi có vợ rồi nếu bị “dụ dỗ” thì cũng như bao nam nhân bình thường khác thôi. Chỉ là đối với con “hồ ly tinh” đó đối với hắn ra sao hắn cũng không hiểu sao mình lại rất nhọc tâm để ý không muốn bị ghét.

    Hai bên bờ sông bắt đầu có bến gỗ và các nhà thưa thớt, xem ra sắp đến nơi rồi. Nàng cùng các huynh nhìn cảnh. Càng gần Kinh thành tráng lệ thì càng đông dân cư, bến thuyền hai bên cũng xây bằng đá khối vững chắc, đẹp mắt.

    Thẩm Nhiên uể oải đi ra lừ đừ do cả đêm ngủ không ngon nhìn thấy bộ dạng cải nam trang của Thu Yên. Các huynh cũng thắc mắc hỏi nàng…

    “Sao muội lại giả trang rồi?” – Lần đến Lĩnh Giao vượt cổng thành có lính gác nên nàng cần giả trang còn nay tình hình rất ổn. Nhưng thật sự chỉ có mình nàng thấy không ổn .

    “Muội sợ bị bắt lắm!” – Đám đó là cướp xem ra còn tự do tự tại hơn nàng nhiều.

    “Không sao đâu. Đến đây là ổn rồi!”

    Thập đại cẩu cẩu cũng nói giống hệt Hiệp Phong nhưng chẳng ai nói cho nàng hiểu làm sao mà nàng thấy ổn được? Dù sao giả nam trang khiến nàng an tâm hơn, nàng không muốn mình bị bắt, ảnh hưởng đến việc cứu cha đâu.

    Khi thuyền cập bến chính, Thu Yên lo lắng nhìn quanh thấy bến thuyền trọng yếu của Kinh thành dĩ nhiên có binh lính tuần tra cẩn mật. Hiệp Phong ra trước đưa một tấm thiếc bài lập tức cấm vệ quân gần đó dồn lại sắp hai hàng ngay ngắn quỳ xuống dọn đường cho cả đám đi qua.

    Mặt Thu Yên ngơ ngơ ngác ngác không hiểu cái chuyện gì đang xảy ra…

    “Lính bị sao thế các huynh?”

    Nàng hỏi chỉ làm đám nam nhân cười rần lên. Thẩm Nhiên nhìn cái mặt ngu của nàng không nén nổi một câu trêu chọc.

    “Lát về đến phủ các ngươi có muốn cá với ta rằng cô ta sẽ hét ầm lên không?”

    “Mọi người rốt cuộc giở trò gì vậy?”

    Họ có vẻ đồng lòng trêu nàng, cả Hiệp Phong cũng có vẻ khoái chí với chuyện này. Chẳng lẽ nàng theo họ cả tháng trời là bị lừa đảo sao? Thu Yên run run nói lắp bắp…

    “Chẳng lẽ mọi người đem giao muội lấy tiền thưởng truy nã hả?” – Ai chứ đám cướp ham tiền cũng có thể làm chuyện đó đối với Thu Yên nha.

    “Ý đó hay lắm tiểu Yên!?”

    “Muội ngây thơ như thế đi cứu cha, gặp được đúng thủ lĩnh thật là may mắn lắm đó!”

    Nàng nhíu mi không biết chuyện này là thế nào vì cả chuyện hắn giúp nàng bằng cách gì nàng còn không biết làm sao hiểu mình may mắn ra sao. Nhưng khi hắn ta bước ung dung lên thềm phủ mặt Thu Yên tái xanh hẳn đi. Lính gác cổng đến tận mười sáu người ra cung kính đón chủ nhân đi xa đã về.

    “Vương gia cát tường!!!”

    Thu Yên không còn hột máu hồng hào nào trên mặt nhìn lính quỳ trước gã thủ lĩnh bọn cướp. Cả người nàng cư nhiên có chút run run không thể nào tin nổi nhìn lên trên cổng đề tên “Thất Vương Phủ” mà chẳng khép nổi miệng mình lại vì quá sốc.

    Nhìn nàng bư cái mặt ngốc dã man khiến hắn cười phì không thể nhịn nổi đi vào trong phủ của mình luôn. Thập đại cẩu cẩu hớn hở đồng thanh.

    “Ngạc nhiên chưa?”

    “Các… các huynh không phải là cướp sao?” – Nàng nói nghẹn ngào, không ngờ mười hai gã này dám giấu nhẹm chuyện động trời như thế.

    “Nghề phụ thôi, chính thức bọn huynh là Mật Thám Đại Nội ăn bổng lộc triều đình, Hiệp Phong chính là Hình sử thị lang – quan cai quản cấm vệ quân của Hình bộ. Còn thủ lĩnh thì muội thấy rồi đó!”

    Nàng nghe rồi vẫn sốc là sốc. Nàng đi với họ cũng thân thiết cuối cùng nhận ra mình bị lừa. Hèn gì bọn cướp này mờ ám làm trò quái đảng. Và Thu Yên ôm má thốt lên.

    “Nhưng người nhận lệnh truy án vụ của cha muội là Thất Vương Gia – giờ là huynh ta… không lẽ từ đầu huynh ta lấy cáo trạng của muội là vì thế hả?”

    “Đã nói thủ lĩnh làm gì cũng có lí do và tính toán cả mà!”

    Thu Yên run lên, nàng ngày đêm lo không biết nên tin ai có thể giải oan ức cho cha không ngờ hắn chính là người xét xử vụ án, xem như đã nhận cáo trạng của nàng nhưng không nói gì khiến nàng ăn ngủ không yên. Cú lừa này thật khiến người ta phải nổi khùng.

    “MỌI NGƯỜI THẬT LÀ QUÁ ĐÁNG MÀ!!!”

    Thu Yên chịu không nổi cũng gào lên y đúng lời Thẩm Nhiên tiên đoán. Tự dưng sự việc trở nên đảo lộn thế này không la không hét cũng là lạ nha.

    Nhưng dù sao công sức thượng kinh cáo trạng cho cha cũng thành công tốt đẹp rồi, chỉ chờ xem vương gia “biến thái” sẽ giải quyết ra sao giải oan cho cha nàng thôi.
     
  3. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 17


    Thu Yên đứng run run khi ba cô cung nữ cứ muốn lột sạch áo nàng ra, chờ hầu hạ giúp nàng tịnh thân. Họ nói có chút hối thúc nàng.

    “Nước ấm sẵn sàng rồi, tiểu thư cứ để bọn nô tì giúp người thay xiêm y!”

    “Tự ta tắm được rồi!!!”

    Nàng tuy có là tiểu thư con quan tri phủ thật nhưng chỉ có một tì nữ riêng, chưa đến mức hầu hạ quá mức đáng sợ thế này kiểu những người hoàng tộc. Chợt cửa mở vào, một đại thẩm tuổi khoảng trung niên, thân người to cao đẫy đà, gương mặt xem ra cũng khó tính đến xem tình hình.

    Bà ấy nhìn bộ dạng khả ái, mỹ lệ của nàng, đảo mắt nhìn kĩ càng thân thể tóc tai từ trên xuống dưới không khác đi lựa trái cây ngoài chợ cần xem xét chu đáo sau đó nói.

    “Tiểu thư đây là người của vương gia mang về mà các ngươi hầu hạ kiểu gì thế hả?”

    “Bửu nương tha tội!” – Ba cô cung nữ có vẻ rất sợ bà ấy.

    Cả Thu Yên nhìn cũng sợ sợ rồi. Vả lại cách nói nàng là “người của vương gia” hình như hơi bị trầm trọng quá mức. Thế là nàng bẽn lẽn lễ phép nói …

    “Con chỉ mang ơn vương gia thôi không cần thế này đâu. Đại nương cứ coi con là tì nữ có lẽ sẽ tốt hơn!”

    “Vương gia căn dặn hầu hạ tiểu thư cẩn thận. Ta là Bửu nương – nhũ mẫu của vương gia không cho phép ai cải lại ý chỉ của vương gia cả!”

    Nàng tái mét sợ vì bà ấy thân là nhũ mẫu thôi nhưng xem ra quyền hành cũng cao ngất trong Thất vương phủ này rồi. Buộc lòng Thu Yên đành ngoan ngoãn cho họ giúp mình tịnh thân chải tóc dù không thoải mái xíu nào.

    Nhìn dáng vẻ mỹ nhân, bề ngoài đoan trang khuê cát của nàng Bửu nương gật gù không nén nổi cảm xúc trong lòng.

    “Cuối cùng vương gia cũng chịu mang về phủ một nữ nhân chân chính rồi!”

    Nàng cười không nổi, rõ ràng bà ấy cũng rất hiểu hắn ta biến thái, bất bình thường nên nàng có mặt nhiễm nhiên thành thứ bình thường đáng quý.

    Thật sự vào trong Thất vương phủ rồi nàng còn không tin nổi gã thủ lĩnh lại là vương gia nữa. Trước đây nàng có nghe về Thất vương là tiểu đệ cùng thân mẫu với hoàng thượng nên được giữ lại ở kinh thành không đi các huyện xa như các vương gia khác.

    Suy ra, Thẩm Nhiên có mẹ là Hoàng Thái Hậu, đại huynh là Hoàng Thượng, số nàng đúng là may mắn gặp trúng quý nhân rồi, cha sẽ được cứu thôi.

    Bửu nương dẫn nàng đến thư phòng của vương gia, nàng có chút hơi run. Giờ người ta là vương gia cao quý, nàng không biết đối diện ra sao. Song bà ấy lại nhìn nàng kì lạ hỏi sao nàng có thể trấn tĩnh đây.

    “Ta thật mong chờ vào tiểu thư!” – Dịch nghĩa ra ý của bà ấy có lẽ là : mong tiểu thư làm cho vương gia yêu dấu hết biến thái thích lại nữ nhân như người bình thường giùm ak.

    “Ơh… là sao hả Bửu nương!?”

    Nàng bị bỏ lại không hiểu ý tứ sâu xa của bà ấy. Thu Yên nhìn cửa gỗ hoa văn tinh tế, cao sang rồi hít một hơi dũng khí gõ nhẹ bước vào lập tức xém té ngửa hoảng loạn chạy trở ra ngay vì thấy phải “cảnh xuân”.

    Hắn cư nhiên thoải mái nằm gối đầu lên chân Hiệp Phong, Hiệp Phong cũng đang vuốt nhẹ tóc hắn nhìn thật là rất, rất, rất tình cảm. Thấy nàng, Hiệp Phong cũng không ngại gì gọi lại.

    “Vào đi tiểu Yên!”

    Nàng lại hé cửa vào nhìn Thẩm Nhiên ngồi lên uể oải. Hiệp Phong cũng đứng dậy qua một bên, trên người huynh ấy vận y phục cấm vệ quân vải nỉ đen nhưng đai lưng bản rộng màu xanh lam cấp cao hơn hẳn các cấm vệ đai lưng đỏ bình thường, tôn lên dáng vẻ cao lớn cường tráng của Hiệp Phong.

    Nhìn Hiệp Phong thật là tuấn tú nha, nhưng hắn ta còn khiến nàng kinh ngạc hơn muốn gạt thở. Hắn mặc áo gấm, hoạ tiết thêu dành cho vương tôn quý tộc vừa vặn thân người cao của hắn không sộc sệt, lôi thôi như lúc làm cướp khiến hắn thật toát lên vẻ cao sang uy quyền.

    Chưa kể tóc búi bằng lụa vàng thêu bạch long cột gọn càng làm gương mặt tuấn mỹ bất phàm, nhìn vào biết ngay là hoàng tộc rồi. Thẩm Nhiên thật là vương gia chứ không phải giỡn, Thu Yên cảm thấy có chút hoang mang lạc lõng.

    Nhưng chỉ có mã ngoài có chút “phong độ” hơn chứ hắn vẫn là hắn lúc nhanh chóng cau mày nhăn mặt chửi nàng.

    “Thay áo hay ngủ vậy khiến ta chờ cả nửa ngày trời thật là bực mình àk!”

    Thu Yên nín thinh, bình thường đã tức giận nhưng giờ đâu dám cải lại vương gia. Thẩm Nhiên nhìn nàng cuối gầm mặt, mím môi im lặng có chút sợ sệt mình. Áo lụa hồng nàng mặc hôm nay khiến nàng còn đẹp hơn lúc ở trong ổ cướp, dáng vẻ mỹ nhân áp đảo con mắt nam nhân khiến hắn lại thấy “ma lực” của hồ ly sắp ám mình nên vội đứng dậy không dám nhìn.

    “Đi thôi!”

    “Đi đâu?” – Nàng ngẩn lên hỏi hắn.

    “Đi gặp cha cô chứ đi đâu?”

    Nghe được gặp cha sau bao ngày cách biệt nàng vui sướng cùng cực, lệ nhan nhanh chóng tươi lại như hoa nở bám theo ngay.

    “Thật sao? Vậy tui không bị bắt lại hả vương gia? Cha tui có được thả ra hay không?”

    Thu Yên mừng quá hỏi tới thì hắn liếc cho một cái lập tức nàng nín thinh. Thẩm Nhiên thật ghét cái thói quen hỏi không chờ ai trả lời của nàng. Hiệp Phong cười nhẹ giúp nàng trấn an bình tĩnh lại, dù sao giờ cũng sẽ đi gặp cha rồi nên nàng tự biết bớt nôn nóng.

    Cả ba đi khỏi phủ hắn mới giải thích từ từ cho Thu Yên hiểu.

    “Hôm nay chỉ gặp thôi, vụ án đó ta tạm chưa truy án đâu. Cô thân vẫn là tội phạm bỏ trốn nhưng không liên can chính coi như giam lỏng trong phủ của ta đến khi xét tội cha cô đã!”

    “Cha tui bị oan, huynh nhất định phải lập lại công đạo cho cha tui nha vương gia!”

    Thu Yên níu áo hắn nói lung tung vì oan ức của cha. Hắn ta biết nàng cũng vì hiếu thảo nhưng vẫn lạnh nhạt phẩy tay nàng ra khỏi áo đẹp của mình nói thật dễ ghét.

    “Ta làm việc không có thiên vị, tự ta biết suy xét mọi việc đừng có năn nỉ vô ích. Sự thật thế nào không phải do cô nói là đúng hết!”

    Thu Yên sững ra vì tự dưng hắn nói chuyện rất có tri thức, trang nhã, kiểu cách không như cướp nữa. Tuy nhiên nàng vẫn bực mình nhíu mày chề môi.

    “Làm như huynh công chính liêm minh hay ho lắm không bằng!?”

    “Êh, con chồn hôi này biết ta là ai rồi mà vẫn dám vô lễ sao?” – Thẩm Nhiên nói cũng quên xem lại chính hắn lúc làm cướp và vương gia chỉ khác trang phục thôi.

    “Khi nảy tui lễ phép rồi do huynh chọc tui mà!”

    Hiệp Phong đi sau nín thinh không dám xen vào tiếng nào sợ mình cũng bị cả hai làm cho vạ lây. Thu Yên và hắn cải nhau suốt từ phủ cho đến Hình bộ, nghe thôi cũng điếc tai rồi Hiệp Phong nào dám nói thêm.

    Đến nơi vào trong địa lao, nàng chưa chi đã cuốn quýt lệ nhoà vội vã chạy vào nhà lao vừa được lính có lệnh mở.

    “Cha!!!”

    “… Yên nhi!?”

    Trong nhà ngục chỉ có rơm rạ dơ bẩn, cha nàng mặc áo trắng tử tù nhìn ra mà không dám tin thật sự là tiểu nữ của mình hay lại nằm chiêm bao. Nàng khóc như đứa trẻ nhào vào lòng cha, hai cha con gặp nhau cùng mừng cùng khóc.

    Thu Yên sờ mặt cha, nước mắt cứ tuôn như mưa…

    “Mặt bánh bao của cha, cả bụng bự nữa mất tiêu rồi hic… có phải cha bị nhốt trong này rất cực khổ lắm đúng không?”

    “Cha không sao, thấy con bình yên cha khoẻ ngay. Nhưng con bị bắt sao?” – Ông cha cũng rất lo cho nàng.

    Con gái có hiếu, cha thì thương con, ai thấy cảnh này cũng không kiềm nổi xúc động thế nhưng …Thẩm Nhiên lại thấy buồn cười muốn chết. Cha nàng mặt tròn, mắt nhỏ, cảnh đoàn tụ của họ chỉ khiến hắn nghĩ đến có lẽ nàng là con của lão hàng xóm nào thôi.

    Hiệp Phong có chút thở dài thục vào người vương gia cho hắn nghiêm túc lại. Hắn cũng cố nén cười, trang nhã bước vào để còn làm chuyện chính sự. Hiệp Phong cũng có việc phải làm nên đi, có chút lo lắng hi vọng bỏ vương gia và Thu Yên lại với nhau sẽ không có thêm chuyện ầm ỉ nào.

    Thu Yên đang kể lại sơ cho cha nghe chuyến đi thượng Kinh cáo trạng của mình thì hắn đi vào. Cha nàng nhìn hắn, dáng vẻ y phục cao quý vẫn phong độ như lão từng nhớ lập tức nhận ra là ai vội quỳ thụp xuống hành lễ…

    “Tiểu nhân tham kiến Thất vương gia!”

    “Miễn lễ! Cô đi ra ngoài chút đi, ta muốn nói chuyện riêng với cha cô!” – Thẩm Nhiên nhìn nàng nói ra lệnh. Nhưng nàng lập tức không vui, ôm khư khư cha mình ngang bướng, không ngoan chút nào trả lời.

    “Tui nhớ cha lắm, cực lắm mới gặp sao huynh dám biểu tui đi ra!?”

    Cha nàng hơi run sợ nàng phạm tội vô lễ với người hoàng tộc. Nhưng Thẩm Nhiên lại nhìn hai cha con không có chút nào giống nhau y như con hà mã và con chó lai nhỏ vậy, không thể kiềm lại cười lén lăn quay trong bụng. Song đang làm việc nghiêm túc, hắn làm như mình đang rất bình tĩnh nói…

    “Ta cho cô khỏi được vào thăm cha nữa bây giờ! Còn không mau đi ra!?”

    Gã đó đe doạ, với thân phận của hắn bây giờ rất có uy lực, Thu Yên có không muốn cũng phải rơi lệ lưu luyến đi ra ngoài. Cha nàng cười với con như trấn an sau đó lại khúm núm trước hắn.

    Thẩm Nhiên cao hứng, ngồi ngay xuống đóng rạ trên sàn ngục cạnh ông ấy rồi hỏi ngay…

    “Cô ta chắc giống vợ ông hả?” – Hắn đang rất muốn biết có phải họ là cha con nuôi không đây, vương gia dù sao cũng đang rãnh rỗi mà.

    “Phải, con bé giống hệt phu nhân quá cố của tiểu nhân. Nếu tiểu nhân có chết cũng không sao nhưng Thu Yên không thể có mệnh hệ nào vì tiểu nhân mà liên luỵ…”

    Thu Yên ở ngoài chấn song gỗ nhìn thấy cha khóc lòng nôn nóng vô cùng không biết rốt cuộc hắn nói chuyện gì với cha mình. Bên trong Thẩm Nhiên vỗ vỗ vai ông ấy chia sẻ.

    “Yên tâm, cùng lắm ta cho hai cho con ông cùng chết chung là được!” – Hắn cười toe toét, khuyên nhũ dư thừa không có chút tác dụng còn khiến ông ấy khấu đầu sát đất nói hơn van xin.

    “Xin vương gia tha mạng cho Thu Yên, xử tội tiểu nhân ra sao cũng được nó không liên quan!” – Cha nàng cũng rất thương con, hắn kê chân, tay gác cằm vui vẻ nhìn rồi đáp lại.

    “Tha được hay không phải xem đại nhân biết bao nhiêu về Mộc Thư kìa và nói hết cho ta nghe. Ta muốn biết mãnh thứ ba đang ở đâu?”

    Cha nàng nghe cũng nghiêm túc bàn chuyện với hắn. Cả hai nói lâu ơi là lâu. Nàng ngồi bệt xuống chờ mòn mỏi. Thẩm Nhiên còn sai người mang trà và bánh vào cứ như tâm tình cùng cha nàng trong chốn địa lao vậy.

    Rõ ràng cha đang ở ngay trước mắt mà nàng không thể nào với đến thật là tức tên vương gia ác nhân ác đức đó. Sau cùng, họ cũng nói xong, hắn vui vẻ chắp tay nói.

    “Đa tạ đại nhân đã tin tưởng ta!”

    “Không, phải là tiểu nhân đa tạ vương gia! Tất cả đều trông chờ vào người!”

    Thấy hắn xong rồi, nàng hăm hở định nhào vào với cha thì hắn nắm kéo ra nói.

    “Hết giờ thăm ngục rồi!”

    “Hả? Nhưng tui còn chưa nói gì được với cha cả!?” – Thu Yên khóc cố với lấy cha mình bên trong.

    Ông ấy nhìn thấy con bình yên, không sao thì an tâm rất nhiều, lòng cũng nhẹ nhõm thôi hết lo lắng.

    “Ngoan đi Yên nhi! Được giải oan cha con mình đoàn tựu!”

    “Cha! Hic.. con muốn ở lại với cha!”

    Thu Yên mắt nhoà lệ bị kéo ra. Nàng xa cha bấy lâu, gặp chưa nói tròn câu thì bị hắn ta chen ngang phá hư hết. Thế mà hắn còn có thể nhởn nhơ vươn vai tràn đầy sảng khoái vì đã có chút manh mối tiếp theo.

    Thu Yên giận quá đánh Thẩm Nhiên, lính canh cũng không biết có nên hộ giá cho vương gia hay không khi hắn ta bị tấn công như thế kia.

    “Đồ xấu xa! Hức… Hại tui không được nói năn gì với cha tui cả. Nhốt tui với cha đi, tui không về đâu!”

    Nàng lại khóc, nước mắt rơi tuôn tuôn lấy chén hứng lại chắc cũng đầy cả vung. Thẩm Nhiên thật hơi sợ cái kiểu khóc này, hắn đâu có cố ý chọc người ta nhưng khóc rồi chính hắn phải là người dỗ. Hắn lúng ta lúng túng trước nàng không biết phải giải quyết “phiền phức” này ra sao…

    “Nín! Mai cô đi thăm cha, ta không xen vào là được chứ gì!?”

    Nàng ngớ ra, mặt hồng ướt nước ngơ ngác hỏi lại: “Mai được đến nữa hả?”

    “Được! Ta dặn người đối xử chu đáo với cha cô rồi. Vụ án sẽ nhanh xong thôi!”

    “Thật sao… Mai được gặp cha!”

    Thu Yên cười mỉm, tay lau nước mắt bộ dạng như mèo đáng yêu đến khiến hắn ngẩn ngơ ra. Hắn chưa từng thất hành động của bất cứ ai dễ thương, đáng yêu như thế.

    Giật mình. Thẩm Nhiên lại nhìn ngay lên trần nhà không muốn bị hồ ly mê hoặc, nàng thật đáng sợ quá thiếu chút hắn si dại lọt bẫy rồi. Bỗng từ sau, một vị công công già đi đến hành lễ.

    “An Lộc tử bái kiến vương gia! Thất vương gia cát tường! Thái hậu đã biết người về nên đặc biệt cho thần triệu người đến vấn an Thái hậu!”
     
  4. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 18


    Một vị công công già đi cùng vài tiểu công công trẻ xem ra là một người có chức vị trong cung đến hành lễ cung kính với Thẩm Nhiên.

    “An Lộc tử bái kiến vương gia! Thất vương gia cát tường! Thái hậu đã biết người về nên đặc biệt cho thần triệu người đến vấn an Thái hậu!”

    Thu Yên ngớ ra nhìn thấy rõ ràng hắn đang giấu cái mặt nhăn nhó, sầu thảm vô cùng. Thẩm Nhiên hình như rất không muốn nhưng vẫn đáp lại vị tổng quản già.

    “Ta đến cung Diên Thọ ngay!”

    “Vậy nô tài về trước bẩm lại ạh!” – Vị công công già cười mang chút ám muội xem ra cũng hiểu hắn khó chịu ra sao.

    Thẩm Nhiên lắc đầu thở ngắn thở dài ngay, nàng ngơ ngác hỏi…

    “Giờ huynh đi gặp Thái hậu hả?”

    “Ừhm… nếu ngày mai ta còn muốn sống sót thì phải đi ngay!”

    “Còn tui thì sao?”

    Thật sự ở đây nàng chỉ biết đi theo hắn mà thôi. Hiệp Phong cũng là mệnh quan triều đình nên đi lo công sự rồi không ai đưa nàng về lại vương phủ cả. Thẩm Nhiên nhăn nhó suy tư chút xíu nhưng cách gì thì hắn cũng không thể để nàng đi lang thang tự về được nên dắt theo luôn coi như cho nàng tham quan hoàng cung một lần cho mở rộng tầm mắt.

    Thu Yên nhìn cảnh hoàng cung hoa lệ, lộng lẫy sáng chói càng run run mang chút lạc lõng nên níu áo hắn nói rụt rè.

    “Tui là tội phạm có sao không?” – Người mà hắn sắp đi gặp là Hoàng Thái Hậu đó nha không phải là một nữ nhân tầm thường.

    “Thì cô ở phủ ta cứ coi như là cung nữ đi, ta cũng không muốn dây dưa ở đây lâu đâu nên về nhanh thôi!”

    Thu Yên mím môi bớt lo, dù sao Thái hậu cũng triệu gặp hắn thôi chứ đâu có gặp nàng đâu không cần lo sợ dư thừa.

    Đến cung Diên Thọ – tẩm cung riêng của Thái Hậu có vườn mẫu đơn khoe sắc, có hồ thuỷ cảnh hương sen lan toả. Thuỷ đình bên hồ có một nữ nhân trung niên xinh đẹp nằm trên ghế trường tựa đệm lông trắng tinh êm ái.

    Thái Hậu mang nét đẹp sắc xảo nên có chút vẻ đáng sợ, hung dữ, phong thái xem ra cũng cao quý và “không coi ai ra gì” hệt như thằng con của bà ấy. Hắn nhanh chóng nặn ra nụ cười gượng xấu chưa từng thấy khi đi lại.

    “Nhiên nhi tham kiến mẫu hậu!”

    Thái hậu nhìn rồi hờn giận xoay đi, hai mẹ con này đang làm trò thì phải. Hắn nhanh nhảu chạy lại hết nắm tay xoa xoa rồi còn cười cười nịnh bợ.

    “Mẫu hậu không nhớ thần nhi sao? Con thì nhớ mẫu hậu lắm đó. Mấy ngày thời tiết chuyển trời, Nhiên nhi đêm ngủ không yên lo cho phong thấp làm ảnh hưởng đến ngọc thể của mẫu hậu!”

    Thu Yên đứng cố không cười nhưng quá sức chịu đựng của nàng rồi. Không ngờ hắn ta còn có lúc mang vẻ mặt nịnh bợ, “sợ chết” như thế. Thái hậu nghe cũng biết hắn nói toàn xạo nhưng cũng mát lòng không hờn nữa quay níu mặt Thẩm Nhiên “hun” má và trán liền mấy cái như trẻ con.

    Thẩm Nhiên cư nhiên chịu đựng và chịu đựng.

    Cung nữ thái giám hầu hạ Thái hậu quen cảnh rồi mới bình tĩnh không cười, chỉ có mỗi Thu Yên cắn môi căm lặng, hận không có giấy mực ngay lúc này hoạ lại cảnh xấu hổ của hắn ta dành lại cho sau này chọc tức hắn.

    “Con đó, đi luôn bốn năm tháng trời àk! Cả người đen thui ốm nhom như thế này rồi. Mẫu hậu bắt Bửu nương nhốt lại cho ăn để con lại trắng trẻo bụ bẫm như hồi xưa.”

    “Mẫu hậu…. Con đâu còn là con nít!’ – Hắn dài giọng còn hơn than thở nhưng không biết cái mặt cư nhiên đang giống trẻ con khi trong tsy mẹ.

    “Phải rồi! Lúc này thì không còn là con nít, lúc ép lập trắc phúc tấn thì nói con còn nhỏ. Con 24 tuổi rồi, nhìn hoàng huynh của con xem, hơn con vài tuổi đã có đến cả trăm vợ thấy không?”

    “Hoàng huynh là vua sao mẫu hậu so sánh gì kì vậy!?”

    Thu Yên chứng kiến cảnh này thấu hiểu phần nào sao hắn ta lại tỏ ra ghét nữ nhi như thế, thật sự chính do “sợ quá” mà ra thôi.

    Thái hậu quả là một nữ nhân đáng sợ đúng nghĩa, xem hắn bình thường hống hách ra sao lại co rúm cho mẫu hậu ôm hôn âu yếm như thế đủ hiểu rồi. Thêm đó nhũ mẫu Bửu nương của hắn cũng không thua kém là bao nhiêu.

    Sống trong cảnh này hắn cũng có chút đáng thương nha. Chợt thái hậu mãi nựng con mới phát hiện ra Thu Yên.

    “Ai vậy?”

    Thẩm Nhiên nhìn lại nàng đứng đó cũng có chút lúng túng chưa định sẽ giải thích ra sao thì nàng đã nhanh chóng hành lễ.

    “Nô tì tham kiến Thái hậu. Nô tì là cung nữ đi theo hầu vương gia thôi!”

    Bà ấy nghe rồi có chút vui mừng hơn, hai tay giữ cứng cái mặt bơ phờ của hắn nói một câu khen ngợi nhưng không khác chọc vào điểm tồi tệ nhất của hắn.

    “Con mà cũng có cung nữ riêng theo hầu chứ hết quấn lấy gã cẩm y vệ kia rồi hả? Cố lên Nhiên nhi, bản chất nam nhi trỗi dậy con sẽ hết bị người đời bêu xấu thôi!”

    “Mẫu hậu có chắc là mẹ ruột của con không vậy?” – Dù có là mẹ mình nhưng chọc đến mức này Thẩm Nhiên cũng điên lên nha. Thái hậu ra chiều đau lòng ôm chầm làm hắn ngạt thở với bộ ngực của mẹ, tay chân không thôi quờ quạng chẳng ai cứu.

    “Nếu không phải là mẫu hậu của con thì ta có lo chuyện con thích nam nhân làm gì cho đau lòng thế này. Ngày 15 tháng này mẫu hậu tổ chức tiệc trà kén vợ cho con đó!”

    Nghe quyết định động trời, hắn ngoi đầu ra còn chưa kịp thở đã vội la lên.

    “Con không chịu! Con không muốn lấy vợ!”

    “Lần này con trốn không thoát đâu Nhiên nhi của ta. Nếu thành thân ngay tháng sau thì xuân tới con đã có người nối dỗi hoàng tộc họ Mạc rồi!”

    Cái bà mẹ uy quyền này tuyệt đối đã nhúng tay làm thì không ai cản nổi. Hắn vốn đi lung tung để tránh chuyện này, giờ vướn vụ án chưa xét xử khó lòng chạy thoát.

    Hắn không biết hắn buồn một, nàng buồn bã đến mười. Nếu hắn gần Hiệp Phong nàng cảm giác vô vọng nhưng cam chịu, còn nếu như hắn bên một nữ nhân khác thì làm sao nàng chịu đựng được chứ.

    —————–

    Thất vương phủ chẳng có bao nhiêu người do chủ nhân cũng không hay ở lại thì cần chi nhiều người. Đặc sắc nhất phải nói đến đại cẩu cưng của vương gia – tiểu Hoa. Nó là một giống chó Tây vực cực to lớn có lông xù dài màu trắng xám, xuân nay đã tròn 6 tuổi, nếu đổi ra tuổi chó cũng đang độ tuổi thanh niên sung mãn nha.

    Phải nói đó là con chó chảnh choẹ nhất Thu Yên từng thấy thật giống hệt chủ nó, ai đến nó cũng xoay mông lại, nhổng đuôi, chân đá đá bụi đất xuỳ xoà không tiếp. Chỉ có chủ nhân nó mới hớn hở vui vẻ cho ôm thôi.

    Nàng nhìn, không biết hắn ta nghĩ sao mà nói nàng giống tiểu Hoa. Nàng có nằm lăn trên đất như thế đâu chứ. Song bây giờ nghĩ đến hắn ta làm gì cho nàng thêm đau lòng.

    Thẩm Nhiên sau khi gặp hoàng huynh – tức đương kim hoàng thượng về liền “đổ bệnh”. Hỏi ra mới biết cả hoàng thượng cũng không thể ngăn được tiệc trà chọn vợ của thái hậu bày ra. Giờ thì hắn lập trắc phúc tấn là chuyện sớm muộn thôi.

    Hắn có vợ…. Gã nam nhân biến thái như hắn có vợ… nàng rầu rỉ, nỗi lòng này ai thấu cho chăng?

    Đang đi lung tung vì không còn lòng để ngủ chỉ do hắn, Thu Yên hết hồn thấy ngay hắn đang ngồi “nhổ cây nhổ cỏ” trong vườn, một mình, canh ba khuya khoắt … đích thị hắn rất biến thái mà.

    Nàng run run bước đến Thẩm Nhiên nhìn lên, hắn chỉ vì cũng khổ tâm quá mới hái lá giải sầu. Giờ chỉ có hai người, hắn đứng dậy phủi tay tỉnh táo như mình không vừa mới làm trò quái lạ.

    “Hôm nay có đi thăm cha cô không?” – Hắn tuỳ tiện hỏi đại với chủ đề đó, nếu cứ không nói gì đứng nhìn con hồ ly này hắn sợ mình mau gục ngã mất.

    “Có, ngày nào cũng đi! Bao giờ mới xét xử vậy vương gia?”

    “Nôn nóng vô ích, đó là chuyện của ta… Giờ ta đang chán đời lắm đây có thể nghĩ thêm chuyện khác nữa sao?”

    Hắn ngồi xuống bộ bàn đá ngẩn mặt nhìn vầng trăng non chưa đủ tròn thật không biết phải than trời hay than đất nữa. Thu Yên cũng ngồi, lén nhìn hắn vì ánh trăng mờ thật là tuấn mỹ, hoàn toàn hút mất cả hồn nàng. Nàng lấy can đảm bẽn lẽn hỏi.

    “Huynh ghét nữ nhi đến mức không thể chấp nhận luôn hả?”

    Câu hỏi của nàng làm hắn có chút thơ thẩn, nhìn nàng đang tự rụt rè hắn trả lời…

    “Tất nhiên. Thí dụ như cô ghét ăn cay thì có muốn ăn không?”

    “Miễn cưỡng nhắm mắt ăn cũng được mà… Nhưng sao huynh ghét nữ nhi dữ vậy?”

    Thu Yên hỏi nhưng đoán rằng Thẩm Nhiên không thèm trả lời mình đâu. Nhưng hôm nay tâm trạng hắn đang rất sầu đời, thê thảm thành ra dễ chịu thất thường không nổi nóng với nàng. Hắn chống tay lên bàn kê má trả lời như kể lại đời hắn.

    “Phụ hoàng ta nổi tiếng háo sắc có hơn ngàn cung tần mỹ nữ. Mẫu hậu ta từ một tài nhân bé nhỏ lên được vị trí như bây giờ nếu nói là do sủng ái thì không ai tin đâu…. Tóm lại cả mẫu hậu của ta tuy hết lòng vì ta và hoàng huynh nhưng đối với người ngoài lòng dạ xấu xa, đạp người khác để vươn lên quyền lực. Nữ nhân trên đời không ai tốt hết!”

    Thu Yên hơi ngẩn ngơ vì hắn nói với mình không chút e dè giấu chuyện cần tránh trong nội bộ hoàng thất. Song biết thêm về hắn nàng lại càng buồn thêm.

    Vốn các phi tử luôn ganh ghét hại nhau tranh sự sủng ái của vua, hắn lại từng là hoàng tử sống từ bé đến lớn ở nơi như thế không ác cảm cũng lạ. Chỉ có điều nàng cũng không phải là một nữ nhi đặc biệt ngoại lệ trong mắt hắn. Thu Yên muốn mình là một nữ nhân khác biệt tốt đẹp hơn nếu hắn chịu nhìn nàng dẫu chỉ một chút.

    Thẩm Nhiên giật mình hết cả sầu đời thấy Thu Yên lại “giở trò” hồ ly tinh mê hoặc người vì tự dưng khi không ngồi đó khóc. Tâm tư của nàng hắn làm sao hiểu thấu nên trở nên si ngốc.

    “Cô bị gì vậy?” – Mỗi lần thấy người ta khóc, người hắn tê dại vô dụng hẳn ra.

    “Hic… không có gì. Chỉ tại… tại rất muốn khóc!”

    “Đúng là hồ ly tinh! Khóc trông lem nhem dơ như thế mà cứ khóc hoài!”

    “Hic… KỆ TUI!!!”

    Nàng la lên vì tức hắn quá, người ta khóc vì hắn đó cái thứ nam nhân tồi tệ, biến thái, ngu ngốc. Thấy nàng càng khóc không dứt Thẩm Nhiên bồn chồn thiếu điều đứng lên đi qua đi lại nghĩ cách ngăn lại.

    Mỗi khi nàng khóc hắn đều bực mình không muốn thấy nàng cứ khóc nữa. Nàng khóc vừa phiền vừa làm ngực hắn có chút nặng nặng bất thường khó hiểu. Chịu hết nổi, hắn nói như van xin.

    “Đủ rồi đó nín giùm ta đi! Cô khóc ra đủ đầy cả ấm trà rồi kia kìa!”

    Thu Yên nghe hắn ví von so sánh mình khóc nhiều lại bật cười. Hắn nhanh chóng mừng rỡ khi chấm dứt được nước mắt của nàng.

    Và nàng len lén nhìn sang gương mặt anh tú, tuấn mỹ mang phong thái vương tôn của hắn nói…

    “Tui… tui hỏi chút chuyện được không vương gia?”

    “Chuyện gì? Hỏi đi!” – Giờ nàng nín rồi muốn gì hắn cũng chiều không muốn chọc nàng nữa đâu nguy hiểm lắm.

    Thu Yên nghe tim đập loạn trong lòng ngực, tay cũng lạnh ngắt run run. Trước nay nàng chưa từng làm chuyện gì tương tự thế này. Dùng hết tất cả cam đảm vốn có, nàng nói ấp úng, má đã nóng rang lên…

    “Thật ra là hỏi chút việc của tui… tui thích một người nam nhân, tui chưa từng thích ai cả…”

    Hắn nghe, ngồi cứng đơ khiếp sợ. Nàng đang định hỏi hắn cái chuyện gì đây?
     
  5. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 19


    Thu Yên nghe tim đập loạn trong lòng ngực, tay cũng lạnh ngắt run run. Trước nay nàng chưa từng làm chuyện gì tương tự thế này. Dùng hết tất cả cam đảm vốn có, nàng nói ấp úng, má đã nóng rang lên…

    “Thật ra là hỏi chút việc của tui… tui thích một người nam nhân, tui chưa từng thích ai cả…”

    Hắn nghe, ngồi cứng đơ khiếp sợ nhìn trên gương mặt Thu Yên phiến chút hồng hồng ửng lên. Nàng dồn hết cam đảm lẫn tâm tư của mình nói lí nhí.

    “… người đó cũng rất ổn, cũng có lúc quan tâm bảo vệ tui. Nhưng … hình như không thích tui. Huynh thấy tui có nên nói ra để hỏi xem tình cảm của người đó đối với tui thế nào hay không vương gia?”

    Thu Yên nhìn hắn thật chờ đợi. Nếu Thẩm Nhiên cho là nên, nàng sẽ liều mình nói hết cho hắn một phen.

    Còn hắn, cảm giác như chuông gõ vang trong đầu, thần trí bấn loạn, cảm xúc quay cuồng. Nàng có thích ai thì liên quan gì đến hắn chứ không hiểu sao hắn thấy sốc quá, khó chịu quá.

    Thật sự Thẩm Nhiên thấy không ổn tí nào, giờ đây hắn không nghĩ gì nổi cả. Và gã đó đứng bật dậy, nói năn không lưu loát không khác chửi vào mặt nàng…

    “Hiệp… Hiệp Phong là của ta, theo ta những 7 năm rồi, cô đừng hòng dụ dỗ!”

    Nói xong hắn nhanh chóng quay đi, tay siết lại thành nấm đấm cố kiềm chế sự bực tức vô cớ. Thu Yên nhìn theo ngơ ngác, lúng túng gọi theo không được, tâm ý nói không ra chỉ biết vô vọng tự nói khi vẫn trông theo bóng hắn.

    “…là tui thích huynh mà!”

    Thu Yên lại khom đầu xuống bàn đá khóc. Từ đầu nàng rõ biết thời gian này không phải lúc thích hợp để động tâm, thế mà vẫn thích loại người biến thái như hắn. Trong lòng hắn ta chỉ có Hiệp Phong thôi làm sao còn chổ cho nàng mơ mộng chứ.

    Thẩm Nhiên hướng về thư phòng nghĩ lòng nàng chỉ có mỗi Hiệp Phong không hiểu sao không tức nàng sẽ dụ Hiệp Phong là lại ấm ức khó hiểu. Song khi mở cánh cửa phòng ra, mọi thứ đều bị đảo lộn khỏi vị trí, các quyển binh thư tập thư yêu thích vươn vải trên đất, chưa kể tủ bàn đều mở tung xáo trộn.

    Có vẻ thừa tướng đã bắt đầu ra tay đối lại với Thẩm Nhiên rồi chỉ là lão ta thơ ngây không biết hắn cũng đã tính toán cả rồi làm gì cất mộc thư trong thư phòng nên không mất gì cả.

    ———————-

    Bửu nương vừa sáng đứng giám sát tì nữ dọn dẹp lại thư phòng của chủ nhân. Hiệp Phong thấy nên vào gặp hắn hỏi.

    “Có kẻ đột nhập sao vương gia?” – Đêm qua Hiệp Phong không có ở phủ không ngờ có chuyện thật.

    Nhưng đáp lại câu hỏi của Hiệp Phong “yêu dấu”, Thẩm Nhiên chỉ nhìn lạnh nhạt không nói, ẩn chút hằn học không vui. Suốt bao năm nay, đây là lần đầu tiên. Thật sự khi nhớ Thu Yên thích Hiệp Phong là tự dưng con mắt hắn cứ nheo lại cau có liền a.

    Đến khi Thu Yên bưng lên điểm tâm cho mọi người, mắt thấy Hiệp Phong đang đứng cạnh Thẩm Nhiên trong lòng khó chịu cũng không thèm niềm nỡ vui vẻ chào như mọi khi. Chỉ cần nghĩ trong lòng “nam nhân biến thái” đó có mỗi Hiệp Phong thì rất ghen tức rồi.

    Tội cho Hiệp Phong ở giữa không hiểu gì cả, đến Thập đại cẩu cẩu cũng ớn lạnh theo hỏi ngay.

    “Huynh chọc gì vương gia và tiểu Yên vậy?” – Rõ ràng hôm nay Hiệp Phong như kẻ thù chung của hai người đó nha.

    “Ta có làm gì đâu!” – Ở đây không ai hiền và trong sáng như Hiệp Phong tại sao lại thành như thế chứ.

    “Hay là hai người bọn họ trúng tà nhỉ?”

    Sự việc của vương gia bao giờ cũng li kì đối với đám thuộc hạ nhiều chuyện này. Từ lúc Thu Yên xuất hiện, diễn biến ngày càng phức tạp không biết đâu mà lường trước.

    Thẩm Nhiên thôi vì tâm tình riêng không tốt mà làm hỏng đại sự nên nhanh chóng nghiêm túc gọi tất cả vào phòng đóng kín cửa lại làm việc. Thu Yên cũng không hiểu sao mình cũng bị các huynh lôi vào ngồi nghe cứ như nàng là thành viên hội cướp rồi không bằng, thậm chí Thẩm Nhiên có nói gì đến nàng đâu.

    “Tiệc trà ngày mai tại Ngự Hoa Viên rất đông đủ người vì thế ta cần các ngươi vào Sử thư phòng ở Quốc Viện Học tìm trên các thanh xà trần mảnh mộc thư thứ ba cho ta!”

    Giờ thì Thu Yên có nghe chút chút, không ngờ mộc thư đó có đến 3 mảnh. Thập đại cẩu cẩu đồng thanh cảm thán.

    “Chổ giấu thật hay nha vương gia, sao lại có người đem giấu nơi cao như thế chứ?” – Sử thư phòng chứ kinh thư nhiều đời vua có cả tập lục bí sử lâu đời nhất nên qui mô thật rất lớn. Khối kiến trúc đồ sộ như thế có biết bao nhiêu ngàn thanh xà trần để tìm chứ.

    “Đây là cơ mật quốc gia, các người tò mò làm gì sắp giống tính của con hồ ly kia rồi đó” – Vừa nói hắn không quên liếc nàng một cái ám chỉ hồ ly hắn nói đích thị chỉ có mình nàng nha. Thu Yên thấy hơi tức cố cải lại.

    “Ểh!? Tui tò mò khi nào chớ?”

    Nàng la làn như thế nhưng tuyệt nhiên hắn xem thường, không thèm đối hoài nói tiếp kế hoạch.

    “Mai Hiệp Phong phải giám sát tiệc trà, các người không cần lo có cấm vệ tuần tra quanh đó nhưng tìm cẩn thận, chắc chắn mộc thư sẽ ở đâu trong đó. Tìm không ra mà vác mặt về thì ta xử hết cả bọn các người đó!” – Dặn dò xong hắn không quên thê chút đe doạ cho bọn chúng làm tốt. Cả đám theo Thất vương gia lâu rồi cũng quen.

    “Bọn nô tài biết! Còn mai người sẽ ra sao?”

    Cả đám hỏi thật lòng nhắt khéo nỗi đâu của hắn, Thẩm Nhiên “đau khổ”, chán đời nhìn vào lược đồ vị trí của mình trong cung đêm mai nói sầu thảm.

    “Mẫu thân ta là nữ nhân quyền lực nhất thiên hạ, các ngươi nghĩ ta làm gì được hả?”

    “Người sẽ lập trắc phúc tấn thật hả vương gia?”

    “Mệt!!! Đó là chuyện của ta!”

    Thu Yên ngồi ngoài buồn bã, chỉ nghĩ đến hắn yêu thích nam nhân đã đau lòng lắm rồi, nói gì thấy hắn bên một nữ nhi đường đường chính chính lại không thể là mình.

    Chợt Hiệp Phong nảy giờ mới cho ý kiến lược đồ có sẵn các quân cờ chỉ nhiệm vụ vị trí từng người lại có một chiếc trâm ngọc đặt tại vương phủ.

    “Đây là gì vương gia?” – Hiệp Phong hỏi hắn mới nhìn ngay.

    “Àh… là cô ta. Ta không có vật gì đánh dấu cho cô ta cả nên dùng tạm!”

    Thu Yên nghe thế mới chịu chạy lại đưa mắt xem chút xíu. Cây trâm bằng ngọc hổ phách đỏ vân vàng tinh tế quý hiếm được cẩn trên thân trâm bướm bằng vàng khắc chạm điêu luyện. Nhìn sơ đã thấy thích, nàng có nhiều trâm cài tóc nhưng chưa thể sánh bằng trâm đẹp này, vả lại nhìn cũng đã biết nó rất quý giá.

    Và Thẩm Nhiên giao nhiệm vụ cho khiến nàng thôi không dồn mắt vào trâm vàng nữa.

    “Mai cô phải ở yên tại phòng mình, làm gì cũng được nhưng tuyệt đối không tắt đèn.”

    “Để làm gì?” – Hắn bắt làm chuyện khó hiểu như vậy nàng không hỏi lại cũng lạ nha. Thẩm Nhiên cộc cằn chửi.

    “Ta bắt làm gì thì làm đi hỏi nhiều làm gì hồ ly tinh!?”

    Gã ta ra lệnh trên đầu người ta còn hơn nàng là tì nữ cho hắn thật không bằng, tuy tức giận nhưng nàng không cải lại, tay vân vê sờ thử chuỗi dây vàng đính theo thân trâm bướm. Thập đại cẩu cẩu thấy thế hỏi nàng.

    “Thích trâm này hả tiểu Yên? Bọn huynh cho muội mấy món nữ trang lần trước không vừa ý hả?” – Không phải chỉ cho vài món trang sức, đám này cho nàng cả rương ấy chứ. Thu Yên cười gượng.

    “Chúng là vật cướp… muội… không dám dùng!” – Nàng khai thật, không phải từ chối thành ý của họ, chỉ là không đủ can đảm dùng.

    “Có gì đâu, đồ cướp thôi mà, người ta cũng ‘tự nguyện’ giao cho bọn huynh đó! Còn cái thứ này là tín vật Thái Hậu ban cho chỉ dành cho thê tử tương lai – trắc phúc tấn của vương gia thôi còn đáng sợ hơn đó!”

    Nghe cái huynh nói ra lí lịch trích ngang của trâm quý, Thu Yên giật mình nhìn cây trâm rồi nhìn lên Thẩm Nhiên sau đó nhanh chóng thu tay về có chút mắc cỡ. Tín vật tặng vợ thì rất là “trầm trọng” rồi, thân là nữ nhi có ý tứ đoan trang càng không dám đụng vào.

    Hắn ngồi trên ghế cầm lên tách trà nhẹ nhàng thưởng thức đồng thời cũng thầm quan sát nảy nàng cứ mãi chăm chú vào trâm vàng, tay vân vê thích ra mặt, không hiểu sao cảm thấy muốn nàng vui. Tuy nhiên hắn là ai lại có thể thấy hồ ly yêu thích lại cho ngay nên sửa giọng nói thờ ơ, lạnh nhạt.

    “Ta để mấy năm nay cũng không dùng đến, cũng không định sau này sẽ dùng làm tín vật như ý Thái Hậu gì đâu. Cô muốn thì lấy đi ta đây quăng cũng vậy àk!”

    Cả bọn tròn mắt nhìn cả hai người này thật là có vấn đề trầm trọng rồi nha. Hiệp Phong nhìn vương gia trông có vẻ đang điềm tĩnh nhưng tay cầm tách trà có chút run run lo người ta từ chối không thèm nhận. Thu Yên lại nhìn cây trâm vàng ngọc hổ phách “xinh đẹp” kia rồi hỏi lí nhí.

    “Lỡ mai huynh chọn được thê tử thì sao?” – Tiệc trà Thái hậu bày ra cũng vì thế thôi.

    “Không sao…. Đó là mẫu hậu ta chọn, tín vật không có ý nghĩa. Dù sao cũng như đồ bỏ đi, cô không lấy thì ta quăng bỏ…”

    “Đừng!!! Uổng lắm, quý giá như thế cho thì tui nhận ngay. Cám ơn vương gia!”

    Nàng cười tươi làm hai lúng đồng tiền sâu vào má hồng đáng yêu cực kì rồi nhanh chóng cầm lấy cây trâm chạy đi. Hắn sặc trà ngay vì người ta dễ thương quá, trong lòng vui vui cứ muốn cười tươi mới thật quái lạ.

    Cả đám thi nhau đoán già đoán non cũng đoán không ra. Hiệp Phong đứng khoanh tay lặng thinh quan sát biểu hiện của hắn. Hắn bối rối…

    “Gì mà nhìn ta?”

    “Đâu có gì!? Người uống thêm trà không?”

    Thẩm Nhiên không nói gì, nhìn Hiệp Phong lòng lại mất vui. Dù Thu Yên có nhận trâm vui vẻ như thế cũng không liên quan gì đến hắn, người cô ta thích vẫn là Hiệp Phong. Nàng đã dụ dỗ Hiệp Phong tại sao còn có những hành động khiến hắn không cưỡng lại nổi sự ngớ ngẩn quái lạ.

    Thu Yên tức tốc chạy về phòng, ngồi lại trước gương đồng cài trâm lên tóc mình. Trâm quý quả có khác, thật đẹp, lại là của Thẩm Nhiên cho nàng nữa. Song nàng lại thôi cười vì hắn cho nàng cũng như bỏ đi đâu chứa thêm chút ý tứ gì đâu mà nàng cứ ngớ ngẩn mơ mộng vui đến thế.

    Biết người ta không có ý, tại sao nàng không thể ngăn mình rung động.
     

Chia sẻ trang này