Yêu Nhầm Biến Thái Nam Nhân - Pé Chồn Present [ 25 Chương ]

Thảo luận trong 'Truyện Đam Mỹ' bắt đầu bởi Hinh Hinh, 25/12/16.

  1. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 20


    Hôm sau trước khi vào cung, Thẩm Nhiên tìm nàng dặn dò lần nữa. Nàng ngồi sầu đời ngoài hồ ôm tiểu Hoa.

    Hắn đến nhìn thấy cẩu cưng vốn khó tính không cho ai đụng, nhất là nữ nhi lại để nàng ôm ngoan như thế, đuôi ve vẩy liên hồi rất hưởng ứng sự âu yếm của Thu Yên. Và nghe mùi chủ nhân, tiểu Hoa vực dậy sủa vài tiếng hớn hở xoay lòng vòng làm Thu Yên cũng nhìn lại.

    Hôm nay hắn thật là tuấn tú, cô nương nào mà không biết hắn biến thái, chỉ nhìn vẻ ngoài bất phàm đảm bảo sẽ nằm phục nguyện theo hắn cả đời.

    Hắn đến gần nhìn người và chó hỏi ngay…

    “Sao tiểu Hoa cho cô ôm vậy?”

    “Tui cho nó ăn. Thật sự nó cũng rất dễ tính, ôm cũng rất tuyệt nữa!”

    Nàng ôm con chó nói, hắn thì nhớ ngay lúc ôm nàng ra làm sao thôi. Ngay lập tức hắn nhìn ngay lên ngọn cây cốt lấy lại bình tĩnh không bị hồ ly chiêu dụ. Lần này Thu Yên không bị lừa nhìn theo vớ vẩn nữa, nàng buồn vì hắn sẽ lấy vợ còn mình chỉ biết vô vọng ôm chó thế này.

    Thẩm Nhiên sau khi bình tâm với ngọn cây, nói năn cũng không hoạt bát…

    “Nhớ ở yên trong phòng không được thổi đèn biết chưa?”

    “Biết rồi…”

    Hắn xoay đi, nàng thật muốn níu lại không cho hắn đi dự tiệc trà tìm vợ nhưng nàng là cái gì chứ để cản. Nàng không có quyền, chỉ biết ôm lấy tiểu Hoa bất lực mà thôi.

    Thật sự hắn cũng có muốn đi đâu nhưng thái hậu sẽ giết hắn mất. Trong tiệc, thái hậu rất phấn khích hết lòng giúp con chọn vợ thiếu điều lột sạch hết áo các cô nương ra cho hắn dễ chọn nữa là.

    Phải nói bà ấy vì con và quyền lực thật đáng sợ không ai chịu nổi, chỉ có hoàng huynh giống thái hậu mới chịu nổi thôi. Còn Thẩm Nhiên thê thảm, nghĩ trong lòng lấy về đại một người vợ “để đó” cho êm cũng ổn.

    Tuy tin đồn hắn yêu thích nam nhân, biến thái là thế nhưng các tiểu thư con quan đều chen nhau lại ra mắt. Giữ phong thái vương tôn quý tộc, hắn lịch sự nho nhã chào đáp nhưng không nhớ nổi nàng nào với nàng nào cứ như con gà nào cũng như con gà nấy vậy.

    Đến tận giữa tiệc rồi hắn vẫn đứng thờ ơ không làm nên “tích sự” gì khiến thái hậu nổi nóng.

    “Toàn là mỹ nữ tại sao con chưa chọn được ai hả? Hoàng huynh con cũng chọn được hai phi tử rồi kìa!”

    Hoàng thượng bề ngoài cũng cao cao ốm ốm như hắn, gương mặt hai huynh đệ đều tuấn mỹ mang điểm giống nhau, tuy nhiên đảm bảo máu trong người hoàng thượng chính là máu rồng có lẫn thêm máu dê nha.

    Hoàng thượng yêu thích cái đẹp, không nói quá là háo sắc giống tiên đế , còn hắn chẳng lẽ giống con của thái giám hay sao? Thẩm Nhiên nói hết nổi vì mình không bao giờ sánh kịp vụ nữ nhân với hoàng huynh.

    Mắt hắn đảo quanh hỏi sang chuyện khác.

    “Thừa tướng không đến hả mẫu hậu?”

    “Àh… lão ta cáo bệnh do trở trời phong thấp tái phát, cũng không thiết triều 2 ngày rồi! Con không chọn được thì để mẫu hậu chọn giúp cho.”

    Hắn có muốn suy tư thắc mắc lão già đó tính toán gì cũng không kịp vì thái hậu kéo đi. Hoàng hậu đương triều – Lục Hoà Minh cũng chính là trưởng nữ của thừa tướng, với thân phận Quốc Cửu của lão ấy Hoàng thượng rất khó lòng trực diện đối đầu.

    Nay kế hoạch của lão ta, thập phần lộ ra hết tam tứ phần, việc tiệc trà lớn thế này không xuất hiện khác nào xem thường cả thái hậu. May thay thái hậu vô ưu vô tư, chỉ lo con trai cưng biến thái nên không quan tâm gì khác hết.

    Bị kéo đến trước một tiểu thư nhan sắc diễm lệ, mày thanh mi tú hắn chỉ nghĩ đến bọn Thập đại cẩu cẩu lúc này không biết đã tìm ra mộc thư hay chưa. Tiểu thư thẹn thùng hành lễ…

    “Tiểu nữ Lưu Mộc Trân bái kiến vương gia!”

    Hắn thật sự giả vờ gượng cười cũng không nổi. Thái hậu sau lưng bổ sung ngay.

    “Đây là tiểu thư nhà Đại học sĩ, cầm – kì – thi – hoạ , đoan trang, hiền thục hảo xứng với con đó Nhiên nhi!”

    Thái hậu “giao phó” hắn xong đi lại cùng hoàng thượng, hai người thân thật rất lo hắn biến thái cả đời nên mới tích cực quá như vậy.

    Thẩm Nhiên nhìn cô tiểu thư e thẹn nhưng ánh mắt rõ ràng muốn nhào lại “cắn” hắn rồi quả là hồ ly. Nhưng cách Thu Yên làm “hồ ly tinh” đáng yêu hơn nhiều, cả nửa phần gượng ghịu cũng không có đâu như cô nương này.

    Làm sao có nữ nhân nào sánh kịp “trình độ” của Thu Yên – hồ ly đầu đàn chứ.

    “Tiểu thư có biết viết cáo trạng, đọc binh thư hay không?” – Mẫu hậu khen ngợi như thế hắn cũng không ngại hỏi thử.

    “Ơh… cái đó tiểu nữ chưa được học qua!”

    “Vậy nếu cứu cha, trong người tiểu thư không có tiền lại cần phải đánh đổi gì đó. Tiểu thư sẽ làm gì?”

    Mặt cô nương nọ tái xanh thật không hiểu nổi các câu hỏi của hắn, cũng không biết phải trả lời thế nào. Hắn nhớ Thu Yên, nhớ ánh mắt ngấn lệ sợ hãi của nàng lúc đó vẫn cố mạnh mẽ dám bạo gan đem trinh tiết ra đánh đổi với hắn.

    Nếu tất cả nữ nhi đối với hắn đều là hồ ly tinh, nàng sẽ là con hồ ly gây ấn tượng nhất đối với hắn.

    Không có nữ nhân nào so sánh được với nàng.

    —————-

    Thu Yên ngồi dậy dụi mắt sau khi khóc đã ngủ quên mất. Nàng vỗ hai má, sau hôm nay nên toàn tâm toàn ý chỉ chứa mỗi cha trong đầu thôi không còn nam nhân nào khác, đặc biệt là những gã biến thái.

    Nàng châm thêm dầu vào chân đèn, gần đến canh ba giữa đêm, nàng đã ngoan ngoãn nghe lời không tắt đèn theo ý Thẩm Nhiên. Bên ngoài cửa sổ có chút động lạ, nàng ra mở cửa nhìn sân vườn tối đen không có gì nên lại đóng cửa vào xả nước hồ tịnh thân.

    Tắm khuya không tốt nhưng tâm trạng nàng đang rất buồn bã, ngâm người thư giãn may ra đỡ suy nghĩ lung tung về hắn. Chợt Thu Yên nhìn thấy dưới chân tủ gỗ đối diện hồ có túi vải.

    Nàng lên quấn sơ khăn lụa mỏng che người đi xem thử, lấy ra trong túi vải hai mảnh mộc thư khiến nàng tái mặt. Hèn gì hắn ta sắp nàng cũng trong kế hoạch ra là bày nàng ở lại phủ giữ mộc thư nhưng không thèm nói gì với nàng cả.

    Thứ này liên quan đến thừa tướng, xem ra quan trọng nàng run run không biết phải giấu đâu thì gian phòng ngoài lụa tung lên vì gió lùa do cửa sổ mở toan, tiếng đổ vở cùng bóng người làm nàng hoảng sợ.

    Chẳng lẽ có người đến cướp mộc thư hay sao?

    Thu Yên ôm mộc thư lùi lại khi ba hắc y nhân che mặt xông vào gian tắm. Thu Yên liều mình nhắm mắt theo cánh cửa bên mạn phải định chạy ra gọi người thì bị nắm tóc kéo ngả ra.

    Nàng còn chưa mặc đủ xiêm y, cả người run sợ bị nắm mái tóc ướt dài. Ba hắc y nhân có được mộc thư rất hài lòng sau đó nhìn Thu Yên thân thể che đậy mỏng manh, ánh mắt sinh tà dục. Thu Yên sợ hãi hét lên…

    “Có ai không! Người đâu … cứu mạng!!!”

    Hai người muốn vươn tay làm bậy trên người nàng thì bỗng người còn lại giữ lại có ý cản xa hai người kia. Thu Yên không nghĩ nhiều, cũng không thắc mắc sao người đó lại giúp vẫn cắn ngay tay gã đó một cái thật mạnh sau đó xong ra cửa.

    Thu Yên run rẩy chỉ cố hết sức chạy. Thẩm Nhiên đang nhanh chóng trở về thấy nàng chạy loạn nên chụp vội ôm lấy làm Thu Yên nhìn lên mừng rỡ vô cùng. Ba hắc y nhân đuổi theo thấy hắn lập tức dùng khinh công bỏ chạy ba người ba hướng tách biệt.

    Thu Yên run run, cứ nghĩ hắn nóng tính sẽ đuổi theo nhưng Thẩm Nhiên chỉ nhìn, ánh mắt dường như không mấy kinh ngạc. Nàng rối lên .

    “Sao huynh không đuổi theo? Chúng lấy mất mộc thư rồi!”

    Thu Yên nói lung tung, vừa lo vừa sợ. Hắn nhìn nàng định bụng giải thích thì sửng sốt trông ngay thân thể ướt đẫm chỉ được một tấm lụa mỏng che lấy.

    Vời góc nhìn cao từ mắt hắn dễ dàng thâu hết nước da non căng tràn sức sống trên khe ngực nữ nhi ẩn sâu lụa quấn kia.

    Nhận ra ánh mắt của hắn nàng mới nhìn lại mình nhớ lại má nóng lên ngây, xấu hổ không biết làm sao.

    Cái tình huống nhục nhã dở khóc dở cười này sao lại bị chính hắn bắt gặp chứ? Chợt sau lưng hắn có tiếng lính canh đi đến. Thu Yên chết mất, xấu hổ định chạy đi thì thấy phía kia có ánh đèn của Bửu nương đi kiểm tra.

    Nàng rối lên sắp khóc đến nơi nếu bị thấy ở bộ dạng này thì chết ngay cho rồi. Song đột nhiên cánh tay ôm ngang ẵm nàng lên. Thẩm Nhiên thật sự cũng hoảng không khá hơn nàng là bao nhiêu nhưng được cái đầu óc còn dùng được không trì độn vì khẩn trương như nàng.

    Nàng mắc cở, chưa kịp phản ứng làm sao khi tay hắn ôm cứng người mình thì hắn đã đem nàng lao nhanh vào phòng còn đang mở cửa với tốc độ kinh người.

    “Có chuyện gì mà con la lên thế Thu Yên?” – Bửu nương đã đến hỏi từ bên ngoài.

    Thẩm Nhiên nép sau bờ tường cửa, khi Bửu nương mở cánh cửa vào che mất hắn khuất sau. Thu Yên sau bình phong cố mặc nhanh lại xiêm y nói năn không lưu loát.

    “Con… con đang tắm, tự dưng nghe tiếng đổ vỡ lo lắng không biết có phải trộm không?”

    “Ừhm, lần trước thư phòng của vương gia bị bới tung lên rồi. Khoá cửa cẩn thận đó!”

    Dặn dò xong Bửu nương đi với lính kiểm tra thêm một vòng, nàng lại cố mặc áo cho nhanh thật quá xấu hổ. Thẩm Nhiên cũng bước ra khỏi chổ trốn nhìn trên bình phong nàng máng tấm khăn lụa ban nảy quấn trên người mà run lên.

    Ban nảy nhìn thân thể nữ nhi che đậy ít ỏi cũng rất hấp dẫn, mà thật sự hắn cũng đang cố không nhớ mình thật sự đã thấy hết bao nhiêu phần thân thể người ta rồi.

    Thậm chí hắn còn ẵm nàng, cảm nhận rõ sự mềm mại, mát thơm, mịn màng trực tiếp mới thật đau đầu. Đến bây giờ trống tim vẫn đập loạn, không ngờ người như hắn có thể vì chút trò hồ ly gây bối rối như thế thật không còn là hắn nữa. Nhưng thật sự chưa bao giờ vương gia biết nữ nhi lại hấp dẫn, cuốn hút như vậy.

    Kết luận cuối Thu Yên vẫn là hồ ly tinh đầu đàn mà.

    Và nàng run run đưa đầu nhìn ra, hai má vẫn đỏ hồng, mái tóc đen dài bết ướt càng làm gương mặt thêm phần khả ái. Hắn ta nhìn, ngồi trông tỉnh là thế chứ bên trong rất căng thẳng. Thấy nàng như thế thật khó tả hắn phải diều chỉnh cảm xúc ra sao nữa.

    “Bọn chúng có làm gì cô không?”

    “…không nhưng mất mộc thư rồi!” – Thu Yên nói lí nhí ăn năn sợ hắn nổi nóng với mình – “Xin lỗi huynh! Tại tui cả!”

    Trông người ta mi cong ủ rũ, mắt ứa lệ dù có tội tày trời hắn cũng không nỡ la. Chỉ là Thẩm Nhiên cảm thấy mình thật điên rồi sao phải để tâm đến nàng như vậy. Chẳng biết làm gì, hắn lại nhìn lên trần nhà.

    “Không sao! Hai cái đó giả mà!”

    “Hả? Giả là sao?” – Nàng tỉnh hẳn hết ăn năn liền.

    “Thứ quan trọng như thế ta đương nhiên để ở một nơi không ai ngờ rồi.”

    Hắn nói giải thích khiến nàng có tí bỡ ngỡ, mừng vì mộc thư thật chưa mất, sau lại nổi trận lôi đình ngay.

    “Giả thì cất trong phòng tui làm gì, còn bày trò bắt tui canh nữa? Có biết hồi nảy có người xông vào cướp mộc thư tui sợ lắm không đồ ác nhân!?”

    Trông Thu Yên giẫy nẫy tức, hắn cũng không biết có thấy áy náy hay không nữa vẫn cố cười cười cố giúp nàng hạ giận.

    “Tất nhiên ta làm vì có nguyên nhân. Dù sao ta cũng tranh thủ trốn khỏi tiệc về sớm vì cô rồi nè. Cô cũng có sao đâu.”

    Nghe Thẩm Nhiên nói không hiểu sao má nàng tự động đỏ lên. Hắn cũng bối rối theo biết lí do nàng đỏ mặt như thế. Thu Yên thẹn thùng nói lí nhí…

    “Chuyện ban nảy… huynh không được nhớ hay nói ai biết nghe chưa?” – Để người ta biết nàng chưa mặc áo chạy lung tung thì khỏi có chồng. Vả lại nàng càng không muốn hắn nhớ lâu chuyện đó đâu nhục nhã lắm.

    Hắn cố bình tĩnh trong run rẩy nhìn nàng mắc cỡ thẹn đến thế hắn cũng cố nói.

    “Có gì đáng để ta nhớ đâu!” – Miệng nói nhưng trong lòng hắn thề muốn quên cũng không nổi.

    Nghe giọng điệu hắn mang tính chất ám chỉ khó nói càng khiến Thu Yên xấu hổ hơn lại đánh hắn hỏi ngược lại.

    “Rốt cuộc huynh đã thấy được gì hả?”

    “Đau… Ta không thấy, cũng sẽ không nhớ có được chưa?”

    Thẩm Nhiên giơ tay thề làm nàng đành xấu hổ tha cho. Nhưng không khí hai người dâng lên căng thẳng quá, ngập tràn ngại ngùng. Hắn không thể ở lại “động hồ ly” lâu hơn nữa nên vội đứng dậy.

    “Ta về đây!”

    “Còn có ai xông vào không?”

    “Không đâu! Mà việc này cùng mộc thư giả cô không được nói cho ai biết hết. Cứ im miệng nghe theo lời ta!” – Thẩm Nhiên căn dặn như thế khiến nàng không khỏi không suy nghĩ, ngẫm đoán ra hỏi lại.

    “Có phải có nội gián không vương gia?”

    Hắn bất ngờ nhưng không ngạc nhiên khi nàng đoán ra, không ngại khen nàng một câu.

    “Cô thông minh đó!”

    “Vậy chỉ có thể là một trong mười ba người chúng ta trong phòng bàn kế hoạch lúc đó thôi… nhưng có thể là ai chứ?”

    Nàng không tin nổi trong các huynh sẽ có người là nội gián. Thẩm Nhiên nhìn, nàng quả được đầu óc thông minh, suy tư cũng quyết đoán hơn nữ nhi khác làm người ta tiếp xúc không bao giờ thấy nhàm chán.

    Và Thu Yên bắt gặp ánh mắt hắn đang hướng về mình liền run rẩy, xanh mặt nói.

    “Sao lại nhìn tui? Tui không phải nội gián đâu!”

    “Biết rồi! Cô thì làm sao lừa nổi được ta chứ?”

    “Đừng có khinh người quá đáng nha, tui phản cho huynh thấy bây giờ!” – Nói chuyện với hắn dù trong lòng chứa đầy tình ý cũng không thể không nổi nóng.

    Hắn chọc nàng giận chỉ cười, nụ cười của hắn hiếm trao cho nên luôn làm tim nàng nhảy nhót trong lòng ngực. Hắn nói vì lo nàng sợ hãi.

    “Để ta kêu Hiệp Phong canh bên ngoài cho cô an tâm nhé!”

    “Thôi! Cực cho Phong ca lắm, tui không sao đâu!”

    Giọng nàng quan tâm Hiệp Phong đánh thức thần trí của hắn nhớ lại là nàng thích ai. Tâm trạng đang tốt của hắn nhanh chóng sa sầm vào cơn bực tức khó hiểu, thiếu chút nóng giận vô cớ.

    Thu Yên không suy nghĩ gì nhiều chỉ sợ phiền Hiệp Phong thôi nhưng thấy sắc diện của Thẩm Nhiên đột nhiên thay đổi cũng bỡ ngỡ theo.

    “Đừng có quan tâm Hiệp Phong của ta nữa!”
     
  2. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 21


    Thu Yên không suy nghĩ gì nhiều chỉ sợ phiền Hiệp Phong thôi nhưng thấy sắc diện của Thẩm Nhiên đột nhiên thay đổi cũng bỡ ngỡ theo.

    “Đừng có quan tâm Hiệp Phong của ta nữa!”

    Nghe bốn chữ “Hiệp Phong của hắn” Thu Yên hơi tức nghẹn. Nàng biết hắn có mỗi Hiệp Phong rồi tại sao luôn nhấn mạnh khiến nàng đau lòng hơn. Thu Yên run lên không nhịn nữa chửi lại vào mặt hắn.

    “Huynh và Phong ca thế nào kệ huynh. Tui cứ quan tâm đó làm gì tui hả?”

    “Cô không biết sợ ta sao? Ta tuyệt đối không để cô dụ mất Hiệp Phong.”

    “Tui dụ Phong ca cái gì chứ? Huynh nói năn cẩn thận biết suy nghĩ lại nha, chúng tui xem nhau là huynh muội đó!”

    Hắn ta chuyên quyền muốn thống trị, nàng lại cứng đầu không chịu áp bức. Nghe xong lời nàng hắn lại càng nổi giận đùng đùng tiếp tục lớn tiếng.

    “Đúng là hồ ly tinh! Hôm trước nói thích, nay lại nói là huynh muội thôi. Cô đúng là đồ nữ nhi xấu xa!”

    Bị một tên biến thái chửi mình xấu xa thì Thu Yên tức chết cũng cam. Cảm giác tức đến nghẹn lời thật là khó chịu nên nàng quyết gào lên cải lại.

    “Miệng tui nói thích Phong ca bao giờ huynh nhớ lại giùm àk!”

    Thẩm Nhiên sững ra cố nhớ lại hình như là thế thật. Chả lẽ nàng chưa có nói ra sao? Hắn tức nhiều ngày rồi không thể vì chuyện vô căn cứ tự suy đoán như vậy.

    Má nàng đỏ thẹn nhìn lên, cái mặt tuấn tú ngu ngốc đáng ghét của hắn làm nàng chỉ muốn đấm cho một đấm vậy mà lòng nàng lại cứ như điên như đảo. Cuối cùng Thu Yên nói lí nhí nghẹn ngào…

    “Người nam nhân tui ám chỉ lúc đó… chính là huynh đó!”

    BOONG!!! Chuông từ đâu gõ vang đánh thức thần trí của Thất vương gia. Thu Yên thẹn thùng nói cái quái gì đó khiến tim hắn muốn nhảy khỏi lòng ngực chạy rong đi mất tiêu. Không những hắn suy đoán bậy bạ còn hiểu lầm tâm ý người ta sao? Nhìn lại nàng trước mặt, Thẩm Nhiên nói năn không lưu loát vừa run vừa sợ…

    “Cô nói một người rất ổn mà!” – Dĩ nhiên hắn biết mình không thuộc loại chính nhân quân tử, hảo nam nhân rồi.

    “Nếu huynh không thích nam nhân thì rất là ổn!” – Thu Yên nói mắc cỡ, chỉ chút biến thái trầm trọng đó thôi chứ dễ gì có nam nhân nào sánh với hắn, tiếc thay hắn tệ ơi là tệ.

    “… còn nói hay cứu cô mà!”

    “Tuy số lần huynh đối xử tệ bạc với tui nhiều hơn nhưng có cứu tui mà!”

    Nàng lần đầu bày tỏ tâm ý mắc cỡ muốn chết, má cứ nóng ran lên hết. Hắn không biết mình bây giờ đang quá kinh hãi hay là quá bối rối nữa. Trước đây chưa phải chưa có nữ nhi đem lòng ngưỡng mộ hắn, chỉ là hắn chưa từng tiếp xúc với nữ nhi nào nhiều như với nàng. Nay người ta đem lòng trao cho hắn không khỏi bị sốc. Thu Yên nhìn lên nói tiếp cho hắn thôi hiểu lầm mình.

    “Phong ca đâu có tỏ ra ghét tui, là huynh ghét tui… vì thế tui mới muốn hỏi huynh một lần. Người đó chính là huynh!”

    “… cô thích ta hả?”

    Thẩm Nhiên vẫn không tin nổi, mặt trắng bơ phờ hỏi lại. Nàng chỉ thẹn thùng gật gật đầu rồi lại quan sát hắn. Quả nhiên trông hắn kinh hãi sợ như nàng đoán. Nàng biết bản thân đi thích loại người nào mà nên có chút buồn bã nói cùng hắn.

    “Huynh cũng đừng sợ quá! Tui chỉ thích vậy thôi không chờ đợi hay hi vọng huynh đáp trả lại đâu. Tui biết tình cảm của huynh và Phong ca rất tốt, tui không đủ sức chen ngang, vả lại huynh còn rất ghét nữ nhi… nên tui chỉ muốn thật lòng thôi!”

    Thu Yên lại nói một lèo không cho hắn cơ hội chen vô nói câu nào cả. Lúc này đầu óc hắn đang trở nên đần độn, vô dụng, nghĩ suy cũng không kịp để nói đáp. Thế là hắn cứ ngây ngốc, chết trân nhìn nàng thổ lộ ngại ngùng rồi tự chấm dứt một cách buồn bã thay cả hắn. Trông nàng khoé mắt đong đầy lệ cố nén khóc hắn thành đại ngốc nhân luôn.

    “…huynh đừng vì thế mà tránh né tui nha!”

    “Ta … ta…”

    Thẩm Nhiên bị nàng bày tỏ đến mức nói năn không thành lời càng khiến Thu Yên đau lòng hơn hỏi sợ sệt.

    “Tui phải tránh xa huynh sao?” – Nàng biết hắn không thích mình, nói ra nỗi lòng càng khiến hắn thấy phiền không vui.

    Thẩm Nhiên càng nhìn nàng, càng nghe giọng nói trong vắt của nàng càng run hơn.

    “TA KHÔNG BIẾT !!!”

    Cuối cùng lí trí thúc giục hắn phải bỏ chạy trước khi chịu đựng quá độ xỉu tại chổ thì mất mặt lắm. Thu Yên thơ thẩn nhìn theo cánh cửa phòng, phản ứng của hắn thật tồi tệ rõ ràng là nàng rất bị ghét rồi mới như thế. Thu Yên bật khóc, nàng sớm biết đi thích hắn là ngu ngốc sao lại còn động lòng để giờ đau khổ như vậy chứ.

    Còn hắn chạy ra ôm lấy tiểu Hoa. Con chó đang ngủ trong nhà chuồng gỗ bên hồ tỉnh dậy ve vẩy đuôi ngay. Thẩm Nhiên ôm bộ lông mềm, tự lẩm nhẩm như tên điên.

    “Cô ta thích ta không phải Hiệp Phong… thích ta thật đó! Ahh… là ta chứ không phải Hiệp Phong, làm sao bây giờ tiểu Hoa ơi!?”

    Hắn cố không la loạn lên chỉ ụp mặt vào bộ lông xù. Tim hắn trong ngực vẫn nhảy nhót cảm giác vui hơn lần trước tưởng nàng thích Hiệp Phong. Hình ảnh nàng thẹn thùng nói là hắn hiện lên có thật chứ không phải mộng. Thẩm Nhiên không kiềm lại tự cười sau đó giật mình tự bịt miệng không cho vui như vậy.

    Thu Yên là “hồ ly tinh” cơ mà, hắn lại để bị dụ dỗ đến nông nổi hạnh phúc cười với chó hay sao? Phải tỉnh táo lại thôi vương gia ơi!

    ————–

    “Người sao thế?” – Hiệp Phong hỏi khi thấy hắn cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ nhìn cửa như chờ đợi gì đó.

    “Hả? Ta làm gì có sao chứ !?”

    Hắn cười rõ gượng làm Hiệp Phong thấy nghi ngờ vô cùng. Thập đại cẩu cẩu thì ngồi chán nản do tìm ra mộc thư thứ ba lại mất hai cái kia. Coi như cũng công cốc.

    Thu Yên vào cùng Bửu nương phụ mang chè cho mọi người ăn “giải sầu”, lập tức có kẻ run run ngay. Nhìn nhìn qua thấy vẻ mặt hắn rất căng thẳng với mình chỉ buồn bã làm xong không nhìn.

    Thẩm Nhiên không hiểu, cứ tưởng nói thích người ta rồi nàng phải đỏ mặt hay thẹn thùng, mắc cỡ, sao lại để cái mặt đưa đám không hướng ánh nhìn về hắn.

    “Các huynh ăn chè rồi cố gắng tìm lại mộc thư nha, lỗi do muội không giữ được!”

    “Có gì đâu tiểu Yên!? Vương gia không buồn thì thôi, bọn huynh có gì phải buồn chứ háhá…”

    Cả bọn vô lương tâm, khác nào nuôi “heo” tay áo, tối ngày ăn ngủ không làm nên tích sự gì cho hắn cả còn dám ha hả cười trên đầu hắn như thế.

    Thu Yên cũng cố cười xoay đi phát hiện tay Đại cẩu ca có một vết cắn mờ còn mới không phải sẹo lâu ngày. Nàng suy nghĩ đôi chút nhưng không nói gì lặng lui đi. Hắn ta nhìn theo thật không hiểu nổi nữ nhi, bày tỏ làm hắn kinh hoàng như thế rồi thôi hay sao?

    Lòng nàng còn đau, hắn si ngốc không biết đều do hắn làm nàng trở nên như thế. Giờ đây nàng luôn nhớ nhung muốn gần hắn nhưng vừa phải nguyện theo ý hắn tránh xa thật xa. Nỗi lòng mâu thuẫn này thật khó chịu. Tuy nhiên việc đại sự là trên hết, nàng không thể giải quyết theo cảm tính thành ra hít một hơi dũng khí đi đến thư phòng gặp riêng Thẩm Nhiên.

    Nàng gõ nhẹ, mở cửa vào hiên ngang khiến hắn ta hết hồn, giật bắn người quẹt ngang tay đề hoạ thư pháp ra một đường ngang hư mất chữ “tĩnh” đang viết luôn. Mà dù cho hắn viết xong cũng không tĩnh nổi khi nhìn thấy nàng.

    Tim hắn hơi loạn nhịp dẫu chỉ mới thấy bóng “hồ ly” phía xa. Thu Yên chỉ đứng bình thường trong y phục nhu mì cũng đủ dụ dỗ toàn bộ sự tập trung của hắn rồi. Hắn vo tờ hoạ thư viết hư lại nói năn lung tung…

    “Tìm cô… àh không, cô tìm ta có việc gì hả?”

    “Thật ra…”

    Thu Yên nhìn quanh phòng có hai người nhưng vẫn sợ tai vách mạch rừng nên bước đến.

    Thẩm Nhiên bất giác phản xạ co chân trên ghế, biểu cảm còn hơn thấy chó sói đến ăn thịt. Nàng không ngờ mình lại làm hắn sợ nên cố không khóc dù vai run run rồi.

    “Hôm qua tui có cắn tay một trong ba người áo đen che mặt. Sáng này thấy trên tay Đại cẩu ca có vết cắn đúng tay trái… tui không dám khẳng định nhưng chỉ nói vậy thôi, không làm phiền vương gia nữa!”

    Thu Yên bỏ ra ngoài lại khóc ngớ ngẩn. Hắn ở lại thở phào không phải là sợ mà là đối diện với nàng hắn hơi bị căng thẳng. Nhưng biểu cảm của nàng thật kì lạ, chẳng lẽ bày tỏ rồi sẽ hết thích hắn hay sao? Nam nhân ngu ngốc cứ thế ngồi ôm chân đoán già đoán non đoán không ra là do chính hắn khiến người ta như vậy.



    “Vương gia thích ăn nhất là trái đào tươi ở vùng bắc cương!” – Bửu nương nói khi dừng lại lựa đào tươi trong sạp hàng ở phiên chợ.

    Thu Yên nghe cũng háo hức cố ghi nhớ sau đó tỉnh táo lại nhanh chóng ủ rũ. Người ta không thích, không quan tâm nàng thì nàng nhớ hắn thích ăn gì cho thừa. Nếu nàng và quả đào cùng chết chìm, xem ra hắn còn xem trọng vớt đào lên trước luôn ấy chứ.

    Nàng lại đi theo Bửu nương đi mua đồ trong chợ. Bà ấy khó tính thật nhưng cũng rất vui vẻ, hiền hậu nết ngoan ngoãn không làm gì chọc bà ấy giận là được cưng ngay. Một tay bà ấy chăm sóc Thẩm Nhiên từ khi còn là tiểu hoàng tử nên cưng hắn như con, hiểu như lòng bàn tay.

    Bửu nương chợt nói bâng quơ nhưng thật ra là cố ý thâm dò tình hình.

    “Vương gia lần này cũng không lập trắc phúc tấn rồi… không biết… có phải là do người có ý gì với con không?”

    Với cá tính biến thái bất thường của hắn, đối xử với nàng như thế là hơn hẳn mọi nữ nhân khác rồi. Thu Yên nghe, buồn đến mức không còn ngại ngùng che đậy, nói ngay một câu than thở…

    “Làm gì có chứ… huynh ấy chỉ thích mỗi Hiệp Phong thôi!”

    Nàng rên rỉ, Bửu nương hiểu ngay lòng nàng là dành cho ai rồi. Tiếc thay kẻ nào đó như vậy có được thích cũng uổng phí.

    Đột nhiên một bàn tay bịt miệng từ sau kéo ngược nàng đi, tay cầm quả đào rơi xuống đất không ai nhìn thấy. Bửu nương mãi lo trả giá không nhìn lại, nàng sợ hãi cố kêu cứu nhưng phố đông không ai để ý hẻm tối cả. Nàng nhanh chóng bị nhét khăn vải vào miệng, tay chân bị trói lại bằng thừng rút chặt mang đến một kho hàng cũ.

    Và một người xuất hiện làm cả người nàng run rẩy sợ, kẻ đó không ai khác chính là Lục Hoà Khánh, hắn cười nụ cười cao sang khi chờ nàng không biết bao nhiêu lâu. Hoà Khánh ngồi xuống vuốt má nàng, mặt Thu Yên không còn hột máu, vì sợ đã tái mét lên.

    “Mỹ nhân ơi mỹ nhân, nàng làm khó ta quá! Nàng nghĩ trốn ở Thất vương phủ là sẽ thoát ta hay sao? Ta không hành hạ nàng thì không được mà!”
     
  3. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 22


    Lục Hoà Khánh ngồi xuống vuốt ve má nàng ra chiều trân sủng, mặt Thu Yên không còn hột máu vì sợ tái mét lên.

    “Mỹ nhân ơi mỹ nhân, nàng làm khó ta quá! Nàng nghĩ trốn ở Thất vương phủ là sẽ thoát ta hay sao? Ta không hành hạ nàng thì không được mà!

    Thu Yên không thể vùng vẫy, cả người bất lực sợ hãi chỉ biết khóc nghe bàn tay tà đạo dám vuốt theo xuống ngực mình muốn làm nhục thân nàng. Nàng biết Thẩm Nhiên không thể ở đây nhưng vẫn gọi thầm tên mong hắn cứu mình. Chợt một giọng nói già vang lên ngăn.

    “Khánh nhi, không được động cô ta. Cô ta phải nguyên vẹn mới dụ được hắn ra mặt!”

    “Nhưng cha…”

    Hoà Khánh xoay lại nhìn cha, thừa tướng gia hô mưa gọi gió trong triều đình xuất hiện nhìn Thu Yên. Lão ấy tóc điểm bạc, phong thái cao sang mang phần nghiêm nghị. Bề ngoài có vẻ là một lão nhân trung trực là thế không ngờ quỷ kế đa đoan.

    “Xử được tên vương gia đó cho con muốn làm gì thì làm được chưa?”

    Lục thừa tướng nói, ánh mắt độc ác, rắn rết còn thâm hiểm hơn cả con trai. Thu Yên run lên nhìn hai cha con ấy cười với nhau vang tiếng rợn người. Họ muốn hại Thẩm Nhiên, nàng không muốn vẫn vô vọng ngăn lại.

    ——————

    “Không xong rồi vương gia ơi! Đang đi chợ dì lạc tiểu Yên mất tiêu rồi. Dì tìm quá trời cũng không thấy!”

    Cả bọn nghe liền lo lắng, Thẩm Nhiên đứng dậy ra hỏi chuyện Bửu nương…

    “Cô ta có biết đường về không dì?”

    “Chắc biết… nhưng có đi đâu con bé cũng theo sát dì mà…”

    Bửu nương đang rối thì một lệnh tiễn bắn tới ngang mặt bà ấy đâm thẳng vào cột gỗ cạnh Thẩm Nhiên. Trên thân tên có mang theo mẫu thư nhỏ. Bà ấy hết nói nổi vì sợ quá tưởng mũi tên ấy bắn lệch một chút đã xuyên ngang mũi mình rồi.

    Thẩm Nhiên rút mũi tên ra đọc thư, sắc diện chuyển biến không tốt. Cả bọn bu lấy…

    “Sao vậy vương gia?”

    “Chúng bắt Thu Yên buộc giao mảnh còn lại của mộc thư!”

    Chuyện này không cần hỏi mọi người cũng biết ngay là lão thừa tướng già. Hiệp Phong nét mặt mang sự bình tĩnh nói.

    “Cái bẫy! Chúng huỷ hết cả 3 mộc thư thì không còn chứng cứ vạc trần tội tạo phản!”

    “Một canh giờ nữa ta không đến chúng sẽ giết Thu Yên.”

    Thập đại cẩu cẩu nghe đụng đến Thu Yên “yêu dấu” cũng nhanh nhảu hăng máu chiến hô lên…

    “Chúng ta quyết làm một trận, gọi chi viện đến dọn chúng luôn vương gia!”

    “Không được! Ta phải đi một mình nếu không chúng không chỉ địa điểm giữ người. Các ngươi không được theo ta!”

    Hiệp Phong thấy hắn nhìn mình, buộc lòng không thể theo hộ giá. Thẩm Nhiên vào thư phòng lấy hai mộc thư rồi đi ra ngoài sân ôm lấy tiểu Hoa. Cả đám nhỏ ngơ ngác cứ ngỡ phải ôm Hiệp Phong mới đúng chứ.

    Thẩm Nhiên nói trấn an mọi người rõ vô căng cứ…

    “Ta sẽ ổn thôi và mang con hồ ly đó về ngay, các ngươi đừng lo!”

    Thân là hộ vệ cho hắn lại để chủ nhân một mình mạo hiểm nói không lo cũng không được. Thẩm Nhiên đi ra ngoài cổng lập tức có hai kẻ dẫn đường dắt đi kín đáo như thường dân đi trên phố.

    Quan sát kĩ trên phố, trên mái nhà có nhiều kẻ quan sát không cho ai đi theo hắn. Vào một hẻm khuất, chúng cho bịt mắt dẫn đi tiếp thật sự rất cẩn thận. Thẩm Nhiên làm theo không có nửa ý không hợp tác. Không thấy gì nhưng càng đi càng nghe hơi nước ẩm gió ven sông.

    Cuối cùng vào một nhà kho gỗ cũ tại bến thuyền bị bỏ hoang ngoại thành cách 5 dặm, hắn được tháo khăn bịt mắt thấy ngay Thu Yên giẫy giụa khóc bị trói ngã ở đụn rơm.

    Nàng thật chỉ muốn hắn chạy thật xa, đây là cái bẫy mà cha con lão thừa tướng nhằm hại hắn. Hắn nhìn nàng, rất muốn đến cứu ngay thì Lục Hoà Khánh cười bước ra…

    “Giao mộc thư đây vương gia!”

    “Thả cô ta ra trước đi!”

    “Tiền trao cháo múc, đưa rồi sẽ thả!”

    Thu Yên cố lắc đầu bảo hắn đừng làm thế. Xung quanh đây có bố trí sát thủ, hắn giao thì bị giết ngay. Nhưng Thẩm Nhiên chỉ nhìn nàng, sau đó ánh mắt kiên định nhìn Lục Hoà Khánh lấy ra cả ba mảnh mộc thư.

    “Đây!!!”

    Thu Yên muốn mắng hắn ngu ngốc quá nhưng không được, người gian mưu như hắn rõ biết bẫy tại sao vẫn ngu ngốc đến một mình.

    Lục Hoà Khánh đắc ý định cầm lấy thì Thẩm Nhiên nhanh như chớp nâng chính mộc thư gỗ đánh ngang mặt Lục Hoà Khánh té lăn ra đất . Ba mãnh gãy đôi hết hai mãnh vì cái mặt thối của tên công tử đó.

    Đám sát thủ thấy động nhanh chóng thủ kiếm từ sau các kiện hàng tràn lên tấn công hắn. Thu Yên tưởng lần này hắn chết chắc rồi vì Hiệp Phong không có ở đây lúc này bảo vệ nhưng rồi nàng tròn xoe mắt sửng sốt.

    Cái gã nam nhân nhu nhược, ẻo lả, chết nhát sợ chó sói đến mức đem cả nữ nhi ra che chở cho mình cũng biết đánh nhau. Vả lại võ công của hắn không tệ tí nào, chẳng thua kém Hiệp Phong là bao, ra đòn tay không toàn nhắm chổ tử đánh gọn gãy tay gãy chân không ai vực dậy nổi để đánh thêm lần nữa.

    Bọn sát thủ hơn mười người lao lại càng đông, hắn vì thế càng di chuyển nhanh hơn vừa công vừa thủ né đòn cướp kiếm đánh trả.

    Giờ phút này mà Thu Yên còn tưởng mình nằm chiêm bao hoa mắt vì phong độ của hắn. Không phải hắn là nam nhân nàng đem lòng si dại mà khen, thật sự Thẩm Nhiên rất có bản lĩnh không uổng công nàng ngưỡng mộ chút nào.

    Hoà Khánh sau chốc lát tỉnh lại, mặt sưng hết một bên ngồi lên thấy tình hình đảo ngược. Nửa số sát thủ bố trí đều nằm vất vưởng vì hắn. Cha con thừa tướng đã liệu trước hắn không phải loại người dễ đối phó nhưng không ngờ vẫn còn chưa đủ đấu với hắn.

    Lục Hoà Khánh đương nhiên biết lượng sức mình nên không dại lao vào Thẩm Nhiên mà cầm kiếm đến chổ Thu Yên. Nàng run lên bị kiếm kề lên cổ.

    “Ngừng tay nếu không ta giết cô ta ngay!”

    Nghe thế Thẩm Nhiên ngừng ngay lập tức không đánh động thêm dù chỉ cái búng tay.

    Thu Yên rất là sợ hãi, tình hình này cả nàng và hắn xem ra cùng không thoát. Lục thừa tướng đến lúc này mới xuất hiện thấy hai mãnh mộc thư gãy nát chỉ cười, lấy chân dẫm thêm cho nát cả mãnh thứ ba. Hai cha con chưa chi đã cười chiến thắng. Hoà Khánh giữ kiếm trên cổ nàng nhìn hắn nói.

    “Bỏ kiếm xuống vương gia!”

    Hắn nhìn nàng, Thu Yên chỉ biết lệ nhoà nhìn hắn. Và Thẩm Nhiên buông kiếm, lập tức mười mấy sát thủ còn trụ vững đồng loạt dùng kiếm đặt lên yết hầu. Kiếm cũng trên cổ mình nhưng Thẩm Nhiên chỉ nhìn phía kia kiếm đã cắt nhẹ một đường nhỏ đỏ máu trên chiếc cổ trắng ngần của nàng.

    Thừa tướng cười nói khác gì châm biến hắn…

    “Vốn nghe vương gia đây không yêu thích nữ nhân, chỉ hứng thú với nam nhân sao nay lại vì một tiểu cô nương mang trọng tội lại liều mạng thế này hả?”

    “Các ngươi khôn hồn thì thả cô ta ra. Chuyện khác cứ giải quyết với ta!”

    Kiếm đang kề cổ, tình thế bị áp đảo mà giọng điệu ngang ngược coi thường người khác của Thẩm Nhiên vẫn không đổi. Thu Yên vẫn khóc nhìn thì đơ ra. Lục Hoà Khánh cười nhẹ, tay giữ kiếm vơi đi, tay còn lại vòng ôm chạm lên thân thể nàng ra chiều thích thú thưởng thức sự mềm mại.

    Thu Yên chống cự, ghê tỏm bàn tay Hoà Khánh nhưng không làm gì được. Thẩm Nhiên phải chóng mắt nhìn bàn tay của gã khốn khiếp đó dám chạm vào người nàng thì hoả khí đùng đùng giận dữ hét lên…

    “Bỏ bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra ngay cho ta!” – Thẩm Nhiên muốn nhào đến nhưng bị các sát thủ chặn kiếm đan trên cổ khó lòng đi tới. Hắn giận đến mức mặt đỏ bừng, gân tay gân trán nổi cọm, ánh mắt muốn thiêu đốt Lục Hoà Khánh. Nhưng Hoà Khánh không sợ còn cười, tay vẫn không rời đi.

    “Thấy tức hả vương gia? Có muốn được như ta không? Chút nửa đây vương gia xuống hoàng tuyền rồi e không kịp nhìn thấy cô ta vui vẻ ân ái thành người của ta đâu haha…”

    Thu Yên bị sỉ nhục, uất ức càng vùng vẫy càng bất lực chỉ biết khóc. Thẩm Nhiên nhìn giận đến thở dồn lại. Hắn chưa từng tức giận như thế. Dẫu hắn vốn cũng là một người nóng tính ưa giận dỗi la thuộc hạ nhưng cơn giận lúc này đây quả nhiên thiêu sạch mọi bản ngã tốt đẹp kiềm chế trong hắn. Quan trọng là hắn chẳng tốt đẹp bao nhiêu.

    Ai nói hắn biến thái cũng chẳng sao… còn dám động vào Thu Yên, muốn lăng nhục nàng thì hắn quyết không tha. Tên Lục Hoà Khánh này không biết trời cao đất dày chọc đúng vương gia đây kết cục tươi đẹp nhất cũng là bị bằm nhừ, xương cho tiểu Hoa gặm chơi, thịt đem làm phân bón.

    Và Thẩm Nhiên dùng tay không cầm vào đầu các mũi kiếm trên cổ và xoay. Tay vì thế cũng bị thương nhưng đồng thời cũng thoát cánh bị giữ cổ bất động.

    Hai cha con thừa tướng giật mình vì hắn giận điên liều mạng như thế. Thẩm Nhiên hụp người gạt chân theo một vòng khiến bọn sát thủ tấn công té ngã. Lục Hoà Khánh thấy tình hình không ổn định cầm kiếm lại dùng Thu Yên trấn áp hắn.

    Nhưng Thẩm Nhiên đã nhặt kiếm trên đất phóng đi chính sát cắt vào cổ tay Lục Hoà Khánh một cách chuẩn xác không trúng Thu Yên cạnh bên dù chỉ sợi tóc. Thừa tướng vội coi con mình la hét khi vết thương cắt tận gân cổ tay máu tuôn không ngớt.

    Thu Yên cũng nhanh chóng bò ra xa một chút nhưng vì tay chân bị trói nên cũng cách không được bao xa. Nàng nhìn lại Thẩm Nhiên ra tay xem ra còn tàn nhẫn hơn ban nảy, với hai trỏ tay thu lại, hắn chỉ dùng một chiêu đánh tới yết hầu, tên nào cũng trào máu miệng nát đốt xương cổ không thở té xuống.

    Hắn nghiến răng, trên người lấm tấm máu sau khi dẹp xong toàn bộ bọn sát thủ trong chớp mắt. Hai cha cho ban nảy lớn giọng mạo phạm hắn, giờ co ro lê lết lùi trên đất.

    Thẩm Nhiên cứ thế tiến đến, ánh mắt giận đỏ ngầu, bàn tay bị thương nên máu theo dọc thân kiếm rỉ rỉ chảy lê một đường trên nền đất hắn bước tới.

    Thẩm Nhiên giơ chân đá dạt hai chân Lục Hoà Khánh ra, tay kê mũi kiếm gần ngay hạ bộ của hắn ý định xem ra có vẻ hơi tàn độc.

    Mặt hai cha con nọ cùng tái xanh đoán không ra Thẩm Nhiên muốn làm gì nữa. Hắn nhếch nhẹ môi ra nụ cười nhạt cực kì thâm hiểm sau khi cơn thịnh nộ giảm bớt.

    “Hai ngươi mưu phản ta buộc lòng phải để sống còn xét xử sau. Tuy nhiên dám chọc giận bổn vương, ngươi cũng khá lắm nên ta sẽ giúp ngươi thành thái giám cho khỏi còn đi làm chuyện bậy bạ nữa!”

    Nghe thế Lục Hoà Khánh kinh sợ càng thoái lui nhưng đã đến sát bờ tường, Hoà Khánh thu vội hai chân lại run rẩy, vẻ mặt chết chóc của Thẩm Nhiên xem ra không phải doạ chơi. Lục thừa tướng níu chân Thẩm Nhiên van xin, kể ra hai cha con này cũng buồn cười lúc thế thượng phong hống hách, khi thua thiệt là thảm.

    “Tha cho nó vương gia, Lục gia chỉ có mỗi nó là người nối dỗi!”

    “Chết cả lũ còn ở đó lo nối dỗi. Lỗi do hai ngươi dám động vào người của ta trước!?”

    Hắn thật sự đang đầy lửa giận khó ai dập tắt, không xử hai cha con này thì không còn là hắn nữa. Giờ Lục Hoà Khánh lấy tay ôm chân che lại run sợ. Thừa tướng vì “của quý” của con liều mình đánh nhưng chưa gì Thẩm Nhiên đã giơ cán kiếm đánh nhẹ thái dương làm lão ta bất tỉnh.

    Thu Yên vẫn còn bị trói nhìn không ngờ hắn ta không chết nhát lại đáng sợ như thế. Lỗi có lẽ do hắn ỉ vào Hiệp Phong quá nên không tự mình làm gì cả lười biếng lâu ngày hoá ra ẻo lả như thế.

    Chợt có tiếng chó sủa cứu nguy cho Lục Hoà Khánh. Chín thằng còn lại trong Thập đại cẩu cẩu thiếu Đại cẩu, cùng Hiệp Phong và tiểu Hoa đến. Ở sau lính cấm vệ theo chi viện cứu vương gia.

    Nhưng bên trong kho cảnh máu me, người lẫn xác nằm la liệt hỗn độn khiến cả bọn nhăn nhó than thở.

    “Vương gia không chừa lại gì sao? Chúng ta còn đến hộ giá làm gì nữa?”

    “Chưa mà… ta đã giải quyết xong đâu!?”

    Hắn nói rồi xoay lại nhìn Lục Hoà Khánh, kiếm nhẹ cắt đáy quần hắn trước nha, Thẩm Nhiên còn phải tự khen mình dùng kiếm chuẩn thật. Cử ngỡ có người đến thì Hoà Khánh thoát rồi nhưng dễ gì loại người thù dai như vương gia đây cho qua.

    Thẩm Nhiên cười nửa miệng tay chóng lên tường nhìn con mồi bên dưới nói thật nhẹ nhàng.

    “Ta là lần đầu làm… nếu cắt phạm qua chổ khác thì xin lỗi nhé Lục công tử!”

    Đám mới đến ngớ ra không biết cớ sự gì. Thu Yên nhắm mắt trước né đi rồi vẫn nghe rõ tiếng hét thất kinh hồn vía của Lục Hoà Khánh.

    Thẩm Nhiên làm thật.

    Hắn dĩ nhiên có nói sẽ làm, huống gì ban nảy tên họ Lục này lỗ mãng không biết tốt xấu động vào Thu Yên còn đòi lăng nhục nàng. Giết thì nhẹ quá, chi bằng thiến ngay của hắn thì sống cũng vô tích sự, nghĩ cảnh hắn ham muốn nhưng bất lực vào thanh lâu chơi là Thẩm Nhiên khoái rồi.

    Vài đứa nhỏ buồn nôn khi chứng kiến cảnh này, theo phản xạ cũng đành tự bắt chéo chân bảo vệ thân mình. Sau hôm nay lại có dịp sợ chủ nhân hơn.

    Lục Hoà Khánh vẫn la hét giữ hạ bộ đau đớn, máu tràn đến ngất xỉu. Xem như khi tỉnh lại gã ta sẽ sống cuộc đời hoạn quan rộng mở.

    Thẩm Nhiên bỏ cây kiếm không “sạch sẽ” đi đến chổ Thu Yên vẫn nhắm mắt co ro sợ ngay. Hiệp Phong nhìn, ánh mắt mang chút buồn nhẹ sau đó thay hắn ra lệnh giải quyết hậu quả.

    “Ai sống thì bắt về nhà lao Hình bộ. Xác cũng đem về luôn!”

    Lính lập tức theo lệnh Hiệp Phong đi làm việc. Đám nhỏ cũng lăng xăng chỉ đạo cùng với tiểu Hoa. Thu Yên bấy giờ mới hé mắt khi cảm giác có người cởi trói. Nàng nhìn Thẩm Nhiên mắt lại trào lệ khóc oà. Hắn xót xa nhìn nàng đã phải chịu sợ hãi, lòng mong che chở cho nàng.

    “Đừng sợ, có ta ở đây không ai dám làm hại cô nữa đâu!”

    Giọng hắn dịu dàng cứ như người nói ra không phải là hắn. Tay đang bị thương nhưng hắn quên chạm lên má hồng định lau nước mắt cho lại khiến mặt Thu Yên lem luốc máu. Thẩm Nhiên thu tay lại có chút hoảng vì càng làm càng tệ thêm.

    Nàng không nói gì nổi, cảm giác sợ hãi ban nảy làm nàng chỉ muốn được bên hắn nên ôm chầm ngang người Thẩm Nhiên khóc trong run rẩy. Đám nhỏ tròn mắt nhìn cảnh hay nhất trong năm, hận không có ngay sẵn giấy mực vẽ lại cảnh vương gia ôm lấy Thu Yên như thế.

    Hắn thật sự là vòng tay ôm nàng lại thật chặt như vỗ về, như dỗ dành che chở. Lúc này hắn chỉ muốn bảo vệ nữ nhân này mãi thôi…
     
  4. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 23


    Đại công cáo thành bắt trọn ổ mưu phản của Lục thừa tướng, xét công lao to lớn nhất chính là mỹ cẩu cẩu – tiểu Hoa nhà vương gia. Sau khi Thẩm Nhiên đi, Hiệp Phong xử lí Đại cẩu là nội gián để tránh bại lộ chuyện đem chi viện đến.

    Còn tiểu Hoa lần theo mùi của chủ nhân nhanh chóng đưa cả bọn đến nhà kho tại bến thuyền bỏ hoang đó. Thu Yên nghe kể lại rất vui ôm ngay con chó.

    “Tiểu Hoa giỏi quá!”

    “Mộc thư thật vương gia cũng giấu trong chuồng của nó hỏi ai ngờ nổi. Không ngờ đại cẩu lại phản vương gia, mà còn tệ hơn vương gia cũng không nói gì hết giấu mọi người!”

    Chuyện đại cẩu thân lâu nay như huynh đệ lại thế cũng khiến cả đám rất buồn. Thu Yên nhớ lúc ba hắc y nhân vào phòng lấy mộc thư, chính đại cẩu giúp nàng không bị hai người còn lại xâm hại, huynh ấy chỉ nhất thời làm phản chứ cũng không hẳn xấu xa. Nhưng xử lí ra sao tuỳ Thẩm Nhiên lo sau nữa.

    “Gần đây vương gia bận lắm hả các huynh?” – Thật sự từ hôm đó đến nay không thấy hắn trong phủ, nàng có chút nhung nhớ người ta.

    “Phải, truy án rồi có nhiều thứ để vương gia giải quyết. Chưa kể hoàng hậu là tiểu nữ của thừa tướng cũng có liên quan chuyện mưu phản thành ra trong cung gần đây loạn cả lên. Chúng ta ở trong vương gia phủ yên tĩnh chờ cha muội được giải oan thôi!”

    Nay chỉ còn cửu đại cẩu cẩu xem ra buồn bã hẳn. Thu Yên lại ôm tiểu Hoa, xét xử xong cha được giải oan nàng mừng lắm. Chỉ là muốn gặp hắn, sau khi bị sợ hãi quá độ nàng bệnh mấy ngày, cũng là lúc hắn bận như thế khiến nàng ngày nhớ đêm mong.

    Nhưng khổ nỗi không biết người ta có còn nhớ nàng tồn tại hay là không nữa.

    Chờ ở sân đến khi sương đêm giăng phủ lạnh cả người song vẫn không thấy hắn về, hẳn là ở lại cung rồi. Thu Yên chán nản đi về phòng thì trên hành lang dài thấy bóng hắn. Thẩm Nhiên cũng nhìn thấy nàng tỏ ra ngạc nhiên.

    “Khuya rồi không ngủ, còn đi lung tung vậy hồ ly!?”

    Thu Yên gặp hắn mừng lắm nhưng không dám tỏ ra niềm vui trong lòng, môi cũng mỉm nhẹ không dám cười quá lộ liễu.

    “Tui ra vườn ngắm cảnh đêm thôi!”

    “Trời tối thui có gì để ngắm chứ? Đi ngủ sớm đi ngày mai cha cô sẽ được thả ra rồi!”

    “Thật sao? Hay quá!”

    Nàng cười vui hạnh phúc không tả nổi, cuối cùng cha cũng bình an không bị vu tội oan. Hắn nhìn gương mặt đáng yêu của người ta mà run khẽ. Đã hơn 12 ngày hắn chưa được gặp nàng, hắn cũng không rõ tại sao mình lại nhớ rõ chính xác từng ngày như thế.

    Nhìn nụ cười rõ hồ ly dụ dỗ nam nhân vẫn thấy lòng vui vui… hình như bớt cảm giác muốn gặp. Chết tiệt! Không lẽ vương gia đây nghiện mấy trò xấu xa của hồ ly tinh sao?

    Thu Yên ngẩn lên, hai mắt nhìn nhau mang chút thẹn thùng. Thẩm Nhiên không kiềm chế nổi nhanh chóng thu hai tay lại khoanh vòng trước ngực làm nàng tròn mắt.

    “Huynh lạnh hả?”

    “Chắc là vậy… ta về ngủ trước đây!”

    Hắn ta chạy chứ không phải đi làm nàng nhíu mi ủ rũ. Nàng đâu biết Thẩm Nhiên chỉ là sợ bị nàng dụ dỗ không quản được tay lại muốn ôm nàng vào lòng thì tiêu đời. Thật sự hắn biết mình đã bị dụ rồi nên trốn là cách tốt nhất, không gặp thì nhất định không làm ra những việc thiếu suy nghĩ.

    ————–

    Buổi xét xử truy án mưu phản có cả Hoàng thượng và Thái hậu đến xem. Đại thần, bá quan văn võ cũng tề tựu đủ tại sân lớn Hình Bộ. Lính áp giải chủ mưu và các người có liên quan lên bục xét vấn.

    Trên đó có cả cha nàng nhưng Thu Yên không lo lắng mấy vì Thẩm Nhiên đã nói cha nàng vô tội xét tội thừa tướng xong sẽ thả ra.

    Mọi người ai cũng nhìn Lục Hoà Khánh đi lại vẫn còn khó khăn cần có lính đỡ đi vừa sợ vừa tức giận nhìn lên Thẩm Nhiên ngồi trên cao. Thẩm Nhiên là người đảm nhận vụ án ngồi chổ cao nhất, bộ dạng thân thiện , chóng tay kê má vui vẻ nhìn xuống hỏi thật ân cần.

    “Còn đau nhiều lắm không Lục công tử?”

    Lục Hoà Khánh có hận có tức cũng vô ích. Thu Yên thật chẳng nói nổi hết độ xấu xa của hắn ta. Không giết thì thôi, ác dã man khiến người ta “thân tàn ma dại” rồi vẫn tỉnh mặt hỏi thăm rõ ngụy quân tử.

    Nhưng lúc cần nghiêm túc, hắn rất nghiêm túc tác phong đúng mực của một vương gia quyền uy…

    “Đem mộc thư ra đây!”

    Thừa tướng bơ phờ nhìn người ta mang ra đủ cả ba mãnh mộc thư cổ, giờ chúng đã được ghép lại cẩn thận ra một bức hoà thư còn khắc cả dấu ấn của ba vương quốc. Hoàng thượng và thái hậu cũng được xem khi nghe Thẩm Nhiên giải thích rõ hơn.

    “Thái thất thượng hoàng sau khi trả lại bản đồ cho Tây Liêng, lập lại hoà ước với Liên Khiết phương bắc đã cho người lập ra hòa ước trên phiến mộc cổ phù vân với giao định không xâm phạm lẫn nhau trong 100 năm.

    Thừa tướng lập mưu tạo phản dùng mộc thư làm cớ dụ binh lính hai nước ngoại bang làm loạn, nội bộ bất ổn sẽ dễ vùng dậy cướp ngôi. Lược đồ chiêu binh, và các khối vũ khí gôm lại tại Hình bộ là chứng cứ cho âm mưu của thừa tướng. Không biết lão còn gì để chối không Lục Hoà An?”

    Thừa tướng quỳ không nói được lời nào vì chứng cứ đã rành rành trên tấm lược đồ da dê lẫn mộc thư kia. Thái hậu chợt chóng tay kê trán nói đau thương.

    “Lục thừa tường là đại công thần vậy mà… xem như Ai da thương tình người có công lâu năm, ta không cho chém … ban rượu độc cho nhẹ nhàng hơn nha!”

    Mọi người tưởng thái hậu sẽ tha không ngờ nói thương xót cuối cùng vẫn là cho tội chết a. Thẩm Nhiên chán nản chòm qua nói.

    “Con chưa ban tội mà mẫu hậu!?”

    “Ủa? Vậy con xử đi!” – Bà ấy lại cười phe phẩy quạt hết buồn hết sầu, quả là đáng sợ còn hơn cả thằng con.

    Cứ theo dõi cùng mấy người hoàng tộc thật là hồi hộp. Hoàng thượng cũng chống tay kê má nhìn không cho ý kiến gì khi hoàng đệ tuyên án.

    “Tội mưu phản lẽ ra phải tru di cửu tộc trảm nguyên nhà nhưng Thái hậu ban ân cho rượu độc ban cho thừa tướng Lục Hòa An, nhíp bộ thượng thư Tư Lãm, hình bộ thượng thư Viên Thanh Diên, quốc học Tôn Minh. Còn những người khác có liên quan bị đầy ra biên ải lao dịch cả đời không được trở về Kỳ Mạc.”

    Lục Hòa Tịnh là hoàng hậu nghe tuyên án khóc lóc vùng lên thảm thiết với hoàng thượng .

    “Hoàng thượng… thiếp chỉ bị cha ép thôi… người đừng đầy thiếp đi mà!”

    Ông vua nhìn lòng đau như cắt, hoàng hậu mình trân sủng lại chính là con ong tay áo hỏi sao không buồn. Nhưng Thẩm Nhiên xoay qua nói với hoàng huynh đồng thời giơ than thuốc trên giấy.

    “Ả ta mỗi đêm nấu canh tẩm bổ cho hoàng huynh đều có dùng một lượng độc nhỏ ngầm giết huynh từ từ đó!”

    “Cái gì? Sao đệ không nói cho trẫm biết?”

    “Thì giờ đệ đang nói nè còn gì?” – Hai huynh đệ hoàng vương tộc này làm trò trên đó. Hoàng thượng nhanh chóng xoay lại nhìn hoàng hậu xấu xa nói dứt khoát.

    “Đầy hoàng hậu đi, trẫm không muốn nhìn nữa!?”

    Hoàng hậu rên khóc thê thảm, người người kêu gào làm cảnh xét xử vừa loạn vừa đau lòng. Lục Hòa Khánh không khóc như đại tỉ chỉ trừng mắt nhìn Thẩm Nhiên. Hắn biết mình bị nhìn còn cười vẩy tay vui vẻ nữa.

    Thu Yên đang đứng cạnh Hiệp Phong và các huynh thấy Hoà Khánh chuyển sang nhìn mình nên khiếp sợ níu áo nép vào Hiệp Phong. Lục Hoà Khánh bị trừng phạt rồi vẫn khiến người ta còn lo lắng chưa dám yên lòng.

    Kẻ có tội đã bị trị tội, xử lí êm đẹp hết rồi đến phần Thu Yên mong chờ nhất. Cha nàng quỳ nhận ý chỉ.

    “Liễu Tam Văn bị vu oan ta cho xoá tội. Sau còn có công giúp vạch trần tội trạng của của Lục Hoà An nên được ban thưởng 100 vạn lượng và chức vụ Lễ bộ thị lang nhất phẩm.”

    Thẩm Nhiên nói, ánh mắt quan sát Thu Yên là chính. Nàng thật sự là mừng đến cười rạng rỡ. Mọi cố gắng của nàng đã được đáp trả, cha nàng không những được giải oan còn được lên chức nữa.

    Lễ bộ thị lang là chức cao tầm cỡ đại thần chủ chốt trong triều thật rất tốt. Cả hoàng thượng thấy hoàng đệ tin tưởng cũng vui vẻ gật gù. Cha nàng nhanh chóng khấu đầu…

    “Tiểu nhân đa tạ hồng ân… Chỉ là tiểu nhân xin vẫn giữ vị trí tri phủ Đốc Châu, mong hoàng thượng, vương gia ân chuẩn!”

    Hoàng thượng có chút kinh ngạc nhưng chỉ nhìn qua xem ý Thẩm Nhiên vì vụ này đã toàn quyền giao cho hoàng đệ rồi.

    Nàng thoáng nhìn hắn. Hắn cũng nhìn nàng.

    Nếu cha nàng làm Lễ bộ thượng thư sẽ ở lại Kinh thành… còn có cơ hội gặp, nhưng Đốc Châu xa xôi…

    “Ngươi suy nghĩ kĩ chưa? Đây là một hồng ân lớn đó!” – Thẩm Nhiên hỏi lại cha nàng lần nữa.

    “Tiểu nhân biết. Tri huyện Đốc Châu đã thân thiết, vả lại mộ phần của gia đình đều ở đấy nên …”

    Thu Yên hiểu cha, mẹ nàng nằm tại nơi đó tất nhiên cha không muốn rời đi. Thu Yên dù có chuyện gì cũng theo cha. Thẩm Nhiên nhìn thấy ánh mắt nàng không mang chút xao động nào khi cha nàng quyết trở về nơi đó.

    Tại sao hắn không muốn hạ lệnh cuối đưa nàng đi xa?

    “Được! Ta ưng thuận!”

    “Đa tạ vương gia!”

    Cha nàng rất vui lập tức đón tiểu nữ vào lòng. Thu Yên ôm cha cười hạnh phúc có chút nhõng nhẽo khóc làm hắn nhìn không vui vẻ gì. Bỗng dưng hoàng thượng tuyên bố cắt ngang suy nghĩ mông lung của hắn.

    “Mai trẫm phong hậu mới, tất cả phải cùng đến chung vui với trẫm!”

    Hoàng thượng vui, mấy kẻ nịnh bợ cũng hân hoan vỗ tay ầm lên. Chỉ có Thẩm Nhiên sửng sốt hỏi ngay thái hậu.

    “Mới truất hậu mà sao hoàng huynh chọn nhanh thế hả mẫu hậu?”

    “Không ai lề mề như con đâu, vị trí đó để trống càng lâu càng loạn. Mai tiện thể ta sắp xếp việc ban hôn cho con luôn Nhiên nhi!”

    “HẢ??? Ban hôn với ai chứ sao mẫu hậu có thể quyết định khơi khơi như vậy cho con?”

    Thu Yên đang cười vui với cha thấy hắn hét ầm chạy theo mẫu hậu của hắn. Giữa nàng và hắn thật sự quá xa vời, chút cơ hội cho nàng mơ mộng cũng không được.
     
  5. Hinh Hinh

    Hinh Hinh Dân nghiện

    Tham gia ngày:
    14/7/16
    Bài viết:
    1,465
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Chương 24


    “Vương gia được chỉ hôn với tiểu thư nhà Quốc sư đó!”

    “Ồh… Hoàng tiểu thư đó nổi tiếng tài sắc vẹn toàn, mỹ nhân đệ nhất kinh thành mà!”

    Cả đám cẩu cẩu bàn tán quá làm Hiệp Phong đành phải cấm nói nữa. Cả bọn xoay nhìn Thu Yên ngồi buồn bã ôm tiểu Hoa. Ngày mai chia tay rồi nhưng nàng không nói năn gì nhiều cả.

    Cha nàng vào thư phòng cung kính nói.

    “Mai hạ thần cùng Yên nhi sẽ về Đốc Châu. Thật cám ơn vương gia giúp hai cha con hạ thần rất nhiều!”

    Hắn không nhìn ông ấy chỉ thơ thẩn hỏi lại.

    “… mai hả? Sao nhanh thế?”

    “Vâng! Tiểu nữ của hạ thần đã làm phiền người lâu quá rồi!”

    Cha nàng chỉ nghỉ dưỡng lại sức có một ngày sau khi giải hết oan trạng, nếu không vì chuyện vui của hoàng thượng phong hoàng hậu mới còn về sớm hơn.

    Cha nàng đã lui ra, hắn ngồi lại trong thư phòng cảm giác trống rỗng không biết nên làm gì nữa. Giúp được cho người ta không hiểu sao không vui vẻ chút nào. Hắn có cảm giác gần đây mình càng lúc càng quái lạ. Dường như hắn còn một chuyện làm chưa thông nên khó chịu vô cùng.

    Chợt có người gõ cửa, giọng nàng trong veo vọng vào có chút rụt rè…

    “Vương gia!… tui vào được không?”

    “Vào đi!” – Nói xong ngay lập tức hắn ngồi cho ngay ngắn tiếp xúc với nàng không thể mất cảnh giác.

    Thu Yên bước vào, mặc y phục cải nam trang làm Thẩm Nhiên nhíu mày hỏi ngay.

    “Sao lại ăn mặc như thế?”

    “… tui… vương gia có rãnh không? Huynh có thể đi với tui chút xíu được không?”

    Nàng ấp úng cuối cùng cũng nói được. Thẩm Nhiên nhìn cái mặt đỏ thẹn mắc cỡ thật đáng yêu trong lòng thật “sợ” lắm nhưng suy nghĩ không nổi đã đứng dậy rồi. Rõ ràng biết đi là chết, biết sẽ bị dụ vẫn tạo cơ hội cho nàng dụ.

    Cả hai đi ra chổ tiểu Hoa cạnh hồ sen, trời tối không thấy gì cả, tiểu Hoa cũng ngủ chỏng chân lên trời rồi. Hắn nghi ngờ hỏi không biết nàng có định ám chết mình không?

    “Ra đây làm gì?”

    “Huynh… huynh và tui cùng ngắm cảnh nha!”

    “Phủ của ta nhìn ngán lắm rồi còn gì để ngắm, trời lại tối thui có thấy gì đâu!”

    Thẩm Nhiên phát biểu cho một loạt sự thật làm nàng sa sầm vào thất vọng. Nhìn thấy đôi mi cong ủ rũ cụp xuống chờ long lanh nước là hắn hoảng sợ rồi không khéo nàng “giở trò” khóc lóc lại khổ.

    Và Thu Yên nhìn lên, tim hắn muốn ngừng đập vì gương mặt cùng lời nói thỏ thẻ rụt rè của nàng thật đáng yêu…

    “Mai tui theo cha về rồi… sẽ mãi mãi không còn được gặp huynh nữa. Huynh làm ơn chịu đựng cùng tui một chút được không? Chỉ cùng ngồi một chút thôi vương gia!”

    Bị hồ ly tinh “công kích” đến thế hắn không ở lại cũng lạ. Vả lại ánh mắt nàng thật sự mong chờ điều này, hắn đã không làm gì được với tình cảm của người ta rồi không thể từ chối ngồi chung lần cuối nữa.

    Thu Yên cố tươi tỉnh ngồi ngay ngắn trên bãi cỏ nhìn ra hồ sen đêm vẫn thoảng hương nhè nhẹ. Nàng chuẩn bị hết rồi nhanh nhảu lấy dĩa bánh ra.

    “Tui có làm bánh, huynh ăn thử đi! Bánh trái đào Bửu nương nói huynh thích!”

    “Bánh đào hả? Ta thích đào!”

    Hắn vui vẻ cầm bánh nhỏ hồng hồng nhân mức đào thơm ngon lên ăn ngay. Thu Yên nhìn cũng vui sau đó lại thấy sóng mũi cay xè muốn khóc. Cùng được ngồi thế này, làm bánh cho hắn ăn nhưng mai sẽ không còn được gặp nữa.

    Thẩm Nhiên đang nhai ngon lành nhìn qua thấy nàng tém nước mắt liền chủi ngay.

    “Không được khóc!!!”

    “Hic… đâu có! Tại gió làm cay mắt!” – Nàng nói dối rõ tệ, mắt mũi sưng đỏ đầy lệ như thế kia rồi còn dám chối. Nhìn nàng, hắn không kiềm lòng được hỏi ngay một câu.

    “Chẳng lẽ xa ta… cô buồn đến vậy sao?”

    Thu Yên ngớ ra mặt đỏ bừng, cũng hơi tức vì sự tự tin quá đáng của hắn, tuy nhiên chuyện này là thật không sai chút nào nhưng dễ gì nàng nhục nhã đến mức đó.

    “Huynh đừng tưởng bở… tui buồn có chút xíu thôi àh, cũng không phải vì huynh!”

    “Vậy thì đừng có khóc!” – Chuyện gì chứ nước mắt của nàng lợi hại lắm, hắn thật kinh sợ.

    “Đã nói tui không có khóc mà!”

    Cả hai có chút tranh cải lớn tiếng không khí khá hơn nhiều rồi. Thẩm Nhiên ăn tiếp nhưng vẫn len lén nhìn qua Thu Yên. Nàng nhìn phía hồ ánh mắt vẫn đượm buồn không giấu nổi. Nàng sợ bên hắn vui chút xíu thế này sẽ càng đau lòng hơn khi xa. Nàng ôm chân, vai hơi run vì gió. Thẩm Nhiên hỏi.

    “Lạnh thì vào nha!?”

    “Không… ngồi thêm chút nửa đi!”

    Thu Yên cuốn lên sợ hắn đi. Thẩm Nhiên trông bộ dạng sợ hãi hoảng hốt của nàng chỉ cởi áo gấm khoát dài bên ngoài của mình trùm qua vai nàng.

    Thu Yên nghe tim đập loạn rất vui, cảm thấy sự ấm áp lẫn mùi hương trầm quen thuộc thật dễ chịu. Hắn hỏi tiếp.

    “Sao tối nay lại mặc y phục nam nhân vậy?”

    Bị hỏi Thu Yên bối rối nói lí nhí.

    “Tại… tại tui nghĩ cải nam trang huynh sẽ thấy dễ chịu hơn. Huynh ghét tui mà…nếu tui không ở bộ dạng nữ nhi huynh ghét có lẽ huynh sẽ chịu ngồi với tui lâu hơn một chút!”

    Nghe người ta nói hắn muốn nghẹn lại. Thu Yên nghĩ ngợi nhiều hơn hắn nghĩ. Việc thế này mà nàng cũng có thể nghĩ ra và làm chỉ vì hắn. Rõ ràng tình cảm nàng dành cho hắn rất nhiều đủ khiến tim hắn đập lung tung.

    Không kiềm chế nổi cảm xúc này, Thẩm Nhiên giơ tay ra… đánh ngang đầu nàng một cách dã man.

    “Đồ ngốc!!!”

    “Đau quá…Có gì mà ngốc chứ!?” – Nàng ôm đầu rưng lệ uất ức hỏi ngay.

    “Cải nam trang thì vẫn là nữ nhi thôi cô nương!”

    Hắn hung dữ làm nàng rất tức, người ta nghĩ ra cách này hay như thế mà hắn phỉ bán. Thu Yên vẫn ôm đầu gào lên.

    “Nếu tui là nam nhân thì huynh mới thích tui… Nếu tui không phải nữ nhi… huynh có thích tui không?”

    Thu Yên hỏi có vẻ ngốc nghếch nhưng là thật lòng nàng. Nàng mong mình có chút cơ hội gì đó để có thể được hắn quan tâm. Chuyện hắn chỉ thích nam nhân, còn nàng đích thị là một nữ nhi chân chính, hai điều đó không thể thay đổi ngăn tình cảm của nàng.

    Thu Yên chỉ muốn biết nếu có thể thay đổi dẫu không thể, hắn cũng dành phần tình cảm nào đó cho nàng.

    Tuy nhiên nghe xong, nhìn cái mặt ngốc của nàng hắn ta cáu giận. Thu Yên hoảng loạn bị đánh thêm mấy cái đau hơn. Nàng la ầm lên đến cả tiểu Hoa còn ngóng tai dậy xem chuyện gì nữa.

    “ĐAU!!! Đồ ác nhân ác đức, cả nữ nhi mà huynh cũng dám đánh sao?”

    “Giọng điệu nhu nhược, ẻo lả như thế còn đòi làm nam nhân sao? Rõ ràng cô muốn ám chỉ sỉ nhục bổn vương đây biến thái đúng không? Ta thấy cô còn biến thái hơn ta!”

    Hắn thật tức chết với Thu Yên, không đánh cũng không cam lòng, vừa hay hắn chính là loại ác bá không ngại xử lí cả nữ nhi. Thu Yên giận dỗi cải lại.

    “Ừh! Là tui biến thái, tui khùng mới đi thích loại người như huynh đó!”

    Nàng gào lên rồi ôm mấy chổ đau, mắt ứa lệ muốn khóc trông như một tiểu oa nhi vừa bị đánh đòn nhõng nhẽo. Còn hắn nghe lần nữa nàng nói thích mình thì không còn nóng giận tiếp nổi. Thẩm Nhiên căng thẳng nói vừa đùa vừa run rẩy.

    “Thế thì lần sau thích ai nên cẩn thận hơn đi!”

    “Biết rồi… nhưng chắc sẽ lâu lắm tui mới quên được huynh đó!”

    Thu Yên ngẩn nhìn, khoé mắt ươn ướt. Hắn nghe tim bay nhảy lung tung trong lồng ngực. Hồ ly như nàng muốn dụ bao nhiêu nam nhân cũng thành công thôi, ai bảo cả chính loại người như hắn cũng sắp suy suyển đây.

    Và nàng mím môi nhìn gương mặt anh tú, tuấn mỹ mang vẻ mắc cỡ rụt rè…

    “Tui có thể… làm một việc không đúng lễ nghĩa để nhớ huynh không?”

    Lời đề nghĩ kiểu này cả người gan dạ cũng xì ra quần nha huống chi hắn vốn chết nhát khi không ai hộ giá. Thẩm Nhiên thoái lui sợ hãi tự ôm vai lại, đây là một hình thức phản xạ tự nhiên khi gặp hồ ly tinh. Nhìn hắn làm ra cái phản ứng đó Thu Yên chẳng vui tí nào nghe hắn lắp bắp.

    “Việc không đúng lễ nghĩa là gì?”

    “Làm gì huynh sợ như thế chứ? Tui có ăn thịt huynh đâu!?” – Rõ ràng hắn làm như nàng muốn xâm phạm thân thể, xé quần xé áo hắn ngay ra không bằng. Nhưng Thẩm Nhiên vẫn không an tâm.

    “Cô nói thế ai mà không sợ hả?”

    Thu Yên thật tức vì giờ nhìn hắn thật tệ hại vô cùng, nếu như không tận mắt chứng kiến hắn đôi lúc phong độ như thế nào thì nàng cũng chẳng thèm trồng cây si loại nam nhân này rồi.

    Thu Yên chun mũi hậm hực không thèm nhìn hắn, quanh ra lại ôm chân nhìn hồ nói giận dỗi…

    “Đã sợ thì thôi!”

    “Cô không làm gì ta thật hả?”

    Thẩm Nhiên có chút bình tĩnh nhìn nàng hỏi sợ sệt. Thu Yên trông lại cái mặt ngốc của hắn càng khờ khạo hơn lúc này. Tim nàng đập thổn thức, tại sao nàng lại thích hắn nhiều như thế, nàng thật sự chỉ nghĩ về mỗi hắn thôi dẫu biết vô vọng.

    Thẩm Nhiên sững ra vì vóc dáng nhỏ bé nhanh như sóc nhỏ chòm đến, đưa cái miệng hôn lên má mình một cái. Môi nàng mềm mại, cả chiếc mũi nhỏ cũng chạm tì hết lên má hắn. Chỉ là một nụ hôn nhẹ nhàng lại đầy tình ý, chút xíu đụng chạm hơi đi quá lễ nghĩa lại khiến người nào đó hồn phiêu phách tán bay loạn tùm lum.

    Thu Yên hôn nhanh rồi rời ra ngay cả mặt nóng ran lên, thật sự từ khi thích loại người như hắn, nàng thật to gan hơn không còn giống mình nhút nhát trước kia.

    Hắn ta thì cư nhiên bất ngờ đến không nhúc nhích, má tê dại cảm giác đôi môi nhỏ vẫn còn chạm lên đó. Cả đời vương gia đây chưa có nữ nhân nào dám dùng hành động “bất kính” đến vậy khiến tim hắn không ngừng run lên.

    Thu Yên run lắm sau khi dám làm ra cái hành động như thế, cố nói lung tung…

    “Tui biết huynh không thích… nhưng… nhưng tui… Xin lỗi vương gia!!!”

    Nàng xấu hổ quá, thật lòng chỉ muốn có gì đó để nhớ hắn thôi vội vã lòm còm tính bỏ chạy. Song chưa đi được bước nào hắn ta nắm chân ngay khiến nàng té đẹp xuống bãi cổ một cái “phịch”.

    Chết tiệt! Nàng vẫn không tin nổi sao mình lại điên đảo loại nam nhân như thế, mặt dính đầy cỏ giận dữ gào lên…

    “Huynh dám nắm chân cho tui té hả, đồ ác nhân!?”

    “Cô dám vô lễ với bổn vương rồi muốn chạy là chạy sao?” – Thẩm Nhiên nói cứng rắn, không biết có định giết nàng luôn hay không nhưng nàng sợ quá. Nàng cũng hiểu tính hắn, biết làm bậy như thế thể nào hắn cũng giận. Nàng chẳng biết làm sao nữa nói như giải thích một cách đáng thương.

    “Tui… tui chỉ muốn có kí ức với huynh thôi… mai huynh cũng không phải gặp tui rồi xem như tha cho tui nha!”

    Nhìn người ta co rúm sợ mình chỉ vì dám hôn má mình, hắn chỉ cảm thấy mặt hơi tê tê chưa khỏi hẳn. Hồ ly như nàng thật quá lợi hại mới khiến hắn trở nên như thế. Mắt nhìn nàng đáng yêu ngay trước mắt, hắn lúc này không thể kiềm chế cảm xúc mất tự chủ này.

    Nàng tròn xoe mắt nhìn hắn níu tay nàng kéo ngược lại gần hắn, giữ lên cánh tay rồi vòng sau lưng ôm sát nàng lại. Mặt nàng vừa đỏ vừa tái không biết chuyện quái gì đang xảy ra, cũng không chắc nàng có nằm mộng hay không nhưng cả người run run nhìn gương mặt hắn kề sát mặt nàng…

    “Muốn có kỉ niệm với ta thì nên sâu sắc một chút!?” – Hắn nói khẽ, gương mặt vẫn tỉnh như thế khiến Thu Yên thật không đoán nổi hắn đang nghĩ gì.

    “Huynh muốn làm gì?” – Nàng ngây ngốc hỏi lí nhí.

    “…hé miệng ra!”

    Cái tên nam nhân biến thái này điên rồi. Thu Yên “sợ lắm”, không những nàng không làm theo còn mím chặt môi lại xấu hổ. Thẩm Nhiên nhìn bộ dạng nàng trong tay mình run như thỏ con chỉ cảm thấy rất đáng yêu. Hắn không phiền khi chầm chậm thử dùng môi mình tì nhẹ thưởng thức môi người ta.

    Thu Yên không tin nổi, có chút giật mình lùi lại nhưng tay hắn càng thu lại ôm cứng. Hắn ta mà lại hôn nàng sao? Đính chính lại hắn thích nam nhân, còn nàng là nữ nhi nha sao lại thế chứ, không lẽ mặt trời đổi hướng rồi?

    Cảm xúc này thật hồi hộp, tim nàng đập mạnh, cả người càng run gấp bội khi môi hắn cử động nhẹ dẫn dắt môi mình. Chết tiệt, không biết hắn hôn bao nhiêu nam nhân rồi tại sao lại tỏ ra điêu luyện như thế chứ khiến nàng ngây ngốc còn hơn bị thả trôi ngoài đại dương lênh đênh.

    Đôi môi nhỏ xinh bị đôi môi mạnh mẽ hấp dẫn ăn trọn không chừa lại phần nào. Hắn mút nhẹ môi dưới, lưu luyến cắn lấy môi trên, nàng lúng túng thẹn thùng chỉ biết hé môi thuận theo ý hắn.

    Nụ hôn đầu trong cuộc đời thiếu nữ thuộc về hắn thì có chết nàng cũng không quên, dẫu cho hắn không thích nàng lại thì việc nàng trồng cây si cảm mến hắn xem ra không hẳn ngốc nghếch lắm.

    Nhưng nụ hôn còn trên môi, được gần gủi bên hắn, Thu Yên càng không muốn xa hắn. Và Thẩm Nhiên mãi còn đang đắm chìm thưởng thức đôi môi nhỏ nhắn nếm phải chút vị mặn mặn của nước mắt.

    Nàng ngoan ngoãn để môi chuyển động vừa khớp cho hắn hôn tại sao lại khóc? Thẩm Nhiên thật không hiểu nổi nữ nhi, hắn sợ mình mất đi tự chủ không kiềm chế khiến nàng sợ nên ngừng lại.

    Môi cả hai rời ra, Thu Yên rất quyến luyến cũng đành chấp nhận mộng đẹp của nàng đã chấm dứt. Hắn không biết mình có làm sai gì không, xét về lễ nghĩa nam nữ không thể như thế nếu chưa thành thân, nhưng do nàng hôn trước hắn chỉ hôn “đáp lễ” thôi mà.

    “Ta xin lỗi…” – Thẩm Nhiên xin lỗi trước cho chắc nhưng nàng đã khóc nói nghẹn lại.

    “Không… chắc huynh miễn cưỡng lắm cũng vì tui thôi. Do tui tự ý có tình ý với huynh…làm phiền huynh…Mai từ biệt rồi, mong vương gia đừng quên tiểu nữ!”

    Thu Yên nhanh chóng chạy đi, lệ cứ thế bay ngược rơi lại phía sau. Nàng thật không muốn mãi xa hắn nhưng mọi chuyện đều đã định rồi.

    Nàng đi, bỏ lại Thẩm Nhiên ngồi đó nhìn theo. Tay vừa mới ôm cơ thể mềm mại ấm áp, môi vẫn đầy vấn vương rõ như in khi có nàng song giờ nàng đã rời khỏi… hắn thấy hụt hẫn, thiếu vắng.

    Nữ nhi xấu xa, hắn từng nhìn thấy rất nhiều nữ nhi xấu xa vì thế chưa từng tìm hiểu, quan tâm ai nhưng đã ôm hôn Thu Yên như thế? Khi nhận ra bản thân bị thay đổi, hắn run sợ, lo lắng không biết lí trí đấu lí trí cái nào sẽ đúng… hắn nên là hắn tốt đẹp như trước hay là làm nam nhân si ngốc như bao người chìm đắm vì bị nàng cám dỗ…
     

Chia sẻ trang này